Chương 10: Giữa Vòng Vây
Dưới cái nắng chói chang, Thường Sinh và cả nhóm di chuyển chậm chạp nhưng cẩn trọng.
Bể ngoài trông có vẻ trật tự, nhưng thực tế mỗi bước chân đặt xuống đều khiến thần kinh
mọi người căng như dây đàn.
Sân trường quá rộng, trống trải đến mức không có chỗ nào đủ
an toàn để ẩn nấp lâu dài.
Dù đã cố giữ đội hình, tiếng giày va xuống nền xi măng vẫn vang lên từng nhịp.
Cộp…
cộp…
Âm thanh không lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh này, nó giống như từng nhát búa gõ
thẳng vào tai.
Zombie ở xa ban đầu chỉ lảo đảo vô định, nhưng khi tiếng bước chân đồn lại thành một nhịp
đều, vài cái đầu bắt đầu nghiêng sang một bên, như thể đang cố lắng nghe.
“Chúng nghe thấy rồi…”
Thanh Dao khẽ nói, cổ họng khô khốc.
Thường Sinh không đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào phía trước.
Hắn giơ tay ra hiệu giảm tốc,
đội hình lập tức chậm lại thêm một nhịp.
Nhưng đã muộn.
Một Zombie gần bồn hoa bất chợt ngẩng phắt đầu lên, miệng há to phát ra tiếng gào khàn
đục.
Ngay sau đó, thêm một tiếng khác vang lên ở phía đối diện quảng trường.
Rồi một tiếng nữa.
Tiếng gào nối tiếp nhau, vang vọng khắp sân trường như hồi chuông báo tử.
“Bị kéo rồi.”
Lưu Hạo nghiến răng, giọng trầm xuống.
Zombie bắt đầu tụ lại, không còn lẻ tẻ như trước.
Chúng từ các góc sân, sau ghế đá, quanh
cột cờ, từng con một hướng về phía nhóm người, bước chân lảo đảo nhưng mục tiêu lại vô
cùng rõ ràng.
“Không đổi hướng ”
Thường Sinh lên tiếng, giọng bình tĩnh đến lạ.
“Tiếp tục đi.
Nếu loạn đội hình bây giờ, sẽ chết nhanh hơn.”
Lưu Hạo nhìn hắn một cái thật sâu, rồi gật đầu: “Nghe theo cậu ấy.”
Đội hình tiếp tục di chuyển, men sát dãy cây xanh ven sân.
Tán lá tạo ra chút bóng râm hiếm
hoi, nhưng đồng thời cũng che khuất tầm nhìn.
Một Zombie từ sau gốc cây đột ngột lảo đảo bước ra, suýt nữa va thẳng vào đội hình phía
trước.
“Tránh!
Chu Minh hô lên.
Thanh Dao theo phản xạ giơ gậy gỗ lên, đập mạnh vào đầu Zombie.
Cú đánh không đủ chí
mạng, nhưng khiến nó loạng choạng ngã sang một bên.
Lưu Hạo lập tức bồi thêm một nhát,
kết liễu gọn gàng.
“Đừng dừng lại!”
Mùi máu tươi lập tức lan ra trong không khí nóng nực, như đổ thêm đầu vào lửa.
Ở xa, vài
Zombie gào lên dữ dội hơn, tốc độ cũng nhanh hơn hẳn.
Thường Sinh cảm nhận rõ ràng nhịp tim mình tăng dần.
Không phải vì sợ, mà vì sự tập
trung đang bị kéo căng tới cực hạn.
Hắn bắt đầu nhận ra một điều, không phải tất cả Zombie đều phản ứng giống nhau.
Có con vẫn chậm chạp như cũ, nhưng cũng có những con, sau khi nghe tiếng động và ngửi
thấy mùi máu, lại di chuyển nhanh hơn rõ rệt.
Thậm chí có con còn nghiêng đầu, như thể
đang xác định phương hướng chính xác hơn.
Ngay lúc đó, một tiếng kim loại rơi xuống đất vang lên.
Keng—
Âm thanh chói tai.
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Hứa Thành mặt tái mét, nhìn xuống dưới chân một con dao găm trượt khỏi tay hắn, nằm
chỏng chơ trên nền xi măng.
Chỉ một giây im lặng.
Rồi như thể cả sân trường bùng nổ.
Zombie đồng loạt gào lên, nhiều con quay hắn về phía âm thanh, bắt đầu tăng tốc, bước đi
chuyển thành chạy lảo đảo.
“Chay!
Có người hoảng hốt hét lên.
“Không được chạy —!”
Lưu Hạo quát lón, nhưng tiếng của hắn bị lấn át.
Đội hình bắt đầu rối loạn.
Thường Sinh quay phắt lại, ánh mắt lạnh hắn đi.
Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được
luồng cảm giác quen thuộc trỗi dậy thứ thôi thúc lạnh lẽo từng xuất hiện trước đó.
Phải cắt nhịp của chúng.
Nếu cứ để thế này, đội hình sẽ tan vỡ trong vòng chưa đầy một phút.
“Dừng lại ba giây”
Thường Sinh hét lớn, giọng gần như gần Ta.
“Che trung tâm!”
Hắn không chờ ai trả lời.
Dao trong tay siết chặt.
Thường Sinh xoay người, lao ngược lại nửa bước, đối diện với Zombie dẫn đầu.
Trong đầu
hắn, những động tác của {Kiếm Phong)
tự động hiện ra, rõ ràng đến kỳ lạ.
Một nhát.
Không hoa mỹ.
Không dư thừa.
Lưỡi dao cắt ngang cổ Zombie, lực vừa đủ, góc vừa chuẩn.
Phốc.
Thân thể ngã xuống, máu bắn ra, nhưng Thường Sinh đã lướt sang bên, tránh khỏi tầm văng
Hắn không dừng lại.
Nhát thứ hai, thứ ba nối tiếp, từng bước chặn đứng đợt Zombie đầu tiên, ép nhịp truy đuổi
chậm lại đúng vài giây ngắn ngủi.
“Bây giò!”
Hắn gầm lên.
Lưu Hạo lập tức hiểu ý, kéo đội hình khép chặt lại, đẩy nhanh tốc độ về phía rìa sân thể thao
Tim Thường Sinh đập dữ dội.
Hắn biết rõ chính mình vừa làm một việc cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng nếu không làm thế, đội hình này sẽ tan nát ngay tại đây.
Phía trước, hàng rào sắt của sân thể thao đã hiện ra trong tầm mắt.
Còn phía sau tiếng gào của Zombie ngày càng gần.
Khoảng cách giữa hai bên bị kéo ngắn với tốc độ mắt thường có thể cảm nhận được.
Những
bước chân kéo lê hỗn loạn, tiếng móng tay cào xuống mặt đất, xen lẫn tiếng thở gấp gáp của
mọi người xung quang, tạo thành một âm thanh hỗn tạp khiến da đầu tê dại.
“Không kịp nữa rồi!”
Chu Minh vừa chạy, vừa ngoái đầu, giọng khàn hẳn đi.
Hàng rào sắt cao hơn hai mét, bên trên còn những mũi nhọn cong vào trong.
Muốn leo qua
trong tình trạng này, gần như không khác gì trự sát.
Thường Sinh đảo mắt nhìn xung quanh.
Bên trái là khán đài xi măng của sân thể thao, bậc thềm cao thấp đan xen kẽ.
Bên phải là dãy
phòng dụng cụ cũ, cửa sắt kéo đã gì sét, nửa khép nửa mở.
“Rẻ phải”
Hắn hét lên không do dự làm mọi người ngoái đầu nhìn phải.
“Vào phòng dụng cụ!”
Lưu Hạo chỉ mất chưa đầy một giây đã quyết định.
“Nghe cậu ấy! Rẽ phải!
Cả đội lập tức đổi hướng.
Tiếng bước chân đồn đập vang lên khi mọi người lao về phía dãy
phòng thấp lè tè kia.
Zombie phía sau phản ứng chậm nửa nhịp, nhưng số lượng đông khiến
chúng nhanh chóng bù lại khoảng cách.
“C-hết tiệt bị khoá rồi!”
Lưu Hạo dùng sức giật mạnh cánh cửa sắt một lần nữa, nhưng thứ đáp lại hắn chỉ là tiếng
keng khô khốc vang lên.
Sợi dây sắt dày quấn chặt qua tay nắm, ổ khóa đã gỉ sét nhưng vẫn
chắc chắn, hoàn toàn không có dấu hiệu lỏng ra.
“Khốn kiếp…”
Hắn nghiến răng, bàn tay đập mạnh vào cửa.
Bên ngoài, một Zombie đập thẳng đầu vào cánh cửa sắt, phát ra tiếng ầm nặng nề.
Cánh cửa
rung lên dữ dội, bụi gỉ sắt rơi lả tả xuống sàn.
“Không giữ được lâu đâu.”
Thường Sinh lên tiếng, ánh mắtnhanh chóng đảo qua căn phòng.
Không gian không lớn, dụng cụ thể thao vứt bừa bãi: xà đơn gãy, tạ sắt hoen gì, vài cây gậy
kim loại cong vênh.
Góc tường có một chiếc bàn gỗ mục, bên trên là hộp dụng cụ đã mở nắp.
Thường Sinh bước nhanh tới, cúi xuống lật tung.
Vài chiếc cờ lê, tua vít rơi ra, lăn lóc trên sàn.
“Có thể cắt dây không?”
Chu Minh hỏi, giọng căng thẳng.
Thường Sinh nhặt lên một cây kìm nhỏ, lắc đầu:
“Không đủ lực.”
Ngay lúc đó, Trần Phàm tiến lên một bước, từ trong balô rút ra một vật dài được bọc vải.
Hắn tháo lớp vải ra, lộ ra một xà beng bằng thép, đầu cong còn dính vết gỉ sét.
Không khí trong phòng chọt lặng đi.
“Ta lấy được từ kho công trình gần cổng sau.”
Trần Phàm nói ngắn gọn.
Không ai hỏi thêm.
Lưu Hạo lập tức đưa tay nhận lấy: “Giữ cửa cho ta.”
Hắn cắm mũi xà beng vào khe ổ khóa, dùng hết sức bẩy mạnh.
Keng!
Ổkhóa rung lên, nhưng chưa bung.
Bên ngoài, tiếng gào đột ngột trở nên dồn dập hơn.
Cánh cửa sắt lồi hẳn vào trong một chút,
móp méo rõ ràng.
“Không kịp đâu!”
Ngọc Hân hoảng hốt.
“Lùi lại!”
Thường Sinh quát khẽ.
Hắn bước lên phía trước, nắm chặt dao.
Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được luồng
khí lạnh quen thuộc dâng lên trong lòng bàn tay, dù mỏng manh nhưng vô cùng rõ ràng.
{Kiếm Phong)
Không phải chém Zombie.
Mà là chém sắt.
Thường Sinh điều chỉnh hơi thở, ánh mắt tập trung vào sợi đây sắt đang căng chặt.
Toàn bộ
tạp niệm trong đầu bị ép xuống đáy, chỉ còn lại một đường.
thẳng duy nhất.
Dao vung lên.
Không nhanh, không mạnh theo kiểu liều mạng.
Chỉ một nhát, gọn gàng.
Âm thanh chói tai vang lên, sợi dây sắt rung mạnh, bề mặt xuất hiện một vết cắt sâu, mép
kim loại cong vào trong.
“Chưa đứt!”
Chu Minh hét lên.
Thường Sinh không trả lời.
Hắn bước nửa bước lên trước, cổ tay xoay nhẹ, dao hạ xuống lần thứ hai, góc chém gần như
trùng khớp với vết cắt ban nãy.
Két— rắc!
Sợi dây sắt đứt phựt.
Ổ khóa rơi xuống sàn, phát ra tiếng choang nặng nể.
Cùng lúc đó, cánh cửa chính phía sau lưng họ bị một lực cực mạnh đập trúng.
Âm!!
Bản lề rung lên dữ đội, một khe hở xuất hiện.
“ĐịU
Lưu Hạo gầm lên.
Thường Sinh là người đầu tiên kéo cửa sắt lối ra sân sau bật mỏ.
Ánh sáng chói chang tràn
vào căn phòng tối, kèm theo một luồng không khí nóng hầm hập.
Bên ngoài là một lối đi hẹp, cỏ dại mọc um tùm, phía xa thấp thoáng hàng đồ dùng trong bãi
đậu.
Hy vọng vẫn còn.
Nhưng khi Thường Sinh vừa bước ra, hắn bỗng khựng lại.
Ngay trước mặt, trong bóng râm một bóng người đứng thẳng bất động.
Đầu hơi cúi.
Không gào.
Không lảo đảo.
Chỉ đứng đó.
Tim Thường Sinh chọt nặng trĩu.
Cảm giác nổi da gà lại nổi lên cảnh báo hắn, trực giác đang cảnh báo hắn tên trước mặt rất
nguy hiểm!
Nó không giống những Zombie khác hắn từng đối đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập