Chương 10 :
Thức Tỉnh (1)
Phía đông quảng trường Học Viện Ma Pháp Hưng Thành sáng bừng.
Mười tám khối Thức Tỉnh Thạch khổng lồ từ từ được chuyển vào các lớp.
Trên bề mặt đá, những hoa văn cổ xưa phát ra ánh sáng mờ như nhịp tim của sinh mệnh.
Ma lực trong không khí dâng trào, từng.
con gió mang theo mùi kim loại và năng lượng tỉnh khiết, xoáy quanh các tòa tháp lơ lửng, làm không gian vặn vẹo, tràn ngập cảm giác kỳ ảo.
Trên khán đài, các đạo sư ngồi thành từng dãy theo hệ phái.
Lá cờ lớn của Liên Minh Ma Pháp Nhân Loại tung bay trên cao, bên dưới là hàng trăm học viên năm nhất trong đồng phục, từng người một bước vào lớp, chuẩn bị cho lễ thức tỉnh.
Không khí vừa trang nghiêm vừa rộn ràng.
Tiếng bàn tán, ánh mắt háo hức, cùng tiếng trống lễ dồn dập như làm cả quảng trường rung chuyển.
Ở lớp 1-7, Mạc Chính Nhân, Đào Công Du và Thẩm Ngưng Nhi gặp nhau.
Ba người không ngờ lại được học chung một lớp – lớp do Lâm Hạo Nhiên, đạo sư nổi tiếng nghiêm khắc, trự:
tiếp chủ nhiệm.
Đào Công Du cười toe, huých vai bạn:
"Ôi, tao với mày cùng lớp rồi nhé!
Trời thương mày ghê, được học chung với Thẩm Ngưng Nhi nữa.
"
Mạc Chính Nhân chỉ cười, liếc sang cô gái tóc đen đang đứng yên phía xa.
Ánh mắt Thẩm Ngưng Nhi trong vắt, bình tĩnh đến lạ, khiến người khác chẳng dám làm phiền, nhưng đâu đó vẫn ánh lên sự mạnh mẽ.
Cô không nói gì, chỉ siết chặt tấm thẻ học viên trong tay – vẻ lạnh lùng đó khiến tim Mạc Chính Nhân như khựng lại một nhịp.
Kiếp trước, cậu đã lỡ quá nhiều điều với Thẩm Ngưng Nhi.
Sau khi tốt nghiệp rồi, gần như chẳng thể gặp lại cô.
Lần cuối cùng gặp mặt cũng đã ngoài 26 tuổi, lúc đó chỉ nghe nói Thẩm Ngưng Nhi đã vào Trung Giai, đang chuẩn bị xung kích lên cấp tiếp theo.
Khoảng cách giữa hai người khi ấy quá xa, chẳng còn cơ hội tiếp xúc nữa.
Đúng lúc ấy, Lâm Hạo Nhiên bước ra.
Áo choàng đen thêu kim tuyến lấp lánh, giọng ông trầm ấm, đầy uy lực.
“Hứa Toàn Minh!
” Chủ nhiệm lớp cất tiếng.
“Đó, Hứa Toàn Minh kìa, đẹp trai ghê, lại đứng nhất nữa!
”
⁄Ừ, sáng nay tao vừa thấy cậu ấy, thích thật!
Không biết sẽ thức tỉnh hệ nào nhỉ?
Chắc không phải hệ Thủy hay hệ Quang đâu, hai hệ đấy yếu lắm.
Hứa Toàn Minh vừa bước lên, lập tức nghe tiếng xì xào của mấy nữ sinh, còn đám con trai lớp 10 khác cũng không rời mắt khỏi cậu.
Hứa Toàn Minh tỏ ra lạnh nhạt, nhưng ánh mắt thì lại rõ ràng thích thú với sự chú ý này.
Cậu đi đến trước mặt chủ nhiệm lớp, giữ vẻ khiêm tốn nhưng vẫn cười rất tự tin.
“Hứa Toàn Minh, gia tộc Hứa thị là thế gia Hàn Băng nổi tiếng phải không?
Lâm Hạo Nhiên hỏi, ánh mắt đầy ẩn ý.
“Đúng vậy.
Ở Hưng Thành, Hứa Gia và Tiêu Gia là hai gia tộc quyền lực nhất.
Dưới họ còn có vài nhà lớn như Đoàn Gia, Lý Gia, nhưng nói thật, xét về quy mô thì không ai đọ lại được với hai nhí này.
Đáng chú ý là Hứa Gia chỉ mới thành lập chưa tới 30 năm, vậy mà đã vươn lên và vượt mặt các gia tộc lâu đời khác.
Tất cả nhờ vào truyền thống chỉ thức tỉnh một hệ Ma Pháp duy nhất:
Hệ Băng.
Cả gia tộc đều đi theo Hệ Băng, nên họ truyền dạy và nghiên cứu cực kỳ sâu sắc.
Nhờ vậy, đám trẻ con trong nhà dễ dàng vượt xa bạn bè đồng trang lứa.
Có sự chỉ bảo tận tình từ những người đi trước, một số đệ tử Hứa Gia thậm chí không thèm vào Học Viện Ma Pháp, ở nhà học với gia tộc vẫn đủ mạnh rồi.
“Được tồi, nếu em thức tỉnh Hệ Hàn Băng thì sẽ vượt trội hơn nhiểu người khác.
Nhưng đừng quên phải luôn cố gắng, vì thiên phú chưa bao giờ quyết định tất cả đâu.
Thầy chủ nhiệm Lâm Hạo Nhiên nhắc nhở.
Hứa Toàn Minh gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ:
Đúng, thiên phú chưa phải tất cả, nhưng không có thiên phú với tiền thì cả đời cũng chỉ lẹt đẹt dưới đáy xã hội mà thôi.
Thầy chủ nhiệm gật đầu, cho phép Hứa Toàn Minh tiến lên.
Cậu chậm rãi đặt hai tay lên Thức Tỉnh Thạch đang lơ lửng trước mặt.
Thức Tỉnh Thạch hiện lên hình la bàn, chi chít các ngôi sao, có một dấu vết bàn tay rất rõ ràng.
Nhìn ngoài thì Hứa Toàn Minh bình tĩnh lắm, nhưng thật ra trong lòng cậu đang căng như dây đàn, vừa hồi hộp vừa lo lắng, từ từ đặt tay lên Thức Tỉnh Thạch.
Với huyết thống nhà mình, khả năng thức tỉnh Hệ Hàn Băng là cao nhất.
Nhưng vẫn có trường hợp đặc biệt.
Chẳng may ra Hệ Thủy hay Thánh Quang thì xác định luôn, Hứa Gia chắc chắn không còn xem trọng mình nữa.
Dù sao cũng không ai muốn bỏ tiền của ra săn lùng tài nguyên cho một hệ chẳng liên quan gì đến truyền thống nhà mình.
Tay phải đặt lên.
Bỗng nhiên, Thức Tỉnh Thạch phát sáng rực rỡ, những luồng hào quang hình ngôi sao nối liền thành từng tia như mạch máu, chạy dọc lên cánh tay Hứa Toàn Minh.
Đám học sinh lần đầu tận mắt chứng kiến cảnh này, ai cũng nhốn nháo, đứng lên nhón chân nhìn cho rõ.
Hứa Toàn Minh đứng bất động, giống như đang trải qua một khoảnh khắc “thể hồ quán đỉnh” đầu hơi ngẩng lên.
“Kẽo kẹt, kẽo kẹt, kẽo kẹt ~==~”
Đột nhiên, quanh Thức Tỉnh Thạch xuất hiện làn sương lạnh mờ ảo.
Sương càng lúc càng dày, rồi chậm rãi đóng băng viền ngoài của viên đá, tạo thành một lớp băng mỏng!
“Hàn Băng hệ, đúng là Hàn Băng hệ rồi!
Phía sau có ai đó hét toáng lên, kèm theo tiếng reo hò của mấy nữ sinh.
Nghe thấy vậy, mắt Hứa Toàn Minh sáng rực, không giấu nổi vui mừng.
Mạc Chính Nhân đứng dưới nhìn lên, cũng.
chẳng ngạcnhiên lắm.
Đời trước, Hứa Toàn Minh đúng là một nhân vật lẫy lừng ở Hưng Thành, thậm chí chính hắn là người vực dậy Hứa Thị sau khi bị tàn phá.
Uy tín của hắn không chỉ ở Hứa Gia mà lan ra cả Hưng Thành, a cũng phải nể.
Chỉ trong vòng trên dưới 10 năm thôi, hắn đã kéo Hưng Thành lên thành đô thị loại 2, bản thân lại đột phá trở thành Cao Giai Ma Pháp Sư đầu tiên của Hứa Gia nữa.
Nói thật, chuyện về hắn ở Hưng Thành thì kể cả ngày không hết.
Từ một trong những thế hệ trẻ ít triển vọng của Hứa Gia cuối cùng lại thành huyền thoại, đúng là không tầm thường.
“Rất tốt, Băng hệ này rất thuần khiết.
Ta đoán trong thế giới tình thần của em đã có một mảnh Băng hệ Tĩnh Trần rồi.
Cứ tiếp tục tu luyện, để nó mạnh hơn nữa!
” Lâm Hạo Nhiên vừa nói, vừa nhìn Hứa Toàn Minh với ánh mắt đầy khen ngọi.
Ngay lần đầu thức tỉnh mà đã đóng băng được Thức Tỉnh Thạch, chứng tỏ Hàn Băng hệ của cậu mạnh vượt trội.
Thiên phú như vậy, sau này chắc chắn sẽ có tương lai sáng lạn.
“Tiếp theo, Khâu Nguyệt Anh!
Một nữ sinh trông khá mạnh mẽ bước ra.
“Được, Thổ hệ.
Tinh Trần của em phát triển tốt đấy, chắc chắn nhờ nỗ lực rất nhiều.
“Tiếp theo, Ngọc Thanh Lâm!
“Cũng là Hàn Băng hệ.
Mạc Chính Nhân nhón chân lên nhìn, phát hiện Ngọc Thanh Lâm cũng thức tỉnh Hàn Băng hệ, nhưng chỉ xuất hiện lớp sương mỏng, không đóng băng được Thức Tỉnh Thạch.
Như vậy đủ thấy, dù cùng là Hàn Băng hệ, nhưng Ngọc Thanh Lâm rõ ràng kém xa Hứa Toàn Minh, c về thiên phú lẫn tu vi.
“Tiếp theo, Lý Thiết Trụ”
“Ừm, Thủy hệ!
“A a a, trời ơi, sao lại là Thủy hệ, lẽ ra tôi phải là Hỏa hệ mới đúng chứ!
” Lý Thiết Trụ hét lên thảm thiết, tiếng vang cả khu sân trường.
“Đừng buồn, luyện hệ nào cũng được mà.
Lâm Hạo Nhiên an ủi, mắt nhìn cậu với chút xót xa.
Lý Thiết Trụ thở dài lủi thủi về chỗ.
Thật ra, giai đoạn đầu khi vừa thức tỉnh rất quan trọng.
Nếu là Hỏa hệ, chỉ cần sơ giai thôi đí có sức chiến đấu rõ rệt, sau này tu luyện cũng thuận lợi hơn nhiều.
Còn Thủy hệ, kỹ năng sơ giai chỉ là Thủy Ngự, phòng ngự không bằng Nham hệ, nếu không dày công rèn luyện thì hiệu quả cũng chẳng rõ rệt, ít nhất ở cấp sơ giai Ma Pháp Sư là vậy.
Mọi người nhìn Lý Thiết Trụ, nghe cái tên mạnh mẽ mà cuối cùng lại ra Thủy hệ, ai cũng không nhịn được cười.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập