Chương 28: Sinh tử

Chương 28:

Sinh tử Thường Sinh lưng tựa vào bức tường nứt vỡ, hơi thở nặng nể, mỗi lần hít vào đều kéo theo cảm giác đau buốt lan.

khắp lồng ngực.

Đột phá vừa rồi không mang nhẹ nhõm như hắn tưởng tượng, ngược lại, thân thể hắn giống như bị nghiền qua một vòng.

Hắn khẽ nhíu mày, tâm niệm khẽ động:

Giao diện quen thuộc hiện lên trước mắt, ánh nhìn lướt qua khu đan dược, lần này không do dự quá lâu.

[ Đan :

Hồi Nguyên Đan ]

[ Phẩm cấp ]

Phàm đan trung phẩm

[ Công dụng ]

Ôn dưỡng kinh mạch, thúc đẩy phục hồi thương thế, bổ sung chân khí

[ Giá ]

30 điểm tích lũy / viên Thường Sinh mua liền một viên, không tính toán.

Viên đan dược đầu tiên được nuốt xuống, dược lực tán ra trong khoang miệng, theo cổ họng chạy xuống như một dòng nước ấm.

Chỉ trong khoảng khắc ấy, một luồng nhiệt nhẹ lan khá;

kinh mạch, bao lấy những chỗ rách nứt, đau nhứt, chậm rãi.

Hắn nhắm mắt, vận chuyển công pháp.

Lần này, chân khí không còn hỗn loạn như trước, mà trôi chảy, ổn định hơn rất nhiều khi mớ vừa đột phá.

Những vết đau nơi lồng ngực dần dịu xuống, cảm giác nghẹn ở phổi tan đi từng chút một.

Mất gần nửa canh giờ, hơi thở hắn mới dần đều đặn trở lại.

Thường Sinh mở mắt ra.

Thân thể vẫn còn mệt, nhưng đã không còn cảm giác bất lực như trước.

Chân khí trong đan điền tuy chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng ít nhất nó cũng hồi lại vài phần.

Hắn cúi đầu nhìn lớóp áo giáp mỏng màu xanh đậm trên người.

Áo da rắn Thanh Xà vẫn còn nguyên vẹn, chỉ để lại vài vết cào mờ nhạt và một đường lõm.

Chính lớp da mỏng tưởng chừng không đáng kể ấy đã thay hắn gánh đi bớt phần lực đánh ban nãy.

Nếu không có nó.

Ánh mắt Thường Sinh trầm xuống.

Cú đánh đầu tiên của con Zombie cấp trung kia đủ để đánh gãy xương sống của một người bình thường.

Khi đó, có khi hắn chẳng có cơ hội mà đứng dậy, càng không nói tới đột phá.

Hắn đứng thẳng người, khẽ hít vào một hơi sâu, nhìn vào bảng điểm hệ thống quả nhiên, không còn một điểm, chỉnh lại kiếm gác sau hông, kéo chặt áo da rắn Thanh Xà, rồi quay người trở lại con hẻm lúc nãy.

Chỉ mới chưa đầy một canh giờ, nhưng cảnh tượng đã thay đổi hoàn toàn, những xác zombi:

nằm ngồn ngang ban nấy chỉ còn lại là vết m-áu loang lổ trên mặt đất.

Xương bị nhai nát, thịt bị kéo lê lết thành từng vệt dài, thậm chí cả những.

chỗ tĩnh thể đỏ lắp lánh cũng trống trơn, không để lại lấy mảnh vụn.

Chúng đã bị ăn sạch.

Thường Sinh chậm rãi ngồi xổm xuống, chạm tay vào một vết cào sâu in bên tường bê tông.

Dấu móng này không giống lúc hắn giao chiến, lực mạnh hơn lõm sâu hơn rất nhiều manh theo dấu vết của tranh đoạt.

Hắn đứng dậy, không nán lại thêm nữa, đi dọc theo phía hướng tây nam, bóng thành phố kéo dài như bất tận, từng khu phố nối tiếp nhau như mê cung.

Thường Sinh bước đi, mỗi bước đều không mang chút do dự, không còn bình cảnh cản.

đường, hắn đã bước qua ngưỡng cửa đầu tiên của hành trình của hắn.

Thường Sinh tiếp tục tiến về phía tây nam, còn đường phía trước không yên tĩnh như vẻ bề ngoài của nó.

Chỉ mới đi qua hai dãy tòa nhà, những bóng người lảo đảo bắt đầu xuất hiện từ các ngõ hẻm hẹp, từ sau những cánh cửa sập nửa chừng.

Zombie cấp thấp, chúng chậm chạp, động tác cứng ngắc, mắt đục ngầu vô hồn, Thường Sinh không dừng bước.

Kiếm rút ra, chém gọn từng con, đối với những con bình thường như này, không cần động đến chân khí dù có bị bao vây bao nhiêu hắn cũng tự tin, có thể chém hết, đó là một loại cảm giác tự tin không biết từ đâu tới nhưng sau khi hắn đột phá Luyện Khí cảm giác đó mang lại cho hắn.

Máu đen thấm xuống mặt đường nứt vỡ, đi thêm một đoạn, không khí bắt đầu thay đổi.

Từ một góc giao lộ, hai bóng cao lớn bước ra.

Da xám đậm hơn.

hẳn, cơ bắp nổi rõ, những mạch xung quanh nổi đỏ hơn bao giờ hết, bước chân nện xuống đất vang lên trầm đục.

Zombie cấp trung.

Chúng giống như những con kia, nhưng lúc này Thường Sinh đã khác hắn không còn là Luyện Thể nữa.

Ánh mắt hắn trầm xuống, khí tức trong cơ thể chuyển động như luồng gió phong gào thét dữ dội.

Hắn chủ động lao lên, rút kiếm từ băng vải.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thân ảnh xé gió mà lướt qua, kiếm quang lóe lên trong tích tắc.

Một con còn chưa kịp phản ứng gầm lên đã bị mất đầu.

Con còn lại vung vay đánh hụt, lập tức bị mũi kiếm đâm xuyên qua hốc mắt, thân thể ngã rạp xuống đất.

Không có động tác dư thừa nào, hắn đang thích nghi với luồng sức mạnh mới trong cơ thể, từng nhịp một.

Cứ thể chỉ từ sáng tới chiều.

Đường đi phủ đầy dấu vết giao chiến.

Có nơi chỉ là vài xác cấp thấp nằm rải rác, có nơi vết đổ nát cho thấy những thứ mạnh hơn những con xác sống bình thường xuất hiện.

Mặt trời dần nghiên về phía tây.

Khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những khung cửa kính vỡ, Thường Sinh mới dừng lại trước một khu nhà ven đường.

Một căn nhà hai tầng, cửa gỗ mục nát, bên trong tối om nhưng không có mùi xác thối nồng nặc.

Hắn kiểm tra một vòng, xác nhận an toàn TỔi mới bước vào, bên trong còn nguyên vẹn hơn hắn tưởng.

Một chiếc bàn gỗ đổ nghiêng, vài lon đồ hộp phủ bụi nằm trong tủ bếp.

Bình nước khoáng chưa khui, giấy dán ngày sản xuất đã phai màu nhưng vẫn còn đọc được.

Chưa có dấu vết bị lục soát.

“May mắn.

Thường Sinh đóng cửa, che chắn lại lối vào đơn giản, rồi ngồi xuống sát tường.

Ngày đầu tiên kết thúc, đêm trôi qua trong yên lặng hiếm hoi.

Không có tiếng gào thét, không có bước chân nặng nề.

Chỉ có gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo những khói bụi.

Sáng ngày thứ hai.

Thường Sinh mở mắt ra.

Ánh sáng nhạt từ cửa sổ rọi vào căn phòng phủ đầy bụi.

Hắn đứng dậy, cảm nhận lại cơ thể thương thế đã ổn định, chân khí vận chuyển trơn tru hơn hôm qua.

Hắn liếc nhìn những lon đồ hộp và chai nước đặt bên cạnh, nơi này vẫn chưa có người đặt chân tới, điều đó đồng nghĩa với một chuyện.

Phía trước, hướng tây nam này, còn rất nhiều thứ chưa bị khai phá.

Ngày thứ hai trôi qua, mở đầu không khác gì ngày hôm trước là bao.

Thường Sinh rời khỏi căn nhà bỏ hoang khi ánh mặt trời còn chưa ló dạng hoàn toàn, có vẻ l¡ do thói quen ở bên trong khu an toàn, nên hắn mới thức dậy sớm như vậy.

Hắn đi ra ngoài chậm rãi, không phải là mệt mỏi mà là đang quan sát xung quanh.

Thành phố này giống như sinh vật c-hết, mỗi toà nhà đều có thể sập bất cứ lúc nào.

Chưa đầy nữa canh giờ sau, những tiếng lê lết bắt đầu quen thuộc vang lên.

Ba con zombie cấp thấp từ trong cửa hàng tiện lợi lảo đảo bước ra.

Chúng ngửi thấy mùi người xống, miệng há ra, phát ra những tiếng khàn đục, rên rỉ.

Thường Sinh không tăng tốc, kiếm vung lên, từng nhát chính xác đến lạnh lùng.

Không còn cảm giác gượng ép như trước.

Cơ thể hắn phản ứng trước khi cả suy nghĩ, tự động chọn góc chém, tự động né tránh những cú vung tay.

Xác đổ xuống, hắn đi tiếp, càng lúc càng sâu, số lượng zombie xuất hiện càng dày hơn.

Có lúc chỉ có một hai con lẻ tẻ đứng bất động giữa ngã tư, có lúc lại một nhóm năm sáu con tụ lại đang ăn xác một thứ gì đó.

Khi Thường Sinh xuất hiện, chúng đồng loại quay đầu, ảnh mắt đục ngầu nhưng mang theo một tia hung tính.

Zombie cấp trung, nhưng đủ khiến dị năng bình thường không thể đối phó.

Thường Sinh dừng lại một nhịp, đổi hướng tiếp cận.

Hắn không lao thẳng như giữa đám đông như hôm qua nữa, mà kéo chúng ra từng con một, dùng địa hình xung quanh, những.

góc hẹp trong hẻm để đối đầu từng con một.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

chỉ dùng khi cần thiết.

{Kiếm Phong)

cũng không Lạm dụng.

Hắn đang học cách chiến đấu bền bỉ, không phải phô trương.

Đến giữa trưa, áo giáp Thanh Xà đã thêm vài vết xước mới.

Không sâu, nhưng đủ để chứng minh hắn đã không ít lần b:

ị điánh trúng.

Nếu không có lớp da rắn mỏng ấy giảm lực, xương sườn hắn đã phải gánh chịu hậu quả nặng hơn nhiều.

Thường Sinh lau máu đen trên kiếm, dựa lưng vào một bức tường đổ nát nghỉ ngắn.

Hoi thở đều, tim đập ổn định, không còn cảm giác sợ hãi.

Thứ thay thế nó là một sự tỉnh táo lạnh lẽo.

Buổi chiểu, hắn gặp thứ không giống hôm qua.

Một con zombie đứng giữa quảng trường nhỏ, quanh nó là vài xác khác đã bị xé nát.

Khi Thường Sinh xuất hiện, nó không lao tới ngay, mà cúi đầu, khịt mũi như đang ngửi.

Khoảnh khắc ánh mắt đỏ sẫẵm khóa chặt hắn, Thường Sinh đã biết con này nguy hiểm hơn sẽ còn lại.

Hắn không vội ra tay, hai bên đối diện nhau trong vài nhịp tim ngắn ngủi, rồi hắn chủ động bước lên trước.

Trận chiến ngắn nhưng dữ dội.

Kiếm khí không bùng nổ rực rỡ, nhưng từng nhát đều mang theo lực nặng hơn hôm qua.

Khi con zombie gục xuống, ngực hắn phập phồng mạnh hơn một chút, nhưng ánh mắtlại sáng rõ hơn bao giờ hết.

Hắn cảm nhận được, không phải đột phá mà là sự thích nghi hoàn toàn với cảnh giới mới.

Mặt trời lặn.

Ngày thứ hai khép lại khi Thường Sinh bước vào một khu nhà khác, xa hơn hôm qua, sâu hơn trong thành phố.

Ở đây, dấu vết con người gần như không còn.

Cửa sổ vỡ nát, cây dại mọc xuyên qua nền gạch, đồ đạc phủ bụi dày.

Hắn chọn một căn phòng trên tầng hai, khóa cửa, dựng vật cản đơn giản, bên ngoài, thành phố tối dần.

Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng gió thổi qua hành lang đổ sập.

Thường Sinh ngồi xếp bằng, không tu luyện vội.

Hắn nhắm mắt, hồi tưởng lại từng trận chiến trong ngày, từng nhịp thở, từng khoảnh khắc ra quyết định sinh tử, đây mới là thứ hắn cần, không phải số điểm, không phải đan dược.

Mà là sự tôi luyện không ngừng trong ranh giới sinh tử.

Ngày thứ ba bắt đầu bằng một sự im lặng khác thường, không có tiếng rên quen thuộc, không có bóng xác sống lảng vảng ngoài đường khi Thường Sinh rời căn nhà hắn ở đêm qua Cả khu phố như bị rút cạn sinh khí, chỉ còn lại gió thổi qua những khung cửa sổ vỡ, phát ra âm thanh rít nhẹ.

Quá yên tĩnh, bản năng sinh tồn của hắn không tự giác nắm chặt cán kiếm sau lưng.

Hướng tây nam hôm nay mang lại cho hắn cảm giác hoàn toàn khác.

Không phải nguy hiểm rõ ràng nhưng mà mang áp lực mơ hồ, như cóánh mắt nào đó đang quan sát từng cử động của hắn.

Hắnđi qua ba con phố liên tiếp mà không gặp lấy một con zombie nào.

Đến khi bước vào quảng trường nhỏ, bị bao quanh bới những toàn nhà cao tầng đổ nát, cảm giác ấy đột ngột trở nên rõ ràng dần, hắn đổ mổ hôi lạnh đọc sống lưng, da gà hắn nối lên, trực giác đang điên cuồng cảnh báo hắn.

Thường Sinh dừng bước, gió ngừng thổi.

Trong khoảng khắc tiếp theo, một cái bóng từ trên cao rơi xuống.

Ẩm—!

Mặt đất nứt ra thành mạng nhện, Thường Sinh lùi lại nửa bước theo bản năng, ánh mắt khóa chặt thứ vừa xuất hiên trước mặt.

Thân hình nó cao lớn hơn người bình thường hơn nửa cái đầu, dáng người đứng thẳng tắp.

Cơ bắp không phình lên dị dạng, mà săn chắc, gon gàng một cách bất thường, da xám sậm.

Sau lưng nó, một chiếc cánh màu đen xám mở ra, không lớn nhưng đủ.

Đủ để khiến tim Thường Sinh trầm hẳn xuống.

Con quái vật trước mặt nó nghiêng đầu, đôi mắt đỏ sẫm nhìn thẳng về phía hắn, không hề cc sự điên cuồng vô thức nào như những con khác.

Trong ánh nhìn đó, tồn tại một thứ rất rõ ràng Đánh giá.

Rồi nó cười, Khóe miệng rách toạc cong lên, để lộ hàm răng đen nhánh.

[ Phát hiện sinh vật đặc biệt ]

[ Phân loại tạm thời:

Zombie cấp trung dị biến ]

[ Mức độ nguy hiểm:

Cao ]

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập