Chương 13: Áp lực vô hình

Chương 13: Áp lực vôhình

Những tiếng gầm khàn đặc cuối cùng cũng tắthẳn.

Thân thể mục rữa của đám Zombie ngã rải rác khắp kho dụng cụ, mùi máu tanh nồng trộn lẫn mùi sắt gỉ khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Thường Sinh đứng giữa đống xác, hô hấp hơi nặng, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo.

Hắn cúi đầu lau lưỡi kiếm dính máu lên mảnh vải xé từ áo, rồi đeo Trường Sinh Kiếm ngang hông, bên ngoài quấn thêm một vòng băng vải che kín chuôi kiếm và cả vết thương ở vai phải.

Từ xa nhìn lại, chỉ giống như một thanh sắt cũ được mang theo phòng thân.

Không ai biết bên dưới lớp vải kia là một thanh kiếm mang sinh cơ.

Thường Sinh bước ra khỏi kho.

Trước mặt hắn là khu sân tập rộng lớn của trường học.

Đường chạy loang lổ v-ết m‹áu khô, cỏ đại mọc chen giữa các vạch sơn trắng đã bong tróc.

Hắn đứng lại một chút, ánh mắt quét nhanh địa hình.

Muốn rời khỏi ngôi trường này, chỉ có hai con đường.

Một là đi vòng theo hướng chiếc xe buýt vừa rời đi, men theo lối chạy cũ của nhóm người kia.

Con đường này tương đối an toàn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc có thể đụng phải thứ bọn họ đã bỏ lại phía sau.

Hai là đi thẳng, băng qua hàng rào chắn phía trước sân tập, tiến vào tòa nhà chính của trường, từ đó xuyên thẳng ra cổng lớn.

Nguy hiểm hơn.

Nhưng nhanh hon.

Thường Sinh chỉ nhìn lướt qua hướng thứ nhất một giây, rồi thu lại ánh mắt.

“Ta không quen đi theo dấu chân người khác.”

Hắn bước thẳng về phía hàng rào sắt cao gần hai mét.

Chân hơi khuyu xuống, nguyên khí trong cơ thể vận chuyển dồn xuống hạ bàn.

Thường Sinh bật người.

Cơ thể hắn nhẹ như bị ném lên không trung, hai tay bám mép rào, mượn lực xoay người.

Soạt—!

Hắn lật qua rào, đáp xuống mặt đất bên kia một cách gọn gàng.

Không tiếng động dư thừa.

Phía trước, tòa nhà chính của trường học hiện ra, cửa kính vỡ nát, hành lang tối om như một cái miệng há rộng.

Thường Sinh chỉnh lại băng vải nơi hông, tay đặt lên chuôi kiếm.

Ở một bên khác.

Bên trong tòa nhà chính, ánh sáng yếu ớt xuyên qua những ô cửa kính vỡ, kéo dài thành từng mảng loang lổ trên nền hành lang.

Một nhóm bốn người đang di chuyển chậm rãi, hai nam, hai nữ.

Người đi đầu là một nam thanh niên dáng người vạm vỡ, tóc ngắn, trên mu bàn tay trái thỉnh thoảng lóe lên một tia đỏ nhạt như tàn lửa.

Hắn nắm chặt một thanh dao rựa, mỗi bước đi đều rất chắc.

Ngay phía sau hắn, một cô gái khẽ dừng lại.

Cô quỳ một gối xuống, đặt bàn tay áp sát nền gạch lạnh, nhắm mắt.

Không khí xung quanh như chậm lại.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi rung động nhỏ nhất truyền qua mặt đất đều hội tụ vào ý thức cô, bước chân, nhịp đi đều, khoảng cách đang rút ngắn, không phải lảo đảo và cũng không kéo lê.

Cô nàng mở mắt.

“Có tiếng động.”

Giọng cô rất khẽ, nhưng dứt khoát.

Nam thanh niên phía trước lập tức giơ tay ra hiệu dừng lại.

“Zombie?”

Cô gái lắc đầu.

“Không giống.”

“Bước chân rất đều, ổn định không có dấu hiệu mất kiểm soát.”

Cô ngẩng đầu, ánh mắthơi nghiêm lại.

“Là người.”

Nam còn lại nuốt khan: “Một mình hay nhiều?”

Cô nhắm mắt lần nữa, cảm nhận thêm vài giây.

“Một”

“Chỉ có một người.”

Không khí lập tức trở nên vi diệu, nam dẫn đầu khẽ cau mày, bàn tay siết chặt chuôi dao rựa “Một mình mà dám vào tòa nhà chính?”

Hắn khẽ hừ một tiếng, trong mắt lóe lên tia cảnh giác.

“Hoặc là kẻ ngu…”

“Hoặc là rất mạnh.”

Cô gái đặt tay xuống đất lần nữa, giọng chậm rãi

“Khoảng cách chưa tới ba mươi mét.”

“Hướng…

đang đi thẳng về phía chúng ta.”

Nữ sinh còn lại bất giác lùi nửa bước, tay ôm chặt balô.

“Vậy…

chúng ta có nên gặp không?”

Câu hỏi vừa dứt—

Ở cuối hành lang, một tiếng kim loại khẽ va vào gạch vang lên.

“Keng.”

Rất nhẹ.

Nhưng trong không gian yên tĩnh, lại rõ ràng đến đáng sợ.

Nam dẫn đầu nghiêng người sang một bên, bàn tay bùng lên một tầng hoả diễm mỏng.

manh, chỉ đủ bao lấy nắm đấm, nhiệt độ làm không khí xung quanh vặn vẹo nhẹ.

“Cẩn thận.”

“Nếu không phải bạn…

thì là địch.”

Ở đầu bên kia hành lang.

Một bóng người cao gầy bước ra khỏi vùng tối.

Ánh sáng lờ mờ rọi lên thanh kiếm quấn vải ngang hông hắn, và ánh mắt bình thản không chút dao động.

Một nhóm bốn người.

Một kẻ đơn độc.

Bên này, cả nhóm bốn người đều căng thẳng, ánh mắt không rời khỏi thân ảnh đang tiến tới.

Một nam thanh niên cao gầy khoảng một mét bảy, mặc áo thun trắng đã lấm tấm v-ết máu khô, quần jean sẫm màu dính bụi.

Bề ngoài nhìn qua chẳng có gì nổi bật, thậm chí còn có chút bình thường đến mức không hợp với hoàn cảnh mạt thế.

Nhưng ánh mắt hắn thì khác.

Bình tĩnh.

Quê nnegibisln ti.

Ngang hông hắn treo một vật được quấn kín bằng vải băng, chỉ lộ ra phần chuôi mộc mạc, không rõ là kiếm hay dao.

Lớp vải thấm máu đã khô sẫẵm, nhưng được quấn rất gọn, như thể chủ nhân không muốn ai chú ý tới nó.

Bàn tay hắn đặt hờ lên chuôi v-ũ k-hí, không phải tư thế trấn c-ông, mà là tư thế sẵn sàng có thể g:iết người bất cứ lúc nào.

Nam dẫn đầu khẽ nheo mắt.

“Một mình.”

“Hắn thật sự chỉ có một mình.”

Nam còn lại thấp giọng chửi thể: “C-hết tiệt…

vậy có phải dị năng giả không?”

Cô gái lắc đầu, chần chừ một chút.

“Không cảm nhận được dao động dị năng”

Câu này khiến cả nhóm càng thêm căng thẳng, không có dị năng, nhưng lại mang cảm giác nguy hiểm.

Ở phía đối diện, Thường Sinh dừng lại cách họ chưa đầy mười mét.

Hắn không rút kiếm, cũng không lên tiếng.

Chỉ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt quét qua từng người, dừng lại lâu hơn một nhịp ở cô gái đang quỳ gối đặt tay xuống đất.

„27

Nhưng thứ hắn chú ý nhất là tên nam dẫn đầu của nhóm kia trên tay hắn phát ra ngọn lửa, một ngọn lửa nhỏ đang dập dờn, đỏ sẫm như than hồng, dù quy mô không lớn, nhưng rất ổn định rõ ràng là tên này đã nắm giữ dị năng ở mức cơ bản, không phải vừa thức tỉnh.

Mặc dù vậy trong mắt Thường Sinh, ngọn lửa ấy không hề đáng sợ, không phải vì hắn khinF thường dị năng, mà là cách đối phương sử dụng nó.

Ngọn lửa bị ép buộc bám quanh bàn tay, tiêu hao không ít thể lực, lại lộ rõ ý đồ uy hiiếp.

Với người chưa từng trải qua sinh tử cận kể, thứ đó có thể rất đáng sợ.

Nhưng với Thường Sinh kẻ vừa chém c-hết một con Zombie dị biến chỉ với một con dao thì đó chỉ là lửa cho trẻ con tập chơi thôi.

“Dị năng hệ hoả…”

Hắn thầm đánh giá.

Ánh mắt hắn rất nhanh dời đi, không dừng lại trên ngọn lửa lâu hơn một nhịp.

Chính phản ứng đó làm có tên nam dẫn đầu khẽ nhíu mày.

Hắn rõ ràng nhận ra đối phương không hề bị uy hriếp.

Cô gái có dị năng quan sát nhíu mày sâu hơn, bàn tay vẫn đặt trên nền gạch.

“Cẩn thận!”

Giọng cô nàng thấp xuống đột ngột.

“Áp lực từ hắn…

không đến từ dị năng”

Nam còn lại nuốt khan: “Vậy…

đến từ đâu cơ chứ?”

Cô nàng lắc đầu, mồ hôi lạnh chảy trên thái dương.

“Tôi không biết, hắn chỉ đứng im đó thôi mà năng lực của tôi đang báo động không được lại gần hắn!”

Thường Sinh lúc này mới mở miệng, giọng không cao nhưng cũng không lạnh.

“Tôi chỉ đi ngang qua thôi!”

“Không muốn gây phiển phức.”

Câu nói rất đơn giản nhưng trong không gian yên tĩnh, lại mang theo một loại sức nặng khó giải thích.

Người nam dẫn đầu nhìn chằm chằm hắn vài giây, ngọn lửa trên tay vẫn bùng lên thêm một chút.

“Đi ngang qua?”

“Nơi này không phải chỗai cũng dám đi một mình!”

Thường Sinh khẽ gật đầu

“Cho nên tôi mới đi một mình.”

Câu nói rơi xuống hành lang vắng lặng, không mang theo uy hiếp.

Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến người khác khó chịu hơn cả.

Cả hai bên đều im lặng đến đáng sợ.

Ngọn lửa trên tay nam dẫn đầu vẫn cháy, nhưng không bùng lên thêm.

Hắn không dám tiến cũng không dám lùi, chỉ chăm chăm nhìn người trước mặt.

Nếu như thật sư đánh nhau, hắn không dám chắc bản thân có thể nắm phần thắng.

Đối Phương không lộ ra địch ý gì cả, nhưng mà lại mang cho hắn cảm giác áp lực vô hình không.

diễn tả bằng lời.

Nam dẫn đầu liếc nhìn cô gái đang quỳ gối.

Ánh mắt như nói: Có phải kẻ đó không?

Cô gái kia khẽ lắc đầu.

“Không giống bọn cướp.”

Cô nói rất khẽ.

“Người này…

cảm xúc gần như không gợn, tôi không phát hiện được ác ý.”

Cô ngừng lại, hàng mày khẽ nhíu.

“Cũng không phát hiện ra thiện ý”

“Màu của hắn là màu xám.”

Không khí lặng đi vài giây, tên nam dẫn đầu siết nhẹ bàn tay, ngọn lửa trong lòng bàn tay khẽ dao động, rồi chậm rãi tắt hăn.

Hắn nghiêng người sang một bên, lùi nửa bước.

“Chúng tôi cũng không có ý gây sự.”

“Anh đi đi”

Hai người phía sau cũng theo đó né sang hai bên hành lang, tạo ra một khoảng trống vừa đủ cho người đi qua.

Thường Sinh không nói lời cảm ơn, hắn chỉ gật đầu nhẹ, tay vấn đặt lên chuôi kiếm, bước thẳng qua hành lang đẫm mùi máu khô.

Hắn cứ thế đi ngang qua họ, trước mặt vẫn là đoạn hành lang đài dẫn tới sảnh chính.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần chớp tắt, bóng hắn kéo đài trên nền gạch loang lổ v-ết m-áu khô.

Mỗi bước chân vang lên đều đặn, không nhanh, cũng không chậm.

Cô gái quỳ gối đặt tay xuống đất, dị năng vẫn mở, cảm nhận từng dao động nhỏ còn sót lại trong không gian, cho đến khi thân ảnh kia đi xa thêm vài mét.

Rồi…

vượt khỏi phạm vi cảm nhận của cô nàng.

khẽ mở mắt.

“Hắn đi rồi.”

Tên dẫn đầu nhíu mày nhìn về hướng hành lang nơi Thường Sinh rời đi, hắn quay đầu lại, re hiệu cho cả nhóm.

“Đi tiếp.

Giữ cảnh giác.”

Bốn người nhanh chóng thu đội hình, bước sâu hơn vào đấy lớp học, tiếng bước chân dần bị nuốt chửng trong không gian tối om.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập