Chương 9 :
Liệt Quyền
Chu Hiệu Trưởng đứng trên bục, chỉnh lại cái mic rồi quay xuống nhìn mấy nhân vật chính.
Ông nở một nụ cười, liếc qua đám học sinh phía dưới, rồi mới bắt đầu nói.
“Mọi người, mọi người!
Hôm nay thật vui khi được gặp các vị ở buổi tiệc này.
Cảm ơn mọi người đã đến chúc mừng lễ khai giảng của trường Hưng Thành chúng ta.
Thời gian trôi nhanh thật.
”
“Chúng ta cũng già rồi, giờ muốn thi triển một phép thuật cũng khó, nên tương lai của Hưng Thành chắc chắn phải đặt vào tay lớp trẻ.
Đám trẻ bây giờ giỏi hơn chúng ta ngày xưa nhiều, lớp sau cứ mạnh hơn lớp trước như sóng.
biển tràn vào bò.
Đó cũng là mục tiêu mà Liên Minh chúng ta luôn theo đuổi.
“Chuyện chúng ta cần làm là đào tạo ra những Pháp Sư xuất sắc nhất cho Hưng Thành.
Mười năm, hai mươi năm nữa, Hưng Thành có rực rỡ, náo nhiệt hay không đều dựa vào lũ trẻ này.
Dạo này Liên Minh cũng vừa cử một vị Hứa Thành Chủ mới, điều này chứng tỏ rằng là cấp trên rất quan tâm đến sự phát triển của Hưng Thành chúng ta.
“Thế nên, để không phụ lòng Liên Minh, chúng ta càng phải cố gắng bồi dưỡng thế hệ sau, đúng không?
Chu Hiệu Trưởng ngồi trên chiếc ghế chủ tọa, mặt tươi rói, nói chuyện thân mật với khách khứa xung quanh.
Ông không quên khen ngợi vị Hứa Thành Chủ mới, dù người đó không có mặt cũng.
vẫn phải nịnh tí cho chắc.
Dù gì cũng là con cháu thế gia, cái ghế của ông còn giữ được bao lâu chắc cũng nhờ vào ý của người này.
Ngay từ năm đầu, ông phải giúp ngườ ta ghi được chút thành tích chính trị cũng gọi là có chút đẹp mặt.
“Nào!
Vì tương lai của Hưng Thành, mọi người cho một tràng pháo tay đi!
Dương Tác Hà là người đầu tiên đứng lên, vỗ tay thật lớn.
“Tương lai Hưng Thành đều nhờ vào lớp trẻ.
Vì một Hưng Thành thịnh vượng, phát triển lên tầm cao mới.
Mọi người, cùng.
vỗ tay nào!
“Rào rào.
Cả hội trường đứng lên, tiếng.
vỗ tay vang dội khắp nơi.
Bài phát biểu vừa kết thúc, đám thiếu niên bên dưới không giấu nổi nụ cười rạng rỡ.
Được những nhân vật lớn của Hưng Thành ở đây vỗ tay chúc mừng vì tương lai của bọn họ, ai mà chẳng thấy vui cơ chứ.
Sau đó không khí quảng trường lập tức sôi sục cũng bởi vì điều này mà nhiều người không.
tiếc nghỉ làm hôm nay để đi xem ~ tiết mục tiếp theo:
Lê Trung Nguyên sẽ biểu diễn Ma Pháp Trung Giai!
Nói thật, nhiều người chẳng mấy quan tâm đến bài phát biểu của Chu Hiệu Trưởng.
Cái họ mong chờ là được chứng kiến Ma Pháp Trung Giai bằng xương bằng thịt, nhất là đám thuộc Thợ Săn Quán và những người phàm
Cả Hưng Thành có biết bao nhiêu pháp sư sơ cấp, nhưng cả đời họ cũng chỉ thi triển được dăm ba phép cơ bản, xem mãi cũng chán.
Nhưng những người thực sự tiến lên trung cấp thì có mấy ai?
Đầu tư vào tu luyện, tiêu tốn bao nhiêu tiền của, nhưng kết quả, phần lớn chẳng thành được Sơ cấp pháp sư, chứ đừng nói đến trung cấp.
Người Phàm càng ít khi có cơ hội được xem Ma Pháp chứ đừng nói là Trung Giai Ma Pháp nên rất nhiều người cất công xin nghỉ để đi xem .
Nói thực đã rất lâu rồi Học Viện Ma Pháp Hưng Thành không mời được qruân đội thi triển Ma Pháp làm mẫu .
Mãi đến năm nay khi vị Hứa Thành Chủ kia về mới cho thực hiện tiết mục này
Mạc Chính Nhân và Đào Công Du ngẩng đầu nhìn chăm chú.
— Mày nghĩ ông ấy định làm gì với cái tường kia?
~ Công Du hỏi, mắt sáng rực.
Mạc Chính Nhân không trả lòi.
Ở kiếp trước, chính màn trình diễn này đã nhóm lên trong cậu ngọn lửa khao khát Ma Pháp.
Sau này ra chiến trường, cậu từng tận mắt chứng kiến Ma Pháp Cao Giai, thậm chí còn thấy cả Ma Pháp Siêu Giai, một người chống lại cả vạn quân.
Lê Trung Nguyên bước chậm rãi về phía bức tường.
Gió thối tung vạt áo quân phục, trên vai ông là huy hiệu đỏ rực của Quân đoàn Ma Pháp Liên minh Hưng Thành ánh mắt tỏa ra từng tầng sát khí như một quân nhân đã trải qua trăm trận chiến với Dị Tộc
Tấm Huy hiệu trên người ông cũng là điều biểu trưng rõ ràng nhất đây là huân chương dan!
dự của cấp bậc Đại Tá – Điểu này chứng tỏ số lượng dị tộc chết dưới tay Lê Trung Nguyên không phải 1000 cũng có 800.
Giọng ông vang dội, như sấm giữa trời thu:
“Các học viên!
Đây không chỉ là lễ khai giảng!
Đây là lời tuyên thệ!
Từ giờ phút này, các em không còn là lũ trẻ mộng mơ nữa, mà đã là mầm non của Liên minh Nhân loại!
"MỞ MẮT RA MÀ NHÌN CHO KỸ.
XEM MA PHÁP LÀ GÌ!
"
Ông nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Đúng lúc đó, dưới chân ông bừng sáng.
Những hạt sao trong Hỏa hệ Tỉnh Vân bên trong cơ thể ông thức tỉnh – từng điểm sáng đỏ rực lấp lánh, xoay tròn quanh thân.
Một hạt.
hai hạt.
ba hạt.
rồi hàng chục, hàng trăm hạt nối liền, vẽ nên những Tĩnh Quỹ, quỹ đạo ma pháp xoay vòng quanh ông.
Chưa dừng lại, những Tình Quỹ lại giao với nhau, tạo thành một hình ngôi sao bảy cánh rực sáng – Tinh Đồ.
Ánh sáng lan khắp mặt đất, khắc lên nền quảng trường một vòng tròn pháp trận khổng lồ.
Không khí như run lên, các học viên quanh đó cảm thấy từng hơi thở cũng bị sức mạnh ma pháp đè nặng.
Năng lượng khổng lồ ào ạt tràn vào cơ thể Lê Trung Nguyên.
Cơ bắp ông căng cứng, hơi thở hóa thành từng làn khói đỏ.
Đôi mắt ông như bốc lửa.
Ông hét lớn, giọng vang như sấm:
“Liệt Quyền!
Ngay lập tức, ngọn lửa đỏ rực bùng lên trong lòng bàn tay ông.
Toàn thân ông như hóa thành một trụ lửa sống, ngọn lửa cuồn cuộn quấn quanh cánh tay phải, tạo thành một quyền ấn khổng lồ.
Không khí nóng đến mức tản ra .
Mặt đất nứt toác, những viên đá bên dưới bắt đầu âm ỉ bốc cháy.
Lê Trung Nguyên gầm lên, như dồn hết cả sự căm hận, giận dữ, cả lòng tự hào của loài người vào một đòn duy nhất.
“Vì nhân loại!
Vì liên minh!
Ông vung nắm đấm về phía trước.
Ẩm!
Một cơn bão lửa khổng lồ bùng lên, hình dáng như một nắm đấm, đập thẳng vào bức tường sắt trước mặt.
Ngọn lửa nuốt trọn không gian, đốt cháy cả không khí, vang lên như sấm động.
Bức tường sắt dày nửa thước rung chuyển dữ dội, rồi nổ tung thành tro bụi.
Tàn lửa bắn lên trời, rơi xuống như mưa sao đỏ rực trên bầu trời Hưng Thành.
Quảng trường bùng nổ.
Đám học viên gào thét, vỗ tay, nhiều người hét đến khàn cổ.
— Vãi thật, so với Liệt Quyền thì Hỏa Cầu chỉ như lửa bếp.
Đám người này ở Hưng Thành cũng từng thấy pháp sư thi triển ma pháp, nhưng hầu hết ch là Ma Pháp Sơ Giai.
Trung Giai thì chỉ xem trên mạng, rất ít người từng được chứng kiến tận mắt cảnh tượng này.
Đào Công Du mắt sáng rực, hai tay không ngừng kéo áo Mạc Chính Nhân.
– Trời ơi, đấy mới là sức mạnh thật sự à!
?
Một quyền mà đập nát cả tường sắt!
Mạc Chính Nhân đứng im, lặng người.
Trên khán đài, Đại tá Lê Trung Nguyên hạ tay xuống, giọng ông khàn đặc nhưng vang vọng giữa biển người:
“Hãy ghi nhó – ma pháp không phải để khoe khoang.
Nó là ngọn lửa dẫn đường cho nhân loại trong đêm tối.
Chừng nào Dị Tộc còn tồn tại, thì ngọn lửa này không được phép tắt!
Ánh lửa cuối cùng trên nắm tay ông tan dần, để lại một khoảng lặng.
Rồi từ xa, dàn quân pháp sư đồng thanh hô vang:
“Vì Liên Minh Nhân Loại!
“Vì Hưng Thành!
Tiếng hô vang lên như một lời thể, lan vào tận lòng mỗi học viên.
Cả quảng trường bùng nổ thêm lần nữa.
Học viên reo hò, như muốn xé toạc không khí đang rực cháy bởi ma năng còn sót lại.
Có người hét, có người nhảy cẳng, có người đỏ mắt vì quá xúc động.
Mạc Chính Nhân đứng sững giữa đám đông.
Hơi nóng phả vào mặt, gió cuốn theo tro bụi ma pháp khô rát cổ họng.
Hắn thì thào cảm thán
“Ma pháp sư phải như thế này chứ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập