Chương 9: Tình cảm của ma thú sánh ngang loài người.

Chương 9:

Tình cảm của ma thú sánh ngang loài người.

Mash và Ariane tiếp tục tiến về phía trước.

Mash đang đỡ Ariane, nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của cô.

"Vẫn còn đau?

"

Ariane đau đớn cố gắng trả lời:

"Tất nhiên rồi, vrết thương đâu thể hết đau nhanh vậy được.

Nhưng cũng nhờ cậu mà tôi đỡ hơn nhiều rồi.

"

"Thảo dược ở ngay chỗ đó không có loại có đặc hiệu giảm đau mạnh, chỉ có thể đến thế.

Đến ngôi làng phía trước tôi sẽ đi tìm xem có thảo dược nào tốt hơn không.

"

Ariane nhìn Mash đột nhiên hỏi.

"Cậu rành về thảo dược quá nhi?

"

"Đương nhiên rồi, nếu đi đường mà không biết mấy thứ này thì sao sống sót được, tôi không như cậu.

"

Phồng má:

"Cậu đúng là tên đáng ghét nhất mà tôi từng gặp mà.

"

"Được tổi, tên đáng ghét này đang đỡ cậu đi đấy, đừng động đậy nữa nhỡ vết thương nặng hơn.

"

"Mà cậu cũng là ma pháp sư à?

"

– Ariane hỏi.

"Không, tôi là người bình thường.

"

Ngạc nhiên:

"Người bình thường á?

Vậy sao cậu điều khiển được GOE thế?

"

"Ai biết đâu.

Khi thức tỉnh thì kết quả là vậy, tôi còn kiểm tra lại hai lần nữa mà.

"

"Đúng là khó tin thật.

"

Trong lúc trò chuyện thì cuối cùng hai người cũng đến ngôi làng dưới chân núi.

Thở phào, xem bản đồ:

"

Cuối cùng cũng đến nơi, làng Aurum đây rồi.

"

Cậu và Ariane tiến vào làng, hai người thuê một nhà trọ, Mash tiến lại quầy lễ tân.

"Xin phép cho chúng tôi thuê hai phòng đơn.

"

– Mash nói.

Lễ tân lục xem danh sách phòng còn trống.

Vội xin lỗi:

"Xin lỗi, xin lỗi chúng tôi hết phòng rồi, hiện tại chỉ còn một phòng đơn thôi, hai người có muốn thuê không?

"

"Được, cứ lấy cho chúng tôi.

"

"Của quý khách hết 2 đồng.

"

Mash đặt tiền lên bàn, sau đó theo sự chỉ dẫn của tiếp tân.

"Mời lên phòng.

"

Ariane hỏi Mash.

"Này, liệu thuê một phòng đơn ổn không đấy?

"

"Có gì đâu, cậu ngủ trên giường đi, tôi ngủ dưới đất.

"

Vội xua tay:

"Như thế sao được, nơi này lạnh lắm.

"

Mash nhìn Ariane:

"Hay cậu muốn tôi ngủ trên giường với cậu?

"

Ariane đỏ bừng mặt, vội quay đi chỗ khác hét to:

"Cậu nghĩ cái gì vậy hả?

"

Mash ngáo ngơ chẳng hiểu gì.

"Được tổi cứ chốt vậy đi, tôi ngủ dưới đất.

Cậu nghỉ ngơi đi, tôi đi tìm xem có thảo dược nào tốt hơn không.

"

Ariane ngồi trên giường nhìn bóng lưng Mash rời đi, đến đêm muộn cậu mới trở về, cơ thể đầy mồ hôi, trên tay là các cây thảo dược trông rất quý hiếm.

"Ngủ rồi à?

"

"Có lẽ mình nên đi tắm thôi, không ngờ tìm mấy thứ này lại tốn nhiều thời gian như vậy.

"

Sau khi tắm xong Mash đi ra khỏi phòng tắm, cậu nhẹ nhàng kéo chăn của Ariane ra, đắp thuốc mới lấy được vào chân của cô.

Sau đó Mash ngồi xuống chiếc ghế gần đó, cậu triệu hồi GOE của mình ra, và bị đưa đến thế giới bên trong.

Oculus xuất hiện trên bầu trời, hắn ta nhìn Mash.

Mash đến đây cũng vì có chuyện muốn hỏi Oculus.

"Này Oculus, lúc trước ngươi nói khi đánh đổi cảm xúc rồi thì phần cảm xúc và nhân tính của ta sẽ bị mất đi vĩnh viễn mà, đúng chứ?

Sao đột nhiên hôm nay ta có cảm giác nó dần quay lại?

"

Trầm ngâm:

"Có rất nhiều lí do cho việc đó, có thể là phần cảm xúc mà ngươi cảm nhận được bị chôn giấu chứ không phải phần cảm xúc bị lấy đi bởi việc đánh đổi, hoặc cũng có thể là một vài lí do mà ngay cả ta cũng không.

biết.

"

Mash trầm ngâm nhìn Oculus một hồi.

"Vậy còn về ma pháp mới ở chương 1 hồi 3:

Không gian của Spatian trong quyển sách, cần điều kiện gì để đánh đổi khi sử dụng không?

"

– Mash hỏi.

"Không cần, đó không phải một ma pháp mạnh nên cái giá tương xứng cũng không đắt, những linh hồn ngươi thu được từ bọn Ma Lang cũng dư để sử dụng nó rồi.

"

– Oculus đáp, nó tiếp tục nói tiếp.

"Với lại có 1 điều ta quên nói với ngươi, đừng tiến vào không gian này nhiều lần nếu không não ngươi sẽ bị quá tải và m-ất m‹ạng đấy, tốt nhất là một tuần ngươi có thể truy cập vào đây Ta không muốn khi ngươi c-hết ta lại rơi vào tay của những kẻ đó nữa.

"

Sau khi những.

thắc mắc của Mash được Oculus giải đáp, cậu cũng thoát ra nhưng ngoài hiệr thực cậu đã quá mệt mỏi thriếp đi lúc nào không hay.

Ariane thấy tiếng động giật mình tỉnh lại.

"Mash, cậu về rồi à?

"

Thấy chân mình được băng bó và Mash đang ngủ trên ghế, Ariane lại gần đắp chăn cho Mash, cô ấy nói nhỏ.

"Cảm ơn cậu nha Mash.

"

Sau đó Ariane lại lên giường.

tiếp tục đi ngủ.

Sáng hôm sau, khi mặt trời chiếu rọi qua cửa sổ, chiếu thẳng vào nơi Mash đang ngủ.

Cậu lấy tay che lại:

"Trời sáng rồi à?

"

Mash vươn vai, mở cửa sổ hít thở không khí trong lành, cậu nhìn xuống giường thì thấy Ariane đã đi đâu, Mash không nghĩ gì nhiều, cậu đi đánh răng rửa mặt.

Sau khi bước ra khỏi phòng tắm, Ariane cũng từ ngoài đi vào.

"Tôi mua đồ ăn về rồi nè.

"

Mash ngạc nhiên:

"Cậu đi lại được rồi à?

"

– Mash hỏi.

"Ừ, đỡ đau hơn nhiều rồi.

"

Mash cũng ngồi xuống ăn cùng Ariane, trong lúc ăn thì cô hỏi cậu.

"Này Mash, cậu có biết gì về các loại ma thú chuyên phá mùa màng không?

"

Mash đang ăn:

"Phá mùa màng sao?

"

Suy nghĩ:

"Đó có thể là ma thú hệ bay chăng?

"

"Không, ý tôi là ma thú dưới đất á.

"

Tiếp tục suy nghĩ:

"Dưới đất sao?

Mà cậu hỏi chuyện này làm gì?

"

"Tại lúc sáng tôi có nghe dân làng nói mấy tháng nay mùa màng của ngôi làng cứ bị một thứ gì đó phá, nên sản lượng bị hao hụt lắm khiến rất nhiều trẻ em trong làng bị c-hết vì đói.

"

Nghe tới đây Mash hỏi.

"Có vết tích gì không?

"

"Có, thứ đó có để lại dấu chân khá lớn.

"

"Được tổi, ăn xong cậu dẫn tôi đi xem thử.

"

Sau đó Ariane cùng với Mash đến hiện trường nơi thứ đó p:

há h:

oại mùa màng của người dân, xung quanh cây cối đổ ngã hết, lúa thì bị bật bung cả gốc, đất canh tác thì bị xới cả lên, hàng rào bảo vệ xung quanh cũng bị giảm nát, khung cảnh vô cùng tan hoang.

Mash nhìn xuống dấu chân mà sinh vật đó để lại cậu suy nghĩ.

"Dấu chân lớn cỡ này mà còn là hình dạng này khả năng cao là gấu nhi?

Nhưng nếu là gấu cũng không đúng lắm, dấu chân gấu dù to đến mức nào cũng không lớn được như này.

Mà thú hoang thì dấu chân hình thù này chỉ có gấu là lớn nhất, vậy có thể suy ra là ma thú làm rồi, dân làng đã nghĩ đúng.

Nhưng tại sao chứ, nó chỉ phá h-oại mùa màng, cũng không ăn lúa, cũng không g-iết người, không lẽ nó làm chuyện này cho vui à?

"

Mash lập tức đẹp bỏ suy nghĩ đó đi, vì theo sách mà cậu đọc được trong thư viện nhà Voltaren thì ma thú làm gì cũng có mục đích.

Nếu nó muốn ăn thịt người thì chắc chắn người dân đã brị sát hại, còn nếu nó muốn ăn những thứ này thì sẽ không để lại nhiều như vậy.

Và con ma thú này cố gắng tạo ra nhiều dấu vết như vậy như muốn cảnh cáo dân làng về sự hiện diện của nó thì phải?

Mash đang suy nghĩ thì Ariane đặt tay lên vai Mash, cô cúi xuống hỏi.

"Cậu có phát hiện ra điều gì không?

"

Mash giật mình, đứng dậy.

"Tối nay chúng ta sẽ phục kích nó ở đây, tôi đi chuẩn bị vài cái bẫy, cô thông báo tối nay dân làng tránh xa khu vực này ra một chút.

"

Nhờ vào kiến thức của mình trong những năm đối mặt với hoang giả từ nhỏ của Mash, cậu nhanh chóng thiết kế vài cái bẫy đơn giản để chờ kẻ p:

há h:

oại xuất hiện.

Mash và Ariane cũng thu dọn lại nơi trồng lúa, cắm lúa lại dưới đất như chưa có chuyện gì xảy ra.

Trời nhanh chóng chuyển dần đến tối.

Mash và Ariane ngồi đợi trên một cái cây, đúng lúc đó một cái bóng đen lao nhanh.

đến bãi lúa, một cú giảm của nó khiến toàn bộ ruộng lúa bị văng tung tóe.

Từ dưới ruộng lúa, cái rãnh nước bẫy của Mash kích hoạt, một thanh gỗ lớn từ dưới đó lao thẳng lên đâm vào người con vật to lớn khiến nó ngã xuống.

Mash thấy kế hoạch thành công, nhanh tay triệu hồi GOE của mình, dùng những sợi huyết xích của mình trói chặt con vật lại, hạn chế chuyển động của nó.

Con vật vùng vẫy, Mash càng siết chặt lại.

Đổ mồ hôi:

"Lực của thứ này sao mạnh quá vậy?

"

Mash sắp không cầm cự được nữa thì từ đâu ra xung quanh người con ma thú một chiếc lồng hình lập phương màu xanh dương xuất hiện, bắt nhốt con ma thú bên trong.

Mash bất ngờ quay qua nhìn Ariane, cô ấy cũng chỉ cười đưa hai ngón tay chữ vê lên với Mash.

Con ma thú bị trói bởi xích của Mash và lồng giam của Ariane không thể thoát ra được.

Mash và Ariane nhảy xuống tiến lại gần nơi con ma thú, cậu nhìn kĩ.

"Thì ra là Hắc Huyết Cự Hùng, mình đoán không sai mà, chỉ có loại ma thú này mới có dấu chân lớn cỡ đó.

"

Thì ra trong lúc phân tích dấu chân của con ma thú để lại, cậu đã phân tích luôn những bước chân của nó rời đi, dựa vào khoảng cách của từng bước chân mà cậu phán đoán con ma thú này có tốc độ cực nhanh nên phải làm nó choáng trước rồi mới bắt giữ được, nếu không ngay cả huyết xích của Mash cũng không đuổi kịp nó.

Nhìn vào ánh mắt của con Hắc Huyết Cự Hùng mà Mash như có suy nghĩ gì đó, con ma thú cũng ngừng vùng.

vẫy như chấp nhận số phận của mình, dường như ngay cả Mash và Ariane cũng cảm nhận được con ma thú trước mắt không có ý làm hại đến ai, nên khi Mash nói Ariane giải trừ ma pháp, cô liền giải trừ mà không hỏi lí do.

Mash nhìn vào con Hắc Huyết Cự Hùng, cậu lên tiếng.

"Ta biết ngươi không có ý làm hại bất kì ai, nếu không trước khi bọn ta đến cả ngôi làng này đã bị phá hủy rồi, nhưng có thể cho chúng ta biết lí do ngươi làm vậy được không, vì việc làm của ngươi mà rất nhiều trẻ em trong làng phải chết đói đó.

"

Như hiểu được việc làm sai trái của mình, con Hắc Huyết Cự Hùng cũng gật đầu đồng ý.

Mash giải trừ ma pháp, nó dẫn Mash và Ariane lên núi nơi trú ẩn của nó, rất bất ngờ là trong hang không những có một con mà là gia đình của con Hắc Huyết Cự Hùng này, những con con khi thấy người lạ liền cảnh giác, đến khi con Hắc Huyết Cự Hùng khi nãy xuất hiện thì bọn chúng mới buông lỏng.

Sau một hồi xem hoàn cảnh của con Hắc Huyết Cự Hùng.

"Thì ra mọi chuyện là vậy mới khiến ngươi buộc phải làm vậy sao?

"

Thì ra chính là do thợ săn trên làng cứ liên tục lên núi săn bắt, có lần bọn họ còn bắt c hết Hắt Huyết Cự Hùng cha, lo cho sự an nguy của con mình nên Hắc Huyết Cự Hùng mẹ mới làm như vậy để xua đuổi dân làng ra khỏi núi, nó không muốn làm hại đến ai cả dù chính bọn hc làm hại chúng trước.

Sau đó Mash hứa với đám Hắc Huyết Cự Hùng rằng sẽ không cho dân làng lên núi để săn bắt nữa, bảo đảm an toàn cho gia đình nhà gấu.

Trên đường về Ariane trầm ngâm, không thấy cô ấy nói gì, Mash cũng thấy lạ.

Đột nhiên một giọng.

trầm lạnh lùng của Ariane vang lên.

Cô ấy gọi tên Mash.

"Mash, cậu thấy sao?

"

Trong khi nói mặt Ariane cúi xuống khiến Mash không thể nào nhìn rõ được biểu cảm của cề lúc này, lần đầu Mash thấy biểu cảm này của Ariane, cậu cũng không biết nói sao cho đúng.

Thở dài:

"Ý cậu nói là chuyện của Hắc Huyết Cự Hùng cha sao?

"

Trầm lạnh lùng:

"Ừm.

"

Mash lúc này cũng cúi xuống, cậu nhìn mặt đường sau đó cất tiếng.

"Cậu muốn nghe lòi thật lòng chứ?

"

Ariane vẫn cứ cái tâm trạng và giọng nói đó.

"Cậu cứ nói đi.

"

"Đối với tôi, cả hai không ai làm sai cả, dân làng đi săn để kiếm sống, còn đàn gấu phá mùa màng để xua đuổi họ bảo vệ cho gia đình của mình, cá nhân tôi thấy ngưỡng mộ cả gấu mẹ và gấu cha, gấu cha dù b:

ị bắn cũng không phản kháng nếu nó phản kháng có lẽ đám người thợ săn đó đã c-hết hết rồi và đặc biệt là gấu mẹ.

"

Cậu nhớ tới hình ảnh của Raiden, gia chủ và lãnh địa người dân của gia tộc Voltaren, nhớ đến những cảnh Raiden gặp nguy hiểm, nhớ đến những cảnh người dân khó khăn trong thiên tai.

Cậu đứng sững lại nhìn lên bầu tròi.

"Nếu là tôi, khi những người quan trọng với tôi bị làm hại, tôi sẽ không tiếc bất cứ cái giá nàc mà cứu họ, cho dù có chống lại cả thần linh thì tôi vẫn sẽ làm vậy.

"

Siết chặt tay:

"Tôi không có lòng bao dung lớn như gấu mẹ đâu, dẫu biết là quy luật sinh tồn nhưng nếu tôi là gấu mẹ chắc tôi sẽ ra tay griết hết dân làng mất chứ không dừng lại ở việc này không thôi.

Bằng mọi giá tôi sẽ bảo vệ được những người quan trọng với mình.

"

Nghe xong câu trả lời của Mash, không biết Ariane nghĩ gì, cô ấy đứng lại nhìn về phía Mash, giọng cô ấy vang lên tựa như cảm xúc đang lẫn lộn.

"Tôi biết điều đó chứ, nhưng dẫu biết là vậy nhưng lòng tôi vẫn thấy rất khó chịu, từ chuyện của Ma Lang vương cứu con đến chuyện này trong lòng tôi dâng lên một nỗi bất an lớn, vì sao ngay cả ma thú cũng có tình cảm như vậy chứ, mà con người lại càng ngày đánh mất những thứ đó.

"

Vừa nói hai hàng nước mắt của Ariane cứ tuôn ra như nói ra hết nỗi lòng của Ariane vậy.

Mash nhìn Ariane, cậu không biết phải an ủi cô làm sao vì Mash chưa bao giờ an ủi con gái cả, cậu cũng không biết trong quá khứ cô đã trải qua những chuyện gì mà lại có cảm xúc mãnh liệt đến thế.

Mash tiến lại gần Ariane, cậu nhẹ tay đặt lên trên đầu cô, Mash nói.

"Rồi cậu cứ khóc thoải mái đi trút hết những thứ trong lòng ra sẽ thấy dễ chịu hơn đấy, có thị một ngày nào đó cậu sẽ gặp được những người tốt bụng thì sao?

Không lẽ trên thế giới này không có người tốt sao?

"

Cậu muốn đùa vui với Ariane xíu cho cô đỡ buồn.

"Chẳng hạn như tôi nè.

"

Ariane lúc này cũng dần ngừng khóc, cô ấy đấm nhẹ vào tay Mash.

"Cậu là người xấu, không phải người tốt.

"

Mash cũng nói lại.

"Được tổi, giờ cậu hãy theo người xấu này trở về nhà trọ nào, vết thương còn chưa khỏi hẳn, ngoài này lạnh lắm không tốt đâu.

"

Ariane đi kế bên Mash, cô nói nhỏ thỏ thẻ.

"Cảm ơn cậu Mash.

"

Mash không nghe gì cậu hỏi lại.

"Cậu vừa nói gì à Ariane?

"

Vội chối:

"Có nói gì đâu.

"

Có lẽ qua chuyện này, mối gắn kết giữa Mash và Ariane có thể trở nên gần hơn, Ariane có th trở thành người bạn đầu tiên của Mash.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập