Chương 27: Luyện Khí

Chương 27:

Luyện Khí Gần cổng ra vào an toàn, Thường Sinh đã chuẩn bị sẵn sàng để ra khỏi cổng.

Ba lô gọn nhẹ, kiếm đeo ngang hông.

Hắn đứng đó, dáng người thẳng tấp, giống như đã quen với việc một mình bước ra khỏi những cánh cổng như thế này.

Văn Bình lúc này đứng dựa bên lan can thép, hai tay khoanh trước ngực, nhìn hắn từ đầu đến chân, cau mày:

“Thật không cho ta đi theo à?

“Không” Thường Sinh đáp ngắn gọn.

“Ta đã nói rồi, nhiệm vụ độc lập.

Chỉ có một mình ta được phép ra ngoài.

Văn Bình tặc lưỡi:

“Mẹ nó, ngươi lúc nào cũng như vậy.

Một mình xông ra ngoài, lỡ có chuyện —”

“Không có lỡ.

Thường Sinh cắt ngang, ánh mắt bình tĩnh.

“Đây là điều ta cần làm.

Văn Bình nhìn hắn thêm vài giây, như muốn nói gì đó, rồi cuối cùng thở mạnh một hơi, quay mặt đi:

“Biết rồi.

Nhớ sống mà quay về” Ở một bên khác, Minh Thông và Thanh Tiền cũng đã nghe tin.

Minh Thông bước tới, nhét vào tay Thường Sinh một gói nhỏ:

“Thuốc khẩn cấp.

Không nhiều, nhưng lúc nguy cấp có thể cứu mạng.

Thanh Tiền không nói nhiều, chỉ gật đầu, giọng trầm:

“Ngoài thành bây giờ không giống trước nữa.

Thấy không ổn thì rút.

Thường Sinh nhận lấy, khẽ gật đầu:

“Ta biết.

Không ai nói thêm gì nữa.

Binh sĩ gác cổng nhìn hắn, kiểm tra thẻ nhiệm vụ một lần cuối, rồi giơ tay ra hiệu.

Cánh cổng thép nặng nề từ từ mở ra, tiếng kim loại ma sát vang lên khô khốc giữa không khí sáng sớm.

Gió từ ngoài thành thổi vào, mang theo mùi bụi bặm, gì sắt và một thứ mùi quen thuộc — mùi của trử v'ong.

Thường Sinh bước tới.

Sau lưng, Văn Bình bỗng lên tiếng:

“Ê Hắn dừng lại, quay đầu.

Văn Bình cười, nụ cười không còn đùa cợt như thường ngày:

“Đừng để ta phải đi nhận xác.

Thường Sinh khẽ nhếch môi, không đáp, xoay người bước qua cổng.

Ẩm—!

Cánh cổng khép lại phía sau.

Bên trong là khu an toàn ồn ào, đầy người và ánh đèn.

Bên ngoài hoàn toán trái ngược, thành phố hoang tàn trải dài, những tòa nhà đổ nát chìm trong sương mỏng.

Thường Sinh đứng yên một nhịp, rồi bước tiếp.

hắn rời khỏi tuyến phòng thủ ngoài cùng, bước chân dần chậm lại khi những dấu hiệu của khu an toàn sau lưng biết mất.

Hắn đi về hướng tây nam.

Đó không phải hướng nhiệm vụ thường được phân cho các đội săn xác sống.

Khu vực ấy từng là vùng đân cư cũ xen lẫn nhà xưởng bỏ hoang, đường sá chẳng chịt, tầm nhìn kém, số lần được cử đi rất ít bởi vì rất nguy hiểm.

Ánh nắng buổi sáng bị những khối bê tông đổ nát cắt vụn, rơi xuống mặt đất thành từng mảng loang lổ.

Gió thổi qua khe nhà phát ra âm thanh rít nhẹ, y như tiếng thở dài.

Thường Sinh hắn không vội, mỗi bước chân đều giữ nhịp độ ổn định.

Kiếm chưa rút, nhưng tay hắn luôn gác lên chuôi kiếm như có thể thể xuất thủ bất cứ lúc nào.

Đi chưa đầy nửa canh giờ, hắn dừng lại.

Trước mặt là một ngã tư lớn đã sụp đổ gần hết, xe cộ chồng chất lên nhau như đống xác thép Trên mặt đường, những vết kéo lê kéo dài về phía con hẻm bên trái.

Không phải vrết máu mới, nhưng cũng chưa quá cũ.

Thường Sinh cúi xuống, chạm nhẹ vào.

mặt đất.

Ngón tay hắn dừng lại một nhịp.

“Có thứ gì đó.

Hắn đứng thẳng lên, ánh mắt đõi theo con hẻm, không khí ở đây yên tĩnh một cách bất thường.

Không có tiếng gầm rải rác như thường thấy, cũng không có những cái bóng lao đảo bất định.

Quá sạch, Thường Sinh rẽ vào con hẻm nhỏ, chỉ đi được vài bước đã nghe mùi tanh nồng ập tới.

Dưới chân là xác sống nằm chồng lên nhau, phần lớn bị xé nát.

Có con mất nửa thân trên có con bị bóp võ lồng ngực, xương sườn lộ ra ngoài, không có dấu hiệu v-ũ k'hí sắc bén cắt qua.

Hắn nhìn một vòng, không có tỉnh thể.

“Đã bị ăn sạch rồi.

Thường Sinh khẽ nói, tay siết chặt chuôi kiếm hơn một chút.

Ngay lúc đó ở cuối hẻm, vang lên một tiếng động rất khẽ, không phải tiếng gầm, mà là tiếng bê tông bị giãm nát.

Thường Sinh ngẩng đầu.

Một bóng đen cao lớn từ trong bóng tối bước ra, thân hình gần như chặn kín lối hẻm.

Cơ bắp căng phồng, da xám đậm, hai cánh tay dài buông thõng, móng tay cào xuống mặt đất phát rc âm thanh ken két chói tai.

Đôi mắt đỏ sẵm khóa chặt lấy hắn.

Không do dự thứ đó cúi người rồi lao tới.

Ẩm—!

Mặt đất nứt toác dưới cú chân đạp đầu tiên.

Thường Sinh rút kiếm, không lùi kiếm quang trong tay lóe lên trong khoảng khắc con quái vật lao tới, mũi kiếm chém xéo từ dưới lên, nhắm thẳng vào cổ họng.

Xoet—!

Máu đen bắn tung, thân thể cao lớn khựng lại một nhịp.

Nhưng chưa c:

hết, con quái vật gầm lên một tiếng trầm đục, bàn tay to như quạt sắt quét ngang.

Thường Sinh nghiêng người tránh khỏi, nhưng vẫn bị dư chấn đánh trúng, thân thể trượt dài mấy mét, lưng đập mạnh vào tường.

Âm!

Bê tông rạn nứt.

Hắn chống kiếm đứng dậy, hô hấp nặng hơn một chút, tự trách bản thân.

“Khinh thường” Con quái vật lảo đảo một bước, rồi ngửa cổ gào lên.

Tiếng gào không lớn, nhưng kéo dài, rung lên như sóng âm thấp, xuyên qua các bức tường đổ nát, lan ra xa.

Tim Thường Sinh trầm xuống.

Một giây.

Hai giây.

Rồi từ bốn phía hẻm nhỏ, những tiếng bước chân nặng nề lần lượt vang lên.

Hai bóng đen xuất hiện trước.

Rồi lại thêm hai con nữa từ phía sau.

Tổng cộng có bốn con, chúng bao vây không cho Thường Sinh lỗi thoát nào.

Thường Sinh lúc này chính thức bị bao vây.

Con lúc đầu máu còn chảy ròng ròng từ cổ, nhưng ánh mắt đỏ sẫm vẫn khóa chặt lấy hắn, rồ lao tới như con thiêu thân.

Thường Sinh xoay người chém ngang, kiếm khí bùng nổ, đầu con kia bay lên.

Nhưng ngay khoảng.

khắc kiếm vừa dừng, một cú va đập cực mạnh từ phía sau đáng trúng lưng hắn.

Rắc.

Một tiếng gãy khẽ vang lên trong lồng ngực.

Thường Sinh phun ra một ngụm máu, thân thể lăn trên mặt đất, chưa kịp đứng dậy thì móng vuốt đã cắm xuống sát bên đầu.

Hắn lăn người tránh trong gang tất, tóc bị xé đứt một mảng.

Kiếm vung lên lần nữa (Kiếm Phong :

Trảm)

} Một con lao tới bị kiếm khí chém đứt đầu tại chỗ.

Sau khi tung chiêu hắn liếc nhìn phía sau một con vung móng vuốt về phía hắn.

Thường Sinh đành dùng thân pháp để tránh.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Bóng người Thường Sinh tách ra, hai ảnh mờ chồng lên nhau, thân hình lướt sát trên mặt đất Mòng vuốt xé gió quét ngang, chỉ cào trúng tàn ảnh, để lại vệt xước sâu trên nền bê tông phí.

sau.

Nhưng hắn còn chưa kip ổn định.

Con thứ ba từ bên phải lao thẳng vào khoảng trống, như thể đã nhìn thấu tiết tấu thân pháp.

Âm!

Vài trái Thường Sinh trúng đòn, xương rung mạnh, cánh tay tê dại.

Kiếm suýt rơi khỏi tay.

Hắn cắn răng, cưỡng ép xoay người, mũi kiếm cắm thẳng vào hốc mắt con kia.

Phập!

Nhưng đúng lúc rút kiếm, con thứ tư đã áp sát.

không cho khoảng trống, không cho nhịp thở.

Thường Sinh b:

ị đánh bật lùi, lưng đập mạnh xuống đất, trước mắt tối sầm.

Máu từ khóe miệng trào ra, nhuộm đỏ cổ áo.

“Khục.

Hắn chống kiếm định đứng đậy.

Không kịp.

Bóng đen từ trên cao trùm xuống, móng vuốt giáng thẳng vào ngực.

Trong khoảnh khắc đó ánh mắt Thường Sinh bỗng trầm xuống hoàn toàn.

“Đến rồi.

Hắn buông lỏng thân pháp.

Nguyên khí trong cơ thể bị cưỡng ép rút sạch, dồn hết vào mũi kiếm.

{Kiếm Phong :

Tuyệt Thức)

Không cầu kỹ, không hoa mỹ, chỉ là một đường chém thẳng.

Kiếm khí bị nén đến cực hạn bắn ra như lưỡi dao vô hình, xuyên thẳng qua thân thể con đang bổ xuống.

Xoet—!

Từ vai trái đến hông phải, thân thể nó bị cắt làm hai, đổ ập xuống hai bên.

Cùng lúc đó Thường Sinh cũng bị dư lực đánh trúng, thân thể văng ra xa, lăn mấy vòng trên mặt đất, máu Phun ra từng ngụm.

Chỉ còn lại một con cuối cùng.

Nó đứng yên gầm gừ giữ giội nhưng nó không lao tới ngay.

Đôi mắt đỏ sẵm nhìn chằm chằm hắn, như đang đánh giá.

Thường Sinh quỳ một gối, kiếm cắm xuống đất, toàn thân run nhẹ.

Nguyên khí gần như cạn sạch, kinh mạch nóng rát như sắp nứt.

499/500.

Vẫn là con số đó.

Con quái vật gầm lên, lao tới lần cuối, không né nữa.

Thường Sinh ngẩng đầu.

Trong khoảnh khắc móng vuốt sắp chạm vào đầu hắn buông tay khỏi kiếm, hai tay khép lại trước ngực.

Nguyên khí còn sót lại không vận chuyển theo công pháp, mà bị cưỡng ép nén lại, ép chặt, ép đến mức thân thể đau nhói.

Ẩm— Trong cơ thể hắn, thứ gì đó võ ra.

Chỉ là cảm giác bức tường vô hình suốt mấy ngày nay nứt toác.

Thường Sinh mở mắt bàn tay hắn đẩy ra.

Một luồng lực vô hình nổ tung trước mặt.

Con quái vật b:

ị điánh bật ngược lại, thân thể đập mạnh vào tường, xương gãy vang lên răng rắc.

Nó chưa kịp đứng dậy, kiếm đã trở lại trong tay Thường Sinh.

Một nhát kết liễu.

Không khí trong hẻm lặng.

ngắt, máu nhỏ giọt.

Thường Sinh đứng đó, toàn thân đau nhức, nhưng hơi thở lần đầu tiên trôi chảy.

Nguyên kh trong cơ thể không còn dừng lại ở bức tường cũ.

Nó đang tự vận chuyển.

Chậm, nhưng ổn định.

Hắn nhắm mắt lại.

“Cuối cùng.

Cánh cửa đã bị đẩy ra.

Thường Sinh đứng yên thêm một chút, không phải để nghỉ mà là quan sát xung quanh.

Gió lùa qua hẻm tối, mang theo mùi máu.

Trong những khe hẻm xa hơn, hắn đã nghe thấy tiếng gầm mơ hồ vọng lại, trầm thấp, rời rạc đang tới.

Hắn cúi người nhìn mấy thi thể dưới đất.

Trong lồng ngực bọn chúng, ánh đỏ nhàn nhạt lóe lên là tỉnh thể, chỉ cần cuối xuống, đưa tay ra.

nhưng mà Thường Sinh lập tức rời mắt.

“Không phải lúc.

Hắn xoay người, không quay đầu lại, thân ảnh lướt nhanh ra khỏi con hẻm.

Thân ảnh không còn gấp gáp như trước, dù nguyên khí trong cơ thể vẫn chưa hồi Phục hoàn toàn, nhưng mỗi bước chân đều nhẹ và ổn định hơn.

Cảm giác nặng nề bá-m s:

át thân thể suốt mấy ngày này đã biến mất.

Hắn băng qua hai con phố, tránh khu vực trống trải, men theo dãy nhà sập nửa, cuối cùng.

dừng lại trước một trạm bảo dưỡng tàu điện ngầm bỏ hoang.

Cửa sắt nghiêng lệch, bên trong tối om, không có mùi máu, không có dấu vết gì mới.

An toàn.

Thường Sinh kéo vào trong kéo cửa khép lại, dùng thanh thép gãy chặn ngang, rồi mới tiến sâu bên trong.

Dưới tầng hầm, một phòng kỹ thuật cũ hiện ra, tường bê tông dày, chỉ có một khe thông gió hẹp đủ lọt ánh sáng.

Hắn ngồi xuống, hít sâu một hoi.

Nguyên khí trong cơ thể vặn chuyển tự nhiên, không cần dẫn dắt, từng vòng lan khắp ra kinh mạch.

Bình cảnh đã vỡ, nhưng cảnh giới chưa được củng cố.

Hắn mở giao diện cửa hàng.

[ Đan:

Ngưng Khí Đan J]

Thường Sinh chọn mua nó, viên đan dược bỗng xuất hiện trước mặt Thường Sinh, hắn chộp lấy tức khắc viên đan dược tròn nhỏ, màu trắng ngà, bên ngoài phủ một lớp quang mang mè nhạt, vừa xuất hiện đã khiến không khí xung quanh hơi rung động.

Không do dự.

Hắn nuốt xuống.

Viên đan tan ra trong khoảnh khắc chạm vào cổ họng, hóa thành một dòng nhiệt lưu ấm nóng tràn xuống đan điển.

Ẩm—!

Nguyên khí vốn đã không còn lưu thông bỗng nhiên b-ạo điộng.

chúng đang ngưng tụ lại, như nước sôi bị ép vào trong một chiếc bình nhỏ hơn.

Kinh mạch căng ra, đau nhói nhưng không nứt vỡ.

Đan lực từng chút một ép nguyên khí, bắ đầu hội tụ về một điểm duy nhất.

Đan điền.

Thường Sinh cắn chặt răng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Một hoi.

Hai hơi.

Rồi Ẩm—!

Một tiếng nổ trầm vang lên từ bên trong cơ thể.

nguyên khí không còn là khí thô sơ của Luyện Thể nữa mà là Chân Khí.

Thường Sinh mở mắt, trong đáy mắt ánh sáng thoáng lóe lên rồi nhanh chóng thu lại.

Hơi thở hắn chậm rãi ổn định, toàn thân nhẹ đi, từng tế bào như được rửa sạch một lần.

Hắn giơ tay lên, một luồng khí mỏng ngưng tụ trên đầu ngón tay, không tán, không loạn.

Thường Sinh khẽ nói, giọng rất thấp:

“Luyện Khí.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập