Chương 49:
Tâm Cảnh
Ánh nắng chiếu lên cửa kính trong xe, phản xạ thành những vệt sáng nhạt lướt qua taplo.
Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc ngồi im lặng, mỗi người cầm một hộp đổ ăn đóng sẵn đã nguội lạnh.
Không ai nói chuyện, chỉ có tiếng nhai khẽ và tiếng động cơ đều đều vang lên trong khoang xe.
Đã hơn một tiếng từ lúc bắt đầu dậy.
Con đường phía trước vẫn trống trải, hai bên là đồng hoang xen lẫn nhưng khung nhà đổ nát lác đác.
Xe jeep giữ tốc độ vừa phải, không nhanh đề tránh gây chú ý, cũng không chậm đến mức lãng phí thời gian.
Bản đồ trên xe nhấp nháy nhẹ.
Nam An Ì 23km
Thường Sinh liếc qua một mắt rồi thu lại ánh nhìn, hai tay vẫn vững trên vô lăng.
Lâm Thanh Mộc nuốt miếng cuối cùng, gập hộp lại, bỏ vào túi rác nhỏ bên chân.
Nàng nhìn.
ra ngoài cửa sổ, giọng nói vang lên rất khẽ, như chỉ để xác nhận:
“Không còn khu an toàn nào ở phía trước.
“Ừ” Thường Sinh đáp.
“Nam An không nằm trong hệ thống.
Im lặng lại kéo dài.
Gió thổi qua những cột điện gãy đổ bên đường, phát ra tiếng rít khàn khàn.
Xa xa, một chiếc xe tải cháy đen nằm nghiêng bên lề, khung sắt vặn vẹo, như một dấu hiệu cảnh báo kẻ đến sau.
Thường Sinh khẽ giảm ga.
“Còn hai mươi cây, ” hắn nói.
“Từ giờ trở đi, có thể sẽ không yên.
Lâm Thanh Mộc không quay đầu nhìn hắn, chỉ khẽ gật.
“Ừm.
Chiếc jeep tiếp tục lăn bánh, tiến sâu hơn vào vùng đất không còn được đánh dấu là an toàn.
Con đường dẫn vào Nam An dần hiện rõ hình ảnh của một thành phố rất đông đúc.
Những dãy nhà san sát nhau hơn hẳn Dương Nam, bảng quảng cáo lớn nhỏ treo chồng chéo, nhiều nhà đã sập nghiêng, dây điện lòng thòng như mạng nhện.
Đường nhựa rộng nhưng đầy vết nứt, xe cộ bỏ lại nhiều không đếm kể, phần lớn đã cháy rụi hoặc bị v:
a chạm làm biến dạng, tạo thành những hành lang hẹp bắt buộc phải len qua.
Chiếc jeep chạy chậm lại, ban đầu chỉ là một hai bóng dáng lảo đảo xuất hiện ở ven đường, rồi ba rồi năm.
Những thân hình xiêu vẹo, quần áo rách nát, da xám ngoét, ánh mắt vô hồn quay về phía có âm thanh động cơ.
Chúng chưa tụ lại thành đàn, nhưng mật độ rõ ràng cao hơn rất nhiều so với vùng ngoài.
Thường Sinh giữ tay lái cực kỳ cẩn thận, liên tục điều chỉnh để tránh những cái xác đứng giữa đường.
Có con còn đập tay lên thân xe khi lướt qua, móng tay cào vào lớp sơn xe tạo nên tiếng làm người khác khó chịu, khiến Lâm Thanh Mộc khẽ siết chặt dây an toàn.
“Đông hơn rồi.
nàng khẽ nói.
“Ù” Thường Sinh đáp, mắt không rời phía trước.
“Đông có thể gấp đôi Dương Nam.
Xe vừa vòng qua một giao lộ, phía trước đã có hơn chục con Zombie lảng vảng quanh một chiếc xe buýt lật ngang, Nếu cố chen qua, rất dễ kẹt bánh hoặc va vào khung cửa sắt.
Thường Sinh đạp phanh.
Chiếc jeep dừng lại hẳn, động cơ vẫn nổ đều.
Hắn nhìn nhanh mọi hướng, rồi tắt máy, không khí lập tức yên lặng hơn nhiều.
“Không đi tiếp bằng xe nữa.
hắn nói.
Lâm Thanh Mộc hiểu ý hắn, không hỏi thêm.
Nàng mở balô, kiểm tra nhanh đồ dùng, kéo khóa lại gọn gàng.
Hắn lấy chìa khóa xe, mở cốp sau, lấy đi những đồ cần thiết.
Động tác gọn gàng, sau đó hắn đóng cửa xe, liếc nhìn chiết jeep lần cuối.
“Để lại đây?
⁄Ừ, chỗ này còn thoáng.
Quay lại vẫn còn dùng được.
Hai người men theo mép đường, lần vào giữa những chiếc xe bỏ hoang, một bầy Zombie lớn trước mặt ở xe buýt bị lật ngang, hắn lấy vải từ kiếm ra, đi từ từ tới hướng chúng.
Sau một phút tất cả đã chết sạch, đa phần đều là Zombie cấp thấp, mặc dù điểm tích lũy sẽ lên ít nhưng vậy còn đỡ hơn là không có.
Hai bóng người cứ thế đi dọc đường, Thường Sinh cứ đi trước mặt, thấy con nào là griết con đó, cứ thế nhanh chóng tiến vào cổng mời chào thành phố Nam An.
Tấm bảng kim loại treo nghiêng, chữ sơn bong tróc, một góc đã sập xuống đất.
Phía sau cổng là những dãy toà nhà cao tầng xếp chồng lên nhau, im lìm như những khối bê tông crhết.
Gic lùa qua các con hẻm hẹp, mang theo nhàn nhạt của máu khô.
Mật độ Zombie rõ ràng tăng lên.
Không còn lẻ tẻ từng con nữa, mà là từng cụm nhỏ rải rác giữa các ngã tư, trước cửa hàng tiện lợi, dưới bóng cầu vượt.
Có con đứng bất động như tượng đá, có con lảo đảo đi vòng quanh một khu vực nhỏ, bản năng bị kìm lại vì không nghe thấy âm thanh lớn.
Thường Sinh ra hiệu dừng lại.
Hắn đứng sau một chiếc xe con lật nghiêng, quan sát nhanh bốn phía.
Ánh mắt lạnh và tỉnh táo, không mang theo chút vội vàng nào.
“Đi sát mép phải, đừng vào đường chính.
Lâm Thanh Mộc gật đầu, bước sát sau lưng hắn nửa bước.
Khoảng cách vừa đủ để hắn che phía trước, cũng đủ để nàng không cản đường khi cần xoay người hoặc rút lui.
Một con Zombie từ trong tiệm tạp hóa đổ nát lảo đảo đi ra.
Chưa kịp phát ra âm thanh, Thường Sinh đã tiến lên một bước, kiếm đâm gọn vào đầu.
Thân thể đổ xuống không tiếng động, máu thấm vào nền xi măng nứt nẻ.
Không dừng lại.
Con thứ hai, thứ ba đều là Zombie cấp thấp.
Động tác của hắn dứt khoát, tiết kiệm sức lực đến mức tối đa.
Lâm Thanh Mộc nhìn bóng lưng ấy, trong lòng dâng lên cảm giác khó nói không phải sợ, mà là khoảng cách.
Hắn giống như đã quen với việc này từ rất lâu rồi.
Đi sâu thêm vài con phố
Một tòa nhà hành chính ba tầng hiện ra trước mắt.
Cửa kính vỡ nát nhưng cấu trúc vẫn còn nguyên, xung quanh ít Zombie hơn hẳn.
Trên tường treo tấm biển gì sét:
Trung tâm dịch vụ cộng đồng – Nam An.
Thường Sinh dừng bước.
“Chúng ta sẽ nghỉ ở đây.
Lâm Thanh Mộc nhìn quanh, rồi nhìn hắn, gật đầu.
Hai người nhanh chóng tiếp cận, kiểm tra tầng một, dọn sạch ba con Zombie còn sót lại bên trong.
Cửa chính được chặn tạm bằng bàn ghế.
Thường Sinh đi trước, từng bước nhẹ, kiếm vẫn đeo ngang hông, mũi giày đặt xuống sàn gần như không phát ra tiếng động.
Hắn rà soát từng góc khuất, từng cầu thang và ánh mắt dừng lại lâu hơn ở những nơi có mùi máu.
Tầng hai trống rỗng.
Chỉ có vài bàn làm việc bị lật, giấy tờ rơi vãi, cửa sổ vỡ, gió lùa qua khe kính vỡ tạo thành tiếng rít nhẹ đều đều.
Thường Sinh đứng ở cầu thang, lắng nghe vài giây, rồi mới khẽ gật đầu.
“Tạm thời an toàn.
Lâm Thanh Mộc thở ra một hơi nhẹ, không phải vì mệt, mà giống như đến lúc đó mới cho phép chính mình thả lỏng một chút.
Nàng đặt balô xuống cạnh tường, lấy ra một chai nước uống ngụm nhỏ.
“Ở đây có cao không?
“Không, nhưng tầm nhìn rất tốt.
Thường Sinh kéo một cái bàn gỗ nặng sát cửa kính vỡ, che bớt khoảng trống.
Động tác không vội, cũng không dư thừa.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn một lúc, rồi quay đi, bắt đầu sắp xếp đồ đạc.
Nàng lấy băng gạc, thuốc sát trùng đặt lên bàn, dù không có vết thương nào cần xử lý ngay.
Chỉ là một thói quen.
Thường Sinh để ý thấy, nhưng không nói.
Khi mọi thứ đã tạm ổn, hắn ngồi xuống gần cửa sổ, dựa lưng vào tường, một chân co lên, tay đặt lên chuôi kiểm.
Ánh sáng chiều xuyên qua lớp bụi mỏng, rọi lên gương mặt hắn, làm nổi rõ quầng thâm mắt và làn da tái hơn thường ngày.
Lâm Thanh Mộc nhìn thấy điều đó.
Nàng do dự một chút, rồi vẫn lên tiếng:
“Ngươi lúc này, nhịp thở hơi gấp.
Thường Sinh ngước mắt nhìn nàng, chỉ liếc qua, rồi nhanh chóng rời đi.
“Không sao.
Không phải né tránh, cũng chẳng phải trấn an.
Chỉ là một câu trả lời ngắn gọn.
Lâm Thanh Mộc không hỏi tiếp.
Nàng hiểu, nếu hắn nói “không sao“ thì nghĩa là hiện tại chưa đến mức cần bàn tới.
Nhưng nàng vẫn lấy thêm một chai nước, đặt xuống cạnh hắn.
“Để đó, khi cần.
Hắn nhìn chai nước một giây, rồi gật đầu.
“Ừ”
Ngoài kia, thành phố Nam An im lìm đến mức bất thường.
Không có tiếng còi báo động, không có tiếng người gọi nhau, chỉ có tiếng gió luồn qua những con hẻm, mang theo tiếng rí nhẹ.
Xa xa, một tiếng động trầm thấp vang lên, như vật nặng bị kéo lê trên mặt đường.
Cả hai cùng ngẩng đầu, Thường Sinh nghiêng tai lắng nghe, ánh mắt hơi nheo lại.
Âm thanh không đều, không phải đàn, cũng không phải Zombie cấp thấp thông thường.
“Có thứ gì đó lớn, nhưng còn xa.
Lâm Thanh Mộc đứng dậy, bước gần cửa sổ, nhìn theo hướng hắn chỉ.
Nàng không thấy gì ngoài những toà nhà chồng chéo và bóng tối dần buông xuống.
“Đêm nay ở lại đây?
nàng hỏi.
“Ù/” Thường Sinh đáp.
“Ra ngoài lúc này không tốt.
Im lặng rơi xuống lần nữa, nhưng không còn nặng nề như lúc trên xe.
Một lát sau, Lâm Thanh Mộc ngồi xuống đối diện hắn, tựa lưng vào chiếc tủ đựng hồ sơ cũ.
Nàng kéo áo khoác sát hơn, không phải vì lạnh mà vì gió.
“Ngày mai.
nàng nói chậm rãi, như đang cân nhắc từng chữ.
“Nếu Nam An không như mong đọi thì sao?
Thường Sinh không trả lời ngay, hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng cuối ngày đang tắt dần, thành phố chìm vào màu xám đục quen thuộc.
“Thì đi tiếp, không đừng lại.
Lâm Thanh Mộc gật đầu.
“Ta cũng nghĩ vậy.
Không có lời hữa nào cả, không có cam kết.
Chỉ là một câu xác nhận đơn giản, nhưng đủ để hai người hiểu rằng, ít nhất trong đoạn đường này, họ vẫn đang đi cùng hướng.
Bên ngoài, tiếng động trầm thấp kia lại vang lên lần nữa, lần này gần hơn một chút.
Thường Sinh đứng đậy, đặt tay lên chuôi kiếm.
“Ngủ luân phiên, ta sẽ canh trước cho ngươi.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn, khẽ đáp:
“Được”
Đêm xuống rất nhanh.
Gió đêm mang theo hơi lạnh và mùi ẩm móc len lỏi vào tầng hai qua khung cửa kính vỡ, thổ tung vài tờ giấy cũ dán sát tường.
Thường Sinh đứng tựa bên cửa sổ, ánh mắt không rời khỏi những con phố tối bên dưới.
Thành phố ban đêm khác hẳn ban ngày, những bóng đen di chuyển chậm rãi hiện lên rõ ràng hơn, từng cụm Zombie bắt đầu tụ lại theo bảng năng, dù chưa phát ra tiếng động lớn.
Hắn không động.
Hơi thở được điều chỉnh chậm lại, nhịp tim ổn định hơn so với ban ngày khá nhiều.
Cảm giác chướng nặng trong cơ thể vẫn còn đó, âm ỉ nhưng đã nằm trong tầm kiểm soát.
Sau lưng hắn, Lâm Thanh Mộc đã ngồi dựa vào tủ hồ sơ, mắt khép lại nhưng chưa ngủ hẳn.
Tay nàng vẫn đặt gần con dao ngắn, tư thếnhư thể nếu có biến sẽ tỉnh dậy liền.
Khoảng một tiếng sau.
Thường Sinh khẽ giơ tay.
Một tín hiệu rất nhỏ.
Lâm Thanh Mộc mở mắt ngay lập tức, không có vẻ hoảng loạn, chỉ có sự tỉnh táo quen thuộc “Đến lượt ngươi.
hắn nói khẽ.
Nàng gật đầu, đứng dậy thay vị trí.
Thường Sinh lui về sát tường, ngồi xuống, lưng tựa vào bê tông lạnh.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng ý thức vẫn giữ ở trạng thái nửa tỉnh.
Khoảng nửa đêm.
Một tiếng động lạ vang lên rất nhỏ, không phải tiếng bước chân kéo lê, mà là tiếng kim loại va nhẹ vào mặt đường.
Lâm Thanh Mộc cau mày lại.
Nàng nghiêng người nhìn xuống con phố phía đông, nơi một bóng đen cao hơn người bình thường đang chậm rãi di chuyển giữa hai chiếc xe tải lật nghiêng.
Thân hình nó gầy nhưng cánh tay dài chạm đất, mỗi bước đi kéo theo tiếng cào kim loại rất nhỏ.
Không phải là Zombie cấp thấp.
Nàng chưa kịp lên tiếng thì Thường Sinh đã mở mắt, hắn đứng dậy ngay lập tức, ánh mắt khóa chặt mục tiêu dưới phố.
“Chỉ một con, nhưng cảm giác không tốt.
Sinh vật kia dừng lại giữa giao lộ, đầu hơi nghiêng sang một bên, như thể đang lắng nghe cái giđó.
Lâm Thanh Mộc khẽ nói:
“Xử lý không?
Thường Sinh quan sát thêm vài giây, rồi lắc đầu.
“Không cần mạo hiểm ban đêm, không đáng.
Lâm Thanh Mộc gật đầu, Thường Sinh hắn kéo nhẹ bàn gỗ sát hơn cửa sổ, che kín khe hở cuối cùng.
Bên ngoài, sinh vật kia dao quanh thêm một vòng rồi dần biến mất trong bóng tối, tiếng động cũng biến mất theo.
Im lặng quay trở lại.
Lâm Thanh Mộc thở ra thật chậm.
“Ngươi hình như quen mấy thứ này hơn ta tưởng.
nàng nói.
Thường Sinh không trả lời, một lúc sau mới nói:
“Chỉ sống lâu hơn đôi chút.
Sáng hôm sau.
Ánh nắng nhạt truyền qua lớp mây trắng, chiếu vào thẳng tòa nhà hành chính.
Thành phố Nam An hiện ra dưới góc nhìn ban ngày đổ nát.
Thường Sinh mở mắt, đứng đậy trước cả khi Lâm Thanh Mộc tỉnh hắn.
Hắn nhìn xuống bản đổ đơn giản vẽ bằng tay trên giấy, đánh dấu vài khu vực tiềm năng:
kho vật tư, trạm xăng.
“Đi tiếp?
Lâm Thanh Mộc hỏi, giọng còn hơi khàn khi tỉnh dậy.
“Ừ, nhưng chúng ta sẽ đổi hướng ”
Hắn chỉ vào một khu vực phía bắc thành phố.
“Khu này ít xe hỏng hơn.
Có thể có đường thoát.
Lâm Thanh Mộc nhìn theo, gật đầu.
Hai người bắt đầu thu dọn đồ rất nhanh, gân như không cần trao đổi thêm.
Khi rời khỏi nhà, Thường Sinh đi trước, bước chân nhẹ nhưng dứt khoát, kiếm đã nằm sẵn trong tay.
Hướng bắc Nam An không phải là lựa chọn ngẫu nhiên, Thường Sinh không nói ra ngày, nhưng bước chân hắn chậm lại nửa nhịp khi rẽ vào con đường nghiêng phía đó.
Những toà nhà quanh đây thấp hơn, cũ hơn, kiểu khu dân cư hình thành từ rất lâu trước khi thành phố mở rộng.
Cây cối chen giữa các khe tường, dây leo quấn quanh ban công sắp gây,
Không khí ở đây quen thuộc với hắn.
Lâm Thanh Mộc nhận ra sự khác thường đó rất sớm, không phải vì hắn nói, mà vì hắn không còn quan sát mọi thứ như một cách xa lạ nữa.
Ánh mắt Thường Sinh lướt qua các ngã rẽ như đang đối chiếu với một bản đồ vô hình trong đầu.
“Ngươi từng tới đây?
Thường Sinh không phủ nhận:
“Ta từng sống ở đây.
Một câu trả lời rât ngắn, nhưng đủ nặng.
Lâm Thanh Mộc im lặng.
Nàng không hỏi thêm, cũng không có bất kỳ câu hỏi nào khác.
Ở thời điểm này, những câu hỏi gần như không cần thiết.
Con phố phía trước bị chặn bởi một chiếc xe container bị lật nghiêng.
Bên dưới gầm xe, hai con Zombie cấp thấp đang loay hoay cắn vào một xác chết đã khô.
Thường Sinh không đổi hướng, chỉ rút kiếm, tiến lên ba bước.
Một nhát.
Lại một nhát nữa.
Hai thân thể đổ xuống gần như cùng lúc.
“Nhà ngươi.
còn nguyên không?
Lâm Thanh Mộc hỏi, giọng nhẹ hơn trước khá nhiều.
“Không biết.
Hắn đáp lại sau một giây.
“Nhưng ta cần tới nơi đó.
không phải vì hy vọng, mà vì có những thứ, dù đã biết kết quả vẫn phải tự mình đến xác Khu dân cư cũ không còn đồng Zombie như trung tâm thành phố, nhưng lại khó đoán hơn.
Có những con đứng bất động trong nhà, chỉ cần một tiếng động nhỏ là kéo ra cả cụm.
Có những con bị kẹt giữa cầu thang, thân thể đã bị biến dạng, nhưng bản năng tấn công vẫn còn.
Lâm Thanh Mộc vài lần dùng dị năng.
Dây leo từ khe nứt trên mặt đất trồi lên, quấn chặt chân Zombie, kéo ngã chúng trong im lặng.
Nàng phối hợp rất tốt với Thường Sình hắn chém, nàng khóa, không cần nhìn nhau.
Đây không phải là lần đầu tiên họ làm vậy, đây là lần đầu tiên họ phối hợp lâu như vậy, không phải là trong một tiểu đội, chỉ có hai người.
Cuối con phố bắc.
Một dãy nhà liền kề hiện ra.
Tường gạch đỏ đã phai màu, cổng sắt hoen gỉ, bảng số nhà rơi rụng gần hết.
Nhưng Thường Sinh dừng lại ngay trước căn nhà thứ ba từ trái sang.
Hắn đứng yên rất lâu.
Quá lâu so với một người luôn ưu tiên an toàn.
Lâm Thanh Mộc không thúc giục.
Nàng chỉ lùi lại nửa bước ở phía sau hắn, giữ phía sau lưng an toàn cho hắn.
Cổng nhà khép hò.
Bên trong không có Zombie lộ liễu, nhưng mùi máu cũ và ẩm mốc trộn lẫãnlộn nặng hơn nơi khác.
Thường Sinh đẩy cổng.
Ken két—
Âm thanh vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
Hắn bước vào sân trước nhà, mắt liếc qua từng chỉ tiết:
cây bàng đrã c.
hết khô, chậu hoa vỡ, bậc thềm nứt đôi.
Tât cả đều giống trong ký ức, chỉ là.
thiếu sức sống.
Chỉ là thiếu thứ gì đó.
Không phải đồ vật, mà là hơi người sống, cửa chính không khóa.
Hắn đặt tay lên nắm cửa.
Trong khoảng khắc đó, chân khí trong người hắn khẽ dao động, không phải vì nguy hiểm, mà là “tâm cảnh” một cảm giác rất khó chịu, giống như có thứ gì đó trong lồng ngực bị bóp chặt lại.
Lâm Thanh Mộc đứng sau lưng hắn, giọng rất nhẹ những gần như thì thầm:
“Nếu như không ổn.
chúng ta có thể rời đi.
Thường Sinh lắc đầu.
“Không”
Hắn đẩy cửa.
Bên trong căn nhà tối và lạnh, không có dấu hiệu Zombie, không có mùi tanh của máu tươi, chỉ có mùi ẩm mốc và bụi bặm lâu ngày.
Đồ đạc bị xáo trộn, nhưng không phải kiểu cướp b'óc hỗn loạn.
Một số ngăn tủ đã bị mở, và vật dụng thiết yếu đều biến mất, giống như có người đã chủ động thu dọn để rời đi.
Thường Sinh đi chậm rãi vào.
Từng bước một.
Hắn lướt qua phòng khách, qua phòng bếp.
Trên bàn ăn vẫn còn chiếc bát sứ mẻ một góc, đó là cái bát mẹ hắn.
thường dùng, không vỡ, chỉ mẻ, như thể không ai nỡ vứt nó đi.
Không có gì.
Quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức người ta phải rùng mình.
Thường Sinh dừng lại trước cánh cửa gồ khép kín ở cuối hành lang.
gềz Thường Sinh đáp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập