Chương 5 :
Thẩm Ngưng Nhi
Hai người rào bước nhẹ nhàng tới cổng trường cấp ba.
Trên đường đi, Đào Công Du nói rất nhiều, còn Mạc Chính Nhân cơ bản không nói gì.
Hắn đang tập quen dần với hoàn cảnh Hưng Thành năm 2000
Kiếp trước, sau khi sự kiện Hải Triều .
Hắn quyết định ở lại thành phố Yên Kinh gầy dựng st nghiệp, thỉnh thoảng cũng về nhà thăm cha mẹ, nhưng vội vã đến rồi lại vội vã đi.
Bởi vậy, hắn cũng không có thời gian ngắm nghía sự thay đổi của quê hương.
"Người như mình sống lại có ý gì đây?
"
Nói rồi hắn cúi đầu nhìn thấy 1 tờ giấy báo trúng tuyển lấp lánh đưới nắng, con dấu đỏ in nổi bật ở góc phải.
Mấy chữ “Khoa Ma Pháp Cơ Sở – Liên Minh Nhân Loại ” khiến lòng hắn khẽ run lên.
Bao năm trôi qua, những ký ức, những ước mơ tưởng đã phai mờ, nay lại rõ ràng như mới hôm qua.
"Không thể tin được ?
Mẹ khiếp quả thực đã thành hiện thực a"
Mạc Chính Nhân nhịn không được mắng một câu.
Đào Công Du nghe được những lời vớ vấn này cũng không.
để ý, mà cũng chẳng ngăn cản.
Thằng này vẫn nghĩ là do tác dụng của cơn say chưa tiêu tan hết, cùng với sự xấu hổ khi cố tỏ tình với Thẩm Ngưng Nhi thất bại ảnl hưởng tới.
Nó chỉ ngạc nhiên một chút:
"Mày có nghe tao nói chuyện hay không?
"À, nghe.
Mạc Chính Nhân thản nhiên nói dối, sau đó sờ vào túi quần, dĩ nhiên là không có ví tiền, không có điện thoại, càng không có mastercard.
Hắn thở dài, nói với Đào Công Du:
"Mày có cầm tiền theo không, tao muốn đi cửa hàng tạp hóa mua ít đồ.
"Mày mua nước có phải không?
Đào Công Du rất tâm lý, cậu ta biết tỉnh lại sau cơn say cổ họng khô dẫn đến khát nước, cộng thêm hôm nay thời tiết rất là nóng nữa.
"Mày uống gì?
Coocacola hay là nước tăng lực?
Đào Công Du chuẩn bị mời khách.
"Nước khoáng thôi, mày mua luôn tao bao thuốc.
Mạc Chính Nhân trả lời.
Đào Công Du mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Mạc Chính Nhân, dò hỏi:
"Mày học h:
út thuối từ bao giờ, sao tao không biết?
Mạc Chính Nhân có chút mất kiên nhẫn.
Không nghĩ tới trước kia, thằng bạn thân của mình lại lắm mồm như vậy, khoát tay nói:
"Tâm tình không được tốt, hút một điếu giải sầu.
Đào Công Du do dự một chút, những vẫn mua thuốc lá tại cửa hàng bán đồ ăn vặt trước cổng trường cấp Hưng Thành Cơ Sở '.
Mạc Chính Nhân nhìn chăm chú chiếc cổng sắt dài rộng của trường.
Thầm nghĩ, nơi này mình đã trải qua nhiều điều những năm tháng kỷ niệm ở nơi đó lại chậm rãi ùa về.
Một lát sau, Đào Công Du trở về:
"Này, thuốc lá của mày.
"Haizz, đã bao lâu rồi không được nhìn thấy Thăng Long Vàng!
Mạc Chính Nhân nhịn không được cười khổ.
Sau khi đi làm, hắn rất ít dùng loại này, thuần thục xé mở gói thuốc, đưa qua cho Đào Công Du một điếu:
"Mày hút không?
Đào Công Du nhăn nhó suy nghĩ, cuối cùng vẫn quyết định hút cùng anh em của mình, nhanh chóng rút ra một điếu.
Đào Công Du là một học sinh đạt tiêu chuẩn, da mặt cũng mỏng, không giống Mạc Chính Nhân đã trải qua sự nhào nặn của xã hội, nên tư duy có chút khác biệt.
Mạc Chính Nhân xắn ống quần lên tận đầu gối, ngồi xuống lề đường nhả khói nuốt sương, nheo mắt suy nghĩ về thời học sinh.
Đào Công Du vẻ mặt nhăn nhó, h-út thuốc còn phải quay đi chỗ khác, rít một hơi rồi giấu điếu thuốc ra sau lưng, sau đó nhả từng làn khói xanh, giống hệt chiếc ấm hình con hạc mẹ cậu ta dùng đựng nước.
Đào Công Du rít rất cẩn thận từng hơi nhỏ một, nhưng khi nhìn qua Mạc Chính Nhân, cậu t:
ấp úng bình luận:
"Tiểu Mạc, sao nhìn mày h:
út thuốc đẹp thế?
Mạc Chính Nhân là người nghiện thuốc, hút thuốc gạt tàn rất tự nhiên, có nhịp điệu đàng hoàng.
"Trăm hay không bằng quen tay thôi.
Mạc Chính Nhân hờ hững trả lời, làm cho Đào Công Du càng thêm hâm mộ.
Mạc Chính Nhân biểu hiện vênh váo như kiểu muốn ăn đòn, chẳng qua nhìn rất đẹp trai.
Điếu thuốc còn chưa hút hết, từ xa có một nhóm người đạp xe tới, Đào Công Du nhanh chóng dập tắt tàn thuốc, sau đó nhắc nhở Mạc Chính Nhân:
"Nhanh ném điếu thuốc đi.
Hành động của Đào Công Du làm Mạc Chính Nhân giật nảy mình:
"Có giáo viên đến à?
"Không phải giáo viên, mà là bạn cùng lớp chúng ta.
Đào Công Du giải thích.
Mạc Chính Nhân đang định ném điếu thuốc đi, nghe được câu này động tác dừng lại ngay.
Hắn tôn trọng nghề nhà giáo này.
Nhưng, bạn bè cấp 2 hắn vốn không để trong lòng, đã tốt nghiệp rồi sao phải nghĩ?
Chắc nhóm học sinh này cũng tới lấy thư báo trúng tuyển, trên mặt ai nây đều hiện lên vẻ hớn hở cùng chờ mong cuộc với cuộc sống khi trở thành Ma Pháp sư .
Nhóm người dừng lại chỗ Mạc Chính Nhân cùng Đào Công Du đang.
ngồi.
Hiện giờ, nhìn dáng vẻ Mạc Chính Nhân vô cùng lôi thôi lếch thếch.
Hắn vừa trải qua cơn say vẫn còn mệt mỏi, sau đó là cơn mê mang khi 'bị' trọng sinh, ngồi bệt xuống đất bộ dáng nhếch không tả được.
Trên miệng còn phì phèo điếu thuốc, nếu không có khuôn mặt non choet kéo lại, ai đi qua cũng nghĩ đó là một đại thúc núc ních đang.
ngồi đó.
Mấy bạn học nhìn Mạc Chính Nhân với vẻ mặt bất ngờ.
Thế giới Ma Pháp này tư duy khá cồ hủ đặc biệt là với cá thiếu nữ chưa đủ 16tuổi nên trường có quy định nữ sinh còn không được để tóc dài, cho nên việc một người con trai h-út thuốc được coi là biểu hiện của sự sa đọa.
“Mấy người đi lấy giấy báo trúng tuyển à?
”
Đào Công Du biết mình phải bắt chuyện trước.
Những học sinh kia không ai trả lời, chỉ liếc nhìn về phía một cô gái.
Cô gái ấy thật sự nổi bật — vóc dáng cao, đẹp, chiếc váy thêu hoa tung bay trong gió chiểu, trông tràn đầy năng lượng.
Cô ấy khoảng 1m67, mặt hơi ửng đỏ vì trời nóng, sống mũi cao, môi đỏ, cằm nhỏ gọn, m¡ dày, đôi mắt long lanh, tóc mềm ngang vai.
Cô dựng xe đạp màu cam rổi đi lại gần.
Lúc đó, Mạc Chính Nhân thoáng ngửi thấy mùi hoa bách hợp đâu đây.
“Mạc Chính Nhân, sao cậu lại hút thuốc?
Giọng cô nhẹ nhàng mà vẫn mang chút giận đỗi.
Mạc Chính Nhân nhìn cô mà chẳng nhớ nổi là ai, bèn quay sang nhìn Đào Công Du cầu cứu, nhưng Đào Công Du cũng chẳng hiểu gì, chỉ tròn mắt nhìn lại.
Hết cách, Mạc Chính Nhân đành hỏi thẳng:
“Cậu là ai?
“Lời oi”
Đám tân sinh viên ngồi trên xe đạp nhìn nhau ngơ ngác, nhất là cô gái vừa bị hỏi, cô lắc đầu chịu thua.
Đúng là phim truyền hình nói không sai, con trai thay đổi nhanh thật.
Đêm qua còn tỏ tình với mình, mình từ chối cái, sáng nay đã giả vờ không quen biết.
“Chính Nhân, cậu đừng như vậy.
Tự nhiên có một nam sinh bước tới, dáng cao, cười hiển:
“Hút thuốc đâu phải là kiểu của mày.
Mong mày tỉnh ra sau vụ bị từ chối tối qua, hãy đối mặt với cuộc sống tươi đẹp đi, bọn tao mong mày vượt qua.
Nghe thì như đang an ủi, động viên, nhưng nghĩ kỹ lại, giống kiểu người trên dạy đời người dưới, nghe giả giả thế nào ấy.
Mạc Chính Nhân trước làm chủ biên tập gọi là phó phòng cũng được rồi chỉ sau Tống Minh tuy không phải kiêu căng gì, nhưng cực ghét ai lấy mình làm nền để thể hiện, nhất là hai người chẳng thân thiết gì.
Hắn vẫn ngồi dưới đất, ngẩng mặt, ưỡn ngực, nhìn thẳng vào cậu nam sinh vừa lên giọng, nhìn đến mức cậu kia lúng túng.
Lúc này, hắn khẽ cười rồi hỏi:
“Mày là ai vậy, hả?
Người đàn ông đã thành công trong sự nghiệp thường có khí chất riêng, tích lũy theo năm tháng, mấy đứa thanh niên mới lớn làm sao so được.
Cậu kia dù cố tỏ ra hơn người, nhưng, chỉ cần Mạc Chính Nhân nhìn thẳng, cái vẻ “điển” ấy bay biến ngay.
“Mày làm bọn tao thất vọng thật.
Nam sinh kia buông câu kiểu “người lớn lên mặt dạy đòi” rỔi quay sang bảo cô gái xinh đẹp “Ngưng Nhi, mình đi thôi, đừng quan tâm loại người này.
Cô gái chẳng để ý, tiến lại gần Mạc Chính Nhân:
“Cậu cố tình làm như không biết cũng được thôi.
Nhưng tối qua mình nói rất rõ rồi, trước khi học xong đại học, mình không yêu đương đâu.
“Nếu cậu còn h:
út thuốc, mình sẽ mách mẹ cậu đấy.
Mạc Chính Nhân c:
hết lặng.
Mình vừa trở lại tuổi 18, chẳng lẽ chào bố mẹ bằng kiểu này sao Hôm nay là ngày nhận giấy báo trúng.
tuyển, quanh đây còn bao nhiều học sinh hóng chuyện.
Suy nghĩ một lúc, hắn dập điếu thuốc.
Cô gái mim cười, có vẻ đắc ý.
Cô lấy bình nước trong giỏ xe ra đưa cho hắn:
“Rửa mặt đi, rồi cùng nhau đi lấy giấy báo trúng tuyển.
“Cảm ơn, tôi có rồi.
Mạc Chính Nhân từ chối thẳng.
“Đi thôi, diễn trò cũ rích, tỏ tình thất bại xong lại bày đặt lạnh lùng.
Nam sinh lúc nãy buông lời khinh thường.
Cô gái thì chẳng màng, vẫn đặt bình nước trước mặt Mạc Chính Nhân, hừ một tiếng TỔI leo lên xe đạp cam, chạy vào trường.
Khi cả nhóm đi khuất, Mạc Chính Nhân.
bỗng nhớ ra:
“Đó là Thẩm Ngưng Nhi”
“Đừng có diễn trước mặt tao, giả trân lắm.
Đào Công Du lườm hắn:
“Tao biết mày bị từ chối nên khó chịu.
Có gì bức xúc thì tâm sự với tao, anh em mà.
Cậu còn nghĩ vừa rồi Mạc Chính Nhân cố tình như vậy để cứu vớt hình tượng.
Mạc Chính Nhân cũng chẳng biết nói sao, chỉ vỗ vai Đào Công Du:
“Đi nhanh nào, tao thật sự muốn về nhà ngắm nghía một tí rồi đấy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập