Chương 38:
Vùng Xám
Thanh Xà chống tay lên lan can gãy, cúi nhìn xuống, ánh mắt hắn như con rắn độc như đang đo lường con mổi trước mắt hắn có thể ăn trọn được không.
“Các ngươi đi rất ngay thẳng, không cướp b-óc, không griết bừa còn để lại đổ ăn cho mấy đứa nhỏ.
“Các ngươi là người của qruân điội đúng chứ?
Câu nói vừa rơi xuống làm mọi người trong nhóm căng thẳng.
Hắn bật cười nhạt.
”Ở cái thành phố c:
hết này, làm người tốt là chuyện xa xi đấy.
Văn Bình nghiêng đầu, nhún vai:
“Bọn ta không có thói quen đụng vào trẻ con.
“Ô?
Thanh Xà nhướng mày, ánh mắt lóe lên một tia lạnh ngắt.
“Vậy mà dám đánh mấy đứa nhóc của ta phế luôn dị năng à?
Không khí chùng xuống.
Văn Thiệu bước lên nửa bước, giọng trầm lại:
“Người của ngươi chủ động gây hấn.
Chúng tt chỉ là tự vệ.
Thanh Xà nhìn hắn im lặng vài giây, rồi ánh mắt hắn chuyển sang một người mang bộ áp gai nhọn đen Thường Sinh.
Không phải nhìn bộ giáp, không nhìn thanh kiếm hắn đeo ở hông, mà là nhìn thẳng vào con mắt của hắn.
“Còn ngươi thì sao?
Thanh Xà nói thẳng.
“Từ đầu tới cuối không nói một câu.
nhưng ngươi lại làm ta cảm giác thấy khó chịu nhất, giống như một người ta từng rất ghét.
Thường Sinh ngẩng đầu lên, giọng bình thản:
“Ngươi đứng cao quá.
Gió thổi mạnh hơn qua con hẻm hẹp, áo khoác sẫm màu lục của Thanh Xà phất lên.
“Nói chuyện, thì nên đứng cùng mặt đất.
Thường Sinh nói tiếp.
Một thoáng im lặng, rồi Thanh Xà bật cười lớn, tiếng cười vang vọng con hẻm và cả xung quanh khắp con hẻm tối.
“Thú vị thật.
Hắn buông tay khỏi lan can, xoay người bước lùi trong bóng tối trên mái.
“Hôm nay ta không đánh với các ngươi.
“Ta chỉ muốn nhìn mặt mấy kẻ dám giãm lên đuôi của ta thôi.
Trước khi biến mất vào bóng tối, giọng hắn vang vọng xuống, lạnh như rắn trườn qua đá:
“Nhưng lần sau.
nếu các ngươi lại còn tiếp tục đi về phía tây nam.
“Thì phải tuân theo luật của ta, hoặc là trở thành thức ăn.
Bóng người tan vào màn sương tối, nhà kho lại chìm vào trong tĩnh lặng.
Văn Bình thở ra một hơi, nheo mắt:
“Phiền phức tồi đây.
Thường Sinh hắn không trả lời, hắn chỉ nhìn về phía Thanh Xà biến mất trong bóng tối, bàn tay khẽ siết chuôi kiếm sau hông.
Hắn biết con rắn trước mặt, không hề là một đối thủ đơn giản, con rắn này sẽ còn quay lại.
Văn Thiệu lúc này lấy ra bộ đàm, sắc mặt trầm trọng.
“Tín hiệu khu này bị nhiễu nặng, không phải tự nhiên.
Văn Bình nhíu mày:
“ý cậu là có người cố tình?
Văn Thiệu gật nhẹ, ánh mắt vẫn dán vào màn hình bộ đàm chỉ toàn nhiều sóng.
“Không phải mức nhiễu do địa hình hay thời tiết.
Tần số bị chèn ép, giống như có thiết bị phát công suất thấp đặt xung quanh hướng này.
Thanh Dao cau mày, giọng hạ thấp:
“Nếu vậy, đội trinh sát mất liên lạc không phải do tai Trạn đơn thuần.
Sở Sinh dựa lưng vào tường, tay khoang trước ngực:
“Bị theo dõi, bị xua đuổi, rồi bị dồn vào thế nguy hiểm.
Lâm Thanh Dao nhìn về hướng tây nam, nhìn về hướng những tòa nhà đổ nát:
“Nếu bị đuổi theo, rồi cuối cùng thì bị quái vật.
Không khí xung quanh trùng xuống, mọi người đều hiểu kết cục của họ.
Văn Bình hừ một tiếng, nụ cười thường ngày trên mặt hắn lúc này đã gần như hoàn toàn biến mất:
“Xe bọc thép lật không phải do quái vật chủ động tấn công”
“Có thể họ vừa chạy vừa đánh, vừa né thứ gì đó.
Khi đội hình loạn, gặp quái vật thì xong.
Văn Thiệu hiểu ý, sắc mặt càng nặng:
“Thanh Xà hắn ta không ra tay, hắn đến đây cảnh cáo chúng ta khu vực hướng tây nam này có chủ.
Gió thổi qua khu nhà trống trước mặt, cuốn theo những làn k:
hói m-ù mrịt.
Xa xa có thể nghe được tiếng kim loại cốt két.
Văn Thiệu không trả lời ngay.
Hắn nhìn về hướng tây nam, nơi những dãy nhà đổ nát chồng lên nhau, rồi mới chậm rãi lên tiếng:
“Quay về bây giờ thì quá muộn.
Hắn gõ nhẹ lên bộ đàm, màn hình vẫn chỉ là những vết sóng loạn.
“Dù đi ra chỗ khác có sóng, báo cáo lên cũng chỉ là nghi ngờ.
Mà nghi ngờ thì không đủ để báo cáo cấp trên điều động lực lượng.
Văn Bình nhếch môi, trong ánh mắt lóe lên tia lạnh:
“Nhưng nếu đi tiếp, là chui thẳng vào lảnh thổ của con rắn đó.
“Đúng” Văn Thiệu gật đầu, không do dự lâu.
“Và đó cũng là cách mà chúng ta để xác nhận.
Thanh Dao im lặng vài giây rồi mới lên tiếng:
“Nếu đội hình trinh sát thật sự bị truy đuổi, th chắc chắn sẽ còn dấu vết.
Không thể biến mất hoàn toàn được.
Sở Sinh bật cười khẽ, nhưng giọng không chút nào thoải mái:
“Nghe giống con mồi tự bước vào ổ rắn nhỉ.
Không khí lặng đi, cuối cùng Văn Thiệu suy nghĩ hổi lâu, rồi mới mở mắt ra quyết định:
“Tiếp tục nhiệm vụ”
“Giữ đội hình, chúng ta sẽ không truy đuổi sâu nếu có giao tranh xảy ra.
“Ưu tiên tìm dấu vết của đội trinh sát, không được chủ động khiêu khích đối phương.
trừ khi chúng ta bị ép.
Hắn nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại ở Thường Sinh lâu hơn một chút.
“Đi thôi.
Cả nhóm không ai lên tiếng phản đối.
Họ rời khỏi khu nhà kho, tiến sâu hơn về phía tây nam của thành phố bỏ hoang.
Mặt đất bắt đầu xuất hiện những vết bánh xe đứt quảng, có chỗ in sâu, có chỗ bị kéo lê.
Trên tường một số toàn nhà, có vết trầy bất thường, không giống dấu vết của Zombie để lại.
Càng đi sâu cả nhóm mới bắt đầu phát hiện, một số toàn nhà đều được phun sơn hình dáng một con rắn lục thân uống cong, miệng đang há mồm khè ra đáng sợ trước mặt.
Ngay lúc đó, Thường Sinh chọt dừng bước.
Hắn không nhìn vết bánh xe, mà nhìn sang một con hẻm hẹp bên cạnh, nơi ánh sáng gần như không.
chiếu tới.
Trên bức tường nứt vỡ ở đó, có một vệt đen dài bị cạo mạnh, kim loại ma sát với bê tông để lại dấu cháy xém mờ nhạt.
Hắn bước tới, đưa tay sờ nhẹ.
“Không phải zombie.
Mọi người lập tức quay sang.
“Vết này là do thân xe cạ vào, ” Thường Sinh nói chậm rãi.
“Bị ép rẽ gấp.
Thanh Dao lập tức tới gần, mắt sáng lên:
“Có dầu.
Dưới nền đất lẫn bụi và máu khô, một vệt dầu Loang nhỏ gần như đã khô cứng, bị dấu chân giảm nát, nhưng.
vẫn còn mùi rất nhạt.
“Xe bọc thép, ” nàng khẳng định.
Văn Thiệu nhìn về phía con hẻm tối, sắc mặt trầm xuống:
“Không đi theo đường lớn.
“Đội trinh sát bị dồn vào đây.
Văn Bình nhếch môi, ánh mắt lạnh hẳn:
“Thanh Xà xua họ chạy.
“Rồi quái vật chờ sẵn.
Gió thổi qua con hẻm hẹp, phát ra tiếng hú khẽ như rên rỉ.
Văn Thiệu giơ tay:
“Đổi hướng.
Bỏ qua dấu bánh xe của bọn chúng.
“Đi theo dấu vết thật.
Cả nhóm không ai phản đối, từng người lặng lẽ bước vào bóng tối của con hẻm, nơi đội trin† sát đã từng chạy trốn trong tuyệt vọng.
Đi được vài con phố, Văn Thiệu đột nhiên giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Khoan.
Hắn cúi xuống, dùng găng tay gạt lớp bụi xám phủ trên mặt đường.
Dưới đó không phải là vết bánh xe của bọn Thanh Xà, mà là dấu xích nặng, răng xích sâu, khoảng cách rất đểu loại này không thể nào bọn chúng có thể có được, loại này duy nhất chỉ có trên xe bọc thép trinh sát mà cả nhóm gặp ở ngã tư ngày hôm qua.
Thanh Dao lập tức quỳ xuống bên cạnh, nheo mắt lại cảm nhận.
“Có hai lớp dấu vết chồng lên nhau“ cô nói nhanh.
“Dấu xích này cũ hơn nhưng bị bánh xe khác cố tình cán đè lên che lại.
Thanh Dao đứng dậy, phủi bụi trên tay, ánh mắt thay đổi.
“Không cần đi tiếp nữa.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía cô nàng.
“Nếu như cứ bám theo dấu bánh xe này, chúng ta sẽ bị dẫn vòng lại ngã tư hôm qua, nơi xe bọc thép bị lật.
Văn Thiệu gật đầu, sắc mặt không bất ngờ.
“Đúng như vậy”
Văn Bình lúc này ánh mắt sáng lên, như tỏ vẻ hiểu rõ mọi chuyện, bước lên trước tự tin giải thích.
“Vậy kịch bản sẽ như này, lúc đầu họ đi trinh sát, rồi vô tình họ gặp đám Thanh Xà, rồi họ bị dồn ép, đánh không lại nên đã bỏ chạy và cuối cùng không may lại gặp quái vật.
Văn Bình vừa nói xong, không khí quanh đó lặng đi một nhịp.
“Đại khái là vậy.
Không phải bẫy cao siêu gì, chỉ là bị ép chạy.
Không khí lắng xuống, nhưng không hề căng thẳng, ai cũng đã tự ghép được mảnh còn thiết trong đầu.
Văn Thiệu nhìn lại dấu bánh xe trên mặt đường thêm một lần nữa, rồi đứng thẳng dậy.
“Chúng ta đã đủ manh mối rồi.
Hắn nói rất đứt khoát.
“Đội trinh sát mất liên lạc không phải do trai nạn đơn lẻ.
Có yếu tố con người can thiệp, khả năng cao là bị nhóm Thanh Xà xua đuổi, rồi trong lúc rút lui mới gặp quái vật.
Thanh Dao gật đầu:
“Dấu xích xe trinh sát có thật, không phải giả.
Nhưng đã bị cố tình che lại”
“Khu vực tây nam đúng là có một thế lực kiểm soát, chúng ta không cần phải xác nhận thêm.
Sở Sinh tiếp lòi, giọng bình thản.
Văn Bình chậc một tiếng, hơi tiếc nuối:
“Thế là xong à?
“Không phải xong, mà là đủ” Văn Thiệu đáp.
Hắn quay người, chỉ tay về hướng ngã tư hôm qua.
“Quay lại.
Ra khỏi vùng nhiễu, báo cáo toàn bộ cho tổng bộ.
Việc này không còn nằm trong Phạm vi của một đội cơ động nhỏ nữa.
Không ai phản đối.
Thường Sinh từ đầu tới cuối không nói lời nào.
Hắn chỉ liếc nhìn về phía những dấu sơn hình con rắn lục trên tường, trong đầu hắn hiện lên khuông mặt của Thanh Xà, không phải v sợ, mà là ghi nhớ.
Cả nhóm đổi hướng, rời khỏi con đường đầy dấu bánh xe, từng bước quay trở lại ngã tư cũ.
Ánh chiều muộn dần buồng xuống thành phố đã hoang tàn này.
Lúc này Tổng bộ, khu an toàn Dương Nam
Đèn trên trần nhà treo dọc hành lang của trụ sở chính, phản chiếu lên những bức tường bê tông dày cộm.
Trong phòng tác chiến lúc này đang hiện ra bản đồ điện tử của khu tây nam thành phố đang được phóng lớn, từng ô khu vực nhấp nháy dữ liệu nhiễu.
Một sĩ quan liên lạc đặt bộ đàm xuống bàn, giọng nghiêm túc:
“Đã nhận báo cáo từ tổ tiền phương Thường Sinh.
Tín hiệu không ổn định, nhưng nội dung đã rõ.
Ông ta nhấn nút, đoạn ghi âm ngắn vang lên, giọng Văn Thiệu đầu dây bên kia trầm, gọn, không nói thừa thải.
Báo cáo nhanh về dấu hiện nhiễu sóng, thế lực từ phía tây nam có tên Thanh Xà, dấu vết xe bọc thép bị truy đuổi, và khả năng đội trinh sát m-ất tích phần lớn có liên quan đến thế lực Thanh Xà này.
Trong phòng im lặng vài giây.
Ánh đèn trắng chiếu xuống bàn gỗ trong căn phòng, người đàn ông trung niên mặc quân phục cấp ta vừa dứt lời báo cáo.
Trong phòng im lặng một hồi lâu.
Lý Hồng Quân lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu.
Ông ta đã ngoài năm mươi, tóc hoa răm, gương mặt không giận, không cười.
Trên vai là phù hiệu chỉ huy tối cao của khu vực Dương Nam.
Chỉ riêng việc ông ngồi đây đã đủ mức độ nghiêm trọng báo cáo này.
“Thanh Xà.
Ông ta nhắc lại cái tên, giọng rất nhẹ, nhưng trong phòng không ai dám thờ mạnh.
Một sĩ quan tham mưu đứng bên cạnh lập tức mở hồ sơ.
“Là một thế lực bán quân sự hình thành từ sớm sau ngày tận thế.
Thành phần phức tạp, có cựu lính đánh thuê, tội prhạm có tổ chức, dị năng giả.
Chúng hiện tại đang hoạt động chủ yếu hướng tây nam của Dương Nam.
Hình ảnh hiện lên màn hình:
các ký hiệu con rắn lục, những khu vực nhiễu sóng chồng chéo, vài tuyến đường bị cắt rời khỏi hệ thống liên lạc.
“Chúng ta từng coi đó là khu xám, không trực tiếp gây hấn với khu an toàn, nên chưa ưu tiên xử lý.
sĩ quan nhìn văn bản nói tiếp.
Lý Hồng Quân gõ nhẹ ngón tay lên bàn.
Cộc.
“Và bây giờ thì sao?
ông hỏi.
Sĩ quan liên lạc hạ giọng:
“Một đội trinh sát m:
ất tích.
Xe bọc thép bị lật.
Dấu hiệu bị xua đuổi có tổ chức.
Tần số bị gây nhiễu có chủ đích.
Lý Hồng Quân ngả lưng ra sau ghế, mắt nhìn thẳng bản đồ điện tử.
Ánh sáng xanh phản chiếu lên tròng.
mắt ông, lạnh và sâu.
“Thanh Xà không ngu, hắn không tự dưng động vào đội trinh sát của chúng ta.
Ông quay đầu nhìn sĩ quan tham mưu.
“Hắn đang thử phản ứng của qruân đội chúng ta.
Một người khác lên tiếng, giọng thận trọng:
“Nếu điều động lực lượng lớn ngay, rất có thể sẽ kích thích xung đột diện rộng.
Khu tây nam địa hình phức tạp, còn nhiều đàn Zombie cấp trung chưa được thanh lọc.
Lý Hồng Quân im lặng vài giây, rồi chậm rãi nói:
“Cho nên ta sẽ không điều động đại quân.
Mấy người trong phòng khẽ ngẩng lên.
“Ta sẽ để hắn nghĩ rằng hắn vẫn đang ở vùng xám.
Ông xoay ghế, nhìn sang sĩ quan liên lạc:
“Nhóm của Thường Sinh đang ở đâu?
“Đang rút khỏi vùng nhiễu, dự kiến hai giờ nữa sẽ vào lại phạm vi liên lạc ổn định.
Lý Hồng Quân đứng đậy, hai tay chống lên bàn:
“Chuẩn bị một tổ phản ứng nhanh đặc biệt.
Không treo cờ, không đánh dấu qruân điội.
Danh nghĩa đội cơ động độc lập.
Ông dừng một nhịp, r Ổi nói tiếp, từng chữ rõ ràng:
“Giao cho Thường Sinh làm mũi nhọn.
Trong phòng không ai phản đối, không phải vì mệnh lệnh, mà vì cái tên đó đã đủ trọng lượng.
“Không cần đánh Thanh Xà ngay, ” Lý Hồng Quân nói.
“Ta muốn biết hắn có bao nhiêu người, bao nhiêu xe, bao nhiêu dị năng giả, và hắn đang nuôi thứ gì ở tây nam.
Ông quay người, nhìn thẳng vào bản đồ.
“Con rắn này đã lớn quá rồi.
giọng ông trầm xuống.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập