Chương 11: Hy vọng sau cánh cửa sắt

Chương 11: Hy vọng sau cánh cửa sắt Cả đám sựng lại trong thoáng chốc.

Trong bóng râm giữa, tên Zombie kia vẫn đứng im, cuối đầu thấp, thân thể không hề lảo đảo như những con khác.

Không có tiếng gào, cũng không có mùi điên cuồng quen thuộc.

Chính vì thế, phần lớn mọi người đều vô thức lơ là cảnh giác.

“Chỉ có một con thôi…”

Một nam sinh trong nhóm khẽ thở phào, giọng run nhưng mang chút nhẹ nhõm.

“Giết nó là xong, ở đây an toàn rồi.”

Hắn siết chặt cây gây sắt trong tay, bước lên từng bước chậm rãi, ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng người kia.

Thường Sinh đứng phía sau, tim bỗng đập mạnh một nhịp.

Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc bò dọc sống lưng hắn, rõ ràng hơn bất cứ lần nào trước đó.

Thứ đứng trước mặt họ không giống con mồi.

“Khoan —! Thường Sinh bật thốt lên.

“Cẩn thận —!⁄ Nhưng đã muộn.

Zombie kia đột ngột ngẩng đầu Miệng nó há ra quá mức bình thưởng, hàm dưới trật khớp xuống một cách quái dị.

Ngay trong khoảng.

khắc ấy, từ trong họng nó, một vật thể nhớp nháp, thon dài phóng vọt ra như một mũi lao.

Phập! Mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thì vật thể đó đã xuyên thẳng qua đầu nam sinh cầm gậy.

sắt.

Thân thể hắn cứng đờ.

Cây gậy rơi khỏi tay, va xuống đất phát ra tiếng keng khô khốc.

Hai mắt trọn trừng, miệng hé ra như muốn hét lên, nhưng không còn âm thanh nào thoát ra được.

Hắn ngã quy xuống đất, thân thể co giật nhẹ rồi bất động.

Mọi thứ diễn ra…

chưa tới một giây.

Không gian như bị đông cứng.

“A —HV Một tiếng hét hoảng loạn xé toạc bầu không khí.

Có người lùi mạng về sau, va cánh cửa sắt Phía sau, suýt nữa ngã xuống.

Có kẻ mặt trắng bệt, tay run rấy đến mức không cầm nổi v-ũ k:hí trên tay.

“Quái…

quái vật gì thế này?”

Zombie kia thu lại thứ vừa phóng ra một chiếc lưỡi biến dạng, dài bất thường, mặt ngoài sâm máu, run rẩy nhẹ như sinh vật sống độc lập.

Nó vẫn không gào.

Chỉ hơi nghiêng đầu, như đang quan sát con này có thị lực.

Thường Sinh hít sâu một hơi, ép cảm giác chấn động trong lòng xuống.

Hắn bước lên trước một bước, đứng chắn giữa mọi người và con Zombie kia.

“Lùi lại!” Giọng hắn trầm thấp nhưng dứt khoát.

“Đứng yên ở đây” Lưu Hạo còn chưa kịp mở miệng.

“Các người không phải là đối thủ của nó đâu.”

Hắn không quay đầu, ánh mắt khoá chặt con quái vật trước mặt, không phải là trấn an mà hắn nói sự thật.

Zombie kia hơi nghiêng người, chiếc lưỡi co rút lại trong miệng, thân thể căng lên như đang chuẩn bị cho lần trấn c-ông tiếp theo.

Trong đầu Thường Sinh lúc này, bảng hệ thống đột ngột bật lên:

[ Phát hiện sinh vật đặc biệt ]

[ Phân loại tạm thời: Zombie dị biến ]

}

[ Mức độ nguy hiểm: Cao ]

Tim hắn trầm xuống nặng trĩu.

Dao trong tay hắn siết chặt.

Thường sinh bước thêm nữa bước về phía trước, toàn thân thả lỏng một cách kỳ lạ, giống hệt trạng thái khi hắn mới học {Kiếm Phong)

Lần này, hắn không có đường lùi, sau lưng là những người chưa kịp thích nghi với thế giới tận thế này.

Còn trước mắt hắn là thứ săn mồi biết chờ đợi.

Zombie dị biến hơi còng lưng.

Rồi—! Con Zombie dị biến lao tới.

Không có tiếng gào.

Chỉ là sát ý trần trụi bộc phát trong khoảnh khắc.

Miệng nó há to, hàm dưới kéo căng đến mức biến dạng.

Từ trong khoang miệng tối om, chiế lưỡi kéo dài như một cây lao thịt sống bắn ra, xé gió lao thẳng tới mục tiêu chính xác là cổ họng Thường Sinh.

Nhanh.

@uênlimmin.

Thường Sinh không lùi.

Ngay trong tích tắc mũi lao sắp chạm tới da thịt, hắn nghiêng mạnh người sang phải, thân thể lướt đi như trượt trên mặt đất.

Gió lạnh quét sát cổ, mang theo mùi tanh nồng.

Cùng lúc đó, hắn lao về phía trước.

Bước chân bỗng trở nên nhẹ bằng.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thường Sinh như hóa thành một cái bóng méo mó, quỹ đạo di chuyển mờ đi trong mắt người ngoài.

Chỉ trong một hơi thở, hắn đã áp sát được Zombie dị biến.

Tay phải vẫn giấu phía sau lưng.

Đến khi khoảng cách chỉ còn một cánh tay Xoẹt! Lưỡi dao rút ra trong nháy.

mắt.

{Kiếm Phong)

Một nhát chém ngang, dứt khoát, sắc lạnh như gió lùa qua cổ.

Nhưng Zombie dị biến không phải loại đứng yên chờ chết.

Nó cong chân bật mạnh về sau, thân thể nhảy lùi lại trong gang tấc.

Lưỡi dao chỉ kịp xé gió, chém trượt trong không trung.

Chiếc lưỡi dài nhanh chóng thu lại vào miệng.

Hai bên tách ra.

Khoảng không ngắn ngủi giữa bãi xe im lặng đến đáng sợ.

Ánh mắt Zombie đỏ chót, tròng mắt gần như không còn lòng trắng, dán chặt lấy Thường Sinh.

Trong ánh nhìn đó không có điên loạn mà là tính toán.

Thường Sinh cũng nhìn thẳng vào nó.

Hơi thỏ chậm lại.

Một cành lá khô trên tán cây bên ngoài, không chịu nổi cái nóng, khẽ đứt khỏi cành.

Roi.

Lá vừa chạm đất.

Cả hai đồng thời động.

Zombie lao thẳng tới, không vòng vo.

Thường Sinh cũng xông lên.

Nhưng chỉ được vài bước, hắn đột ngột đổi hướng, thân thể lệch sang phải, quỹ đạo chạy cong đi như vẽ một vòng tròn.

Thay vì đối đầu trực diện, hắn vòng sang bên trái của Zombie Khoảnh khắc đó, Zombie khựng lại.

Ánh mắt đỏ chót đảo nhanh theo quỹ đạo của Thường Sinh.

Chiết lưỡi lần nữa phóng ra, nhắm thẳng vào vị trí mà nó dự đoán Thường Sinh sẽ xuất hiện Phập! Lưỡi cắm mạnh xuống nền xi măng nhưng trượt mục tiêu.

Ngay giây đó, thân ảnh Thường Sinh tan mờ.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

— lần nữa! Hắn cúi người cực thấp, lướt sát mặt đất, tránh khỏi đường lao trong gang tấc.

Gió lùa qua tóc, nền xi măng lướt qua dưới tầm mắt.

Thường Sinh không chẩn chừ.

Hai tay siết chặt cán dao.

Toàn bộ lực từ chân, hông, vai dồn thẳng vào một nhát chém duy nhất.

Lưỡi dao vung lên, chém thẳng xuống chiếc lưỡi dài đang căm dưới đất.

Xoẹt! Chiếc lưỡi b:ị chém đứt phăng, đoạn trước giật mạnh một cái rồi nằm bất động trên nền xi măng.

Zombie dị biến lảo đảo lùi lại nửa bước.

Lần đầu tiên Nó phát ra tiếng gào đau đớn.

Không còn yên lặng.

Không còn bình thản.

Ánh mắt đỏ chót co rút lại, sát ý bùng lên dữ dội.

Zombie dị biến há miệng gào lên, không còn phun lao nữa.

Hàm nó mỏ rộng.

đến mức méo mó, như thể toàn bộ khuôn mặt bị xé toạc ra.

Trong tiếng gió rít chói tai, nó lao thẳng về phía Thường Sinh.

Nhanh.

Nhanh đến mức vượt xa tất cả những gì trước đó.

Khoảng khắc nguy hiểm ập tới, Thường Sinh chỉ kịp nghiêng người sang trái theo bản năng.

Nhưng không kịp.

Một mảng lớn thịt ở vai trái bị con Zombie kia cạp mất.

Vai phải nóng rát, đau đến mức tê dại, máu thấm nhanh quang tay áo.

Cơn đau làm hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết, lùi nhanh ra xa tạo khoảng cách an toàn.

Hắn chống dao xuống đất, thở gấp.

Cánh tay phải run nhẹ.

Đau.

Rất đau.

Bị thương rổi, đây là lần đầu tiên kể từ khi đối đầu với Zombie mà hắn bị thương.

Zombie dị biến không hề dừng lại.

Chỉ một cú bật nhảy, thân hình nó đã lại xé gió lao tới, sát khí như áp lực vô hình đè xuống toàn bộ không gian.

Trong khoảnh khắc đó Con tức giận của Thường Sinh bùng nổ.

“Con quái vật góm ghiếc này!” Hắn ngẩng đầu gào lên, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao.

“C-hết đi!” Chân hắn đạp mạng xuống đất.

Khí tức toàn thân bộc phát dữ dội.

{Kiếm Phong)

— Cấp Tốc! Lần này, kiếm phong không còn luồng khí đơn thuần.

Ánh sáng mỏng manh màu xanh nhạt như lớp bao phủ lưỡi dao, sắc bén đến mức không khí cũng bị xé toạch.

Một nhát chém vung ra.

Không hoa mỹ.

Không dư thừa.

{Kiếm Phong)

như Vũ bão bùng nổ trong tích tắc, cuốn thẳng về phía Zombie dị biến.

Uỳnh—! Hàm miệng đang há rộng của nó bị xé toạc trong ánh chém.

Lực chém quá mạnh khiến toàn bộ chuyển động trên không trung của nó bị đứt đoạn, như con diều đứt cánh.

Co thể nặng nề rơi xuống đất.

Thường Sinh lúc này cuối cùng cũng không chịu nổi, sức lực như bị rút cạn trong nháy.

mắt.

Hai chân hắn mềm nhữn, thân người loạng choạng rồi ngã quy xuống nền xi măng lạnh lẽo.

“Thường Sinh!” Cả nhóm giật mình, vài người vội vàng chạy tới, đỡ lấy hắn trước khi đầu va xuống đất.

Máu từ vai phải đã thấm đẫm một mảng áo, sắc mặt hắn tái nhợt, hơi thở gấp gáp nhưng ánh mắt vẫn còn tỉnh táo.

“Trần Tuyết —Y Lưu Hạo lên tiếng Trần Tuyết quỳ xuống bên cạnh Thường Sinh, hai tay đặt lên vai phải đang bê bết máu của hắn.ánh sáng màu lục hiện lên bao phủ lên vết thương.

Dị năng vận chuyển, máu đang thấm ra ngoài lập tức bị chặn lại, cảm giác đau nhói cũng theo đó giảm đi rõ rệt.

Những người còn lại đứng vây quanh, ánh mắt không giấu nổi chấn động.

Vừa nãy họ đã tận mắt chứng kiến.

Một kẻ dị biến khủng khiếp bị một mình Thường Sinh chém ngã.

Sợ hãi vẫn còn đó, nhưng xen lần trong đó, là sự kính phục không thể che giấu.

Có vài người nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái, giống như đang nhìn một trụ cột duy nhất giữa mạt thế hỗn loạn này.

Hứa Thành lúc nào cũng miệng lưỡi không đứng.

đắn đột nhiên ho khan một tiếng, phá vỡ sự im lặng.

“Khụ…

nói gì thì nói,” hắn đưa tay gãi đầu, miệng cười.

“tuy chúng ta xui xẻo suýt thì bỏ mạng ở đây…”

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía cuối sân thể thao.

“Nhưng ít ra vận may vẫn chưa bỏ rơi chúng ta.”

Mọi người theo hướng hắn chỉ mà nhìn sang.

Là một chiếc xe buýt ở góc khuất.

Thân xe phủ đầy bụi, bánh xe xẹp nhẹ, vài ô kính nứt vỡ — rõ ràng đã bị bỏ ở đây không ít ngày.

Nhưng toàn bộ khung xe vẫn còn nguyên, nằm gon trong khu kho mở rộng phía sau sân thể thao.

“Xem ra đây là xe dùng cho đội tuyển thể thao nhưng do ngày nghỉ, lại gặp tận thế chắc chưa kịp đưa ra bãi xe.”

Không ai nói gì, chỉ có ánh mắt từng người sáng lên rõ rệt.

Dù không phải bãi đỗ xe như dự tính ban đầu, nhưng thứ họ cần cuối cùng cũng đã tìm thấy

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập