Chương 37: Thanh Xà

Chương 37:

Thanh Xà

Cuối cùng quyết định thứ gì đó, bước ra, qua cánh cổng tòa nhà đối diện, một bóng người nhỏ bé đi ra.

Ban đầu chỉ mờ nhưng mà hình dáng rõ rệt.

Một cô bé, tóc dài rốt, quần áo đã lấm lem.

Ánh mắt cô bé đối theo nhóm Thường Sinh cảnh giác nhưng đầy quyết tâm.

Cả nhóm Thường Sinh không nói gì, chỉ dõi theo cô bé từng bước lại gần, khi khoảng cách rút ngắn lại đủ gần để nói chuyện.

Cô bé đứng im một nhịp, rồi hít một hơi, bước tới gần.

Giọng run run nhưng đủ nghe:

“Các.

các anh chị là nhóm qruân đrội đúng không?

Có thể.

cho em đồ ăn được không, các em của em không còn gì để ăn.

Cả nhóm kiên nhẫn lắng nghe cô bé nói hết, ánh mắt đồng loạt đều mềm lại.

Văn Bình nhếch miệng cười đi tới, nhưng mà cô bé lại phản ứng vô thức lùi lại một bước.

“Đừng sợ, anh sẽ cho em đồ ăn, em ở toà nhà đối diện hả?

Cô bé do dự gật đầu, cả nhóm lập tức hiểu, Thanh Dao đi tới lần này đối diện với một chị gá xinh đẹp, cô bé tự nhiên buông lỏng cảnh giác.

Khi Thanh Dao cười mỉm đi tới trước mặt lấy ra một thanh socola đưa tới.

Cô bé nhìn chằm chằm hồi lâu, mới tiếp nhận nói cảm ơn, rồi quay người bỏ chạy về lại căn nhà đó.

Văn Thiệu lúc này mới quyết định nói.

“Chúng ta đi xem thử đi.

Nhóm Thường Sinh gật đầu đi theo sau lưng cô bé, bước chân nhẹ nhàng trên mặt sàn cũ.

Căn nhà bên trong tối, mùi ẩm mốc trộn với bụi dày đặc.

Khi tới gần, cô bé dừng lại, nhấn tay vào cánh cửa cũ kỹ, khẽ mỏ.

Bên trong, chỉ có ba người một trai, một gái ngồi co ro trong góc, mắt đỏ hoe vì đói và sợ hãi.

Ánh mắt chúng theo dõi nhóm Thường Sinh, cẩn trọng, nhưng không còn nhiều sức để chạy trốn.

Văn Thiệu đi trước, đẩy nhẹ tay cửa, cho cả nhóm đi vào sau, giữ khoảng cách.

Văn Bình bước tới đầu tiên, giơ hộp đồ ăn đã chuẩn bị sẵn:

“Ăn đi, không ai làm gì đâu.

Cô bé đưa tay run rẩy, nhìn lại hai đứa em, rồi mới nhận lấy mở ra đưa cho các em ăn trước, rồi mới mở ra ăn từng miếng nhỏ.

Thanh Dao đứng gần bọn nhỏ ánh mặt dịu dàng khi thấy bọn trẻ đói khát.

“Cha, mẹ các em đâu?

Giọng Văn Thiệu không lớn, nhưng đủ trầm để căn phòng tĩnh hẳn lại.

Cô bé lớn nhất đang cầm hộp đồ ăn khựng tay.

Miếng bánh còn dang dở, chậm rãi đặt xuống.

Ánh mắt cúi thấp, một lúc lâu mới cất giọng, nhỏ và khàn:

“Cha.

c hết rồi.

“Bị nhiễm lúc đi tìm đồ ăn.

Nàng ngập ngừng, nuốt nước bọt, rồi nói tiếp, từng chữ như rơi xuống nền nhà cũ kỹ:

“Mẹ thì mất tích.

Ba ngày trước.

Ra ngoài tìm thuốc cho em út rồi không về nữa.

Trong góc phòng, đứa bé nhỏ nhất ôm c:

hặt điầu gối, mắt đỏ hoe nhưng không khóc, chỉ lặng lẽ nhai từng miếng bánh, như sợ ăn nhanh quá thì mọi thứ sẽ biến mất.

Không ai trong nhóm lên tiếng, không khí trong căn phòng chật hẹp đè nặng xuống, mùi ẩm mốc như càng rõ hơn.

Văn Bình đứng tựa vào tường, nụ cười thường ngày đã biến mất từ lúc nào, chỉ còn lại ánh mắt tối đi.

Hắn khẽ thở ra một hơi, quay mặt đi chỗ khác.

Thanh Dao cúi xuống, lấy thêm một chai nước, đặt nhẹ trước mặt bọn trẻ, động tác rất chậm, như sợ làm chúng hoảng sợ.

Lâm Thanh Mộc siết nhẹ tay, dây leo dưới chân khẽ động rổi lại im lìm.

Thường Sinh đứng phía sau cùng, từ đầu tới cuối không nói lời nào.

Ánh mắt hắn nhìn bọn trẻ rất lâu, rồi chậm rãi dời sang cánh cửa gỗ mục phía sau căn phòng, nơi bóng tối đè nặng nhất.

Một lúc sau, hắn mới lên tiếng:

“Các em ở đây không an toàn.

Cô bé ngẩng đầu lên ngay lập tức, ánh mắt thoáng hoảng loạn:

“Bọn em.

bọn em không có đi đâu được nữa.

Thường Sinh không nhìn nàng, giọng vẫn bình tĩnh:

“Chúng ta sẽ báo vị trí này.

“Sẽ có người tới đón, các em.

Văn Thiệu gật đầu tiếp lời, giọng dứt khoát:

“Một hai ngày nữa chỗ này sẽ có một nhóm qruân đtội tới đây, các em sẽ được đưa đi.

Cô bé sững người, mất vài giây mới hiểu ra, rồi hai mắt đỏ lên, nhưng không khóc.

Nàng cúi đầu thật thấp:

“Cảm ơn.

Bên ngoài, ánh sáng từ cửa sổ hắt vào đã chuyển sang màu cam sẫm.

Mặt trời đang dần khuất sau những tòa nhà đổ nát, bóng tối đang chổi lên.

Thanh Dao liếc ra ngoài cửa sổ, khẽ nói:

“Trời sắp tối rồi.

Câu nói rất nhẹ, nhưng đủ để mọi người trong phòng đều hiểu ý.

Văn Thiệu nhìn ra ngoài một lúc, đánh giá xung quanh, rồi lắc đầu:

“Giờ rời đi không an toàn.

Ban đêm ở khu này rất dễ gặp đàn xác sống lanh thang.

Hắn quay lại nhìn mấy đứa trẻ đang ngồi co ro trong góc phòng, tay vẫn ôm chặt hộp đồ ăn như sợ b:

ị cướp mất.

Ánh mắt Văn Thiệu trầm xuống một nhịp, rồi nói tiếp, giọng quyết đoán:

“Ở lại đây một đêm.

Sáng mai đi tiếp.

Không ai phản đối.

Văn Bình nhún vai, cười hì hì:

“Ngủ ké một đêm thôi mà, coi như trực đêm cho mấy nhóc.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, dây leo lặng lẽ bò lên khung cửa sổ vỡ, quấn chặt các khe hở, gia cá lại những điểm dễ bị đột nhập.

Thanh Dao cũng chủ động đi kiểm tra các phòng xung quanh, đánh dấu lối vào, ánh mắt cảnh giác nhưng không còn căng thẳng như lúc ngoài đường.

Thường Sinh đứng dựa cửa ra vào, nhìn ra khoảng trời đang tối dẫn.

Gió mang theo mùi bụi và rỉ sắt lùa vào.

Hắn quay lại nhìn tụi nhỏ một lần nữa, ánh mắt dừng lại cô bé tóc dài lúc đầu.

Cô bé đã ngồi sát hai đứa em nhỏ hơn, như một bức tường nhỏ bé nhưng cố che chở tất cả.

“Đêm nay cứ nghỉ ngơi” Thường Sinh nói, giọng thấp lại.

“Không có gì phải sợ.

Cô bé ngẩng đầu lên nhìn hắn, chần chừ nháy mắt rồi gật mạnh đầu.

Bóng tối cuối cùng cũng nuốt trọn ánh hoàng hôn.

Bên ngoài, thành phố hoang tàn đang chim vào yên lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua những khung cửa số đã vỡ.

Bên trong căn nhà đổ nát, một nhóm người và mấy đứa trẻ sống sót ngồi chung dưới một mái che tạm bợ, chia sẻ một chút ánh sáng ít ỏi còn sót lại.

Mộtđêm ngắn ngủi cứ thế trôi qua.

Sáng hôm sau.

Thường Sinh là người tỉnh đầu tiên, hắn đứng dậy nhẹ nhàng, bước ra ngoài hiên.

Con phố trước mặt yên tĩnh một cách bất thường, không có tiếng zombie, cũng không có tiếng gió, chỉ là một khoảng lặng.

Hắn khẽ nhíu mày, quá yên tĩnh.

Hắn đứng dậy nhẹ nhàng, bước ra ngoài hiên.

Con phố trước mặt yên tĩnh một cách bất thường, không có tiếng zombie, cũng không có tiếng gió, chỉ là một khoảng trống chết lặng.

Hắn khẽ nhíu mày.

Quá yên tĩnh.

Văn Thiệu cũng sớm theo ra, trong tay cầm thiết bị dò đơn giản.

Hắn vừa liếc màn hình vừa quan sát mặt đất, bỗng dừng lại.

“Có dấu chân.

Không phải một hai cái, mà là rất nhiều.

Những vết giày lẫãnlộn giảm lên nhau, kéo dài dọc con hẻm phía tây.

Có dấu bánh xe, có vết kéo lê nặng nề, như từng có người bị lôi đi.

Một vài chỗ còn vương lại mảnh vải rách.

Văn Bình cúi xuống nhìn, nói nhẹ một tiếng:

“Không phải người chạy loạn.

Thanh Dao đứng phía sau, dị năng trinh sát mở ra.

Sắc mặt nàng chậm rãi thay đổi.

“Không chỉ một nhóm, ” nàng nói khẽ.

“Ít nhất ba tổ nhỏ, di chuyển theo đội hình rắn.

vòng ra, rồi khép lại.

Hai chữ “rắn” vừa dứt, không khí liền trầm xuống.

Lâm Thanh Mộc nuốt nhẹ một ngụm nước bọt:

“Giống chúng đang săn mồi.

Thường Sinh không nói gì, nhưng ánh mắt hắn đã lạnh hẳn.

Hắn bước tới một vết khắc mờ trên tường bê tông bên hông con hẻm.

Một ký hiệu đơn giản, vẽ bằng sơn xanh sẫm đã phai một đường cong uốn lượn, đầu nhọn, thân xoắn.

Không cần ai giải thích.

Văn Thiệu thở ra một hơi chậm:

“Thanh Xà.

Ngay lúc đó, từ bên trong căn nhà, cô bé hôm qua bước ra, Khi thấy ký hiệu kia, sắc mặt nàng tái đi rõ rệt.

“Bọn họ từng tới đây, ” cô bé nói rất nhỏ.

“Không vào nhà nhưng họ đánh dấu.

Cả nhóm im lặng.

Đánh dấu, nghĩa là chưa phải lúc thu hoạch.

Văn Bình nheo mắt, cười khẽ nhưng không hề vui:

“Xem ra bọn ta đã giãm lên đuôi rắn rồi.

Cả nhóm bắt đầu thu dọn, để lại đồ ăn và nước uống đủ để cho lũ trẻ trong vòng ba ngày, rồi cùng đi ra ngoài tiến về phía dấu vết bánh xe, của chúng để lại.

Đường phố buổi sáng sớm còn đọng lại hơi lạnh.

Sương mỏng lẫn bụi lơ lửng giữa trên không trung, dấu vết bánh xe in sâu trên lớp bụi, chưa kịp gió xóa đi, không chỉ một vệt, mà là nhiều bánh xe nặng, chạy gấp, mang theo trọng tải không nhỏ.

Văn Thiệu ngồi xổm xuống, dùng tay chạm vào vết bánh xe.

“Chưa quá nửa ngày, ít nhất có hai xe.

Thanh Dao đứng bên cạnh, mắt nhắm hờ trong giây lát.

Dị năng trinh sát âm thầm mở ra, cảm nhận lan theo hướng bánh xe kéo dài.

Nàng mở mắt, khẽ nhíu mày.

“Có người, không ít giống như vừa di chuyển, vừa đề phòng.

Văn Bình xoay cổ tay, khớp xương kêu răng rắc, cười nhạt:

“Không giống đội tuần tra.

Mùi này là giang hồ.

Sở Sinh nhìn về hướng tây nam, nơi những tòa nhà thấp dần, thay vào đó là khu nhà kho cũ và bãi đỗ xe bỏ hoang.

“Chúng không chạy thẳng cốtình vòng vèo.

có thể là sợ bị theo đối hoặc là đang dụ gì đó.

Thường Sinh từ đầu đến cuối vẫn im lặng.

Hắn đứng ở cuối đội hình, ánh mắt dán chặt vào dấu bánh xe, rồi chậm rãi ngẩng lên nhìn về phía trước.

Trong khoảng khắc đó hắn cảm giác rất quen, có ánh mắt đang nhìn về phía nhóm hắn.

“Chúng ta đã vào phạm vi của chúng rồi, ” hắn nói khẽ.

Văn Thiệu đứng dậy, phủi bụi trên tay.

“Giữ đội hình.

Không cần vội.

Nếu Thanh Xà thật sự ở gần, thì hắn sẽ không để chúng ta đi quá xa.

Cả nhóm tiếp tục tiến lên.

Dấu bánh xe dẫn họ xuyên qua một con phố hẹp, rồi rẽ vào khu nhà kho cũ.

Những cánh cửa sắthoen gỉ hé mở, bên trong tối om, mùi dầu máy cũ và ẩm mốc xộc ra nồng nặc.

Bỗng—

Thanh Dao giơ tay ra hiệu dừng lại.

“Có người ở trên cao.

Gần như cùng lúc đó, một tiếng cười khàn vang lên, vọng từ mái nhà kho phía trước.

“Không tệ đâu.

Giọng nói kéo dài, chậm rãi, như rắn trườn qua cát.

“Từ mấy con tốt vô danh mà lần ra được tới đây.

Trên nóc nhà kho, một bóng người đứng tựa lan can gãy, áo khoác dài màu xanh sẫm phất nhẹ trong gió.

Dưới ánh sáng lờ mờ, có thể thấy rõ một hình xăm uốn lượn nơi cổ tay đầu rãi há miệng, mắt lạnh như băng.

“Ta còn tưởng phải đợi lâu hơn.

Hắn cúi đầu, ánh mắt khóa chặt Thường Sinh.

“Không ngờ lại gặp mấy kẻ thú vị như vậy.

Không khí lập tức đông cứng lại.

Văn Bình nhếch miệng, bước nửa bước lên trước, giọng cười không che giấu:

“Xem ra chủ nhân của cái đuôi bị giãm đã lộ mặt rồi.

Bóng người trên cao bật cười khe khẽ.

“Thanh Xà” hắn nói, giọng nhẹ tênh.

“Hoan nghênh đến lãnh địa của ta.

Gió thổi qua khu nhà kho trống rỗng, cuốn theo bụi và lá khô, lăn lóc giữa hai bên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập