Chương 3: BÀN CỜ RẠN NỨT

Khói xám từ vụ nổ của Eli vẫn còn lờ lờ trong các hành lang kỹ thuật của Fordow, mang theo vị chua nồng của khí $UF_6$ rò rỉ và mùi khét lẹt từ những bảng mạch bị nung chảy.

Mohsen Rezai đứng giữa đống đổ nát của dãy máy ly tâm A-12, đôi giày da nện lên những mảnh sứ vỡ vụn—những mảnh vỡ từ tham vọng mười triệu đô-la mà kẻ phản bội đã để lại trước khi trút hơi thở cuối cùng trong trục thông gió.

Vụ nổ của Eli đã chặt đứt hệ thống điều áp và làm biến dạng các vòng bi trục quay siêu chính xác của dàn IR-6.

Đây là một đòn hiểm ác, bởi những linh kiện này đòi hỏi độ chính xác đến từng micron, thứ mà Iran không thể nhập khẩu do các lệnh cấm vận siết chặt.

Mohsen hiểu rõ một sự thật cay đắng:

dù Nga và Trung Quốc đang gián tiếp tiếp sức cho Iran trên mặt trận quân sự, nhưng họ sẽ không bao giờ gửi cho ông những linh kiện hạt nhân cốt lõi.

Một Iran có bom nguyên tử là mối đe dọa trực diện cho sự ổn định của chính họ.

"Giáo sư, chúng ta bị từ chối thẳng thừng, "

Arash báo cáo, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức và nhiễm độc nhẹ.

"Các liên lạc mật với Moscow về việc cung cấp vòng bi cao cấp đều bị phớt lờ.

Họ chỉ trả lời bằng những lô hàng thực phẩm và đạn pháo thông thường.

Chúng ta.

chúng ta hoàn toàn đơn độc trong cái hố đen này.

"Mohsen nhìn vào màn hình điều khiển đang nhấp nháy những mã lỗi màu đỏ chết chóc.

Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi ông.

"Họ muốn chúng ta là con chó săn kiềm chân Mỹ, nhưng lại muốn chúng ta là con chó không răng.

Được thôi.

Nếu thế giới từ chối cho chúng ta linh kiện, chúng ta sẽ tự 'rút ruột' chính mình để tồn tại.

"Ông quay sang các kỹ sư, giọng đanh lại như thép nguội:

"Dỡ bỏ toàn bộ 1.

000 máy ly tâm thế hệ cũ IR-1 ở khu vực C.

Lấy vòng bi và trục quay của chúng.

Tôi biết chúng không tương thích hoàn toàn, nhưng chúng ta sẽ chế tác lại, mài giũa bằng tay nếu cần thiết.

Fordow sẽ sống lại bằng chính sự bướng bỉnh của người Ba Tư, không phải bằng sự bố thí của bất kỳ ai!

"Trong khi Fordow bước vào một cuộc đại tu sửa tàn khốc và thủ công trong điều kiện thiếu oxy, thế giới phía trên mặt đất bắt đầu tan rã theo một kịch bản địa chính trị đầy rẫy những toan tính đẫm máu.

Vụ ám sát tại Tehran đã biến Iran thành một khối thuốc nổ khổng lồ đang bung ra.

Hàng trăm tên lửa đạn đạo dẫn đường từ dãy núi Zagros bắn về phía các căn cứ Mỹ không còn bay một cách mù quáng.

Trên quỹ đạo, hệ thống vệ tinh Bắc Đẩu (Beidou)

của Trung Quốc đột ngột thay đổi cấu hình.

Bắc Kinh thông báo về một

"cuộc bảo trì định kỳ"

, nhưng thực tế, họ đã mở toàn bộ băng thông định vị quân sự lên mức chính xác nhất cho quân đội Iran.

Bắc Kinh không gửi một miligram Uranium nào, nhưng họ gửi tín hiệu.

Nhờ sự tiếp sức của

"con Rồng"

, các đầu đạn của Iran giờ đây đã có

"đôi mắt thần"

Tại căn cứ Al-Udeid ở Qatar, những binh sĩ Mỹ bàng hoàng nhìn thấy tên lửa Fattah găm chính xác vào từng kho nhiên liệu, từng trạm radar và chính giữa đường băng cất cánh với sai số chưa đầy ba mét.

Các hệ thống phòng thủ Patriot bị quá tải hoàn toàn khi phải đối mặt với những đầu đạn được dẫn đường bằng công nghệ của đối thủ lớn nhất bên kia đại dương.

Trung Quốc đang mượn tay người Ba Tư để bẻ gãy gân cốt của quân đội Mỹ tại Trung Đông, một công đôi việc:

vừa làm suy yếu đối thủ, vừa thu thập dữ liệu tác chiến thực tế cho mạng lưới vệ tinh của mình.

Nhưng đòn hiểm nhất, trực diện nhất nhắm vào huyết mạch kinh tế phương Tây lại đến từ phương Bắc.

Tại Điện Kremlin, Vladimir Putin nhìn vào bản đồ khói lửa tại Tehran với một vẻ mặt không cảm xúc.

Nga không cần lên tiếng quá gay gắt, họ hành động bằng những

"van khóa"

Chỉ vài giờ sau vụ tấn công, tập đoàn Gazprom chính thức thông báo ngắt hoàn toàn dòng khí đốt sang châu Âu qua các đường ống chính.

"Lý do kỹ thuật và nguy cơ chiến tranh làm mất an toàn hạ tầng, "

thông cáo vỏn vẹn vài dòng đã đẩy cả lục địa già vào hố sâu tuyệt vọng.

Châu Âu lập tức rơi vào hoảng loạn.

Giá dầu thô vọt lên mức 250 USD một thùng ngay khi Iran thực hiện lời đe dọa đóng cửa eo biển Hormuz bằng thủy lôi thông minh và các bệ phóng tên lửa bờ biển giấu kín trong hang đá.

Các sàn chứng khoán từ New York đến London chìm trong sắc đỏ rực của sự sụp đổ.

Nga đang dùng

"vũ khí năng lượng"

để bóp nghẹt sự ủng hộ của NATO dành cho Mỹ, buộc các đồng minh phương Tây phải tự cắn xé lẫn nhau để giành giật từng mét khối khí đốt cuối cùng cho mùa đông đang cận kề.

Một mùa đông đen tối nhất kể từ năm 1945 đang bao trùm lấy thế giới tự do.

Quay lại với lòng núi Alborz, không gian của Fordow vang lên tiếng máy mài kim loại rợn người và tiếng bước chân hối hả của những con người đang chạy đua với tử thần.

Mohsen Rezai không ngủ suốt 72 giờ qua.

Ông đứng giám sát những thợ cơ khí lành nghề nhất đang tỉ mỉ phục hồi các vòng bi từ phế liệu cũ dưới kính hiển vi.

Mỗi khi một máy ly tâm IR-6 được lắp ráp lại thành công bằng linh kiện

"chắp vá"

, tiếng rít của nó lại vang lên như một lời thách thức gửi tới những kẻ trên mặt đất.

Sự ích kỷ của Eli đã thất bại thảm hại.

Hắn muốn phá hoại để cứu lấy mạng sống và mười triệu đô-la tiền thưởng, nhưng rốt cuộc lại đẩy người Iran vào một trạng thái sinh tồn cực đoan và đoàn kết hơn bao giờ hết.

Sự từ chối giúp đỡ của Nga và Trung Quốc về mặt hạt nhân cũng không làm Mohsen gục ngã;

nó chỉ khiến ông hiểu rằng:

con đường tới 90 ngày chỉ có thể được lát bằng sự kiên trì điên cuồng của chính dân tộc ông.

"Kẻ phản bội đó nghĩ rằng thiếu linh kiện ngoại nhập là chúng ta sẽ dừng lại, "Mohsen nhìn về phía trục thông gió, nơi xác Eli từng nằm như một con chuột cống bị nghẹt thở.

"Hắn không hiểu sức mạnh của sự thù hận.

Nga cho chúng ta khí đốt để sưởi ấm cuộc chiến, Trung Quốc cho tên lửa của chúng ta đôi mắt thần, còn trái tim của quả bom.

trái tim đó phải do bàn tay chai sạn của người Ba Tư đúc nên bằng máu và lòng kiêu hãnh.

"Đến ngày thứ mười sau vụ ám sát, nồng độ Uranium tại Fordow không những không giảm mà bắt đầu chạm ngưỡng 60%—mức độ mà giới tình báo phương Tây cho là

"không thể"

sau sự cố phá hoại.

Sự tĩnh lặng của Fordow dưới lòng đất tương phản hoàn toàn với sự gầm rú của tên lửa trên mặt đất.

Mỹ và Israel bận rộn đối phó với sự đóng cửa của eo biển Hormuz và đòn trừng phạt năng lượng của Nga, họ tin rằng Fordow đã là một đống đổ nát sau vụ nổ của Eli.

Sự tự mãn đó chính là kẽ hở lớn nhất mà Mohsen Rezai đang tận dụng.

Ông biết mình đang chơi một canh bạc tất tay với thời gian.

Mỗi phút trôi qua, nồng độ Uranium lại tăng lên, và mỗi máy ly tâm được sửa chữa lại là một bước tiến gần hơn tới khoảnh khắc

"mặt trời mọc"

dưới lòng đất.

"Arash, thông báo cho Hội đồng lâm thời:

Giai đoạn hai đã ổn định, "

Mohsen nói, đôi mắt ông trũng sâu nhưng sáng quắc một niềm tin cuồng tín.

"Mặc kệ thế giới ngoài kia đang cháy, mặc kệ sự toan tính của các siêu cường.

Chúng ta sẽ làm giàu Uranium lên 90% bằng mọi giá.

Kẻ nào làm chậm tiến độ một giây, kẻ đó sẽ kết thúc như Eli.

Chúng ta không cần ai cứu giúp, vì chính chúng ta sẽ là người thay đổi trật tự thế giới này.

"Đêm ngày 7 tháng 3 năm 2026, thế giới nhìn lên bầu trời rực lửa của Trung Đông và run rẩy trước những dòng tin về khí đốt và lạm phát.

Không ai nhìn xuống sâu dưới lòng đất, nơi một kẻ điên đang chỉ đạo một cuộc hồi sinh cơ khí không tưởng.

Bàn cờ toàn cầu đã rạn nứt, và mỗi vết nứt đó đều đang được Mohsen Rezai tận dụng để che đậy cho tiếng rít đều đặn, lạnh lẽo của những máy ly tâm đang quay trở lại quỹ đạo chết chóc của mình.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập