Chương 4:
Trùng Sinh
Ngủ một giấc ngon lành sau bao ngày thiếu ngủ, đúng là sướng thật!
Co thể thì ấm áp, nắng chiếu lên da, dễ chịu lạ thường.
Ánh nắng này.
khoan đã, mấy giờ rồi nhỉ?
Mạc Chính Nhân biết thừa là phải đậy, mà cơ thể cứ lì ra.
Não thì hò hét, tay chân thì lười biếng, gọi mãi mới chịu nhúc nhích.
Cảm giác này vừa quen vừa lạ, chẳng giống lúc nào trước cả.
Kỳ quặc thật, mình ngủ kiểu gì thế này?
“Chính Nhân đậy đi, xe buýt tới rồi!
”
Trong cơn mơ màng, tiếng gọi kéo Chính Nhân về thực tại.
Vừa hé mắt thì ánh sáng đập thẳng vào mặt, cái đầu đau như búa bổ sau trận nhậu tối qua lại nhắc nhỏ sự tồn tại của nó.
“Bố mày lần sau không cho mày uống nhiều như thế nữa đâu!
Chính Nhân nhăn mặt, lầm bầm chửi thể.
“Hôm qua liên hoan chia tay cấp ba, cả lớp uống như tận thế.
Mày thì nốc hoài, không biết dừng.
Đã bảo rồi, đừng vì mấy đứa con gái mà uống cho cố, có ngầu được gì đâu.
Người nói là một thằng nhóc tầm mười sáu, bụng hơi phệ, da ngăm, cười nhếch mép:
“Tao bảo rồi, đừng có đi tỏ tình với Thẩm Ngưng Nhi nữa.
Mày cứ khăng khăng, bảo đỗ Học Viện Ma Pháp nên phải thử một lần, giờ thì sao?
“Tao thật không hiểu nổi con bé đấy có gì mà mày mê đến vậy.
Đúng là phí cả tuổi trẻ.
Thằng béo da ngăm cứ thế cười vào mặt bạn.
Thấy Chính Nhân nhìn chằm chằm, nó cau có:
“Tao nhắc tên Thẩm Ngưng Nhi tí thôi mà mày làm gì ghê thê?
“Mày với tao lớn lên cùng nhau, còn mày với nó chỉ học chung mấy năm.
Nghe tao đi, chuyện tối qua coi như kỷ niệm, quên đi cho nhẹ đầu.
Mạc Chính Nhân không chịu nổi cái giọng lèm bèm, cắt ngang luôn:
“Mày là ai?
“Tao á?
Thằng nhóc khựng lại, mặt chuyển sang khó chịu, gào lên:
“Mày thất tình chứ đâu phải mất trí nhớ!
Tao là Đào Công Du, anh em chí cốt của mày!
Hay là mày quên luôn mình tên Mạc Chính Nhân rồi?
“Đào Công Du?
Chính Nhân nhớ rõ là có thằng bạn thân tên Đào Công Du, hai đứa lớn lên cùng nhau.
Nhưng giờ này nó đang ở nước ngoài làm nhiệm vụ chứ?
“Đào Công Du không phải đang ở Toron à?
“Thằng này, Toron giờ loạn lắm, Dị Tộc chuẩn b:
ị đ:
ánh tới nơi.
Mày muốn rủa tao chết sớm à?
Chính Nhân không đáp, chỉ ngây người nhìn vào tấm kính ở bến xe buýt.
Phản chiếu lại là một cậu thanh niên, vừa quen vừa lạ, trên môi lún phún vài sợi râu non.
Là mình.
Nhưng là mình của hơn hai mươi năm trước.
“Không thể nào.
Trong đầu hắn chỉ nghĩ chắc ngủ nhiều quá nên ảo giác thôi.
Hắn vội vén rèm xe buýtnhìn ra ngoài.
Trời thì xanh ngắt, không một gợn mây, đường đất bụi bay mù mịt dưới nắng, ven đường có tiệm cắt tóc bật loa ầm 1.
“BÚM XÁ LÀ BÙM HAHA.
“Tòa phát thanh Yên Kinh số thứ nhất năm 2000 ra thông cáo.
Những hình ảnh, âm thanh ấy làm Chính Nhân choáng váng.
Cơ thể thì như không phải của mình, bụng dạ cũng cuộn lên.
Mặt hắn tái mét, ra hiệu với Đào Công Du là sắp nôn đến nơi.
“Bác tài ơi, dừng xe với!
Bạn cháu sắp nôn rồi!
” Đào Công Du hét lớn.
Bác tài này vốn nổi tiếng khó chịu với bọn học sinh, Chính Nhân mà nôn ra xe chắc bị chửi te tua.
Đào Công Du lo sốt vó.
Nhưng trái với mọi lần, bác tài vội lôi đâu ra cái túi nilon sạch, giọng dịu dàng bất ngờ:
“Đây đây, có ngay!
Tránh đường chút nào!
“Có ngay đây, hai pháp sư đại nhân!
“Pháp sư đại nhân?
Lâu lắm rồi Chính Nhân mới nghe ai gọi vậy.
Nhưng hắn chẳng kịp cảm ơn, cúi đầu nôn thốc nôn tháo.
Mùi rượu trộn lẫn xăng xe, khó chịu không chịu nổi trong cái không gian chật hẹp.
Bác tài không những không cáu mà còn kiên nhẫn chờ hắn nôn xong.
Mất hơn hai phút Chính Nhân mới ngẩng đầu lên được.
Bác tài nhanh tay buộc túi, vẫn cười:
“Các ngài còn cần gì nữa không?
Cứ nói nhé!
Đào Công Du vừa xoa lưng bạn vừa lẩm bẩm:
“Cố lên, nôn ra là khỏe ngay thôi.
Cậu quay sang bác tài, mặt ngượng ngùng:
“Bác ơi, bọn cháu chưa phải pháp sư đâu ạ.
“Sao lại không phải!
” – Một bác trung niên hào hứng chen vào.
“Tôi ở Hưng Thành hơn 20 năm rồi, chưa thấy ai đỗ Học Viện Ma Pháp Hưng Thành mà không thành pháp sư tài năng cả
Mọi người trên xe vỗ tay, không khí bỗng rộn ràng.
hẳn.
Đào Công Du đỏ mặt, gãi đầu, cúi chào mọi người:
“Cháu.
cháu cảm ơn mọi người!
Bọn cháu chắc chắn sẽ cố gắng!
“Học Viện Pháp Sư Hưng Thành?
Cái tên vừa lóe lên trong đầu Chính Nhân.
Đó chính là trường cấp ba dạy Ma Pháp duy nhất ở Hưng Thành ngày xưa của hắn.
Nghe đến, tự dưng ký ức lại tràn về, nhớ cái cảm giác háo hức chuẩn bị trở thành Pháp Sư lần đầu tiên trong đòi.
Nhưng mà, chuyện ấy cũng xa lắc rồi, hon hai chục năm chứ ít gì.
Giờ hắn cũng lâu lắm chư:
quay lại Hưng Thành, mà ngôi trường Ma Pháp ngày xưa giờ đã chia ba:
Ma Pháp Hưng Chiểu, Ma Pháp Phương Liên, Ma Pháp Toàn Cung.
Mọi thứ thay đổi cả rồi.
Nôn đến mức chẳng còn gì trong bụng, Mạc Chính Nhân mới bắt đầu tỉnh táo.
Hình ảnh Đà‹ Công Du rồi bao kỷ niệm cũ cứ thế ùa về.
“Bây giờ mình đi đâu?
Mạc Chính Nhân ngẩng đầu lên, hỏi mà giọng vẫn còn mệt.
“Đi lấy giấy báo trúng tuyển chứ đi đâu nữa.
Đào Công Du lúc này cũng.
chẳng lạlẫm gì, nghĩ bụng chắc nó vẫn còn ngơ ngác vì vụ tỏ tìn!
hụt tối qua.
Xe dừng lại.
Bên ngoài cửa kính là biển người chen chúc.
Hôm nay là ngày nhận giấy báo, Phụ huynh nào cũng tươi rói, người đi xe hơi, người lóc cóc xe ba bánh, ai cũng phấn khỏi.
Mỗi gương mặt đều rạng rỡ tự hào về con mình.
Chỉ có Mạc Chính Nhân — mặt tái xanh, mắt lơ mơ nhìn quanh, chẳng thể nào hòa vào dòng người ấy.
“Nào, đi thôi!
” Đào Công Du kéo tay hắn, cười toe toét.
“Nhận giấy xong xem mày có tỉnh ra không!
Thật ra, học sinh nào được nhận giấy báo trúng tuyển học viện Ma Pháp cũng vui như mở cờ.
Có đứa còn làm nguyên cái album video để sau này có cái khoe với con cháu.
Ngay cổng trường treo mấy cái biển quảng cáo to tướng, vẽ ba người đàn ông mặc quân phục xanh, mắt sắc như dao.
Dưới tranh là dòng chữ đỏ rực:
“Chúc mừng các pháp sư tương lai – cống hiến cho đất nước – chiến đấu vì loài người.
“Liên Minh Nhân Loại muôn năm.
Đào Công Du nhìn khẩu hiệu, hứng khởi hét lên:
“Đi nhanh lên, chậm là nhịn đấy!
Nónắm tay Mạc Chính Nhân kéo thẳng vào tòa nhà chính.
Mạc Chính Nhân chỉ lặng lẽ đi theo, mắt nhìn đám đông vui vẻ còn trong lòng thì rỗng tuếch.
Tại sao mình lại ở đây?
Mình đang mơ à?
Mạc Chính Nhân tự véo mình một cái.
Đau thật!
Hắn nhìn quanh.
Cảnh vật này quen quá.
Quen đến lạ.
Không thể là mơ được.
Hắn chắc chắn, mình đang tỉnh.
Cái cảm giác yên bình này chỉ có ở Hưng Thành đầu những năm 2000, khi mọi chuyện kinh khủng còn chưa xảy ra.
Khi ấy, Hưng Thành thực sự yên ả, đúng nghĩa là một chốn bình yên khi mà những căn nhà tầng 2 san sát các con trẻ đi xung quanh .
Từng nụ cười từng khung cảnh về 1 thành phố hạng 3 tuy thiếu nhiều thứ tiện ích phát triển Ma Pháp nhưng lại yên ả đến lạ.
Trái ngược thay sự bình yên này lại là thứ mà sau này Mạc Chính Nhân.
rất quý trọng Rồi hắn ngẩng đầu lên, nhìn rõ hàng chữ trên tấm biển quảng cáo:
“Hưng Thành, ngày 15 tháng 8 năm 2000.
Năm 2000?
Chẳng phải là 2020 sao?
Hắn đâu còn ở năm 2020, mà đang ở năm 2000.
“Mình.
trùng sinh rồi à?
Ý nghĩ ấy vụt qua đầu, khiến hắn không dám tin vào chính mình.
Chuyện này chỉ thấy trong truyện thôi, ai ngờ lại rơi trúng vào mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập