Chương 25: Trở về

Chương 25:

Trở về Thời gian sau đó trôi qua nhanh.

Cả buổi chiểu, tổ đội số 7 di chuyển quanh khu công viên theo đúng tuyến đã đánh dấu.

Những điểm nghi vấn được xác nhận, các lối đi nguy hiểm bị loại bỏ.

Thỉnh thoảng có xác sống lẻ tẻ xuất hiện, nhưng đểu bị xử lý gọn gàng trước khi kịp gây rối Loạn.

Đội hình vận hành trơn tru hơn rõ rệt.

Văn Thiệu mở đường, kiểm soát địa hình.

Thanh Dao trinh sát, cảnh báo sóm.

Lâm Thanh Mộc khống chế phạm vi.

Sở Sinh đánh nhanh rút gọn.

Còn Thường Sinh luôn ở tuyến đầu.

Không cần nói nhiều, hễ mục tiêu xuất hiện, hắn đã bước lên trước.

Kiếm ra, bóng người lướ qua, xác sống đổ xuống.

Dần dần, không ai còn nghỉ ngờ việc để hắn đi đầu nữa.

Đến khi mặt trời khuất hắn sau những tòa nhà đổ nát, cả nhóm mới dừng lại trong một cửa hàng tiện lợi đã bị dọn sạch từ lâu.

Lửa được nhóm lên.

Ánh lửa hắt lên trần nhà bong tróc, soi rõ sáu người ngồi thành vòng tròn.

Mỗi người cầm một hộp đồ hộp, tiếng bật nắp vang lên lách tách.

Không khí hiếm hoi yên tĩnh.

Văn Bình nhai một miếng thịt hộp, vừa ăn vừa lẩm bẩm:

“Ăn thế này mà còn sống được đúng là kỳ tích” Sở Sinh không đáp, chỉ cúi đầu ăn.

Văn Thiệu kiểm tra lại bản đồ, thỉnh thoảng liếc ra ngoài cửa.

Thanh Dao ngồi sát tường, vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn ban ngày.

Lâm Thanh Mộc ngồi đối diện Thường Sinh.

Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại vô thức dừng trên người hắn từ bàn tay cầm kiếm đặt bên cạnh, đến vệt máu khô chưa kịp lau sạch trên tay áo.

Không phải nhìn chằm chằm, mà là để ý.

Thường Sinh vốn đang cúi đầu ăn, bỗng khẽ ngẩng lên, ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Lâm Thanh Mộc giật mình, vội quay đi, vành tai đỏ lên thấy rõ dưới ánh lửa.

Cảnh đó không lọt khỏi mắt Văn Bình.

Hắn nhếch môi cười, ánh mắt đảo qua đảo lại, rồi hắng giọng nói một tiếng rất cố ý.

“Ê, Thường Sinh” Thường Sinh liếc hắn một cái:

“Gì?

Văn Bình không trả lời ngay, ma khoác tay lên vai hắn một cách tự nhiên, nửa người nghiêng sát lại, cười cười nói:

“Ngươi đúng là lợi hại thật.

Đi đâu cũng có người nhìn.

Lâm Thanh Mộc lập tức quay đầu lại, ánh mắtlạnh đi, liếc Văn Bình một cái sắc như dao.

Ánh mắt đó rõ ràng là cảnh cáo.

Nhưng Văn Bình là ai chứ.

Hắn chẳng những không sợ, còn cười to hơn, tay khoác vai Thường Sinh chặt thêm một chút ánh mắt khiêu khích liếc lại Lâm Thanh Mộc, như đang nói:

Ngươi làm gì được ta?

“Buông tay.

Thường Sinh nói ngắn gon.

Văn Bình cười hề hề nhưng vẫn buông ra, lùi về chỗ ngồi, trước khi kịp bị ai đó dùng dây leo “vô tình” s:

iết cổ.

Lâm Thanh Mộc cúi đầu ăn tiếp, nhưng rõ ràng động tác đã cứng lại, gương mặt vẫn còn nóng.

Thanh Dao nhìn cảnh đó, khóe môi khẽ cong lên một chút rồi nhanh chóng thu lại.

Văn Thiệu không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu.

Ngọn lửa nổ lách tách.

Văn Thiệu gấp bản đổ lại, đặt sang một bên, ánh mắt nhìn vòng qua từng người rồi dừng lại ở đốm lửa giữa vòng tròn.

“Ăn xong thì nghỉ sớm.

Hắn nói, giọng.

trầm và dứt khoát.

“Khu vực đã kiểm tra xong, các điểm nguy hiểm cũng đã đánh dấu và mở rộng đúng theo nhiệm vụ được giao.

Hắn dừng một nhịp, như để mọi người tiêu hóa thông tin đó.

“Ngày mai quay về khu an toàn.

Không khí khẽ chùng xuống, nhưng không phải căng thẳng, mà là nhẹ đi.

Văn Bình là người phản ứng đầu tiên, ngẩng phắt lên:

“Thật à?

Vậy là xong rồi hả?

“Xong phần của chúng ta.

Văn Thiệu đáp.

“Những thứ bất thường trong công viên, ta sẽ báo cáo.

Phần còn lại không thuộc phạm vi tổ đội.

Sở Sinh khẽ thở ra một hơi, tựa lưng vào tường, móng vuốt đã thu lại hoàn toàn:

“Ít nhất đêm nay cuối cùng cũng ngủ ngon.

Thanh Dao khẽ gật đầu, bàn tay đang cầm hộp đồ hộp cũng thả lỏng hơn một chút.

Lâm Thanh Mộc không nói gì, chỉ cúi đầu ăn tiếp, nhưng tốc độ đã chậm lại, như đang nghĩ ngợi điểu gì đó.

Thường Sinh ngồi yên, ánh lửa phản chiếu trong mắt hắn.

Nghe tới hai chữ quay về, hắn chỉ khẽ “ừ” một tiếng, không biểu lộ thêm cảm xúc.

Văn Bình liếc sang hắn, cười cười:

“Nghe chưa?

Ngày mai về rồi.

Công đầu chắc chắn là của ai đó đi đầu chém hết ấy nhỉ.

Thường Sinh không đáp, hắn liếc nhìn qua bên cửa sổ hiện màu xanh.

[ Thường Sinh ]

[ Tu vì ]

499/500

[ Cảnh Giới ]

Luyện thể (Hậu kỳ)

[ Chiến Kỹ ]

Kiếm Phong (Tiểu Thành)

Quỷ Ảnh Mê Tung (Nhập môn)

[ Điểm Tích Lũy ]

231 Những lúc đêm tối khoảng nghỉ ngơi như này, hắn đều không bỏ thói quen tu luyện hằng ngày của bản thân, mấy ngày qua hắn griết khá nhiều điểm tích lũy cũng tăng lên chóng mặt lên tận hàng hai trăm.

Tu vi của hắn không thể tiến triển thêm nữa, dù hắn có cố gắng vận chuyển {Thổ Nạp Căn Nguyên)

cũng không có tác dụng, hắn cảm nhận được có bức tường nào đó ngăn cách hắn đến với cảnh giới tiếp theo.

Hắn không rõ đó là gì, nhưng hắn biết, đó không phải cảm giác xa lạ.

Thường Sinh khẽ nhắm mắt lại.

Dòng nguyên khí trong cơ thể vận chuyển đều đặn theo {Thổ Nạp Căn Nguyên)

từng vòng, từng vòng một, trôi chạy, ổn định, không chút hỗn loạn nào.

Thế nhưng mỗi khi chạm tới điểm cực hạn, nguyên khí liền như nước đụng phải bức tường vô hình, không thể tiến thêm dù chỉ nửa bước.

Không hề đau, không phản phệ lại, chỉ là không vượt qua được.

“Bình cảnh.

Hắn mở mắt, trong lòng thầm phán đoán.

không phải do công pháp, cũng không phải do tích lũy chưa đủ.

Tu vi đã chạm ngưỡng phù hợp với thân thể, thậm chí nguyên khí đã có dấu hiện ngưng tụ lại.

Hắn nhớ lại khoảng khắc đối đầu với con có viên tỉnh thể, khoảng khắc hắn buộc phải dốc hết nguyên khí để dùng tuyệt kỹ {Kiếm Phong :

Trảm)

thành hình.

Khi đó ranh giới kia đã từng rung lên, rất nhẹ nhưng có thật.

“Chưa đủ.

Thường Sinh thầm nghĩ.

“Hoặc là chưa đúng thời điểm.

Phía sau, Văn Bình ngáp dài, lẩm bẩm:

“Ngày mai về, ta phải ngủ bù ba ngày liền.

Thường Sinh không quay đầu.

Hắn mở giao điện thêm lần nữa, ánh mắt lướt qua hàng chữ 499/500, rồi dừng lại rất lâu.

chỉ còn một bước.

Nhưng bước này, không thể dùng thời gian để đổi lại.

Ngọn lửa khẽ rung lên trong gió đêm.

Cứ thể một đêm yên ắng trôi qua, trời chưa sáng hẳn thì cả nhóm đã tỉnh dậy.

Không cần ai nhắc nhỏ.

Sau một đêm nghỉ ngơi ngắn ngủi, mọi người thu dọn đồ đạc rất nhanh, dập tắt đống lửa, xóa dấu vết lưu lại.

Những lon hộp rỗng bị chôn xuống đất, tro thai được rải đều.

Văn Thiệu là người kiểm tra cuối cùng.

Hắn đi một vòng quanh khu trú tạm, bàn chân giãm nhẹ xuống đất, cảm nhận xem địa hình có gì bất thường không, một lúc hắn mới gật đầu.

“Đi thôi” Cả nhóm theo thứ tự quen thuộc rời khỏi tòa nhà bỏ hoang, không quay đầu lại.

Đường trỏ về được men theo rìa ngoài công viên, tránh khu trung tâm.

Ánh nắng sớm xuyên qua tầng mây, chiếu xuống những tán cây đổ.

Thỉnh thoàng vẫn gặp vài con zombie lẻ tẻ.

Nhưng so với trước đó chúng rõ ràng đã chậm chạp và yếu hơn hẳn.

Chưa đợi ai nói Thường Sinh đã đi tới một bước, kiếm lóe lên, kết thúc gọn gàng.

Không cần hô hào, không cần phối hợp cầu kỳ, cả đội chỉ lắng lặng tiến lên.

Văn Bình vừa đi vừa huýt sáo khe khẽ:

“Cảm giác có đại sát thần đi đầu đúng là khác hẳn.

Không ai đáp lại hắn, nhưng cũng không ai phản bác.

Sở sinh đi phía sau, ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua những xác zombie b-ị chém gọn, ánh nhìr trầm xuống.

Lâm Thanh Mộc thu dây leo lại, không cần duy trì cảm ứng liên tục nữa bờ vai cũng thả lỏng hơn.

Thanh Dao thì nhắm mắt một lúc lâu, rồi mới mở miệng, khẽ nói:

“Phía trước sạch.

Khi bức tường cao của khu an toàn hiện ra trong tầm mắt, bầu không khí của cả đội mới thật sự nhẹ đi.

Tiếng kim loại v-a c.

hạm, tiếng người nói chuyện vọng lại từ phía trong.

Cổng thép nặng nề mở ra, binh sĩ gác cổng giơ tay ra hiệu, ánh mắt quét nhanh qua sáu người phủ đầy bụi và vrết máu khô.

“Đội số7, trở về” Cánh cổng khép lại sau lưng.

Khoảnh khắc bước qua ranh giới, mùi tanh của xác sống và gỉ sắt dần bị mùi dầu máy, mồ hôi người và khói bếp thay thế.

Như thể hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Văn Bình vươn vai, thở phào một hơi dài:

“Cuối cùng cũng về, cảm giác sống lại rồi.

Không còn đội hình, không còn cảnh giới căng thẳng, sáu người đứng dưới mái che, ánh đèn vằng hắt xuống làm lộ rõ những vết trầy xước còn chưa kịp xử lý.

Văn Thiệu là người lên tiếng, giọng đã bót lạnh hơn thường ngày:

“Nhiệm vu xong rồi.

Nếu rảnh.

có thể tụ tập.

Trao đổi tình hình cũng được.

Văn Bình lập tức hưởng ứng, cười toe tét chỉ tay vào Thường Sinh:

“Đúng đúng, có địp thì hẹn.

Đội này phối hợp cũng không tệ.

Ta và hắn ở Khu C dãy 10 phòng 3.

Lâm Thanh Mộc ôm túi đồ trước ngực, hơi ngập ngừng rồi nói:

“Ta và Thanh Dao ở khu B, đấy 3, phòng 12.

Nói xong, như chọt nhận ra điểu gì đó, ánh mắt khẽ liếc qua Thường Sinh một cái rất nhanh.

Khi bắt gặp ánh nhìn hắn vô tình liếc tới, nàng vội cúi đầu, giả vờ chỉnh lại dây đeo balô.

Văn Bình thấy hết, khóe miệng cong lên thành nụ cười đầy ẩn ý nhưng chưa kịp nói gì đã bị ánh mắt cảnh cáo của Lâm Thanh Mộc liếc tới, lạnh như dao.

Hắn lập tức ho khan một tiếng, quay đi.

Văn Triệu cũng chỉ vào Sở Sinh tiếp lời:

“Ta cũng ở cùng với hắn, Khu A, dãy 1 phòng 4.

Thanh Dao mim cười nhẹ:

“Vậy hẹn gặp lại.

Không ai nói thêm gì nữa, cả nhóm lần lượt tách ra, hòa vào dòng người trong khu an toàn.

Chỉ trong chốc lát ở đây lại trở về vẻ nhộn nhịp thường ngày.

Lúc này trong thành phố.

Một khu dân cư đổ nát, xa hơn rất nhiều phạm vi của nhóm số 7 từng đặt chân đến.

Sáu người đứng dựa lưng vào nhau ở quảng trường nhỏ, hơi thở gấp gáp, quần áo rách nát, ánh mắt đầy hoảng loạn.

“Không phải, không phải zombie thường.

Một người đàn ông run rẩy lùi lại, giọng gần như võ ra.

Trước mặt họ, thứ đang đứng đó cúi thấp người.

Hình dáng vẫn là xác sống, nhưng thân thể cao lớn hơn, cơ bắp phồng lên bất thường, lớp dc xám đậm căng ra như sắp nứt.

Hai cánh tay dài chạm gần sát đất, móng tay đen nhánh, sắc như lưỡi dao.

Nó ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đỏ sẵm không còn vô hồn, mà mang theo thứ gì đó giống như.

đói khát.

“Chạy—Y Lời vừa bật ra, thân thể người nói đã bị một lực khủng khiếp đánh trúng.

Xương gãy răng rắc, thân hình bay ngược ra xa, đập vào tường bê tông rồi rơi xuống bất động.

Tiếng la hét vang lên hỗn loạn.

Chỉ trong vài nhịp tim, năm người còn lại lần lượt ngã xuống.

Không có phản kháng, không.

có cơ hội chạy trốn.

Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất nứt võ.

Cuối cùng, chỉ còn lại một người.

Một cô gái quỳ sụp xuống, tay chân run rẩy, miệng há ra nhưng không phát ra nổi âm thanh nào.

Trước mắt là bóng đen đang tiến lại gần, từng bước nặng nể.

Nó cúi xuống, bàn tay khổng lồ nắm lấy đầu nhấc bổng lên không mặt đất.

Sau đó một tiếng rắc, tiếng nhai nhóp nhép vang lên giữa không gian yên tĩnh, máu chảy nhẹ giọt giới nên đá bê tông.

Xa xa, trong những con hẻm tối, những tiếng gầm trầm thấp khác lần lượt vang lên như thể đang đáp lại.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập