Chương 3: Ánh Sáng Sau Một Đêm Máu

Chương 3: Ánh Sáng 8au Một Đêm Máu Ánh sáng nhợt nhạt của bình minh len qua khe cửa sổ, chiếu lên nền phòng lạnh lẽo.

Thường Sinh mở mắt.

Sau một đêm gần như không ngủ sâu, ý thức hắn vẫn tỉnh táo một cách bất thường.

Hắn chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận thân thể đã hồi phục phần nào, khí tức trong người vận chuyển tự nhiên hơn so với tối hôm qua.

Trời đã sáng.

Một ngày mới trong tận thế…

bắt đầu.

Ngày hôm nay hắn cần kế hoạch, vật tư đồ ăn, thức uống gần như hết rồi hắn cần phải ra ngoài kiếm.

Thường Sinh mang balo có đầy đủ đồ vật hắn có hiện tại, chỉ có vài ổ bánh mì còn sót lại hôn qua, chai nước uống, đèn bin và dao phay để ngang hông.

Khi mỏ cửa ra ngó xung quanh không có một zombie nào cả, lặn lẽ đóng cửa bắt đầu đi dọc hành lang xuống cầu thang mới bắt gặp vài con zombie.

Hắn cứ như bóng ma lặn lẽ đi khẽ ở phía sau xử lí từng con một, bên tai lại vang lên vài tiếng máy móc của hệ thống, hắn cũng chả quan tâm đến khi xuống tần trệt mới thấy tận thế khốc nghiệt như nào.

Xác người nằm lê lết không còn nguyên vẹn là đa phần, cũng có nhiều Zombie hơn, Thường Sinh đi dọc hàng lang dẫn tới căn tin của kí túc.

Hắn cũng đoán được ở đây chắc được người khác vơ vét hết tồi, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán không còn một móng, nếu không thì hai tên tối qua cũng không có tới mức đi lục các phòng ở kí túc.

Bắt đầu đi khắp xung quanh không tìm được người nào còn sống, chỉ có đầy rẫy xác sống đi xung quanh, đi dọc đường Thường Sinh cũng griết khá nhiều Zombie.

[ Thường Sinh ]

[Tuvi]

:0/100

[ Cảnh Giới ]

: Luyện thể (Sơ kỳ)

[ Điểm Tích Lũy ]

:115 Mà nhìn vào hệ thống này hắn mới nhớ điểm này chẳng phải có thể mua gì đó sao?.

Thường Sinh mới nhìn bên cạnh có nút giỏ hàng nhấn vào màn hình lúc này mới đổi sang trang cửa hàng.

Sau một hổi lục loại cửa hàng này chỉ bán những: Binh khí, Công pháp, Đan dược chứ không có vật gì khác.

Lúc này có tiếng thét chói tai ở phía trước, đó là khu ký túc đối diện với khu kí túc hắn ở.

Thường Sinh lập tức siết chặt con dao trong tay, ánh mắt nhìn về phía khu ký túc đối diện.

Hắn tiến đến cửa sổ, khẽ hé rèm nhìn ra ngoài.

Ởkhu ký túc đối diện, vài bóng người đang chạy tán loạn dưới sân.

Phía sau họ, hơn chục Zombie lảo đảo đuổi theo, gào thét khàn khàn.

Một người ngã xuống.

Tiếng kêu thảm thiết chỉ kéo dài chưa đến hai giây, sau đó bị tiếng xé thịt che lấp hoàn toàn.

Thường Sinh nheo mắt.

“Khoảng cách hơi xa…

Zombie không ít.”

Nếu xông qua lúc này, rất dễ bị bao vây.

Hắn quay đầu nhìn bảng hệ thống, ánh mắt dừng lạ ở con số 115 điểm tích lũy.

“Muốn kiếm thêm điểm…”

“…

thì cũng phải sống đã.”

Bỗng nhiên, ánh mắt Thường Sinh khựng lại.

Trong đám người đang hỗn loạn kia, hắn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đến mức tim hắn đập lệch một nhịp.

Mái tóc dài buộc gọn sau đầu, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn không giấu được nét thanh tú quen thuộc.

Dù khoảng cách không gần, dù khung cảnh xung quanh đầy tẫy Zombie và máu me, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, hắn vẫn nhận ra.

Là cô ấy.

Người mà trong suốt năm nhất, hắn từng lén nhìn rất nhiều lần, nhưng chưa từng có dũng khí bước tới bắt chuyện.

Ánh mắt Thường Sinh chọt lạnh đi.

Đứng không xa cô ấy là một bóng người quen thuộc khác.

Trần Phàm.

Trên mặt hắn mang theo vẻ bình tĩnh giả tạo, miệng không ngừng lớn tiếng ra lệnh cho mấy người xung quanh, giống như hắn mới là người nắm quyền sinh sát.

Chính gương mặt đó, chính cái tên đó, là kẻ đã khiến hắn bị vây đánh trong ký túc xá chỉ ngày hôm qua.

Thường Sinh nắm chặt thành cửa sổ.

Nếu bước ra ngoài…

hắn có thể sẽ c:hết.

Nhưng nếu không ra ngoài…

Ánh mắt hắn lại liếc về bóng dáng kia.

Bên kia sân ký túc, một nhóm hơn chục thanh thiếu niên đang chật vật rút lui.

Hơi thở gấp gáp, mồ hôi hòa lẫn máu khô bết trên quần áo.

Trên tay mỗi người đều cầm v-ũ k-hí thô sơ gậy sắt, tuýp nước, dao bếp, thậm chí có người chỉ cầm một đoạn gỗ vỡ đầu.

“Đừng tách ra!”

“Giữ đội hình! Chạy về khu ký túc phía trước!” Giữa đám người, một nữ sinh được bảo vệ ở trung tâm, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn cố cắn răng không để mình trở thành gánh nặng.

Phía sau họ, tiếng gầm gừ trầm đục vang lên không ngót.

Chúng bị tiếng động và mùi máu hấp dẫn, từng bóng người méo mó từ các ngóc ngách ùa ra, tốc độ không nhanh nhưng số lượng ngày càng nhiều.

Một người chạy chậm nửa bước bị kéo lại, tiếng kêu chỉ kịp bật ra một nửa đã bị nhấn chìm trong đám xác sống.

Không ai dám quay đầu, không ai dám dừng lại.

Họ đều hiểu rõ, nếu dừng lại cứu người kia, rất có thể kẻ tiếp theo c-hết sẽ là chính mình.

Cả nhóm liều mạng lao về phía khu ký túc đối diện.

Sau lưng, hơn chục xác sống gầm gừ đuổi sát, mùi tanh nồng của máu và thối rữa tràn ngập không khí.

“Mau vào đây!” Một thiếu niên chạy lên trước, dùng toàn bộ sức lực đẩy cánh cửa sắt ở lối vào ký túc.

Két—! Âm thanh kim loại cọ xát vang lên chói tai, khiến đám Zombie phía sau gào thét dữ dội hơn.

“Đẩy mạnh lên! Nhanh!” Từng người một chen chúc lao vào bên trong, có kẻ suýt ngã, có kẻ bị trầy xước đến bật máu, nhưng không ai dám chậm lại dù chỉ một nhịp thở.

Khi người cuối cùng vừa lăn vào hành lang, cánh cửa sắt lập tức bị kéo sập xuống.

Ngay khoảnh khắc đó, mấy con Zombie đã lao tới, thân thể đập mạnh vào cửa, móng tay càc loạn xạ lên kim loại, phát ra những âm thanh khiến da đầu tê dại.

“Khóa lại! Mau khóa lại!” Một người run rẩy kéo then cửa, tiếng kim loại va vào nhau vang lên khô khốc.

Khi then cài chặt, tất cả mới dám thở phào, lưng dựa vào tường, ngồi phịch xuống đất.

Chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp, tiếng tim đập dồn dập, và tiếng cào cửa không ngừng vọng lại từ bên ngoài.

Một lát sau, khi nhịp tim dần hạ xuống, tiếng nức nở yếu ớt bắt đầu vang lên trong hành lang.

Ban đầu chỉ là một tiếng hít mũi khe khẽ, rồi dần dần, như bị châm ngòi, vài giọng nữ run rẩy bật ra, cố kìm nhưng càng kìm càng vỡ.

“Hu…

hu hu…

Lâm…

Lâm vẫn còn ở phía sau mà…”

Một nữ sinh ôm chặt lấy balô trước ngực, bả vai run lên không kiểm soát được.

Nước mắt rơ;

xuống tay, ướt đẫm.

“Cậu ấy chỉ…

chỉ chậm có một chút thôi…

nếu lúc đó có người kéo cậu ấy” Không phải họ không muốn an ủi, mà là không ai dám.

Bởi vì trong khoảnh khắc đó, chính họ cũng đã lựa chọn bỏ chạy.

Một nữ sinh khác ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm đầu, gào lên trong tuyệt vọng:“Tớ không chịu nổi nữa…

tớ muốn về nhà…

tớ muốn về nhà…”

“Im đi! Muốn gọi hết mấy thứ bên ngoài vào đây sao?!“ Nữ sinh kia bị dọa đến mức nấc lên từng tiếng, nước mắt không ngừng trào ra, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể căn môi, cố nén lại tiếng khóc.

Lúc này một bóng người bước lên phía trước.

Trần Phàm.

Hắn chỉnh lại cổ áo đã lấm bẩn, ánh mắt đảo qua đám người đang hoảng loạn, rồi hắng giọng một tiếng, cố tình để mọi người chú ý.

“Được tồi.”

Giọng hắn trầm xuống, mang theo vẻ trấn định cố ý.

“Khóc lóc bây giờ không giải quyết được gì” Vài người ngẩng đầu lên nhìn hắn theo bản năng.

“Trước khi chạy tới đây, tôi đã liên lạc với người nhà.”

“Cha tôi làm trong qruân điội, đã báo tình hình rồi.”

Câu nói vừa dứt, trong đám đông lập tức xôn xao.

“Quân…

quân đtội sao?”

“Thật không? Vậy là sẽ có người tới cứu?”

“Bao lâu nữa họ tới?”

Trần Phàm khẽ nhếch môi, tỏ ra bình tĩnh.

“Đường xá đang loạn, tín hiệu không ổn định, nhưng chắc chắn họ sẽ không bỏ mặc.”

“Chỉ cần chúng ta trụ lại, giữ trật tự, đừng tự loạn thì sẽ an toàn.”

Những lời nói không có bằng chứng cụ thể, nhưng vào lúc này, chỉ cần có một tia hy vọng, cũng đủ để khiến người ta bám víu.

Ánh mắt hắn vô thức lướt sang một bóng đáng đứng ở phía bên kia hành lang.

Nữ sinh kia ôm lấy bạn thân, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn cố giữ bình tĩnh.

Hắn bước lại gần, giọng nói dịu đi rõ rệt.

“Thanh Dao, không sao đâu.”

Trần Phàm bước lên nửa bước, giọng nói trầm xuống, cố tỏ ra bình tĩnh và đáng tin.

“Chắc cậu cũng nghe rồi, bố tôi làm trong qruân điội.

Tôi đã liên lạc với người ở nhà, sẽ có người tới cứu chúng ta thôi.”

Hắn nói rất chắc chắn, ánh mắt liếc nhìn xung quanh như muốn để tất cả mọi người đều nghe thấy.

Thanh Dao ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Ánh mắt vẫn còn vệt mệt mỏi sau cơn hoảng loạn, nhưng không hề rối loạn.

Khẽ cong môi cười, nụ cười rất nhạt, giống như một phản xạ xã giao hơn là thật sự yên tâm.

“Ừ…

mình biết rồi.”

Chỉ một câu đơn giản, đủ để đáp lại, cũng đủ để kết thúc câu chuyện.

Sau đó, Thanh Dao xoay người, ôm lấy người bạn thân đang run rẩy bên cạnh: “Không sao đâu…

cậu nghe mìn]

nói này.”

“Chúng ta còn sống, hít thở chậm thôi…

được không?”

Người bạn thân gật đầu, nước mắt vẫn rơi nhưng hơi thở đã dần ổn định.

Trần Phàm đứng tại chỗ, nụ cười trên môi hắn chậm rãi cứng lại, trong lòng thoáng qua một cảm giác khó chịu mơ hồ giống như vừa nói rất nhiều nhưng lại chẳng thật sự chạm được tới ai.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập