Chương 19:
Siêu Phàm VS Siêu Phàm
Sáng hôm sau, Năm giờ rưỡi.
Bầu trời bên ngoài chỉ vừa hửng sáng, ánh xám nhạt len qua cửa số hẹp, còn chưa đủ để xua tan màn đêm trong phòng.
Đột ngột —
Tiếng loa phát thanh dọc hành lang đồng loạt vang lên, không phải giọng thông báo mà là “Quốc Ca' giai điệu quen thuộc vang lên rất rõ ràng, dứt khoát, hào hùng, không cho phép người ta giả vờ không nghe thấy.
Âm thanh truyền thẳng qua các bức tường, đánh thức toàn bộ khu sinh hoạt, trong môi trường mang tính quân sự này, điều đó có nghĩa là chỉ một chuyện, đến giờ khởi động.
Trong phòng, Văn Bình vẫn ngủ say, hắn nằm vắt ngang giường, môt chân thò xuống đất, môt tay ôm cây guitar như Ôm gối ôm, tóc vàng rối tung mù, tư ngủ xấu đến mứ không còn chỗ nào để chê.
Tiếng nhạc vang lớn như vậy, nhưng hắn hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh dậy, tựa như trời có sập xuống cũng chẳng liên quan tới hắn.
Bên giường đối diện lúc này, Thường Sinh đang ngồi xếp bằng trên giường.
Nguyên khí trong cơ thể hắn vận chuyển theo nhịp cố định, chậm rãi mà vững vàng.
Mỗi lần hít vào, khí tức theo.
{Thổ Nạp Căn Nguyên} chạy dọc kinh mạch, thân thể tiến dẫn ổn định.
Hắn đã duy trì tư thế này từ tối tới giờ, tiếng “Quốc Caf vang lên, như một làn sóng âm than!
quét hành lang, kéo theo từng nhịp chấn động nhỏ trong không khí.
Thường Sinh mở mắt.
Ánh mắt hắn trong veo, không chút mơ màng, nguyên khí chậm rãi thu về, hắn thoát khỏi trạng thái tu luyện, hắn nghiêng đầu nhìn sang chiếc giường đối diện.
Văn Bình vẫn ngủ, ngủ rất ngon là đằng khác, Thường Sinh im lặng vài giây, rồi mỏ miệng:
“Văn Bình.
Không phản ứng.
Hắn lại 809i, giọng cao hơn một chút:
“VĂN BÌNH.
Tên kia chỉ trở mình, kéo chăn lên cao hơn, hoàn toàn không có ý thức tỉnh dậy.
Thường Sinh thở ra một hơi rất nhẹ.
Rồi đưa tay vỗ mạnh xuống thành giường.
“Dậy”
Âm thanh bốp khô gọn vang lên trong căn phòng.
Văn Bình giật mình bật dậy nửa người, tóc dựng ngược, mắt mở trừng trừng, vẻ mặt mờ mịt như vừa bị kéo thẳng từ giấc mơ ra hiện thực.
“Hả—?
Đánh nhau à?
Ngoài hành lang, tiếng quốc ca vẫn vang lên đều đều, hòa cùng tiếng bước chân dồn dập củc những người đã tỉnh táo.
Một ngày mới trong khu trú ẩn quân sự.
Chính thức bắt đầu.
Cảnh tượng nhanh chóng được cắt sang khoảng sân rộng phía sau khu phòng ở.
Mặt sân lát gạch thô, viền ngoài được kẻ một đường cong chạy vòng khép kín, trông giống một đường chạy dã chiến tạm thời.
Buổi sáng sớm, sương mỏng còn chưa tan hết, không khí mang theo mùi ẩm lạnh đặc trưng của kim loại và bê tông.
Một người đàn ông đứng phía trước hàng người.
Hắn mặc quân phục xanh chỉnh tể, mũ cùng màu đội ngay ngắn trên đầu, chính giữa khắc rõ lá cờ đỏ sao vàng.
Gương mặt góc cạnh, nước da sạm nắng, nổi bật nhất là vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương kéo xuống tận cằm, như một dấu ấn không thể xóa của chiến trường.
Trên tay hắn là một bảng danh sách cứng, mép bảng đã mòn theo năm tháng.
Hơn ba mươi người được tập trung thành hàng, nam nữ lẫn lộn, thần sắc mỗi người một khác.
Có kẻ còn ngái ngủ, có người đã sớm căng.
thẳng, cũng có những ánh mắt mang theo sự tò mò lẫn cảnh giác.
Nội dung buổi sáng rất đơn giản.
Kiểm tra thể lực.
Chạy 500 mét theo đường vòng cung quanh sân, mỗi lượt mười lăm người.
Hai đợt liên tiếp, không phân biệt giới tính hay độ tuổi.
Đây không phải huấn luyện chính thức, càng không phải tuyển chọn binh sĩ, mà là một bước sàng lọc cần thiết trong khu trú ẩn quân sự để biết a còn đủ sức, ai chỉ có thể tồn tại nhờ bảo hộ của người khác.
Danh sách được gọi tên.
Lượt đầu tiên có Thường Sinh và Văn Bình.
Theo tiếng còi vang lên khô khốc, mười lăm người xếp thành hàng ngang đồng loạt lao về phía trước.
Tiếng giày ma sát với mặt gạch vang lên hỗn loạn, nhịp thở nhanh chóng trở nên dồn dập.
Trong đó đó có một kẻ thân hình cao gầy, cơ bắp săn chắc, dáng chạy tiêu chuẩn như vận động viên chuyên nghiệp.
Mỗi bước chân đều ổn định, lực phát ra đều đặn, tốc độ hắn nhanh hơn hẳn phần còn lại.
Đối với hắn, quảng đường trăm mét này rõ ràng chỉ là một bài tập thường ngày, thứ hắn đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần.
Những người khác thì không như vậy.
Chạy chưa tới nửa vòng, đã có người thở dốc, bước chân loạng choạng.
Một thanh niên đeo kính, thân hình gầy gò, sắc mặt tái nhọt đi thấy rõ, cuối cùng không chịu nổi nữa, khuy xuống giữa đường chạy, hai tay chống đất, lồng ngực phập phừng giữ dội.
Thường Sinh và Văn Bình giữ nhịp ở mức vừa phải.
Ban đầu, Văn Bình còn cười cợt chạy theo, nhưng càng về sau mồ hôi đổ càng nhiều, hơi thở trở nên nặng nể, sắc mặt dần lộ ra vẻ kiệt sức.
Dù vậy, hắn vẫn cố gắng không dừng lại.
Còn Thường Sinh thì khác.
Hắn duy trì tốc độ ổn định từ đầu đến cuối, không quá nhanh, cũng không chậm.
Nhịp thở đều, bước chân vững vàng, trên trán thậm chí không thấy một giọt mồ hôi nào.
Ánh mắt hắn bình thản, như thể đang hòa vào dòng người hơn là tham gia một cuộc kiểm tra.
Thường Sinh không hề có ý định vượt lên trước, hắn chỉ lặng lẽ chạy, không để mình trở nên quá nổi bật trong giữa đám đông.
Kết quả gần như không cần chờ đợi.
Kẻ có dáng dấp vận động viên kia dẫn đầu ngay từ đầu, nhịp chân không hề rối Loạn, khi ví tới đoạn cuối còn tăng tốc nhẹ, là người đầu tiên chạm đích.
Hắn dừng lại, chỉ hơi điểu chỉnh nhịp thở, sắc mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh, rõ ràng còn dư sức.
Những người phía sau thì không được như vậy.
Từng kẻ một lần lượt cán đích trong trạng thái khác nhau:
có người thở hồng hộc, cúi gập người, có người bước đi loạng choạng, sắc mặt trắng bệch, thậm chí phải được binh sĩ bên cạnh đỡ ra khỏi đường chạy.
Thường Sinh về đích ở vị trí thứ năm.
Hắn chậm lại đúng lúc, bước qua vạch cuối với dáng vẻ không có gì nổi bật, chỉ hơi điểu chỉnh nhịp thở như vừa hoàn thành một vòng chạy bình thường.
Trên người hắn không toát ra cảm giác kiệt sức, nhưng cũng không để lộ bất kỳ dấu hiệu dư lực nào.
Ngay sau đó là Văn Bình.
Hắn cán đích ở vị trí thứ sáu, bước chân vừa qua vạch đã lập tức chống tay lên đầu gối, mồ hôi nhỏ giọt xuống mặt gạch, ngực phập phồng mạnh.
Tuy vậy, trong ánh mắt mệt mỏi kia vẫn lộ ra một tia hưng phấn, giống như vừa vượt qua được giới hạn của bản thân.
Khoảng cách giữa hai người không xa, vừa đủ để không gây chú ý.
Tiếng còi kết thúc vang lên, đánh dấu lượt kiểm tra đầu tiên hoàn thành.
Trên sân, những người vượt qua bài chạy đứng tản ra một bên, chờ đợi lượt tiếp theo, còn những kẻ không hoàn thành nổi thì bị ghi chú lại trong bảng danh sách trên tay sĩ quan áo xanh.
Buổi sàng lọc chỉ vừa mới bắt đầu.
Sau bài chạy là hàng loạt kiểm tra thể lực cơ bản:
chống đẩy, gập bụng, giữ thăng bằng và phản xạ.
Không khí trên sân dần trở nên nặng nể, tiếng thở đốc xuất hiện ngày một nhiều.
Một số người bắt đầu lộ rõ sự chênh lệch, kẻ cắn răng gắng gượng, kẻ thì hoàn toàn không theo kịp.
Thường Sinh vẫn giữ biểu hiện bình thường, đối với cảnh giới hiện tại Luyện thể gần tiếp cận hậu kỳ thì điều đó chỉ đơn giản thôi.
Văn Bình thì trái lại, mệt mỏi hiện rõ, nhưng vẫn cố hoàn thành từng bài, miệng lẩm bẩm không biết là than thở hay tự cổ vũ bản thân.
Khi bài kiểm tra cuối cùng kết thúc, sĩ quan áo xanh cầm bảng danh sách bước ra giữa sân, ánh mắt hắn liếc qua một lượt đám đông, giọng nói trâm nhưng vang lên.
“Tiếp theo là kiểm tra Thực Chiến, nhằm đánh giá trình độ của mỗi người có năng lực chiến đấu tới đâu.
“Đặc biệt, không được sử dụng dị năng trong quá trình đối chiến.
Giọng nói của sĩ quan áo xanh vang lên rõ ràng, không lớn nhưng đủ sức khiến toàn bộ sân im lặng trong chốc lát.
Ngay sau đó, trong đám đông lập tức xuất hiện vài tiếng xôn xao.
Có người nhíu mày tỏ vẻ không phục, có kẻ thấp giọng bàn tán, ánh mắt lộ rõ sự bất mãn.
Đối với những người quen dựa vào dị năng, việc bị cấm sử dụng.
chẳng khác nào bị tước đi lợi thế lớn nhất.
“Không dùng dị năng thì đánh cái gì?
“Vậy khác gì người thường.
Những lời than phiền còn chưa kịp lan rộng, sĩ quan áo xanh đã lạnh lùng ngẩng đầu.
Ánh mắthắn quét qua đám người, vết sẹo dài trên gương mặt theo đó càng thêm rõ rệt.
“Muốn sống sót, đừng ỷ lại vào thứ không phải lúc nào cũng dùng được.
Giọng nói trầm thấp, dứt khoát, không mang theo chút cảm xúc nào.
“Dị năng có thể cạn kiệt.
Hoàn cảnh chiến đấu có thể không cho các người cơ hội sử dụng.
Nếu ngay cả thân thể và kỹ năng cơ bản cũng không có."
Hắn dừng lại một nhịp.
“Thì lên chiến trường cũng chỉ là bia sống”
Không khí lập tức trở nên nặng nể.
Những tiếng bàn tán biến mất hoàn toàn.
Không ai nói thêm một lời.
Dù có không phục, cũng không ai dám lên tiếng phản đối nữa.
Sĩ quan cúi đầu nhìn lại bảng danh sách trong tay, giọng trở về nhịp đều đều ban đầu.
“Giao đấu khiến đối phương chịu thua hoặc mất khả năng tiếp tục giao đấu.
Giọng nói của sĩ quan áo xanh vang lên rất rõ ràng, không lớn nhưng đù sức khiến toàn bộ sân im lặng trong chốc lát.
Mọi người được dẫn ra một bãi sân trống nằm ngay trung tâm khu chạy lúc trước.
Mặt sân lát bê tông thô, xung quanh được dọn những chướng ngoại vật, rõ ràng là khu vực chuyên dành cho huấn luyện và đối kháng.
Sĩ quan cầm bảng danh sách bắt đầu đọc tên từng người.
Kiểm tra theo hình thức đối chiến một chọi một.
Không phân biệt dị năng hay người thường, không yêu cầu đánh tới khi mất khả năng chiến đấu.
Chỉ cần thể hiện rõ năng lực, phản xạ v.
cách ứng phó trong giao tranh thực tế.
Những cặp đầu tiên được gọi lên sân.
Có người bước ra với vẻ mặt căng thẳng, có kẻ thì cố tỏ ra bình tĩnh nhưng bàn tay đã vô thức siết chặt.
Tiếng v-a c.
hạm, tiếng bước chân gấp gáp và hơi thở dồn dập nhanh chóng vang lên giữa sân, khiến bầu không khí trở nên nặng nể hơn hẳn so với những bài kiểm tra thể lực trước đó.
Một số trận kết thúc rất nhanh, có người bị áp đảo ngay từ đầu, cũng có kẻ chỉ cần một lần s‹ hở đã bị quật ngã.
Thường Sinh đứng ở rìa sân, lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt hắn lướt qua từng trận đấu, ghi nhớ thói quen, tốc độ và cách ra đòn của những người xung quanh.
Hắn không hề tỏ ra nôn nóng, càng không có ý chen lên phía trước.
Sau khi lượt đối chiến đầu tiên kết thúc, sân đấu dần lắng xuống.
Danh sách đã được đọc gần hết.
Thường Sinh đứng yên tại chỗ, chờ đợi cái tên quen thuộc của mình vang lên, nhưng mãi vi không nghe thấy.
Hắn hơi sững sờ trong thoáng chốc.
Không chỉ hắn, mà vài người đứng gầt đó cũng lộ vẻ khó hiểu, ánh mắt vô thức hướng về phía sĩ quan áo xanh.
Văn Bình đã đánh xong trận của mình.
Dù có chút chật vật, nhưng cuối cùng vẫn giành được thắng lợi.
Hắn quay đầu nhìn quanh, thấy Thường Sinh vẫn còn đứng ngoài, biểu cảm cũng có chút ngạc nhiên.
Đúng lúc này, sĩ quan áo xanh bước lên phía trước một bước.
“Những người vừa rồi —hoàn thành kiểm tra cơ bản.
Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua đám đông, rồi cúi đầu nhìn bảng danh sách trong tay.
“Tiếp theo, gọi tên những người thuộc nhóm “Siêu Phàm'.
Ngay khoảnh khắc đó, Thường Sinh mới hiểu ra.
Không phải bị bỏ sót, mà là bị phân loại riêng.
Những ánh mắt xung quanh lập tức thay đổi.
Có người kinh ngạc, có người tò mò.
Nhóm được gọi tên không nhiều, nhưng từng cái tên vang lên đều khiến bầu không khí xung quan!
nặng thêm một phần.
Sĩ quan áo xanh phất tay.
Một nhóm binh sĩ nhanh chóng mang tới giá vũ k:
hí, đặt gọn sang một bên sân.
Trên đó đủ loại binh khí:
đao, kiếm, côn, thương nhưng tất cả đều được làm bằng gỗ cứng, bề mặt mài nhẫn, rõ ràng là dùng cho huấn luyện và kiểm tra.
“Đối chiến của nhóm Siêu Phàm cho phép sử dụng v-ũ khí.
Giọng nói dứt khoát, không cho phép tranh cãi.
Danh sách lại được mở ra.
“Trận đầu, Lý Kiệt với Tiêu Vũ”
Một tên cao lớn bước ra khỏi hàng.
Thân hình hắn vượt trội hơn hẳn người thường, vai rộng lưng dày, cơ bắp nổi rõ dưới lớp áo huấn luyện.
Mỗi bước chân nện xuống sân đều mang the cảm giác nặng nể, áp lực vô hình tỏa ra xung quanh.
Một cô gái bước ra từ phía đối diện.
Mái tóc được buộc cao gọn gàng, gương mặt nhìn qua c‹ phần thanh tú, thậm chí mang nét dịu dàng.
Nhưng khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt ấy hoàn toàn trái ngược, tập trung, không có chút do dự.
Trên hai bàn tay cô quấn chặt băng vải trắng, từng vòng chồng lên nhau gọn gàng, rõ ràng là đã quen với đấu tay không.
Lớp băng cũ sờn nhẹ ở mép, không phải vật mới được phát tạm, mà là thứ đã theo cô qua không ít lần giao đấu.
Cả hai đều không chọn vũ k-hí, đứng đối diện nhau giữa sân trống, khoảng cách chỉ còn vài mét.
“Bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập