Chương 40:
Sự yên lặng của mảnh thiết bị
Bản đồ được trải ra trên nắp một thùng thép rỉ.
Ánh đèn pin chiếu xuống, hiện lên những đường nguệch ngoạc trước đó, ghi chú chắp vá từ nhiều nguồn khác nhau.
Khu công nghiệp số 3 chỉ là lớp ngoài.
Sâu hơn nữa, lệch về phía tây nam một chút, có một vòng tròn được khoang đậm bằng bút đỏ.
Nhà máy cũ.
Không ai nói gì trong vài giây.
Thường Sinh nhìn vị trí đó rất lâu, không phải vì nó xa, mà vì nó quá rỗng.
Trên bản đồ những khu vực nguy hiểm thường dược đánh dấu dày đặc:
ổ Zombie, vùng sập, khu nhiễu mạnh.
Riêng chỗ này gần như trắng tinh.
“Trắng quá.
hắn nói.
Văn Thiệu gật đầu.
Hắn bật thiết bị liên lạc, chỉnh tần số lên kênh mã hóa cấp trung.
Tín hiệu chập chòn trong một nhịp, rồi ổn định.
“Đội số 7 báo cáo.
Giọng tổng bộ vang lên sau vài giây trễ, khô và ngắn:
“Nghe.
Văn Thiệu nói chậm, rất rõ ràng:
“Xác nhận dị thường quy mô lớn.
Zombie trong khu vực di chuyển có định hướng, không phải hành vi bản năng.
Nhiều nhóm sinh tồn báo cáo cùng mệ hiện tượng, hướng nhìn khác nhau nhưng điểm hội tụ trùng khớp.
Hắn dừng lại một nhịp, rồi bổ sung câu quan trọng nhất:
“Có khả năng tồn tại một thứ gì đó thu hút bọn chúng tới.
Đầu bên kia im lặng lâu hơn bình thường.
“Đã ghi nhận.
giọng tổng bộ trầm xuống.
“Các cậu có xác định được vị trí chưa?
Văn Thiệu nhìn Thường Sinh một cái, rồi trả lời:
“Nhà máy cũ trong vùng lõi khu công nghiệp số 3.
Vùng nhiễu mạnh, tín hiệu không ổn định.
“Không được tiếp cận sâu nếu chưa có xác nhận cấp trên.
“Đã rõ.
Văn Thiệu đáp.
Hắn tắt liên lạc, không ai hỏi vì sao vẫn tiếp tục đi tới đó chỉ là căn dặn không được đi quá sâu, như thể quyết định đó đã được đưa ra từ trước khi báo cáo.
Cả nhóm rời khỏi khu sinh tồn khi trời bắt đầu xám lại.
Mặt trời bị mây bụi che khuất, ánh sáng đổ xuống thành một màu đục nhạt, không đủ để gọi là ngày, nhưng cũng chưa hẳn là đêm.
Đường tới nhà máy cũ không có nhiều Zombie, điều đó khiến người ta càng cảnh giác hơn.
Lâm Thanh Dao đi sát Thường Sinh hơn thường lệ, bên cạnh Thanh Dao vừa đi vừa nhắm mắt vài lần ngắn, mỗi lần đều nhíu mày sâu hơn.
“Sóng ở phía trước không giống trước kia” Cô nói khẽ.
“Không loạn, nhưng.
đều”.
“Đều?
Văn Bình bỏi lại.
“Giống như có nhịp” Thanh Dao đáp lại.
“không phải tiếng ồn, mà là dao động có chu kỳ vậy”
Lâm Thanh Mộc nhìn những dây leo dưới chân khẽ rung lên theo gió.
“Thứ đó không chỉ thu hút Zombie, mà nó còn đang ảnh hưởng cả môi trường xung quanh.
Thường Sinh đi trước dẫn đầu không nói gì, hắn cảm nhận được một cảm giác từ lúc còn cách xa, một áp lực rất nhẹ, không đủ đề gây đau, nhưng đủ để khiến người ta luôn có cảm giác mình đang bước vào một thứ gì đó.
Nhà máy cũ hiện ra trước mặt cả nhóm, không còn tường rào hoàn chỉnh, cổng thì nghiêng sang hẳn một bên.
Những chữ sơn trên bảng hiệu đã bong tróc, chỉ còn đọc được hai chữ cuối mờ nhạt.
Bên trong, không có tiếng Zombie, cũng chẳng có tiếng gió, chỉ có sự im lặng đến mức khiến tiếng bước chân rõ hơn bình thường.
Thường Sinh dừng lại trước ranh giới bóng.
đổ của nhà máy.
Hắn giơ tay, cả đội dừng theo, hắn mới thấp giọng nói.
“Vào trong này, mọi thứ sau vạch này, coi như không còn trong bản đồ quen thuộc nữa.
Văn Thiệu siết lại quai balo :
“Khoảng cách giữ nguyên.
Nếu mất liên lạc quá ba mươi giây phải—”
“—rút ngay.
Sở sinh tiếp lời.
Cả nhóm bước qua cánh cổng.
Ngay khoảng khắc đó, thiết bị liên lạc trong người Văn Thiệu phát ra một tiếng rẹt rất nhẹ rồ tắt hẳn đi.
“Chúng ta đã vào vùng trung tâm.
Ở phía sâu trong nhà máy, một ánh sáng rất mờ, không rõ nguồn, chớp lên rồi tắt.
Như thể có thứ gì đó vừa nhận ra họ đã tới.
Thường Sinh bước chân chậm lại, nền bê tông dưới đất có những vết rạn nứt rất cũ, nhưng giữa các vết nứt lại có dấu mài mới, như thể có gì đó thường xuyên bị kéo lê qua đây.
Không phải Zombie, bọn chúng không để lại dấu vết có quy luật như thể này được.
“Có mùi kim loại bị hung nóng, không phải rỉ sét.
Văn Thiệu đưa tay ra hiệu dừng hẳn đội hình.
“Chia tầm nhìn, không được tiến thêm quá sâu.
Thanh Dao nhắm mắt, lần này lâu hơn.
Vai cô hơi run, nhưng giọng vẫn ổn định:
“Nó không ở một chỗ.
Câu nói vừa dứt liền khiến không khí chùng xuống.
“Không phải sinh vật cố định?
Lâm Thanh Mộc hỏi.
“Không” Thanh Dao lắc đầu phủ nhận.
“Là trung tâm không cố định, giống như một trường ảnh hưởng đang di chuyển nhưng rất chậm.
Văn Bình nuốt nước bọt.
“Ý là nó đang tuần tra?
Không ai trả lời hắn, nhưng chính sự im lặng đó là câu trả lòi.
Từ sâu trong nhà máy, vang lên một tiếng keng rất nhẹ, không phải là kim loại rơi, mà giống một ai đó đang gõ.
Thường Sinh nghiêng đầu, ánh mắt lạnh đi.
“Có thứ đang thử phản ứng của chúng ta.
Ngay sau đó, một xác Zombie từ hành lang bên trái đổ sầm ra ngoài.
Cơ thể nó không còn nguyên vẹn, phần ngực lõm hẳn vào trong như bị ép bỏi lực rất lớn.
Nhưng điều khiến người ta rợn nhất là nó vẫn còn cử động.
Không có dấu hiệu lao tới, không gào, chỉ bò chậm về phía ánh sáng yếu trong nhà máy, như bị kéo bằng một sợi dây vô hình.
“Đây không phải là trùng hợp” Văn Thiệu khẽ lên tiếng.
“Là điều khiển.
Zombie đột ngột dừng lại.
Đầu nó xoay một góc không thể có ở sinh vật sống, rồi nó quay về phía nhóm Thường Sinh, không phải là nhìn, giống như là định vị.
Ngay khoảng khắc đó, áp lực trong không khí bỗng tăng vọt.
Thanh Dao mở mắt ra:
“Nó khóa được chúng ta r Ồi!
Thường Sinh không chần chừ, hắn bước lên một bước, chỉ một bước nhưng khí tức trên người hắn đã lập tức thay đổi.
Không bộc phá, không phô trương, chỉ là một cảm giác sắc bén đến mức khiến da đầu người khác tê dại.
Zombie kia đột nhiên bị co giật dữ đội, như thể có chất xúc tác gì đã tác động lên nó.
Rồi nổ tung, không phải nổ tung ra bung bét thịt, mà là toàn bộ cơ thể bị ép vào bên trong, xương v‹ vụng, máu bắn ra thành một vòng tròn bắn lên không trung.
Giưa đống hỗn độn đó, có một thứ rơi xuống nền bê tông, một mảnh kim loại đen, hình thoi, nóng rực.
Sở Sinh cúi nhìn từ xa, hít sâu:
“Đó là một thiết bị sao?
Không khí trong nhà máy đột ngột yên tĩnh trở lại, áp lực giảm xuống, như thể “thứ kia” vừ:
nhận ra:
nhóm này không dễ thử.
Thường Sinh nhìn về sâu nhất trong nhà máy, nơi bóng tối dày đặc, hắn nói rất khẽ nhưng cẻ đội đều nghe rõ:
“Nó biết chúng ta đến vì nó.
Càng tiến đến gần nhà máy, tín hiệu liên lạc càng yếu đi, nhưng không biến mất hẳn như vùng nhiễu trước đó.
Nó giống như bị ép xuống, bị bóp lại chập chờn.
Văn Thiêu gửi báo cáo cuối cùng về tổng bộ, giọng ngắn gọn:
“Xác nhận hiện tượng dẫn dắt Zombie đa hướng.
Nghi vấn có trung tâm điều phối xác sống tại khu nhà máy cũ.
Đội 7 tiếp cận để xác nhận bản chất.
Bên kia chỉ đáp lại một câu:
“Ưu tiên sống sót.
Thu thập được gì thì mang về”
Liên lạc ngắt mất, không ai nói gì thêm.
Cổng nhà máy đã sập một nửa, khung thép cong vênh như bị thứ gi đó bẻ gãy từ bên trong.
Bên trong tối hắn, ánh sáng bên ngoài chiếu vào như bị nuốt mất.
Zombie đứng rải rác khắp sân trong nhà máy, cảnh tượng đó làm người khác khiếp sợ, những con xác sống lúc này lại đang đứng im tại chỗ, giống như chúng được giao mệnh lệnh Văn bình nuốt nước bọt:
“Mẹ kiếp, tụi nó biết đứng im từ bao giờ vậy?
Thường Sinh không đáp.
Hắn đã bước lên trước, ngay khi hắn đặt chân qua ranh giới cổng nhà máy.
Ấm—!
Toàn bộ cửa sắt phía sau tự động khép lại, không phải đóng cái rầm, mà trượt xuống chậm rãi, nặng nề.
Tiếng kim loại cọ vào nhau tạo ra tiếng kít kít vang khắp vang vọng trong phòng nhà máy.
Ánh sáng trong nhà máy bật lên.
Không phải đèn điện, mà là những đường ánh sáng mờ mờ chạy dọc theo tường và trần, như mạch máu đang phát sáng.
Chúng đang lan rộng ra từng đoạn chiếu rõ phần trung tâm xưởng.
Ở đó có một khối cầu khổng lồ.
Không thể gọi là người, nhưng cũng, chẳng thể gọi nó là máy.
Một thân thể ghép giữa kim loại, xương sống của người và những bó dây tối màu đang chậm rãi co giản ra.
Nó không đứng, mà gắn trực tiếp vào nền nhà máy, cứ như thể nơi này là một phần cơ thể của nó vậy.
Zombie xung quanh đồng loạt co giật quỳ xuống.
Một cảm giác áp lực vô hình đè ép tất cả thành viên trong nhóm.
Văn Thiệu siết chặt tay, trán chảy mồ hôi:
“Thường Sinh.
lui—”
Nhưng đã quá muộn, khối cầu kia động.
Một cánh tay không hoàn chỉnh vương ra, kéo theo tiếng kim loại vang lên rít chói tai.
Không nhanh, nhưng đủ, một đòn nhắm thẳng vào vị trí Thường Sinh đang đứng.
Không có thời gian suy nghĩ.
Thường Sinh bước chéo sang bên, băng vải bọc kiếm rơi ra, không có chiêu thức rườm rà chỉ là một nhát chém thẳng.
Kiếm quang lóe lên trong tích tắt.
Keng—!
Âm thanh v:
a chạm không giống chém vào thịt, cũng không giống kim loại.
Giống như chém trúng một lõi cứng đang bao bọc bởi thứ gì đó sống.
Một vật nhỏ bị văng ra, lăn trên nền bê tông.
Khối tròn kia khựng lại, toàn bộ ánh sáng trong nhà máy chớp tắt loạn xạ.
Zombie xung quanh đồng loạt ngã rạp xuống đất, co giật dữ dội.
Thanh Dao hét lên:
“Nó bị gián đoạn TỒI!
Nhưng chỉ trong chớp mắt, ánh sáng tắt phụt trong căn phòng tối om lại, rồi một lực đẩy cực mạnh bùng ra từ trung tâm xưởng, hất tất cả đội lui về sau.
Khi mọi người đã ổn định lại, khối cầu kia nó đã thu mình vào trong nền nhà một lần nữa, các mạch sáng hồi nãy tắt sạch, như thể chưa tồn tại.
Nhà máy trỏ lại khung cảnh tối om như lúc nãy, chỉ còn lại tiếng người thở.
Thường Sinh đứng yên, kiếm vẫn ở trong tay.
Ánh mắt hắn hạ xuống nển đất, vật vừa rơi vẫn nằm ở đó.
Nó có hình dáng một mảnh thiết bị gì đó hình trụ, bề mặt khắc đầy ký hiệu méo mó, nửa công nghệ, nửa.
thứ gì đó không thuộc về thời đại này.
Văn Thiệu bước tới, giọng hắn trầm lại:
“Thứ này không phải của Zombie.
Thường Sinh cúi người, nhặt nó lên.
trong khoảng.
khắc tiếp xúc đó, mảnh thiết bị ấm lên.
Không phải nóng rực, mà kiểu ấm như rờ vào bóng đèn đang bật, như thể thứ kim loại đó vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ dài, nhưng dưới lớp bụi, vài đường khắc dường như bị đổi vị t nhẹ, nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là ảo giác.
“Đặt xuống.
Văn Thiệu nói ngay, giọng rất dứt khoát.
Thường Sinh nghe theo, thả mảnh thiết bị đó xuống nền xi măng, ngay khi rời tay hắn, nhiệt độ của vật đó giảm rất nhanh, trỏ lại trạng thái lạnh lẽo vô tri như một mảnh sắt vụn.
Thanh Dao bước lên:
“Vừa tổi lúc nó thu lại, sóng trong xưởng biến mất hoàn toàn, không phải là tan đi mà giống như bị cắt.
Cả nhóm im lặng vài giây.
Văn Thiệu lúc này bước lên mang bao tay, cầm thứ vật thể đó bỏ vào túi tránh chống nhiễu.
ngày khi chuẩn bị nói gì đó, thì lúc này những con Zombie bị ngã xuống đất trong xưởng, bỗng nhiên có dấu hiệu động đây, làm cả nhóm hết hồn.
“Rút.
Văn Thiệu ra lệnh, cả nhóm lập tức di chuyển, không quay đầu lại nhìn.
Khi rời khỏi nhà máy, ánh sáng chiểu đã ngã hẳn sang màu hồng.
Gió thổi khu công nghiệp mang theo khói bụi và mùi xác thối.
Khi đi ra ngoài cổng sắt mới dừng lại, nhìn lại về hướng bọn xác sống đang đi ra ngoài dần kia, bọn chúng không còn đồng loạt, chỉ là những tiếng gào lộn xộn, như thể mỗi con đang phản ứng theo bản năng của chúng vậy.
Văn Bình mới giật mình nói:
“Bọn chúng không còn bị điều khiển nữa!
Không ai đáp lại hắn.
Bởi vì tất cả đều đang nhìn cùng một cảnh tượng trước mắt đám zombie tản ra khắp khu công nghiệp, không còn tụ lại, không còn bị kéo về một hướng duy nhất.
Có con loạng choạng đâm vào tường, có con lại bỏ đi về phía xa, dáng đi vô định.
“Đi”
Văn Thiệu nói ngắn gọn.
“Ra khỏi nơi này.
Cả nhóm không chần chừ.
Họ rút theo tuyến cũ, bỏ lại nhà máy phía sau.
Không còn bị truy đuổi, nhưng cũng không ai dám thả lỏng.
Trên đường thoát ra ngoài, không ai nói chuyện chỉ có tiếng bước chân và tiến gió lùa qua.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập