Chương 1: Nhân Sinh như Trò Đùa

Chương 1 :

Nhân Sinh như Trò Đùa

Người đời thường cả tin vào mộng tưởng.

Đã từng có kẻ mơ ăn được vì sao tưởng rằng chân mệnh đã thuộc về mình liền hành sát Hoàng Đế nhằm đạt được ngôi báu .

Làm thần dân oán hận chư hầu chống lại mà bắt griết Có kẻ vì giấc mơ mà dám làm những chuyên táng tận lương tâm của mình khiến thiên hạ ph nhổ.

Tuy nhiên nó cũng chỉ là mộng mà thôi

Chỉ là một thứ đơn giản như vậy cớ sao con người ta phải khổ sở vì nó?

Kẻ tin vào mộng thường là kẻ yếu đuối cho nên xưa nay ta chưa từng tin vào mộng

Điều buồn cười là dạo này ta thường mơ thấy một giấc mộng lặp đi lặp lại .

Một giấc mộng.

điên cuồng đến nỗi cả ta cũng không dám tin.

Tất cả trong giấc mộng ấy đều vượt quá sức tưởng tượng .

Rốt cuộc nó chỉ là mộng hay là điểm báo ?

Ta không biết .

Nhưng ta lại mong muốn điều đó trở thành sự thực.

tin tưởng vào điều đó cũng là điểu ha a.

"Tất cả!

Tất cả xông lên!

"

Trên đại điện, tiếng hò hét vang như sấm, chiến binh áo giáp sáng loáng chia thành từng đội, đạt xông lên.

Trong mắt họ, vừa ánh lên sát khí, vừa lẩn khuất nỗi sọ.

Đối diện họ — chỉ một người.

Một kẻ quái dị, trùm lên mình bộ áo rách rưới, tay chân lộ ra toàn xương – thứ xương trắng toát, chẳng phải da thịt người thường.

Một bên mắt hắn rực đỏ, sát khí ngùn ngụt.

Cả người hắn như bóng tối bốc mùi tử khí, trông chẳng khác gì ác quỷ bước ra từ địa ngục.

Trên lưng hắn, hai lá cờ đẫm máu phấp phới, áo choàng rách nát vẫn để lộ rõ hai chữ:

VÂN MỘNG.

Một mình hắn chống lại hàng trăm pháp sư, bước chân chẳng lung lay.

Cứ mỗi bước hắn đi qua, máu đổ đầu rơi, chiến binh nằm la liệt.

Pháp sư vẫn không ngừng trấn công, tiếng hô ma pháp vang đội, không khí chiến trường đặc quánh, nghẹt thở.

"Cẩn thận!

Hắn lại dùng Hỏa Địa Ngục!

"

Lửa địa ngục bùng lên cùng lúc đôi tay hắn vung ra.

Ngọn lửa ấy thiêu sạch mọi thứ cản.

đường, tiếng kêu thảm thiết vang dậy bên cạnh.

Bên ngoài chiến trường khốc liệt, trong cung điện lộng lẫy, tiếng cầu khẩn vang lên không ngớt.

"Các chủ, xin hãy mau rời đi!

"

"Để chúng tôi đoạn hậu, các chủ mau đi!

"

Trên đại điện uy nghi, một lão nhân ngồi bất động.

Lão toát lên khí chất đế vương, tóc bạc trắng buông xõa, ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng mà sắc bén.

Áo đen quyền uy phủ lên dáng.

người nghiêm nghị.

Trong lòng lão là một đứa bé chừng tám, chín tuổi, mặt mũi sáng sủa, quần áo trắng tỉnh – hoàn toàn đối lập với lão nhân.

Khác hắn vẻ lạnh lùng của lão, đứa bé run rẩy tột cùng, nhưng dường như có một luồng sức mạnh vô hình trói chặt tay chân nó, không cho nó động đậy.

Như bị xiểềng xích mà không ai nhìn thấy.

"Không ai khuyên được ta đâu.

Đây là số mệnh, trốn sao được.

"

Lão nhân chậm rãi lên tiếng, ánh mắt quét qua đám quần thần phía dưới.

Ánh nhìn đi đến đâu, người ở đó cúi gằm mặt, không dám ngẩng đầu đối mặt với lão .

Cứ như có một sức ép vô hình đang đàn áp họ vậy

Lão cúi xuống, nói với đứa nhỏ:

"Haha – Chính Nhân, mở mắt ra đi, mở ra đi.

Nhân vật chính đến rồi.

"

Bàn tay lão bóp chặt lấy mặt đứa trẻ, kéo miệng nó lên.

"Cười đi, ngươi phải cười!

"

"Hôm nay mạng ta đến số rồi, số đã định.

"

"Phụ thân"

Hai người đàn ông trung niên, giống lão như đúc, vội vã bật lên tiếng gọi.

"Xin phụ thân hãy rời khỏi đây .

Để chúng con chặn đánh tên quái vật đó cho người an toàn rời đi"

"Đúng vậy phụ thân núi xanh không thiếu củi đốt hiện tại chúng ta phải đi ngay"

Lão nhân không thèm để ý, nét mặt càng lạnh lẽo.

"Số mệnh là thứ không thay đổi được.

"

"KHÔNG – TRỪ MỘT NGƯỜI.

HẮN ĐẾN ĐÂY ĐỂ GIẾT TA!

"

Đột nhiên, khuôn mặt lão nhân trở nên dữ tọn.

Lão chỉ thẳng về phía cửa điện, gằn từng chữ Noi cửa,

"con quái vật"

đã vượt qua hết đám lính chắn đường.

Người hắn cắm đầy mũi thương, lửa vẫn cháy bập bùng trên thân, sau lưng là vô số xác c:

hết, khói lửa ngập tràn, mùi máu tanh nồng, không khí đặc quánh tử khí như địa ngục trần gian.

Nhìn quái nhân tiến vào, lão nhân bỗng nở nụ cười sảng khoái, ánh mắt long lanh như gặp lại cố nhân sau nhiều năm xa cách.

"Ngươi đến rồi.

"

"Cuối cùng ngươi đã đến.

"

Đám lính còn sót lại trong cung căng thẳng cực độ.

Vừa thấy quái nhân, họ đồng loạt chặt xích, thả cánh cửa sắt nặng ngàn cân xuống, đồng thời bên ngoài cũng đẩy tường rào chắn lô hắn.

"Kim Thuật:

Cương Hoành!

"

"Cương Hoành!

"

Hàng loạt binh sĩ thi triển phép thuật, xích sắt biến thành vàng kim, bám chặt lấy quái nhân, khóa chặt không buông.

"Cơ hội tốt, tất cả xông lên!

Trong ngoài giáp công!

"

"Đâm chết hắn!

"

Tiếng hò hét vang lên cùng lúc vô số mũi thương đâm xuyên qua lỗ tường rào ghim chặt về phía tên quái vật đó .

Vô số binh sĩ xông lên từng âm thanh kim loại chói tai phát ra ken két trong cung điện lộng lẫy tựa như có ngàn con dao phay bay trên không trung vậy.

"CHẾT ĐI!

ĐỒ QUÁI VẬT!

'

Người đàn ông trung niên – con của lão nhân – điều khiển hàng loạt mũi tên kim loại, từng mũi tên lóe sáng, phủ thêm một tầng thứ kim loại đặc biệt gia trì hóa thành màu đen xì từng.

tầng lớp tạo thành thế công mãnh liệt ghim thẳng về phía tên quái vật đó

"Sát Chiêu :

Vũ Hoành"

Tuy nhiên từng mũi tên ghim càng chặt đều bị ngọn lửa xung quanh quái nhân hóa giải không hề có chút tác dụng nào khiến gã trung niên bàng hoàng .

Hắn không ngờ sát chiêu dày công sắp xếp của mình đã bị đối phương hóa giải dễ dàng đến thế

"Vô ích thôi ngươi không đấu được ngọn lửa của hắn đâu haha"

Lão nhân lại bật dậy nói rồi ánh mắt chăm chú nhìn về phía

"người bạn xưa"

Quái nhân ấy, dính hơn trăm v-ết thương mà vẫn đứng sừng sững, lửa từ người hắn cứ bùng lên từng đợt rồi bất ngờ cuốn phăng mọi vòng vây.

Hắn một mình đạp tung cánh cửa nặng cả ngàn cân, từng bước một tiến thẳng về phía lão già đang ngồi trên đại điện.

Lão già ngẩng đầu, nhìn thẳng vào “quái vật.

Chiếc nhẫn tím trên ngón áp út bàn tay trái của lão phát sáng khi hắnlại gần.

“Ngươi giữ đúng lời hứa của chúng ta rồi.

Quái nhân ngẩng mặt, gào lớn.

Đó là lần đầu tiên hắn phát ra âm thanh.

Áo choàng rơi xuống, lộ ra thân xác ướp khô, sát khí lạnh lẽo bủa vây xung quanh.

“Ta đến rồi đây, Chính Nhân huynh.

Lão già bật cười sảng khoái, tay vạch áo để lộ thân trên.

Cơ thể ông phủ đầy tình tú, xếp thành một vòng tròn ma thuật, từng đốm sáng chuyển dần sang cam đỏ như sắp nổ tung.

Năng lượng tuôn ra cuồn cuộn, dòng nhiệt nóng rực đến mức mắt thường cũng nhìn thấy.

“Đến đi, lão bằng hữu!

Vì số mệnh của chúng ta!

“Hãy kết thúc tất cả theo cách hoàn hảo nhất!

RẦM!

“C-hết đi!

Quái nhân lao tới, trăm ngàn đao thương giáng xuống thân lão già.

Lão không hề run sợ, ngược lại ôm chặt lấy hắn rồi gào lên:

“HAHAHA!

C-hết đi, chết đi!

Cùng ta xuống Hoàng Tuyển nào"

"Cùng nhau ôn lại chuyện cũ nào haha gặp lại những người bạn cũ nào!

“HAHA, dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu ta chết!

BÙM!

BÙM!

BÙM!

BÙM!

Ngày hôm đó, tổ sư khai phái của Vân Mộng Thiên Cung chết đi.

Có người bảo ông b:

ị đrâm, có người lại nói bị lửa thiêu.

Dân chúng xôn xao bàn tán, mỗi người kể một kiểu, chỉ có một điều chắc chắn.

Ai cũng tận mắt chứng kiến một cảnh tượng không tưởng.

RỒNG CẤT CÁNH BAY LÊN TRỜI.

Nghe đồn trên đỉnh Vân Mộng Son Mạch ngày hôm đó có một con Kim Long đã bay lên trời.

Chuyện ấy nhanh chóng lan truyền, chẳng mấy ai tin nổi vào mắt mình tuy nhiên chuyện này cũng thành huyền thoại

Từ đó về sau Vân Mộng Thiên Cung gọi sự kiện đó là Kim Long Về Trời .

Biểu tượng của tổ sư khai phái bọn hắn khi chết cũng có thần tiên tới đón nhưng bất cứ ai biết rõ chuyện đó đều phải tặc lưỡi phía sau.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập