Chương 1: KHI CÁC VỊ THẦN SA NGÃ.

Bầu trời Tehran vào buổi sáng ngày cuối cùng của tháng Hai mang một sắc xanh trong vắt, thứ màu sắc thanh bình đến mức khiến người ta lầm tưởng rằng những ngày giông bão đã thực sự lùi xa.

Trên những con phố dẫn về quảng trường Azadi, nhịp sống vẫn trôi đi theo cái cách mà nó đã tồn tại suốt hàng nghìn năm qua.

Mùi bánh mì sangak nướng mới ra lò quyện trong không khí se lạnh của buổi sớm, tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn tiếng rao của những người bán hàng rong tạo nên một bản nhạc giao hưởng của đời thường.

Người dân nơi đây, sau bao năm mệt mỏi vì cấm vận và những lời đe dọa chiến tranh, đang bắt đầu hít thở một luồng sinh khí mới khi những tin tức về vòng đàm phán Geneva lan tỏa trên các mặt báo.

Tại trụ sở Hội đồng An ninh Quốc gia, một tòa nhà uy nghiêm với những bức tường đá kiên cố, lực lượng cảnh vệ hôm nay có vẻ thư thái hơn thường lệ.

Các sĩ quan của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC)

đi lại trong hành lang với những nụ cười hiếm hoi.

Họ khẽ cúi đầu chào nhau, trao đổi vài câu chuyện phiếm về gia đình và những dự định cho kỳ nghỉ sắp tới.

Không một ai trong số họ nhận thấy những vệ tinh siêu nhỏ đang âm thầm quét qua mái nhà, hay những dòng dữ liệu mã hóa đang được truyền thẳng về các trung tâm chỉ huy tại Tel Aviv và Langley với tốc độ ánh sáng.

Bên trong phòng họp chính, ánh nắng xiên qua những khung cửa sổ cao vút, rọi lên những bình trà sứ men xanh và những xấp tài liệu dày cộm về dự án hạt nhân dân sự.

Những bức tranh thảm tinh xảo treo trên tường dường như cũng đang lắng nghe hơi thở của lịch sử.

Đại giáo chủ Ali Khamenei ngồi tĩnh lặng ở đầu bàn, đôi bàn tay gầy gộc của ông đan vào nhau, đặt trên mặt gỗ sồi đen bóng.

Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và những lo toan chồng chất cho vận mệnh của gần chín mươi triệu dân tộc.

Ông khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng nhẹ đầu lưỡi trước khi ngước nhìn những vị chỉ huy đang ngồi quanh mình.

Trong căn phòng này, bốn mươi tám bộ óc quyền lực nhất của Iran đang tụ hội.

"Các vị, "

giọng ông trầm ấm, mang theo sự điềm tĩnh lạ kỳ của một người đã kinh qua bao Thương hải tang điền.

"Hòa bình là một món quà khó giữ, nhưng chúng ta đang ở gần nó hơn bao giờ hết.

Những vòng đàm phán tại Geneva không chỉ là những con chữ lạnh lẽo trên giấy.

Đó là cơ hội để dân tộc chúng ta được thở, để những lò phản ứng hạt nhân của chúng ta sẽ chỉ mang lại ánh sáng cho các bệnh viện, trường học và những nhà máy, chứ không phải bóng tối của sự hủy diệt.

Tôi hy vọng các vị sẽ hiểu, sức mạnh lớn nhất của một quốc gia không nằm ở số lượng tên lửa, mà nằm ở sự bình an trong mỗi ngôi nhà của người dân.

"Ali Shamkhani, Thư ký Hội đồng An ninh, khẽ cúi đầu cung kính.

Trên khuôn mặt cương nghị của vị tướng già, sự hoài nghi bấy lâu nay dường như đã nhường chỗ cho một tia hy vọng.

"Thưa Lãnh tụ, mọi việc đều đang đi đúng quỹ đạo dự tính.

Phía Mỹ và Israel dường như đã chấp nhận thực tế về một Iran hạt nhân hòa bình.

Bức tường bao vây bấy lâu nay đang bắt đầu sụp đổ từng mảng.

Chúng ta đã giữ vững được phẩm giá của mình mà không cần phải nổ một phát súng nào.

"Lãnh tụ Khamenei mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười hiếm hoi của sự mãn nguyện.

Ông đặt tách trà xuống và chậm rãi đứng dậy, bước về phía cửa sổ rộng lớn.

Từ đây, ông có thể nhìn thấy dãy núi Alborz hùng vĩ bao bọc lấy Tehran, nhìn thấy những dòng xe cộ như những đàn kiến nhỏ đang cần mẫn di chuyển.

Đôi môi ông mấp máy một lời cầu nguyện thầm lặng, một lời cầu nguyện mà ông đã lặp đi lặp lại suốt đời mình:

"Cầu xin Thượng đế che chở cho vùng đất này, cho những người dân Ba Tư được sống trong sự bảo hộ và khoan dung của Ngài.

"Đó là những lời cuối cùng người ta còn ghi nhận được từ người đàn ông quyền lực nhất Iran.

Đúng lúc đó, cách Tehran hàng nghìn dặm, tại khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago tràn ngập ánh nắng Florida, một thực tại khác đang vận hành với sự tàn nhẫn tuyệt đối.

Donald Trump ngồi trong căn phòng tình huống tối mật, bao quanh bởi những màn hình khổng lồ hiển thị các thông số kỹ thuật và hình ảnh vệ tinh độ phân giải cao.

Trên bàn là một bảng điều khiển với những nút lệnh mà chỉ cần một cái chạm nhẹ, lịch sử thế giới sẽ bị bẻ lái sang một hướng khác.

"Chúng ta đã khóa mục tiêu chưa?"

Trump hỏi, giọng ông đều đều nhưng chứa đựng một sự áp chế lạnh lùng.

"Toàn bộ bốn mươi tám mục tiêu đã được định vị qua tín hiệu sinh trắc học và các thiết bị di động trong phòng họp, thưa Tổng thống, "

một sĩ quan tình báo báo cáo.

"Radar của họ đã bị virus 'Gorgon' làm mù hoàn toàn.

Họ chỉ thấy bầu trời trống rỗng.

"Trump khẽ gật đầu, ánh mắt ông không rời khỏi chấm đỏ nhấp nháy trên bản đồ Tehran.

"Kích hoạt.

"Tại Tehran, mọi thứ diễn ra trong một sự im lặng chết chóc trước khi địa ngục ập xuống.

Không có tiếng còi báo động nào kịp hú, không có một hệ thống phòng thủ nào kịp phản ứng.

Bốn quả tên lửa siêu thanh AGM-183A, kết tinh của hàng chục tỷ USD và nhiều năm chuẩn bị âm thầm, đã xé toạc tầng bình lưu.

Chúng lao xuống với vận tốc gấp mười lần âm thanh, biến không khí xung quanh thành một lớp plasma rực lửa.

Trong vỏn vẹn sáu mươi giây, toàn bộ khu phức hợp Hội đồng An ninh Quốc gia bị san phẳng.

Vụ nổ đầu tiên nghiền nát tầng mái của tòa nhà, xuyên qua các lớp bê tông cốt thép như xuyên qua một tờ giấy mỏng trước khi phát nổ ngay chính giữa phòng họp.

Một quầng lửa trắng xóa, nóng hơn cả bề mặt mặt trời, nuốt chửng tất cả những gì nó chạm vào.

Ali Khamenei, Ali Shamkhani và bốn mươi bảy vị chỉ huy khác biến mất ngay lập tức, tan thành cát bụi trước khi hệ thần kinh kịp cảm nhận được nỗi đau.

Sóng xung kích từ vụ nổ xé toạc bầu không khí yên bình của Tehran thành vạn mảnh.

Trong bán kính vài cây số, toàn bộ kính của các tòa nhà cao tầng đồng loạt nổ tung, tạo thành một cơn mưa thủy tinh lấp lánh nhưng đầy chết chóc dội xuống dòng người đang tham gia giao thông.

Những chiếc xe bus bị lật nhào như đồ chơi, tiếng la hét của hàng nghìn người chìm nghỉm trong tiếng ù tai kéo dài của những người may mắn sống sót.

Cột khói đen đặc quánh trồi lên từ lòng đất, che khuất cả mặt trời buổi sáng, biến Tehran thành một bức tranh tận thế giữa ban ngày.

Chiến dịch

"Tiếng gầm của sư tử"

tiếp tục tàn khốc với những mục tiêu dự phòng.

Chỉ mười giây sau vụ nổ đầu tiên, tại dinh thự riêng của Lãnh tụ tối cao, nơi các đơn vị cảnh vệ tinh nhuệ nhất đang đứng gác, hai quả tên lửa khác lao xuống chính xác vào hầm chỉ huy.

Những người lính Vệ binh Cách mạng nhìn lên bầu trời, họ thấy những vệt sáng nhưng radar của họ vẫn báo báo

"An toàn"

Đó là sự sụp đổ của công nghệ, một sự phản bội từ bên trong các dòng mã lệnh.

Tại Washington và Tel Aviv, những kẻ điều khiển chiến dịch nín thở theo dõi kết quả.

"Mục tiêu số 1 đến 48:

Đã xóa sổ, "

tiếng báo cáo vang lên đều đặn.

Donald Trump nhìn vào những tấm ảnh vệ tinh truyền về theo thời gian thực, quay sang Ngoại trưởng Marco Rubio với một vẻ mặt đắc thắng:

"Sáu mươi giây để thay đổi sáu mươi năm lịch sử.

Họ đã nghĩ rằng mình có thể chơi cờ với chúng ta.

"Thế giới phương Tây lập tức tràn ngập các thông điệp đã được soạn sẵn.

Các đài phát thanh hải ngoại đồng loạt phát đi lời kêu gọi từ Thái tử lưu vong Reza Pahlavi, thúc giục người dân chiếm lấy các trụ sở chính quyền.

Washington cũng nhanh chóng đưa ra thông điệp

"nhân đạo"

, yêu cầu quân đội Iran hạ vũ khí để nhận được sự bảo hộ, hứa hẹn một tương lai dân chủ và phồn vinh.

Họ tin rằng, khi

"cái đầu"

đã mất, thân thể của đế chế Ba Tư sẽ tự khắc sụp đổ.

Thế nhưng, họ đã nhầm.

Ngay khi khói bụi còn đang phủ kín những xác người tại Tehran, một cơ chế sinh tồn bí mật đã trỗi dậy.

Từ những trạm chỉ huy ẩn danh nằm sâu hàng trăm mét trong các dãy núi đá vôi của cao nguyên Iran, một

"Giao thức Kế vị Khẩn cấp"

mà phương Tây chưa bao giờ tiếp cận được đã được kích hoạt.

Ba

"Vị trí Quyền Lãnh tụ tối cao lâm thời"

được thiết lập.

Họ là những tướng lĩnh ẩn mình, những giáo sĩ cuồng tín nhất, những kẻ đã dành cả đời để chuẩn bị cho khoảnh khắc này.

Hệ thống loa phóng thanh khắp thủ đô, sau vài phút tê liệt, bỗng nhiên gầm rú lên những âm thanh đứt quãng rồi trở nên đanh thép, u uất.

Giọng nói của Hội đồng chỉ huy lâm thời vang vọng khắp các ngõ ngách, át cả tiếng khóc than của người dân:

"Hỡi những người con của đức tin!

Sự phản bội của Mỹ và Israel đã hiện rõ trước mắt toàn nhân loại.

Chúng dùng những lời lẽ hòa bình xảo trá tại Geneva chỉ để che đậy cho lưỡi gươm ám sát Lãnh tụ kính yêu của chúng ta.

Chúng nghĩ rằng bằng cách giết chết những vị thần trên mặt đất, chúng có thể bắt dân tộc Ba Tư vĩ đại này phải quỳ xuống xin sự bố thí!

Không!

Máu của Lãnh tụ sẽ là ngọn lửa thiêu rụi quân xâm lược.

Kẻ thù của chúng ta là đế quốc Mỹ, là chính quyền Israel!

Từ giờ phút này, mỗi người dân là một chiến binh, mỗi ngôi nhà là một pháo đài.

Hãy đứng lên bảo vệ thánh địa, hãy biến lãnh thổ của bọn sát nhân thành tro bụi.

Cuộc chiến báo thù vĩ đại đã bắt đầu!

"Chỉ vài phút sau lời tuyên bố đẫm máu đó, từ những cửa hầm ngụy trang dọc dãy núi Zagros bạt ngàn, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội như một cơn địa chấn.

Những quả núi dường như đang nứt ra để lộ nanh vuốt của mình.

Hàng trăm tên lửa đạn đạo Fattah và Kheibar – niềm tự hào về công nghệ tầm xa của Iran – bắt đầu rời bệ phóng.

Những vệt lửa đỏ rực xé toạc bầu trời xanh trong, tạo thành những đường cung tử thần hướng thẳng về phía các căn cứ Mỹ tại Qatar, UAE và các cơ sở hạ tầng chiến lược của Israel.

Dưới phố phường Tehran, không khí bỗng chốc đổi màu.

Sự hỗn loạn ban đầu, vốn có chút hy vọng về một sự thay đổi, giờ đây bị bóp nghẹt bởi một sự cuồng nộ cực đoan.

Những đám đông vừa mới nhen nhóm ý định biểu tình đòi tự do lập tức bị các đơn vị đặc nhiệm Basij và những người trung thành giải tán không thương tiếc.

Tiếng súng nổ lẻ tẻ vang lên khi những kẻ bị nghi là

"nội gián"

bị hành quyết ngay tại chỗ.

Làn sóng tên lửa trả thù lan rộng ra toàn khu vực Trung Đông.

Các hệ thống Iron Dome và Patriot của Mỹ bắt đầu phát ra những tín hiệu cảnh báo quá tải trên các màn hình radar.

Khói lửa không còn là chuyện riêng của Iran.

Bầu trời của Tel Aviv, của Doha, của Dubai giờ đây cũng bị chia cắt bởi những vệt khói trắng và tiếng nổ của đạn phòng không.

Ngày hôm đó không mang lại hòa bình như những gì vị Lãnh tụ già đã cầu nguyện dưới ánh nắng ban mai.

Nó chỉ mở ra một thời đại của khói và lửa, một chương mới đẫm máu nơi niềm tin đã bị nghiền nát dưới những đống đổ nát của sự phản bội.

Mỹ và Israel đã thắng trong sáu mươi giây đầu tiên, nhưng họ vừa vô tình giải phóng một con quái vật mà không một hệ thống phòng thủ nào có thể ngăn chặn hoàn toàn.

Khi bóng tối dần buông xuống Tehran đang rực lửa, những dòng người lính lặng lẽ rút lui vào bóng tối của các công sự bí mật.

Phía trên mặt đất là cuộc chiến tên lửa, nhưng phía dưới sâu thẳm, những bộ óc cuối cùng của Iran đang chuẩn bị cho một sự phản công tàn khốc hơn gấp vạn lần.

Thời khắc của sự thật đang đến gần, và 90 ngày sắp tới sẽ là những ngày dài nhất trong lịch sử nhân loại.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập