Chương 1: Xuyên Qua

Chương 1: Xuyên Qua Lyliana vừa lầu bầu, vừa khoác vội một cái áo khoác, chân trần chạy vào phòng bếp, lục được một miếng bánh mì liền bắt đầu găm lấy gặăm để.

Nàng lập tức buông thứ đang cầm trên tay, chạy nhanh tới bên thiết bị. Lần này âm thanh truyền ra rõ ràng hơn: Vòng xoáy ánh lam như nước chảy, càng vào giữa lại càng sẫẵm màu, đến tận cùng là một màu đen thăm thẳm khiến người nhìn vào cũng phải sởn tóc gáy.

Một giây, hai giây… ba giây.

Chỉ là… khi nàng đang lục lọi tìm kiếm một chiếc kính bảo hộ công nghệ mới, đột nhiên…

Một loạt âm thanh dòng điện nhiều vang lên, khiến nàng giật bắn người.

"Ta là Iron Man, Tony Stark. Còn ngươi là ai?"

Tony dù b:ị thương nhưng vẫn rất bình tĩnh trả lời, sau đó ngữ khí lập tức trở nên nghiêm túc: Không phải chỉ là tương tự, mà chính là bản nâng cấp của Jarvis! Trí tuệ nhân tạo đang vận hành Hệ Thống Máy Bay Xuyên Vũ Trụ kia, chính là Thứ Sáu — trợ lý AI do Tony Stark tự mình tạo ra sau khi Jarvis biến mất.

Bởi vì nàng là "di phúc tử". Mẹ nàng phát hiện mang thai sau khi trận chiến cuối cùng kết thúc, cũng là lúc Tony hy sinh anh dũng.

Một tiếng chấn động nhỏ nữa vang lên, kéo theo sau là một đoạn âm thanh đứt quãng: Lời này nói ra chẳng phải sẽ bị coi là thần kinh sao?

Dù sao… bụng cũng đã đói đến mức kêu vang tổi.

Điều này khiến Morgan luôn cảm thấy bất công. Nàng dù sao cũng từng sống cùng cha một thời gian ngắn, nhưng còn Lyliana thì sao? Ngay cả sự tồn tại cũng không được biết đến.

Ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi khắp gian phòng mang theo hơi ấm dịu dàng. Tường màu xanh lam dưới ánh nắng phản chiếu ra sắc màu mộng ảo như đại dương, khiến cả căn phòng như được bao phủ trong một tầng huyễn cảnh.

Trên chiếc giường lớn giữa phòng, một thân ảnh nho nhỏ giật giật thân mình, chậm rãi trở mình lại. Gương mặt xinh đẹp của thiếu nữ lộ ra, mi tâm hơi nhíu lại, đôi mắt còn ngái ngủ dần dần mở ra.

“Ngươi nói cái gì!?? Ngươi muốn tới đây!? Ngươi làm sao tới được!? Hiện tại ngươi đang ở đâu!?” "Ngươi là ai?" nàng hỏi ngược lại, lòng dâng lên một tia nghi hoặc xen lẫn kỳ vọng.

Vì vậy, Morgan quyết định làm tất cả để cha — dù chỉ là phiên bản ở vũ trụ song song – có th nhìn thấy muội muội mình một lần. Ban đầu nàng định mượn dùng máy xuyên thời không của cha để quay lại quá khứ, nhưng bị Doctor Strange ngăn lại. Viên Bảo Thạch Thời Gian đã mất, không ai có thể gánh vác hậu quả của việc xuyên thời gian nữa.

“Ngươi thế nào rồi? Xảy ra chuyện gì? Có b:ị thương hay không?” Lyliana lo lắng hỏi dồn dập.

Nhưng Lyliana căn bản không định trả lời. Nàng tìm được thiết bị khởi động Máy Bay Xuyên Vũ Trụ, bấm nút.

"Ngươi… ai… ngươi là… người nào?"

Lyliana thì thào. Cái này nàng từng nghe Morgan nhắc qua không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng cả một năm trời vẫn không có tiến triển gì. Dù đồng tình với khát vọng của tỷ tỷ, nhưng nhìn mỗi ngày Morgan trở về với vẻ mặt thất vọng, Lyliana thật sự chỉ muốn khuyên tỷ buông bỏ. Bởi vì — cỗ máy này, chính là vì nàng mà chế tạo ra.

M ' Âm cn “Cũng chỉ là trùng hợp thôi…” Lyliana cười khan, lập tức đánh trống láng: “Vẫn là ngươi nó một chút tình huống bên kia đi. Người ngoài hành tĩnh đó là sao?” "Máy Bay Xuyên Vũ Trụ…"

Câu này vừa nói ra, đầu bên kia rõ ràng lặng đi vài giây. Sau đó là tiếng rống không thể tưởng tượng nổi của Tony Stark: Ni Đăng nhập x Email [email protected].

Mật khẩu “Quên mật khẩu (Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay Lyliana cũng không còn để ý tới nó, dù sao mục đích của nàng hôm nay chỉ là: trộm chút đồ tốt rồi chuồn 1e.

"Chậc… sáng vậy rồi hả?"

Đây không chỉ là công cụ truyền tống — muốn quay về, cũng phải dựa vào nó.

Lyliana Stark — từ khi sinh ra đến nay, chưa từng gặp cha ruột của mình, cũng chính là Tony Stark. Nói chính xác hơn, Tony Stark… căn bản không biết mình có một đứa con gái như vậy Lyliana nhíu mày, đảo mắt nhìn quanh.

Lý thuyết thì đã hoàn chỉnh, nhưng không có tọa độ, Máy Bay Xuyên Vũ Trụ cũng chỉ là một đống sắt vụn biết phát sáng. Cứ như vậy, một năm trôi qua, Morgan dường như cũng dần từ bỏ hy vọng.

Ngay lúc Tony còn chưa kịp hỏi tiếp, một tiếng rrổ đột ngột vang lên, trực tiếp cắt ngang cât hỏi của hắn.

“Ân, ta đích xác là Tony Stark, Iron Man. Tiểu thư, ngươi là ai? Ta… chết tiệt!” “Xet… xet..” "Tony… 8tark? Iron Man Tony Stark??"

“Đáng chết!” Kết cấu tương tự? Nói đùa gì vậy!

“Ngươi đợi một chút, ta lập tức tới giúp ngươi!” Một bên nhai, một bên vẫn không quên oán giận: "Hừ, đợi đó, thù này ta nhất định phải báo Dù sao cũng lâu rồi mới trở về, ta vừa vặn qua phòng thí nghiệm của tỷ tỷ xem có món đồ gì hay không, coi như bồi thường tổn thất tâm linh vì bị đói tỉnh vậy!"

Lyliana mở to hai mắt. Đừng nói…

“Những chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là — tại sao bên ngươi lại có trí tuệ nhân tạo có kết cấu tương tự với Jarvis?” Nàng hoàn toàn không có chút xíu nào áy náy, ngược lại còn cảm thấy lý do chính đáng vô cùng – đi trộm đồ cũng cần có lý do danh chính ngôn thuận, mà nàng đây là vì bị đói nên m‹ như vậy!

"Ai nha, mẹ với tỷ tỷ đều không gọi ta dậy ăn sáng, thật là… hại ta đói đến tỉnh luôn!"

Thế là Morgan chuyển sang con đường khác — không xuyên thời gian, mà là xuyên vũ trụ song song. Dù không phải cha của Lyliana ở thế giới này, nhưng ít ra cũng là Tony Stark, có thể biết được sự tổn tại của nàng.

Tony nhíu mày: “Không, người ngoài hành tỉnh không quan trọng. Ta hỏi lại — ngươi TỐt cuộc là…” “Không có việc gì, chỉ là không. cẩn thận bị một tên rác rưởi người ngoài hành tỉnh đánh trúng thôi.” Lần này là một tiếng gầm khác, át đi lời Tony. Lyliana không kịp để ý nhiều nữa, lập tức xoa người lấy ra thiết bị khởi động mà tỷ tỷ nàng đã chuẩn bị.

Tỷ tỷ nàng – Morgan Stark, hoàn toàn khác với Lyliana. Từ nhỏ Morgan đã mê mẩn các loại cơ giới thiết bị, đặc biệt là phòng thí nghiệm mà ba – Tony Stark để lại, lập tức bị nàng kế thừa một cách hợp pháp. Sở thích lớn nhất của Morgan chính là chế tạo, nghiên cứu, suốt ngày cắm đầu vào mấy cái máy móc mà người thường nhìn cũng chẳng hiểu nổi.

Lyliana kích động hô to, vẻ mặt không thể tin được — tỷ tỷ nàng thế mà lại thật sự làm được thí nghiệm thành công rồi!

Lyliana ngây người. Âm thanh kia… phát ra từ Máy Bay Xuyên Vũ Trụ?

Nàng lẩm bẩm một tiếng, giơ tay lên che mắt, như thể vẫn chưa quen với ánh sáng. Ánh dương quang gay gắt TỌi thẳng vào mặt khiến Lylana có chút không kiên nhẫn. Nàng nằm thêm một lát, cuối cùng cũng từ bỏ ý định ngủ nướng.

"Âm thanh gì vậy?"

Một lúc sau, Lyliana Stark mới chớp mắt hai cái, con ngươi khôi phục một chút thần thái, tựa hồ cuối cùng cũng từ trong mộng cảnh quay về hiện thực.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập