Chương 4: Đêm đầu tiên của lựa chọn

Chương 4: Đêm đầu tiên của lựa chọn Thường Sinh lặng lẽ rời khỏi cửa sổ, lưng dựa vào bức tường lạnh ngắt, hắn nhắm mắt một giây, rồi mở ra.

Trong đầu, hình ảnh vừa rồi không ngừng hiện lên, cánh cửa sắt rung lên dưới móng tay xác sống, những gương mặt tái nhọt vì sợ hãi, và cả đám người chen chúc trong một không gian hẹp.

Cửa sắt kia…

không bền.

Chỉ cần bị vây đủ lâu, hoặc có thứ gì đó mạnh hơn xuất hiện, nó sớm muộn cũng sẽ bị phá.

Mà nhóm người kia quá đông, trong tận thế, đông người không đồng nghĩa với an toàn.

Đông người chỉ có nghĩa là nhiều biến số hơn, nhiều kẻ hoảng loạn hơn và nhiều cái c-hết hơn.

Ánh mắt Thường Sinh lại vô thức hướng về phía khu ký túc đối diện.

Giữa đám người hỗn loạn ấy, hắnnhìn thấy cô.

Thanh Dao.

Vẫn là dáng người đó, vẫn là cách cô đứng nghiêng che cho người khác, dù chính mình cũng run rẩy.

Trong lồng ngực, có thứ gì đó khẽ siết lại.

Một cảm xúc rất quen…

rất ngu xuẩn.

Thường Sinh siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào da thịt Hắn quay mặt đi, trong tận thế, cảm xúc là thứ xa xỉ nhất.

Muốn sống thì không thể mềm lòng.

Hắn đi dọc theo căn tin của kí túc, thấy phòng kho liền đẩy cửa vào, may thay trong này còn thừa thức ăn đóng hộp, nước uống khá đủ để hắn có thể sống một tháng nếu chỉ có một mình hắn dùng.

Bắt đầu thu gom đồ ăn, nước uống sau khi thu thập xong còn thừa hắn cũng lười lấy, hắn cũng không có ý định ở đây quá lâu, hắn còn về nhà để xem Bố, Mẹ và Anh trai nữa không biết họ còn sống không.

Ban đầu hắn có cố liên lạc điện thoại, nhưng mà không có ai bắt máy đầu dây bên kia, hắn hiện tại đang rất lo hắn không thể ở lại đây quá lâu được.

Mới đẩy cửa ra ngoài hắn liền bị một giọng nói làm hắn dừng động tác lại.

"Thường Sinh là ngươi hả?"

Thường Sinh quay đầu nhìn bên phát ra tiếng động, trước mắt hắn là một gương mặt mà dù có hóa thành tro hắn cũng không quên được.

Triệu Dương.

Vẫn là cái dáng người cao to, tóc cắt ngắn, ánh mắt lộ rõ vẻ hung hăng quen thuộc.

Chỉ có điều, trên quần áo hắn lúc này dính không ít v:ết máu khô, khóe miệng còn trầy xước, trông chẳng khá hơn là bao.

Rồi ngay sau đó, hắn bật cười lớn.

“Ha ha ha! Đệt thật, ta tưởng ngươi c-hết từ hôm qua rồi chứ?”

Thường Sinh nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến mức lạnh lẽo.

Triệu Dương chẳng để ý đến ánh mắt kia, trực tiếp bước tới, vươn tay khoác lên vai Thường Sinh như thể hai người là anh em thân thiết nhiều năm.

“Ghê thật, sống dai ghê.”

Thường Sinh hơi nghiêng người, tránh đi động tác kia, nhưng Triệu Dương.

vẫn cười cợt, quay đầu hô lớn về phía sau hành lang.

~“ Lại đây xem chúng ta có ai này!” Tiếng bước chân vang lên, vài bóng người lần lượt xuất hiện, trong đó có mấy kẻ quen mặt từng tham gia trận vây đánh hôm qua, và đứng sau là Trần Phàm.

Hắn vẫn giữ bộ dạng chỉnh tề hơn người khác, ánh mắt lướt qua Thường Sinh rất nhanh, khóe miệng cong lên một nụ cười đúng mực.

“Cậu không sao là tốt rồi.”

“Hôm qua loạn như vậy, ai cũng nghĩ là cậu không trụ nổi.”

Giọng nói ôn hòa, ánh mắt chân thành.

Nếu là người khác, có lẽ đã tin, hắn nhớ rất rõ ánh mắtlạnh lùng đứng nhìn ngày hôm qua, nhớ rõ ai là kẻ đứng sau sai khiến.

Triệu Dương lúc này mới để ý tới chiếc balo trên lưng Thường Sinh, hắn chau mày một chút, rồi định vo lấy nhưng bị Thường Sinh tránh.

Mặt Triệu Dương lạnh hẳn:

"Gì đây chúng ta là bạn mà, ta chỉ thấy balo ngươi bị cộm lên thô có vẻ nhiều đồ nhỉ?."

“Không phải của chung.”

Chỉ bốn chữ, nhưng đủ để chặt đứt bầu không khí giả tạo.

Không khí xung quanh chợt chùng xuống.

Ở phía sau, Trần Phàm lặng lẽ quan sát toàn bộ.

Ánh mắt hắn lóe lên một tỉa tính toán rất nhanh, rồi lập tức bị che giấu dưới vẻ mặt điềm tĩnh quen thuộc.

Thường Sinh liếc mắt qua đám người.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắthắn dừng lại nơi Thanh Dao đang đứng phía sau, được vài người vây quanh.

Chỉ một thoáng thôi rồi hắn đã thu hồi ánh nhìn, xoay người rời đi, không chút do dự.

Triệu Dương quay đầu gọi với theo.

“Mạt thế rồi, đi một mình c-hết nhanh lắm, gia nhập nhóm bọn ta đi.”

Trần Phàm cũng bước lên nửa bước, giọng nói hòa nhã hơn: “Đúng đó, ở thời điểm này, nhiều người vẫn an toàn hon.”

Nhưng Thường Sinh không hề quay đầu, hắn cứ thế bước đi, dáng lưng thẳng, như thể những lời kia hoàn toàn không tồn tại.

Triệu Dương nhìn theo bóng lưng ấy, mặt tối sầm lại.

“Thằng con hoang c:hết tiệt…”

Hắn siết chặt nắm tay, bước lên một bước, rõ ràng có ý định đuổi theo.

Ngay lúc đó, Trần Phàm đưa tay chặn lại, lắc đầu khẽ khàng.

Hắn nhìn theo hướng Thường Sinh rời đi, khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt.

“Trong thời buổi này có những người, sớm muộn gì cũng phải quay lại.”

Thường Sinh quay lưng, không ngoái đầu thêm lần nào nữa.

Hắn trở về căn phòng ký túc quen thuộc của mình.

Cánh cửa vừa khép lại, toàn bộ ồn ào bên ngoài lập tức bị chặn lại, chỉ còn lại sự yên tĩnh nặng nề.

Hắn đặt balo xuống giường, tháo dây quai, mở ra kiểm tra lại từng món đổ bên trong, thức ăn đóng hộp, nước uống, đèn pin, dao phay.

Không nhiều, nhưng đủ để hắn sống sót trong một khoảng thời gian ngắn.

Hắn kéo bàn ghế chắn trước cửa, dùng dây buộc cố định lại, rồi mới ngồi xuống mép giường thở ra một hơi dài.

Không phải vì mệt, mà vì hắn đang tính toán.

“Không thể ở đây lâu…”

Zombie trong khu ký túc sẽ ngày càng nhiều, con người cũng vậy, so với xác sống, lòng người còn khó đoán hơn.

Ánh mắt hắn roi vào balo, dừng lại vài giây, rồi chậm rãi ngẩng lên “Phải rời khỏi trường.”

Nhưng không phải bây giờ, it nhất, trước khi đi, hắn cần thêm sức mạnh.

Thường Sinh khoanh chân ngồi xuống, hít sâu một hoi, bắt đầu vận chuyển Thổ Nạp Căn Nguyên, khí tức quen thuộc dần dâng lên trong cơ thể.

Ngoài hành lang, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng bước chân lê lết, cào cấu khô khốc, nhưng trong căn phòng nhỏ, tâm hắn dần tĩnh lại.

Màn đêm lại kéo tới lúc này hắn mới thoát khỏi vận chuyển Thổ nạp.

[ Thường Sinh J]

[Tuvi]

:20/100

[ Cảnh Giới ]

: Luyện thể (Sơ kỳ)

[ Điểm Tích Lũy ]

:115 Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận thân thể đã rắn chắc hơn trước không ít.

Cảm giác đói cồn càc kéo tới, hắn vừa đứng dậy chuẩn bị lấy đồ ăn thì.

Bịch…

bịch…

Tiếng bước chân vang lên từ hành lang.

Thường Sinh lập tức dừng động tác, ánh mắtlạnh xuống.

Tay hắn chậm rãi đặt lên chuôi dac bên hông, ngoài cửa vang lên giọng nói thì thào: “Phòng này đúng không?”

Rắc.

Tay nắm cửa bị vặn mạnh, không mở được, bên ngoài im lặng một nhịp, rồi giọng nói kia vang lên, không còn giữ vẻ lịch sự ban ngày nữa: “Này, Thường Sinh ta biết ngươi ở trong đó, mở cửa ra đi.”

Thường Sinh không trả lời, hắn bước nhẹ sang một bên cửa, lưng dựa sát tường, hô hấp khẽ đến mức gần như không nghe thấy, ngoài cửa, Triệu Dương cười khẩy.

“Đừng giả c-hết ban ngày ngươi vác cái balo to như vậy, tụi ta nhìn thấy hết rồi."

Một giọng khác xen vào: “Trong nhóm đồ ăn sắp hết rồi, có người b-ị thương, không có ăn uống thì không cầm cự nổi.”

Rầm! Hắn đập mạnh tay lên cửa.

“Chia ra cho tụi ta một ít, coi như góp vào nhóm, bằng không tụi ta phải tự lấy” Trong phòng Thường Sinh nheo mắt, tính huống này hắn đã sớm đoán trước rồi, hắn liếc nhìn balo đặt trên giường.

Rồi nhìn cánh cửa gỗ mỏng trước mặt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập