Chương 33:
Xe Trinh Sát
Ngày hôm sau.
Cổng chính khu an toàn mở rộng, người ra vào tấp nập hơn thường lệ.
Từng đội dị năng giả tập hợp, kiểm tra trang bị, nhận nhiệm vụ rồi rời đi, tiếng nói chuyện xen lẫn tiếng kim loại v:
a chạm tạo nên một nhịp điệu quen thuộc của buổi sáng.
Thường Sinh đứng một mình trước cổng.
Không dựa tường, không tựa lan can, chỉ đứng thẳng, thanh kiểm treo ngang hông, Thanh Phong Bì Giáp phủ sát thân hình, nhìn từ xa đã mang một cảm giác khác hẳn những ngày trước.
Hắn không làm gì cả, nhưng ánh mắt của người khác vẫn không ngừng lướt về phía hắn.
Có người bước ngang liền hạ giọng.
“Là hắn đó.
Những câu nói xung quanh nhỏ, những ánh mắtnhìn qua không phải ánh mắt dè chừng, mì có những ánh mắt đánh giá, cũng có hiếu kỳ và cũng có hâm mộ.
Văn Bình đứng cách hắn vài bước, khoanh tay, mặt đầy bất đắc dĩ, hắn nghiêng đầu, hạ giọng “Ta nói này, ngươi có biết là đứng cạnh ngươi bây giờ áp lực lắm không?
Thường Sinh liếc hắn một cái.
“Ngươi có thể đứng xa hơn.
Văn Bình bật cười khẽ:
“Thôi thôi, đứng xa thì càng giống kiểu ta là kẻ hầu của “Cuồng Nhân'.
Hắn vừa dứt lời, vài ánh mắt quanh đó liền liếc sang hắn, hắn lập tức ngậm miệng.
Không lâu sau, người đầu tiên xuất hiện là Văn Thiệu.
Hắn bước ra khỏi dòng người, áo chiến đấu chỉnh tể.
Chỉ cần đứng đó thôi, vài người xung quanh đã vô thức nhường đường.
Văn Thiệu liếc nhìn Thường Sinh một cái, bước lên lên tiếng,
“Rất vui được gặp lại cậu, không ngờ cậu lại chọn nhóm chúng ta đi cùng cậu.
Thường Sinh nhìn hắn, rồi gật đầu.
“Tôi cũng vậy”
Chỉ là một câu đáp vừa đủ, giống như hai người đã quen đứng chung một chiến tuyến hơn là xã giao.
Văn thiệu nhếch khóe môi, rất nhạt, gần như không thấy.
Người tới thứ hai là Lâm Thanh Mộc bước lên nửa bước, đứng chếch bên cạnh Văn Thiệu, ánh mắt lướt qua mắt phải vết sẹo của Thường Sinh:
“Vết thương cậu ổn rồi chứ?
“Đã ổn rồi.
Lâm Thanh Mộc không nói gì thêm, gật đầu, như đã đoán được kết quả câu trả lòi.
Cứ thế lần lượt hai người còn lại cũng đã tới, Thanh Dao và Sở Sinh cũng lần lượt vào vị trí quen thuộc.
Không ai nói nhiều, đội hình tự nhiên khép lại, khoảng cách giữa từng người vừa đủ cho tác chiến.
Văn Bình nhìn cảnh đó cười một tiếng:
“Xem ra lần này không cần ta giới thiệu nữa.
Nhiệm vụ lần này không chỉ có nhóm của hắn, mà có nhiều tiểu đội nữa nhưng họ sẽ đi thăm dò hướng khác xung quanh khu vực nhóm Thường Sinh.
Lúc này một người trung niên dẫn một nhóm đi tới trước mặt Thường Sinh, hắn mặc áo bào màu đen dài ở bên trong là áo màu trắng, ở sau lưng đeo một thanh đao to cùng với thành viên của ông ta đi sát phía sau.
“Chào cậu, cậu là Thường Sinh nhi?
Giọng người đàn ông trung niên không mang theo ác ý, nhưng cũng không mang theo thiện ý.
Ánh mắt ông ta dừng lại vết sẹo nơi mắt phải Thường Sinh lâu hơn một nhịp, rồi lướt qua thanh kiếm ngang hông phía sau.
Chưa kịp để đối phương trả lời, ông ta đã nói tiếp nhìn thẳng Thường Sinh:
“Tôi là đội trưởng tổ số 3, tôi tên Phan Tấn Trung.
Ông ta đưa tay chỉ về phía sau năm người đi phía sau ông ta, có vẻ tổ đội này tất cả đều là dị năng giả, không ai tỏ ra khinh thường, nhưng cũng chẳng tỏ ra thân thiện.
“Hướng tây nam lần này” Ông ta nói thẳng.
“Chúng tôi được phân tuyến ngoài.
Nhưng tuyến của cậu trùng với đường trinh sát mất tin hiệu.
Ánh mắt ông ta dần nghiêm túc hơn.
“Cấp trên nói cậu từng đi qua đó một lần.
“Ừ” Thường Sinh đáp lại.
Chỉ một chữ, Tần Trung không hỏi thêm chỉ tiết, chỉ gật đầu.
“Vậy thì tốt.
Chúng tôi sẽ giữ khoảng cách, nếu có biến sẽ tiếp ứng.
Nói xong, ông ta không chờ trả lời, xoay người dẫn đội rời đi.
Rất dứt khoát.
Văn Bình nhìn theo bóng lưng đó, lẩm bẩm:
“Người này không đơn giản.
“Ừ.
Văn Thiệu nói.
Gió buổi sáng thổi qua cổng khu an toàn, mang theo mùi gỉ sét và mùi xác sống đã bị thiêu hủy.
Một hồi còi ngắn vang lên từ tháp chỉ huy.
Là lệnh xuất phát.
Các đội lần lượt rời cổng, tản ra những hướng đã được phân công từ trước, Nhóm số 7 không vội.
Chỉ khi xung quanh đã thưa bớt người.
Văn Thiệu đi trước gật đầu, đi phía trước dẫn đầu cho cả nhóm.
Cả nhóm đi rời khỏi tuyến phòng thủ ngoài cùng, cứ thế cả nhóm đi ra khỏi khu an toàn, bước chân cả nhóm chậm lại khi những dấu hiệu của cánh cổng phòng thủ sau lưng biến mất.
Cả nhóm bắt đầu đi về hướng Tây Nam, khoảng một giờ sau, địa hình bắt đầu thay đổi.
những tòa nhà đổ sập hiện ra dày hơn, mặt đường nứt vỡ, cỏ dại xen giữa bê tông.
Mùi tanh nhàn nhạt lẫn trong gió.
Thanh Dao đột ngột dơ tay cả nhóm lập tức khựng lại, nhắm mắt lại cảm nhận bán kính xung quanh một lát rồi mới mở mắt ra.
oi phía trước có tiếng động di chuyển, nhưng không phải đàn.
Lâm Thanh Mộc lúc này đang cảm nhận những dây leo thực vật xung quanh hai bên, những sợi dây leo mảnh theo khe nứt chậm rãi động đậy.
“Không chỉ một.
Cô hạ giọng.
“C huyển động rời rạc, khoảng cách không.
đều.
Văn Thiệu khẽ giơ tay, cả nhóm lập tức tản ra theo đội hình quen thuộc.
Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng giày chạm đất khô khốc, nhịp đi đều và nhẹ.
Sở Sinh cúi thấp người, ánh mắt lướt nhanh qua những khoảng tối giữa hai tòa nhà sập.
Cơ thể hắn căng ra như một con thú đang rình mồi, dị năng hóa báo chưa kích hoạt, nhưng phải xạ đã lên trước một nhịp.
Văn Bình nuốt khan, hạ giọng:
“Kiểu này không giống zombie đi lạc.
Thanh Dao không đáp, chỉ lắc đầu rất nhẹ.
Thường Sinh đứng ở giữa đội hình, không rút kiếm.
Hắn nhắm mắt một nhịp, vận khí.
Gió quanh thân tụ lại rất mỏng, không đủ để tạo thành dao động rõ ràng, chỉ đủ để mang về cảm giác.
Có thứ gì đó đang tránh né, không phải bản năng của xác sống.
Mà là thói quen của kẻ đã quen với việc săn người.
“Dừng.
Thường Sinh nói khẽ.
Cả nhóm lập tức khựng lại.
Ngay khoảnh khắc đó, từ tầng hai của một tòa nhà nghiêng phía trước, vang lên tiếng rẹt rất nhỏ như móng vuốt cào qua bê tông.
Chưa kịp xác định phương hướng, một bóng đen đã rơi xuống.
Không gầm, không lao thẳng, nó tiếp đất bằng tứ chi, thân hình gầy dài, da xám, đẩu nó ngẩng lên, cố xoay lệch một góc không tự nhiên.
Zombie cấp trung
Nhưng không chỉ có một còn, từ hai bên hẻm, thêm hai bóng nữa lảo đảo bước ra, động tác không nhanh, nhưng rất có ý thức giữ khoảng cách.
“Ba con”
“Giữ đội hình” Văn Thiệu đáp, không ai vội ra tay.
Thường Sinh bước lên nửa bước, tay đặt chuôi kiếm sau hông, nhưng không rút, hắn chỉ đang quan sát.
Ba con zombie này không có dấu hiệu biến dị, chỉ là những con zombie cấp trung bình thường, khiánh mắt hắn liếc qua, một con trong đó lùi lại nửa bước.
Chỉ nửa bước, nhưng đủ để phán đoán, chúng từng là những con sống sót khá lâu, không phải chỉ là những con cấp trung mới gần đây.
Lâm Thanh Mộc khẽ siết tay, dây leo dưới đất bắt đầu bò lên tường, nhưng vẫn chưa trói, cô vẫn đang đợi tín hiệu.
Văn Bình liếm môi:
“Giải quyết gọn?
Văn Thiệu gật đầu.
Khoảng khắc cái gật đầu như mệnh lệnh rơi xuống, bản thân hắn đã lao lên trước.
Mặt đất dưới chân hắn gơn lên nhẹ đang tỏa ra như mạng nhện, một khối bê tống bỗng nhô cao, chặt đường lui một con zombie trước mặt.
Sở sinh bật người, động tác nhanh như báo săn, móng vuốt lóe lên, cắt cổ con trước mặt, nhưng vết cắt chưa đủ sâu con kia chưa chết, liền phản công, sở sinh ngay lập tức bắn người trên không trung lùi lại.
Lâm Thanh Mộc giơ tay, dây leo từ khe tường bắn Ta, quấn chặt hai con còn lại không cho chúng cơ hội nhúc nhích.
Con bị thương kia quay người gào lên, một tia sét ánh vàng chói lên, luồng điện mạnh khủng khiếp làm nó bị giật c.
hết, cơ thể bị cháy đen thành những miếng thịt khét nhỏ là Văn Bình đã chưởng ra.
Ở đằng sau Thường Sinh kinh ngạc hắn không ngờ thời gian qua, không chỉ có một mình hắn mạnh lên, mà còn những người khác cũng từng ngày mạnh hơn.
Chọt hắn nhớ tới lúc Văn Bình có nói với hắn, nhờ những viên tỉnh thể màu đỏ từ trong những xác của những con zombie cấp trung, hắn hấp thu mà năng lực sét của hắn được khống chế dễ dàng và mạnh hơn khá nhiều.
Khi đó hắn chỉ nghe loáng thoáng, chứ chưa thấy thực sự giờ thì thấy rõ.
Ba con zombie ngã xuống dưới sự phối hợp của tất cả mọi người, mùi khét và mùi máu lẫn trong không khí.
Không ai thở gấp, cũng không ai tỏ ra nhẹ nhõm.
Thanh Dao nhanh chóng bước lên, nhắm mắt lại cảm nhận lần nữa rồi mở mắt.
“Không có động tĩnh xung quanh nữa.
Văn Thiệu lúc này mới thu hồi dị năng, mặt đất lắng lại như chưa từng bị xé mở.
Thường Sinh lúc này ánh mắt mới dừng lại xác của ba con zombie cấp trung kia.
Hắn cúi người dùng mũi kiếm lật cổ một con lên.
Dấu vết cũ.
Không phải vết cắn của đồng loại, mà là v-ết thương không sâu, nhưng rất gọn.
“Chúng từng b:
ị thương, không phải bởi zombie khác.
Thường Sinh nói.
Không khí trong nhóm chọt lặng đi.
Lâm Thanh Mộc siết tay, dây leo chậm rãi rút về.
“Có người từng giao chiến với chúng nhưng không giết.
“Hoặc g:
iết không nổi.
Sở Sinh nói, giọng trầm.
Thường Sinh đứng thẳng dậy, nhìn về hướng sâu hơn của khu phố đổ nát.
Gió thổi qua, mang theo mùi tanh loãng hơn, nhưng lại có một thứ khác mùi kim loại cũ, rất nhạt.
“Đội trinh sát mất tín hiệu, có thể không phải bị tập kích trực diện.
“Bị theo dõi.
Thanh Dao tiếp lòi.
Văn Bình bước lên cầm dao găm nói.
“Dù có bị gì, thì chúng ta phải thu thập tỉnh thể cái đã.
Ba viên tỉnh thể được moi ra, đặt gọn lại vào túi chứa chuyên dụng.
Sau khi thu thập xong, Văn Thiệu ra hiệu tiếp tục di chuyển.
Đội hình không đổi.
Thường Sinh lúc này đi trước bên cạnh là Văn Thiệu, Thanh Dao và Lân Thanh Mộc ở giữa, Văn Bình và Sở Sinh đi sau cùng.
Càng đi sâu, không gian càng tĩnh.
Không phải loại tĩnh lặng an toàn, mà là thứ ¡m ắng bịép chặt, như thể toàn bộ khu phố đang nín thở.
Những tòa nhà hai bên bắt đầu thấp dần, xen kẽ là nhà kho sập mái, bảng hiệu rơi nghiêng, dây điện đứt quảng treo lủng lắng.
Ánh sáng mặt trời bị mây xám che khuất, chỉ còn những mảng sáng tối trên mặt đất.
Thanh Dao đang đi nhắm mắt lại, bổng nhiên mở mắt ra nhìn bên phải.
“Có vật cản lớn phía trước.
Văn Thiệu bước lên nhìn về hướng Thanh Dao nói chỉ gật đầu, giơ tay giảm tốc.
“Có một chiếc xe khá lớn đang ở trước mặt.
Cô mở mắt, giọng thấp hơn.
Sở Sinh nghiêng đầu, mũi hít nhẹ không khí.
Hắn chưa biến hình dạng báo nhưng mũi của hắn vẫn ngửi thấy mùi máu thoang thoảng.
“Mùi máu cũ, không phải mới.
Cả nhóm tiếp tục tiến lên, rồi họ mới thấy rõ nó.
Giữa giao lộ đổ nát, một chiếc xe bọc thép cũ nằm nghiêng, thân xe thủng.
lỗ chỗ, cứ như bị một vật thể gì đó bám vào rồi đục chục lỗ ở bên trong xe, cửa bên bị xé toạc từ trong ra ngoài Dưới đất, vết kéo lê đậm màu máu đã khô lại, kéo lại vào trong một con hẻm.
Văn Thiệu dừng hắn lại.
“Là xe của đội trinh sát.
Thường Sinh đứng phía sau, ánh mắt dừng rất lâu trên những lỗ thủng trên thân xe.
hắn chậm rãi bước lên một bước, dừng trước ranh giới vệt máu.
“Không phải bị tập kích bất ngò.
Thường Sinh nói, cả nhóm nhìn sang.
“Họ đã chống cự và rút lui nhưng không thành công.
Vết bánh xe nghiêng lệch, dấu giày dẫm chồng lên nhau, không có dấu hiệu hoảng loạn tán loạn.
Lâm Thanh Mộc siết nhẹ tay.
“Nếu là zombie, hiện trường sẽ bừa bãi hơn.
Sở Sinh gật đầu.
“Và sẽ có xác.
Thanh Dao nhìn về phía con hẻm:
“Thứ đó không còn ở đây nữa, tôi không thể cảm nhận được bất kì sinh vật nào xung quanh.
Văn Thiệu trầm mặc vài giây, rồi ra hiệu không tiến lên.
“Chúng ta không tiến sâu nữa, đánh dấu vị trí và báo về khu an toàn.
Ánh mắthắn dừng lại ở con hẻm thêm một lần cuối.
“Có thứ gì đó đang đi săn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập