Chương 36:
Bóng đen
Tiếng bước chân dừng hẳn ngoài cánh cửa.
Một giây.
Rồi cánh cửa kính nứt vỡ bị đẩy ra, kêu một tiếng két.
Ba người bước vào trước.
Đi đầu là một gã đàn ông cao, da mắt tái xanh, khoác áo khoác da sẫẵm màu lục, cổ áo kéo cac che nửa cằm.
Ánh mắt hắn liếc quanh cửa hàng như “rắn bò qua bãi cở' lạnh, tron đầy mưu mô tính toán.
Sau lưng hai tên côn đồ, tay cầm gậy sắt và dao găm, ánh mắt dán chặt Thanh Dao và Lâm Thanh Mộc, không hề che giấu.
Gã gầy cao cười, giọng khàn:
“Ồ, còn người sống nè.
Hắn hít sâu một hơi, như đang thưởng thức mùi gì đó trong không khí.
“Đông đủ ghê.
Văn Bình chống tay lên quầy, nhướng mày:
“Cửa hàng tiện lợi thôi, có cần vào kiểu đó không?
Một tên côn đồ phía sau bật cười khục:
“Đại ca, hình như tụi này không biết luật.
Gã gầy cao giơ tay, cười vẫn treo trên môi, nhưng ánh mắt đã lạnh hẳn.
“Luật thì đơn giản.
“Đồ để lại.
“Hai đứa con gái kìa cũng ở lại”
Hắn liếc về phía Thanh Dao, rồi Lâm Thanh Mộc, ánh mắt nhìn với ý đồ bẩn thiu.
Văn Thiệu chưa kịp lên tiếng thì Văn Bình đã cười to một tiếng.
“Ha”
“Ngươi vừa nói cái gì?
Gã gầy cao nheo mắt.
“Tai mày có vấn đề à?
Thường Sinh lúc này mới bước lên một bước, rất chậm.
Ánh sáng trưa chiếu lên nửa khuôn mặt hắn, nửa còn lại chìm trong bóng tối.
“Ngươi là dị năng giả hệ độc.
Không phải câu hỏi, gã gầy cao khựng lại nửa nhịp rồi cười.
“Có mắt nhìn đấy.
“Nhưng biết thì sao?
Hắn giơ tay lên.
Một làn sương xanh nhạt gần như không.
thấy bằng mắt thường chậm rãi lan ra trong cửa hàng.
“Ngửi quen rổi thì chết lúc nào không hay.
Ngay khoảnh khắc đó—
Xoet—!
Một mũi dây leo từ sau kệ hàng.
bắn ra, quấn thẳng cổ hắn, kéo giật về phía sau.
“Cái—?
Gã dị năng độc vừa gầm lên thì.
Rầm—!
Một cú đấm nện thẳng vào mặt hắn, không phải Thường Sinh.
Mà là Văn Bình, nấm đấm giáng xuống như búa tạ, làm đầu gã văng sang một bên máu và răng lẫãnlộn trong mồm.
Hắn đập lưng vào kệ hàng, kệ đổ sập.
Chưa kịp thỏ.
RẦM!
Cú thứ hai, xương mũi vỡ nát, mặt lệch hẳn sang một bên.
Gã ngã quy xuống, độc khí trên người tan loãng, thân thể run bần bật.
“Đã bảo đừng nói nhiều.
Văn Bình nhổ ra một câu.
Hai tên thuộc hạ ở bên cạnh há hốc mồm nhìn đại ca mình b:
ị đánh thê thảm như vậy, một tên cầm gây gào lên vung tới Văn Bình nhưng chưa kịp chạm vào thì.
Bup!
Một cú cùi chỏ từ Sở Sinh giáng thẳng vào hạ sườn hắn, khiến gậy bay khỏi tay.
Tên này ôm bụng, khuy xuống, thở dốc.
Tên còn lại vừa muốn lao tới hỗ trợ thì.
Dây leo từ Lâm Thanh Mộc quất thẳng vào cổ tay, gậy rơi văng, hắn bị kéo ngã xuống sàn, bất động.
Văn Bình không thèm nhìn, chỉ giậm chân nhẹ, đá một cú vào ngực gã côn đồ còn đứng lại hắn lảo đảo, ngã bổ nhào vào góc tường, mặt đầy máu nhưng vẫn sống.
Văn Thiệu lúc này bước ra:
“Khống chế xong, giữ mạng chúng, không griết.
Văn Bình cười hắc hắc, đá nhẹ vào gã dị năng độc nằm đất, nhìn mặt sưng tím, môi rách:
“Không chết đâu, nhưng chắc cũng chẳng còn độc ai được nữa.
Lúc này những gã luồng sau cửa hốt hoảng vừa chạy vào, định la lên, thì ánh mắt dừng lại.
đại ca nằm vật dưới chân Văn Bình, mặt mũi sưng tím, mắt nhắm nghiền, hai tay co giật, không cử động được.
Cả hai gã còn lại đứng khựng, chân run run, ánh mắtlia lịa khắp phòng, nhưng không ai dám động đậy.
Cả nhóm Thường Sinh cùng nhìn về phía hai gã côn đồ mới xông vào, ánh mắt sắc như dao.
Không cần ra lệnh, cả hai gã tự động quỳ xuống, run rẩy.
Văn Bình bật cười, nụ cười hơi điên:
“Ha, đúng là đám nhóc biết điều thì tốt!
Hắn nhanh tay quăng ra một cuộn dây thừng từ túi, luồn qua cổ tay hai gã, xoay tròn, buộc chặt.
Hai gã cựa quậy, nhưng từng thớ cơ bắp đã bị uy lực của nhóm áp đảo, không thể nào chống lại.
Thường Sinh đứng yên, thanh kiếm vẫn rũ xuống, ánh mắt lướt qua cả hai gã, lạnh lùng nhưng không.
cần động thủ thêm.
Các thành viên khác cũng đứng xung quanh, tạo thành vòng tròn áp chế, mỗi bước di chuyển, mỗi cử động đều mang sức nặng khiến bọn côn đồ không dám nhúc nhích.
Cả hai gã côn đồ bị buộc dây, xoay tròn, ngẩng lên nhìn cả nhóm, sợ hãi lẫn tuyệt vọng, trong khi Văn Bình vẫn cười hắc hắc, ánh mắt đầy thích thú.
Cả nhóm đứng đó, không cần nói gì, chỉ cần uy lực là đủ để dạy bọn chúng bài học nhớ đòi.
Cứ thế, từng tên côn đổ còn lại đều bị Văn Bình xử lý gọn gàng.
Dây thừng siết chặt cổ tay, quấn chéo sau lưng, vài tên còn bị trói chung thành một cụm, ngã chồng lên nhau dưới sàn cửa hàng tiện lợi, miệng bị bịt bằng giẻ bẩn lôi từ góc kệ ra.
Văn Bình phủi tay, đứng thẳng dậy, nhìn thành quả của mình, gật gù hài lòng.
“Được tổi, xong việc.
Ngay lúc đó, gã dị năng giả hệ độc tên đại ca vừa b:
ị điánh thành “đầu heo” khẽ rên một tiếng rồi mở mắt.
Ánh nhìn đầu tiên hắn thấy là trần nhà, sau đó mờ hồ nhìn những khuôn mặt xa lạ và cuối cùng là hắn và cả đám đàn em đang bị trói gọn gàng.
Con ngươi hắn co rút mạnh.
“Khốn kiếp.
Hắn vùng vẫy theo bản năng, nhưng chỉ cần động nhẹ, từng thớ cơ mặt sưng tím lại đau nhói đến mức hắn phải hít ngược một hơi lạnh.
Gã nghiến răng, ánh mắt đầy oán độc nhìn về phía nhóm Thường Sinh, giọng khàn đặc vì đau lẫn tức giận:
“Các ngươi nếu không s-ợ chết thì cởi trói ra ngay.
Hắn ngừng lại một nhịp, như lấy hơi, rồi gằn từng chữ:
“Biết lão đại của tao là ai không?
Là Thanh Xà đó!
Dám động vào người của Thanh Xà, coi như tự tìm đường chết!
Không khí trong cửa hàng yên lặng hẳn, không ai trong nhóm Thường Sinh lập tức đáp lòi.
Văn Thiệu chỉ liếc hắn một cái, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lùng, như đang nhìn một kẻ không đáng bận tâm.
Thanh Dao hơi nghiêng đầu, trong mắt thoáng qua chút chán ghét, như thể cái tên “Thanh Xà” kia chẳng có chút trọng lượng nào.
Lâm Thanh Mộc khoanh tay, dây leo khẽ động dưới chân, âm thầm siết chặt hơn.
Văn Bình thì bật cười, không phải cười lớn, mà là kiểu cười khẽ, có chút khinh thường, có chút thích thú.
Hắn bước tới trước mặt gã đại ca, cúi người xuống, nhìn thẳng vào khuôn mặ sưng vù kia.
“Ồ, Thanh Xà à?
Văn Bình chậc lưỡi, lắc đầu.
“Nghe ghê thật đó.
Hắn vươn tay, vỗ nhẹ lên má gã một cái rất nhẹ, nhưng vẫn khiến gã đau đến run người.
“Nhưng mà tiếc ghê, bọn ta từ đầu tới giờ chưa thấy con rắn nào khiến mình phải sợ cả.
Hắn đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn Thường Sinh.
Thường Sinh vẫn đứng đó, không nói một lời, ánh mắt bình thản lướt qua gã côn đồ như nhìn một cái xác, chỉ một ánh nhìn ấy thôi.
Gã đại ca đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, toài thân nổi da gà, lời đe dọa còn dang dở trong cổ họng bỗng nghẹn cứng lại.
“Giờ chúng ta làm gì với nhóm này đây.
Văn Bình lên tiếng.
Văn Thiệu trầm ngâm một chút.
“Vậy thì tha cho bọn chúng thôi, rồi chúng ta đi tiếp hướng tây nam, cứ bỏ mặc chúng ở đây thôi.
“Tôi đã đánh dấu vị trí ở đây cho quân tiếp viện rồi, cùng lắm một, hai ngày nữa bọn họ tới đây”
Văn Bình thích thú lên tiếng, nhìn đám côn đồ kia run rẩy.
“Vậy thì bọn chúng một, hai ngày nữa bị bỏ đói, khát ở đây chưa c.
hết được.
Nghe trong miệng Văn Bình từ “c-hết” bọn này đang sợ lại càng run sợ lên vài bậc.
Một tên trong đó lo sợ, tức giận hét lên:
“Cởi dây trói cho bọn ta mau!
Cuối cùng chốt lại, cả nhóm Thường Sinh quay lưng, bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, mặc kệ những lời gào thét của bọn chúng.
Không khí buổi trưa oi ả, nhưng ánh nắng hắt qua các toà nhà đổ nát vẫn chiếu lên từng vũng máu khô, tạo thành những mảng đỏ sẫm.
Văn Thiệu đi đầu, thiết bị liên lạc treo ở bên hông, từng bước vững chắc.
Hắn liếc nhìn lại cửa hàng, không nói lời nào.
Văn Bình bước theo sau, đôi mắt vẫn sáng quắc, miệng nở nụ cười:
“Tha mạng như vậy còn đáng sợ hơn, bọn nhóc đó sẽ nhớ đời”
Thanh Dao bước chậm một nhịp, vẫnim lặng, mắt dõi theo mọi hướng xung quanh.
Thường Sinh lần này lại đi cuối cùng, ngang với Lâm Thanh Mộc, thanh kiếm đặt ngang hông hắn, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua hai bên đường.
Cả nhóm đi qua vài dãy nhà đổ nát, mặt đường đầy rẫy vết nứt, những đường máu khô loang lổ vẫn còn vương lại không biết từ lúc nào.
Không ai nói lời nào, chỉ có tiếng bước chât Lâm Thanh Mộc đi cạnh bên Thường Sinh ngắm nghía xung quanh, rồi ánh mắt không tự chủ liếc nhìn người đứng bên cạnh, ánh mắt nàng liếc qua vết xẹo khuôn mặt của hắn.
Thường Sinh lúc này có cảm giác bị ai nhìn lập tức nhìn xung quanh, chạm mắt với Lâm Thanh Mộc.
Cả hai đều nhìn vừa đi vừa nhìn vài giây, bỗng Lâm Thanh Mộc tỉnh hồn lại quay đầu đi, vành tai đỏ rực.
“Có chuyện gì sao?
Lần này hắn lên tiếng hỏi.
Lâm Thanh Mộc ngập ngừng:
“không có chuyện gì.
Vì lo trong đầu nghĩ những thứ lung tung, nàng lại vô tình vấp bậc đường trước mặt, làm quán tính nàng ngã về phía trước.
Thường Sinh nhanh nhẹn, chỉ trong một bước chân đã kịp đỡ lấy nàng, đặt tay lên vai Lâm Thanh Mộc, giữ cho cô không ngã.
Ánh mắt hắn nhìn xuống, trầm lặng nhưng không hề trách móc.
“Cẩn thận hơn, ” hắn nói, giọng khẽ nhưng đủ để nghe rõ.
Lâm Thanh Mộc hơi giật mình, đỏ mặt hơn trước, lùi lại một bước, khẽ hắng giọng:
“Ù.
biê rồi.
Vân Thiệu đi phía trước, vẫnim lặng quan sát hai bên đường, đôi mắt nhíu lại trước những bóng tối giữa các dãy nhà đổ nát:
“Tiếp tục đi, còn lâu mới tới điểm dừng.
Không nên chậm rãi quá.
Thường Sinh lại đi sau cùng, ánh mắt không rời đường phố trước mặt, nhưng thỉnh thoảng lướt qua mọi người trong nhóm.
Đường đi trước mặt bỗng tối sầm lại khi bóng các toà nhà đ nát kéo dài, những khung cửa số đã vỡ nát.
Không khí bắt đầu nặng nề hơn.
Văn Bình đi chậm lại đi song song với Thường Sinh, nhếch miệng cười:
“Chúng ta đi qua khu vực này yên ả thật, chẳng biết may hay rủi nữa.
“Dừng lại, ” giọng hắn khẽ nhưng cứng, vang lên giữa con đường vắng.
Cả nhóm lập tức giảm tốc, ánh mắtnhìn xung quanh.
Văn Bình lúc nãy đang nói giở cũng vào tư thế, nhịn không được nói với Thường Sinh.
“Có chuyện gì hả?
Thường Sinh đứng lại nhìn xung quanh không trả lời, hắn có cảm giác được ai đó đang quan sát nhóm của hắn, mắt hắn nhìn tòa nhà đổ nát cao trước mặt, có một bóng người nhỏ con đang lấp ló ở cửa quang sát nhóm Thường Sinh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập