Chương 29:
Tự Mình Bước Qua Thường Sinh chưa kịp tiêu hóa thông tin của hệ thống thông báo đột ngột, thân ảnh trước người hắn biến mất, không phải là chạy, mà là bay.
Một luồng gió mạng quét ngang, móng vuốt xé không khí lao tới.
Thường Sinh nghiêng người né tránh trong gang tấc, nhưng sau đó, cú đá từ trên cao giáng xuống khiến hắn bị đậi thẳng vào tường bê tông phía sau.
Ẩm—!
Lưng hắn tê dại, áo giáp Thanh Xã phát ra tiếng rít khẽ, một đường nứt nhỏ xuất hiện ở vai.
Hắn chưa kịp đứng vững, bóng đen đã lại xuất hiện phía trước.
Nhanh đến mức quá đáng.
{Quỷ Ảnh Mê Tung} được kích phát trong khoảnh khắc, thân ảnh Thường Sinh mờ đi, lách sang bên phải.
Móng vuốt quét qua không khí, xé rách cả bức tường phía sau hắn.
Bụi đá bay mù mịt, Thường Sinh phản công, kiếm chém thẳng vào cổ đối phương.
Keng!
Âm thanh kim loại va chạm vang lên chói tai, kiếm khí bị xé nát.
Con zombie chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú.
Nó vỗ cánh, thân thể lùi lại giữa không trung, rồi bất ngờ lao xuống lần nữa với tốc độ còn nhanh hơn trước.
Không cho hắn thời gian thở, mỗi đòn đều vừa đủ, không kết liễu.
Như đang chơi đùa.
Một cú quét ngang xé toạc không khí, Thường Sinh giơ kiếm đỡ, nhưng lực đánh mạnh đến mức hắn b:
ị đánh văng ra xa, lăn mấy vòng trên mặt đất.
Áo giáp Thanh Xà rách toạc thêm một đường dài, lớp da rắn bên trong lộ ra, nhuốm máu.
Hắn vừa chống kiếm đứng dậy, một cơn đau buốt như sét đánh nổ tung nơi đầu.
Móng vuốt xé dọc.
Máu phun ra.
Thường Sinh loạng choạng lùi lại, mắt phải nóng rát, tầm nhìn nhuốm đỏ.
Một đường rạch sâu kéo dài từ trán xuống gò má, máu không ngừng chảy xuống, nhỏ giọt lên nền bê tông.
Con zombie đáp xuống cách hắn vài bước chân, nó nghiêng đầu lần nữa, cánh sau lưng khẽ rung, phát ra âm thành như tiếng dao cọ vào không khí.
Ánh mắt nó đỏ sẫẵm không còn che giấu nữa, khoái trá, nó không vội giết, nó muốn nhìn con mồi giẫy giụa.
Thường Sinh hít vào một hơi sâu, mùi máu tanh tràn vào khoang mũi.
Chân khí trong đan điền vận chuyển nhanh hơn, nhưng hắn biết rõ hơn ai hết tốc độ của hắn không thể bằng nó.
Đối đầu chính điện với nó chỉ có con đường chết mà thôi, hắn siết chặt chuôi kiếm, mũi kiến hạ thấp, thân thể hơi trùng xuống.
Không phải tư thể trấn công.
Mà là chờ đợi, con zombie tiến lên phía trước một bước, chậm rãi từng bước tới trước, như đang thưởng thức khoảng khắc trước khi kết liệu con mồi trước mắt.
Ngay khi khoảng khắc chưa đầy ba bước chân, Thường Sinh đột ngột xoay người, không tất công, mà lao về phía con hẻm phía sau quảng trường.
Con zombie khựng lại trong vài giây, rồi cười, cánh vỗ mạnh.
Bóng đen xé gió đuổi theo.
Cuộc truy sát thực sự mới chỉ bắt đầu.
Bóng đen rượt đuổi như một con lốc, tiếng gió rít bên tai dồn dập, Thường Sinh vừa lao vào còn hẻm thì đã cảm nhận được áp lực phía sau lưng ập tới.
Không cần quay đầu cũng biết khoảng cách đang bị rút ngắn với tốc độ kinh khủng.
Nhanh quá, nếu tiếp tục chạy thẳng, hắn sẽ bị đuổi kịp trong giây lát.
Thường Sinh cắn răng, thân thể đột ngột dán sát tường, đổi hướng gấp khúc vào một nhánh hẻm phụ chỉ vừa đủ một người lọt qua.
Gạch đá rơi, vai hắn cọ mạnh vào tường bê tông, đau đến tê dại, nhưng hắn không dám chậm lại.
Phía sau, tiếng cười khàn đục vang lên.
Con zombie kia không hề bị cản trở, nó không cần không gian để tăng tốc.
Cánh sau lưng nó vỗ mạnh, thân thể lướt thẳng qua chỗ ngoặt như một cái bóng.
Khoảng cách lại bị kéo gần.
Trong đầu Thường Sinh, suy nghĩ duy nhất hiện lên rõ ràng, nó không chạy mà là bay.
Chính đôi cánh đó cho phép nó làm những động tác phi lý này, cho phép nó bỏ qua địa hình, bỏ qua quán tính.
Nếu còn đôi cánh kia hắn sẽ c hết chắc.
Thường Sinh quyết định dừng lại.
hắn không quay đầu, không né tránh.
Ngay khoảng khắc bóng đen lao tới, hắn cắm mũi kiếm xuống đất, thân thể xoay ngang, cả người trượt xuống mặt đất.
Móng vuốt xé qua không khí ngay nơi hắn đứng.
Bức tường phía trước bị chém nát.
Chưa kịp để con zombie kia điểu chỉnh lại tư thế, Thường Sinh bật dậy, không chém vào thât cũng chẳng vào đầu.
Mũi kiếm vạch lên một đường xiên ngược.
{Kiếm Phong)
Kiếm khí không mạnh, nhưng sắc bén, một tiếng rẹt khô khốc vang lên.
Máu đen bắn tung tóe.
Chiếc cánh bên trái rạch toạc ra một đường dài, mảng cánh rách nát, xương cánh lộ ra ngoài phát ra.
Con zombie gào lên, không phải là tiếng gào vô thức của xác sống bình thường, mà là tiếng rít giận giữ.
Nó loạng choạng đáp xuống đất, thân thể mất cân bằng trong nháy mắt, chiếc cánh rách quấy mạnh nhưng không thể nâng cơ thể nó lên lại lần nữa.
Thường Sinh không cho nó cơ hội, hắn lùi một bước hạ thấp trọng tâm cơ thể, kiếm trong tay rung nhẹ, toàn thân hắn đau đến tê dại, mắt phải gần như không còn nhìn rõ, máu chảy xuống che mờ khuôn mặt.
Nhưng trong khoảng khắc này Thường Sinh hắn cười, chỉ cần không bay, chỉ cần ở dưới mặt đất, thứ trước mặt vẫn có thể giết.
Con zombie gầm lên, lao tới bằng hai chân, tốc độ vẫn nhanh, nhưng đã không còn phi lý như trước.
Mỗi bước chân đều nên xuống để lại dấu vết nứt, nhưng quỹ đạo đã nằm trong phán đoán của hắn.
Thường Sinh nghiêng người né cú vồ đầu tiên, kiếm chém xéo vào khớp vai, kéo ra một mảng thịt lớn.
Con zombie xoay người quét đuôi cánh rách về phía hắn, hắn lập tức lăn người tránh.
Khoảng cách áp sát, một người, một quái vật đang giằn co dữ đội trong con hẻm hẹp.
Thường Sinh thở dốc, chân khí tiêu hao nhanh chóng, nhưng ánh mắt hắn lúc này tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Con zombie giận giữ chạy tới trước mặt Thường Sinh nó gào thét dữ dội, tay của nó thành lưỡi liềm chém về phía trước.
{Quỷ Ảnh Mê Tung)
Thân ảnh Thường Sinh mờ đi, kiếm quang trong tay lóe lên trong khoảng khắc.
Một nhát, mũi kiếm đâm xuyên qua hốc mắt của nó, đâm sâu vào trong đầu.
Con zombie khựng lại, thân thể cao lớn cứng đờ không còn động đậy, chiếc cánh rách rũ xuống, run lên vài cái rồi bất động.
Khi rút kiếm ra, xác sống sập xuống nền bê tông, bụi bay mù mịt.
Thường Sinh đứng nguyên tại chỗ chút lát, rồi cuối cùng cũng không chịu nổi mà cuối cùng chống kiếm quỳ xuống.
Máu từ mắt hắn tiếp tục nhỏ giọt xuống đất, hòa lẫn máu đen từ xác con quái vật.
Hắn đã làm được, một lần bò ra khỏi cửa tử.
Thường Sinh thở đốc, từng nhịp hô hấp kéo theo cảm giác đau rát nhói tới hốc mắt phải của hắn, hắn giơ tay run nhẹ, lấy từ túi bên hông một cuộng băng Minh Thông từng đưa trước khi đi cho hắn.
Khi đó hắn chỉ tiện tay nhét vào, không nghĩ thực sự cần tới.
Hắn cắn răng, dùng răng xé lớp vải băng, động tác thô ráp nhưng dứt khoát.
Miếng vải áp lên vết rạch sâu, cơn đau lập tức bùng lên khiến hắn hít mạnh một hơi lạnh, trán chảy xuống mồ hôi.
Máu vẫn thấm ra, nhưng nó đang chả ra chậm hơn, cuối cùng cũng bị chặn lại.
Thường Sinh quấn chặt thêm vài vòng, buộc nút sau đầu, tầm nhìn bên phải của hắn bây giờ chỉ là một mảng tối, nhưng ít ra không còn bị máu che kín.
Hắn dựa lưng vào tường, nghỉ vài nhịp thở, rồi ánh mắt chọt chuyển sang cái xác nằm trước mặt.
“Suýt nữa thì quên mât.
Thường Sinh chống kiếm đứng dậy, bước tới bên xác con zombie biến dị.
Lần này hắn không chém bữa, mà đúng vị trí tim.
Kiếm đâm xuống, rạch mở lồng ngực cứng ra.
Một tiếng keng khẽ vang lên.
Hắn dừng tay, nheo mắt nhìn kỹ.
Giữa đống thịt đen và máu sẵm, một viên tỉnh thể lộ ra đỏ sẫm.
Không trong vắt như những viên trước kia, mà mang màu đỏ đậm như máu đông, bề mặt lồ lõm, lớn gần gấp đôi tỉnh thể cấp trung bình thường.
Dưới ánh sáng lờ mờ, nó phản chiếu ra một thứ ánh sáng âm u.
Thường Sinh nắm viên tỉnh thể trong tay, cảm giác mát lạnh lan lên lòng bàn tay.
Hắn có thể đoán được, con zombie này đã nuốt không ít đồng loại có lẽ chính vì vậy mà nó mới biến dị tới mức này.
Hắn nhét viên tỉnh thể vào túi, rồi tâm niệm khẽ động.
Giao diện hệ thống mở ra.
[ Thường Sinh J]
[ Tu vi]
50/1000
[ Cảnh Giới ]
Luyện Khí (Sơ kỳ)
[ Chiến Kỹ ]
Kiếm Phong (Tiểu Thành)
Quỷ Ảnh Mê Tung (Nhập môn)
[ Điểm Tích Lũy ]
445 Hắn liếc nhìn không do dự, tiến đến giao diện cửa hàng, hắn đổi viên
[Hồi Nguyên Đan]
Viên đan nuốt xuống, dược lực nhanh chóng tản ra, ấm áp hơn như lần trước.
Chân khí dẫn ổn định, đau nhức khắp người bị hắn ép xuống, không biến mất.
Thường Sinh chậm rãi ngồi xuống, lưng tựa tường, lần này hắn ở lại không phải vì chủ quan Mà vị trước đó, hắn quan sát một vòng trước đó khu vực này không chỉ một lần.
Những con Zombie cấp thấp đã bị xé nát từ sớm, những con cấp trung đã bị ăn sạch, hoặc là đã c.
hết dưới kiếm hắn.
Con quái vật vừa rồi nó chính là kẻ thống trị ở nơi này.
Hiện tại nó chết rồi thì khu vực này sẽ tạm thời an toàn.
Thường Sinh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt giữa những tòa nhà đổ nát, thở ra một hơi dài.
Ngày thứ ba hắn còn sống.
Từ giây phút này trở đi, hắn biết những con như thể này có thể nhiều vô kể nếu như hắn đi sâu hơn nữa, nhưng thời hạn ba ngày đã quá rồi, hắn cần phải quay về.
Ánh mắt Thường Sinh hạ xuống đất, rồi nhìn về phía phương bắc hướng ngược lại với con đường hắn đã đi suốt ba ngày qua.
Bóng chiều đang kéo dài, ánh sáng yếu dần từng chút một.
Trời sắp tối, một khi màn đêm buông xuống, thành phố chết này sẽ không giống ban ngày nữa.
Ban đêm là thời gian hoạt động của chúng.
Zombie hoạt động dày đặc hơn, hung bạo hơn, phản ứng chúng cũng nhanh hon.
Không chỉ số lượng tăng lên, mà những con mạnh như thể này cũng mạnh hơn khá nhiều.
Đó không phải lúc để một kẻ đang b:
ị thương nặng như hắn có thể đi lang thang được.
Thường Sinh chống kiếm đứng dậy lần nữa, kéo chặt lại áo da rắn Thanh Xà đã rách một mảng lớn, rồi chỉnh lại balô, hắn không nán lại thêm nữa mà rời đi.
Hắn quay người, bước nhanh rời khỏi quảng trường đổ nát, men theo con đường quen thuộc hắn đã đi qua suốt ba ngày qua.
Trước khi mặt trời hoàn toàn lặn, hắn phải mau chóng về tới khu an toàn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập