Chương 12: Con Đường Chỉ Một Mình Ta Đi Hứa Thành cùng vài người nhanh chóng chạy về phía chiếc xe buýt.
Cửa xe không khóa.
Hắn bước lên trước, tim đập thình thịch, ánh mắt quét nhanh khoang lái.
Ngay bên cạnh ghê tài xế, một chùm chìa khóa đang treo lủng.
lắng.
“Có…
có chìa!” Giọng hắn run lên vì mừng rỡ.
Một người khác lập tức leo lên, tra chìa, vặn mạnh.
Rầm— Động cơ rung lên, kim đồng hồ bật sáng.
Tiếng máy nổ vang lên trong kho dụng cụ rộng lớn nghe như tiếng nhạc giữa tận thế.
“Khởi động được rồi!” Cả đám mừng như vớ được vàng, có người thở phào, có người suýt bật khóc.
Chu Minh lập tức nói lớn: “Mọi người mau lên xe! Xe này đủ chỗ cho tất cả!” Nhưng đúng lúc ấy — “Đợi đã.”
Giọng Trần Phàm vang lên, lạnh và rõ ràng, cả kho lập tức im bặt.
Hắn bước ra từ đám đông, ánh mắt dừng thẳng trên người Thường Sinh.
“Thường Sinh.”
“Ngươi bị cắn rồi, đúng chứ?”
Không khí như đông cứng.
Vương Khải cau mày, lập tức phản bác: “Nhưng Trần Tuyết đã trị liệu rồi mà? Vết thương đã cầm máu, chắc không sao đâu.”
Trần Phàm khẽ cười, nụ cười không có chút nhiệt độ.
“Chắc?”
“Một chữ đó…
đủ để đánh cược tính mạng của tất cả người trong xe sao?”
Hắn nhìn quanh, giọng chậm rãi nhưng.
đầy sứcép “Nếu giữa đường hắn biến thành Zombie thì sao?”
“Ngay trên xe, trong không gian kín như vậy — ai chịu trách nhiệm?”
Lời vừa dứt, nhóm người của Trần Phàm lập tức lên tiếng phụ họa.
“Đúng đó.”
“Ai dám đảm bảo?”
“Chúng ta không thể mạo hiểm vì một người.”
Vài người bên phía Lưu Hạo tức giận.
“Các ngươi nói kiểu gì vậy?”
“Hắn vì cứu chúng ta mới bị cắn!”
“Lấy oán trả ơn còn là người không?!” Tiếng cãi vã dâng lên, không khí căng như dây đàn.
Thường Sinh đứng nhìn hết tất cả cảnh này vào trong mắt hắn cũng nghĩ tới trường hợp có thể xảy ra một ngày nào đó.
Nếu như một ngày đi với nhóm người đó mà chính bản thân bị cắn thì phải làm gì? Họ có cô lập ta, hay giết ta không? Hắn nở nụ cưỡi tự giễu “Đủ rồi.”
Thường Sinh lên tiếng.
Giọng hắn không lớn, nhưng vừa cất lên, cả kho lập tức yên lặng.
Hắn đứng thẳng người, ánh mắt bình thản.
quét qua từng khuôn mặt.
“Đúng như hắn nói.”
“Ta đã bị cắn” Câu nói như một nhát dao lạnh.
“Có khi…
chỉ một lát nữa thôi, ta sẽ biến thành như đám xác sống đó.”
Không ai nói được lời nào, chỉ có Trần Phàm khẽ mỉm cười, nụ cười gần như không che giấu Thường Sinh hít sâu một hoi.
“Các ngươi đi trước đi, từ lúc này ta sẽ đi riêng” Chu Minh tiến lên một bước, đứng trước mặt Thường Sinh, vẻ mặt lo lắng hiện rõ.
“Thường Sinh à, chúng tôi không thể bỏ mặc cậu như vậy được!” Giọng hắn có chút gấp gáp, ánh mắt nhìn thẳng vào v-ết thương ở vai phải đã được băng lại máu vẫn còn thấm ra đỏ sẫm.
Vương Khải cũng bước lên theo, trầm giọng nói: “Đúng vậy.
Cậu không phải loại người như thế.
Nếu không có cậu, chúng ta đã c.hết mấy lần rồi.”
Không khí trong kho lại bắt đầu dao động, nhưng Thường Sinh chỉ lắc đầu.
Hắn giơ tay lên, ra hiệu dừng lại.
“Không cần nói nữa.”
Giọng hắn rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Ánh mắt hắn lướt qua nhóm Trần Phàm, rồi quay lại nhìn nhóm Lưu Hạo.
“Nếu đổi vị trí, ta không dám chắc mình có thể thản nhiên đứng cạnh một quả bom hẹn giờ: Chu Minh cứng họng, hắn mở miệng, nhưng không thể thốt ra lời nào.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lẽo.
“Cho nên ta không trách các ngươi, cũng không.
cần ai thương hại.”
Một câu nói, dập tắt mọi lời phản bác còn sót lại, không phải hy sinh cao cả, chỉ là lựa chọn tỉnh táo trong thời tận thế.
Lưu Hạo quay lưng về phía Thường Sinh, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
Một lúc lâu sau, hắn mới nói, giọng trầm thấp:” Chúng ta không còn thời gian.”
Cửa xe buýt bị kéo mở, từng người một bước lên xe.
Có người quay đầu lại nhìn Thường Sinh lần cuối, có người cúi đầu, không dám nhìn cũng có người thậm chí thở phào nhẹ nhõm.
Cửa xe buýt đóng lại.
Ẩm—! Động cơ gầm lên, bánh xe lăn chậm rồi nhanh dần.
Chiếc xe buýt rời khỏi kho dụng cụ, biến mất sau khúc cua sân thể thao, trong kho rộng lớn, chỉ còn lại một mình Thường Sinh.
Gió nóng thổi qua, mang theo mùi máu và sắt gì hắn đứng yên rất lâu.
Rồi cúi đầu nhìn v-ết trhương ở vai phải.
Máu vẫn rỉ ra.
Da thịt xung quanh không có dấu hiệu hoại tử.
Ngược lại, sâu trong cơ thể hắn, một luồng nguyên khí nhàn nhạt đang âm thầm lưu chuyển theo kinh mạch, chậm rãi nhưng vững vàng.
Luồng khí ấy đang đối chọi trực diện với thứ lực lượng lạnh lẽo, hỗn loạn xâm nhập từ vết cắn virus kia.
Một bên là virus, ăn mòn huyết nhục.
Một bên là nguyên khí, tỉnh thuần và ổn định.
Hai cổ lực lượng va chạm trong cơ thể hắn, giằng co không ngừng.
Mỗi lần nguyên khí vận chuyển qua vết thương, cơn đau lại bùng lên dữ dội, nhưng đồng thời, cảm giác lạnh lẽo đáng sợ kia cũng bị ép lùi từng chút một.
Thường Sinh siết chặt hàm răng, hắn có thể cảm nhận rất rõ virus thâm nhập cơ thể hắn đang bị áp chế.
“Nếu không phải tu luyện {Thổ Nạp Căn Nguyên} chỉ sợ lúc này ta đã không còn là ngườ nữa rồi.”
Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi điều động nguyên khí, tiếp tục điều tức.
Luồng nguyên khí trong cơ thể vận hành theo kinh mạch, dần dần tập trung về vai phải, nơi virus đã xâm nhập Cảm giác nóng rực và lạnh lẽo v-a chạm lẫn nhau, đau đớn như bị thiêu đốt từ bên trong.
Mỗi vòng vận hành, nguyên khí lại ép sát thêm một chút, từng tấc từng tấc bào mòn thứ tà d kia.
Thời gian trôi qua rất chậm, không biết đã bao lâu.
Mổ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, hơi thở trên nên nặng.
nề, sắc mặt tái nhợt.
Nhưng Thường Sinh không dám dừng lại, ý thức giữ chặt luồn hân khí trong người.
Cuối cùng một cảm giác trống rỗng xuất hiện tại v-ết thương, luồng lạnh lẽo vốn bám chặt trong huyết nhục lúc này biến mất.
Nguyên khí vận hành qua vai phải, không còn gặp phải bất kỳ vật cản nào nữa.
Nguyên khí tuy lưu chuyển thông suốt, nhưng so với trước kia, chậm hơn nửa nhịp.
Thường Sinh lúc này mở mắt, cuối đầu nhìn vết t-hương, máu đã ngừng chảy từ lúc nào, da thịt xung quanh.
viết thương tuy vẫn đau nhức, những không còn cảm giác tê lạnh như trước.
“…Xong rồi!” Hắn thở dài một hơi dài, cơ thể như được trút bỏ gánh nặng vô hình.
Thường Sinh chống tay đứng dậy, bả vai vẫn đau, nhưng ý thức lại vô cùng thanh tỉnh.
Virus Zombie kia hoàn toàn bị nguyên khí triệt tiêu hoàn toàn, hắn nắm chặt bàn tay cảm nhận luồng khí yếu ớt nhưng đang chuyển động trong cơ thể, khoé miệng khẽ cong lên.
Lúc này có vài con Zombie nghe được mùi máu tươi còn lại từ xác sống Zombie biến dị, những bóng đen lảo đào từ cửa kho đi vào, cổ họng phát ra những âm thanh khàn đặc.
Chúng kéo lê thân thể mục rữa, cổ họng phát ra những âm thanh khàn đặc, ghê rợn.
Chúng đã bị mùi máu dẫn tới.
Thường Sinh liếc mắt nhìn xuống con dao trong tay.
Lưỡi dao đã mẻ nặng, cán gãy mất một nửa sau cú chém trước đó với con Zombie biến dị kia.
“Hệ thống”
[ Thường Sinh ]
[Tuvi]
:0/200
[ Cảnh Giới ]
: Luyện thể (Trung kỳ)
[ Chiến Kỹ ]
: Kiếm Phong (Nhập môn)
Quỷ Ảnh Mê Tung (Nhập môn)
[ Điểm Tích Lũy ]
:85 Ánh mắt hắn dừng lại ở con số điểm tích lũy.
“Chỉ griết một con Zombie biến dị…
đã hơn ba mươi điểm.”
Không do dự nữa, Thường Sinh đưa ý niệm chạm vào biếu tượng cửa hàng.
Giao diện chuyển đổi, danh sách v-ũ k:hí hiện ra trước mắt.
Danh sách v-ũ khhí hiện ra trước mắt, ngay khi đó, ánh mắt hắn khẽ ngưng lại.
Một thanh kiếm nằm lặng lẽ ở vị trí trung tâm.
[ Trường Sinh Kiếm ]
[ Phẩm chất ]
: Phàm binh thượng phẩm
[ Hiệu quả ]
:Gia tăng độ dung hợp chân khí, ổn định khí tức
[ Giá ]
: 80 điểm tích lũy Hình ảnh phóng đại hiện ra.
Thanh kiếm thân dài thẳng tắp, lưỡi kiếm mảnh mà sắc, toàn thân.
phủ một tầng quang mang xanh lục nhàn nhạt, giống như sinh cơ đang lưu chuyển bên trong.
Chuôi kiếm cổ phác, hoa văn xoắn khắc sâu, khi nhìn lâu có cảm giác như đang hô hấp.
Một thanh kiếm mang sinh mệnh.
Khóe miệng Thường Sinh khẽ cong lên.
“Phù hợp với ta.”
[Xác nhận mua?]
“Xác nhận.”
[Đinh!]
[Tiêu hao 80 điểm tích lũy ]
[Nhận được: Trường Sinh Kiếm]
Một luồng sáng xanh lóe lên.
Thanh kiếm xuất hiện trong tay hắn.
Ngay khoảnh khắc nắm chặt chuôi kiếm, Thường Sinh cảm nhận được nguyên khí ít ỏi trong cơ thể vận chuyển trơn tru hơn, như thể thanh kiếm này sinh ra là để dành cho hắn.
“Có kiếm rồi…”
Ánh mắt hắn nhìn về phía cửa kho.
Những bóng đen lảo đảo đang tiến lại gần, tiếng gầm khàn đặc vang vọng trong không khí.
Thường Sinh khẽ nghiêng kiếm.
“Đến lúc đi săn rồi.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập