Chương 21: Trước Khi Ra Ngoài

Chương 21:

Trước Khi Ra Ngoài

Thường Sinh bước tới sĩ quan đưa cho họ thanh kiếm đã gãy làm đôi, cười nói.

“Xin lỗi.

Người sĩ quan kìa cầm thanh kia, cười nhận nói không sao.

Thường Sinh vừa quay người lại thì đã thấy Văn Bình chen ra khỏi đám đông, vẻ mặt hưng phấn đến mức không giấu nổi.

“Thường Sinh!

Ngươi vừa rồi làm ta thót tìm đó!

Hắn vung tay loạn xạ, giọng nói to đến mức mấy người xung quanh đều phải liếc nhìn.

“Ta còn tưởng ngươi định một chiêu kết liễu hắn luôn rồi chứ!

Thường Sinh liếc hắn một cái, giọng bình thản:

“Ngươi im lặng chút đi.

Văn Bình cười hề hề chạy tới trước mặt hắn, khẽ nói nhẹ ở bên tai:

“Ngươi không thấy à?

Cả sân đểu đang nhìn ngươi kìa.

Quả nhiên, ánh mắt của không ít người vẫn còn dừng lại trên người Thường Sinh.

Có kinh ngạc, có tò mò, cũng có vài ánh mắt mang theo sự dè chừng.

Thường Sinh không nói gì thêm, đi cùng Văn Bình quay lại chỗ hắn ngồi.

Ởkhu vực nghị, giáo quan áo xanh lặng lẽ ghi thêm vài nét vào bảng danh sách.

Ánh mắt Ông dừng lại trên cái tên Thường Sinh lâu hơn một nhịp, rồi khẽ gật đầu, không nói lời nào.

Văn Bình ngồi xuống bên cạnh, còn định mở miệng trêu chọc, nhưng thấy Thường Sinh nhắm mắt điều tức, hắn đành nuốt lại lời nói.

“Được tồi!

Giáo quan áo xanh khép bảng danh sách lại, giọng trầm ổn vang lên giữa sân.

“Buổi kiểm tra hôm nay kết thúc.

Kết quả sẽ được công bố sau.

Tất cả giải tán.

Không khí căng thẳng kéo dài từ sáng giờ cũng tan đi.

Nhiều người thở phào, có kẻ ngã phịch xuống đất, có người lặng lẽ rời khỏi sân, trong mắt vẫn còn đọng lại dư chấn của những trận vừa rồi.

Tiếng chuông vang lên đúng lúc, kéo mọi người ra khỏi nặng nể.

Đến giờ ăn trưa.

Văn Bình đứng dậy đã kéo Thường Sinh:

“Đị, đi ăn thôi.

Hôm nay ta phải ăn gấp đôi mới được, tim muốn rót ra ngoài rồi.

Thường Sinh không đáp, chỉ đứng lên theo dòng người.

Sau bữa trưa, cả hai quay về khu phòng ở.

Hành lang yên tĩnh hơn hẳn buổi sáng, chỉ còn tiếng bước chân lác đác và vài tiếng đóng cửa phòng.

Thường Sinh vừa đẩy cửa phòng ra, còn chưa kịp bước vào thì cửa phòng đối diện cũng mở ra, làm hắn quay đầu nhìn.

Minh Thông đứng đó.

Hắn đã thay sang bộ đồ đơn giản, cánh tay vẫn quấn băng mỏng, sắc mặt đã bình nh hơn nhiều so với trên sân.

Khi nhìn thấy Thường Sinh, hắn sững lại một nhịp.

Phía sau Minh Thông là một tên đeo kính, gầy gò, sắc mặt tái nhợt, thở hổn hển như vừa chạy một mạch dài.

Vừa bước tới cửa phòng, hắn đã khụy gối xuống, chống tay lên tường mới đứng vững.

“Khụ.

khụ.

may mà.

tới kịp.

Văn Bình vừa nhìn đã nhận ra ngay, trọn mắt lên:

”“ Ngươi chẳng phải là tên lúc sáng vừa ra sân đã bò luôn đó à?

Thiếu niên đeo kính ngẩng đầu, sắc mặt vẫn còn hơi tái, hít chưa thông.

Hắn chống tay lên đầu gối đứng thẳng người dậy, giọng có chút bất lực:

“Ừ.

là ta nhưng ta không phải là Ê.

Hắn ngập ngừng rồi một chút rồi nói tiếp.

như sợ người khác quên mất:

“Ta tên Thanh Tiền.

Văn Bình nghe xong thì khựng lại nửa nhịp, sau đó trọn mắt, trên mặt lộ ra nụ cười quen thuộc mang theo vài phần thiếu đòn.

“Thanh Tiền?

Hắn vòng tay sau lưng, đi một vòng quanh thiếu niên đeo kính, tặc lưỡi liên tục.

“Nghe tên đã thấy giàu rồi.

Nhà ngươi chắc nhiều tiền lắm hả?

Thanh Tiền giật giật khóe miệng, rõ ràng đã quen với kiểu trêu chọc này.

“Không có.

Hắn đáp rất nhanh, rồi bổ sung thêm một câu như đinh đóng cột:

“Một đồng cũng không.

“Không có mà tên lại là Thanh Tiền?

Văn Bình cười hề hề.

“Vậy chắc cha mẹ ngươi đặt tên để cầu tài?

Thanh Tiền thở dài, đẩy kính thêm lần nữa:

“Có lẽ vậy.

Nhưng xem ra hiệu quả không tốt lắm.

Thường Sinh đứng bên cạnh, liếc nhìn hai người một cái.

Ánh mắt hắn dừng lại trên Thanh Tiển thêm một chút, nhớ lại cảnh buổi sáng chưa kịp đánh đã khụuy gối vì áp lực.

“Ngươi ổn chứ?

Thường Sinh hỏi, giọng không mặn không nhạt.

Thanh Tiền hơi sững người, rồi gật đầu:

“Ổn rồi.

Chỉ là không quen khí thế trên sân.

Hắn quay đầu nhìn sang phòng đối diện, nơi Minh Thông vừa mở cửa bước ra, hai người chạm mắt nhau trong chốc lát.

Minh Thông khẽ gật đầu, không nói gì, rồi quay vào phòng.

Hành lang lại trở nên yên tĩnh.

Văn Bình khoác vai Thường Sinh, hạ giọng thì thầm:

“Xem ra chúng ta ở đây cũng không thiếu người thú vị.

Thường Sinh không đáp, chỉ khẽ liếc nhìn cánh cửa phòng đối diện, trong lòng lặng lẽ ghi nhớ cái tên Minh Thông, rồi ánh mắt chuyển sang Thanh Tiển một người tưởng chừng yếu ớt, nhưng lại trụ được tới vòng Siêu Phàm tuyển chọn.

Trời dần ngả về chiều.

Trong phòng, Thường Sinh ngỗi xếp bằng trên giường, lưng thẳng tắp.

Hô hấp đều đặn, chậm rãi, từng nhịp như hòa cùng nhịp đập cơ thể.

Văn Bình ban đầu còn nằm vắt tay sau đầu nhìn trần nhà, được một lúc thì bắt đầu đi xung quanh phòng cho đỡ chán.

Hắn liếc sang Thường Sinh, thấy đối phương từ đầu tới cuối như pho tượng không nhúc nhích.

“Chán chết đi được .

” Văn Bình hắn lẩm bẩm.

Trước khi tu luyện, Thường Sinh đã dặn rõ:

Không được gây tiếng ồn.

Văn Bình dù miệng nhiều lời nhưng cũng không dám phá, đành đứng dậy, nhẹ tay mở cửa.

“Ta qua phòng đối diện chút, lát quay lại.

Hắn nói khẽ, cánh cửa khép lại, căn phòng lại trở về yên tĩnh tuyệt đối.

Cánh cửa khép lại, căn phòng trở về yên tĩnh tuyệt đối.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Từ chiều sang tối, ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ đần tắt hắn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống khu ký túc xá, đúng lúc đó

Cốc.

cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên, làm Thường Sinh mở mắt.

Hô hấp chậm rãi thu về, hắn đứng dậy, bước xuống giường.

Khi mở cửa, trước mặt hắn là một sĩ quan mặc đồng phục, dáng người ngay ngắn, biểu cảm nghiêm túc.

“Thường Sinh?

“Là ta.

Người sĩ quan không nói thêm, chỉ đưa ra một phong thư được niêm phong gọn gàng.

“Có người gửi cho ngươi.

Thường Sinh nhận lấy, khẽ gật đầu:

“Cảm ơn.

Cánh cửa khép lại.

Hắn đứng yên một lúc, ánh mắt dừng trên phong thư.

Dòng chữ có tên quen thuộc ở bức thu khiến hắn khựng lại một nhịp.

Lý Hồng Quân.

[Thường Sinh ]

[Ta hiện đang bị cuốn vào một số công việc quan trọng, không thể trực tiếp gặp ngươi.

[Về việc ngươi nhờ ta tra xét, ta đã cho người kiểm tra toàn bộ danh sách người sống sót được ghi nhận trong các khu an toàn, bao gồm cả khu Dương Nam danh sách người sống sới trong khu không có tên gia đình ngươi.

[Nhưng điều đó không đồng nghĩa là c-hết.

Trong giai đoạn đầu bùng phát, rất nhiều người s-ơ tán tự phát, không qua đăng ký, không có để lại hồ so.

[Ta đã cử người lần theo các tuyển di chuyển ngoài hệ thống, cần thêm thời gian.

Ánh mắt hắn trầm xuống, hình ảnh Cha, Mẹ và anh trai thoáng hiện trong đầu.

“Êê!

Minh Thông, đao pháp của ngươi lúc sáng ác thật đó.

Thường Sinh liếc nhìn cánh cửa, rồi thu lại cảm xúc.

Hắn cẩn thận cất phong thư vào trong người, ngồi trở lại giường, im lặng, nhìn quanh căn phòng yên tĩnh.

Hai tuần trôi qua trong khu trú ẩn quân sự.

Thường Sinh vẫn duy trì thói quen tu luyện hằng ngày:

buổi sáng thể lực, buổi chiều chiến đấu tay không và với v-ũ k:

hí gỗ.

Các lớp điều khiể dị năng diễn ra nhưng hắn không tham gia.

Văn Bình, Minh Thông và Thanh Tiền đều luyện tập cùng hắn.

Trong thời gian đó, Thường Sinh cũng kịp làm quen vài người xung quanh, quan sát phong cách chiến đấu, và ghi nhớ những gương mặt có khả năng nổi bật.

Không gian luyện tập trở nên quen thuộc, tạm thời bình yên trước những nhiệm vụ thực sự sắp tới.

Đến tuần thứ hai, một buổi sáng, khi cả nhóm vừa hoàn tất bài tập chạy và luyện chiến đấu, tiếng loa dọc hành lang vang lên:

“Các dị năng và Siêu phàm, chuẩn bị nhận nhiệm vụ mở rộng khu vực.

Tất cả tập trung tại sân trung tâm trong mười phút!

Thường Sinh khẽ nhíu mày, đứng dậy, lấy thanh kiếm được cuống bằng vải trắng đeo ở ngang hông cùng với Văn Bình đi ra ngoài.

Ở ngoài sân đứng đông, chật đầy người xếp thành những hàng ngay ngắn, không khí lúc này rất nghiêm túc, giáo quan quét qua một lượt những người đứng trước mặt, hắng giọng nói:

“Từ giờ trở đi, những gì các ngươi trải qua không còn là huấn luyện nữa.

Giáo quan già dừng một nhịp, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua từng hàng người.

“Bên ngoài khu an toàn, không có luật lệ, càng không có có người cứu viện kịp thời.

“Hôm nay tập hợp các ngươi ở đây, chỉ để nói rõ một chuyện.

“Nhiệm vụ sắp tới là mở rộng khu vực kiểm soát, dọn sạch điểm nhiễm, xác nhận tình trạng sinh tồn.

“Hai chữ “mở rộng nghe thì nhẹ nhưng thực chất có nghĩa là các ngươi sẽ là những người đi đầu bước ra ngoài.

Không khí càng thêm nặng nể.

“Trong nhiệm vụ này, cho phép sử dụng toàn bộ năng lực.

“Dị năng, vrũ k-hí lạnh, v-ũ k-hí nóng tất cả đều hợp lệ.

“Nhưng nhớ rõ một điểu, ra ngoài đó ưu tiên không phải là g-iết, mà là sống sót.

Giáo quan già hít sâu một hơi.

“Ba mươi phút nữa, công bố phân tổ.

“Sau đó chuẩn bị trang bị, viết di chúc nếu cần.

“Người không chịu được áp lực bây giờ rút lui còn kịp.

Không ai bước ra.

Giáo quan gật đầu, giọng trầm xuống.

“Vậy thì chuẩn bị tỉnh thần đi.

“Cửa khu an toàn sắp mỏ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập