Chương 51: Độc Huyết Ma Đạo

Chương 51:

Độc Huyết Ma Đạo

Bắc Nam An không yên tĩnh, không phải vì Zombie.

Mà là người sống quá nhiều, từ trên mái nhà đổ nát, ánh lửa nhỏ lóe lên rồi tắt.

Không phải đuốc mà là đầu thuốc súng.

Có người trên mái đang quan sát họ, không che giấu.

Thường Sinh biết, hắn không tránh, hắn đi thẳng.

“Ngươi cố ý?

Lâm Thanh Mộc hỏi.

“Ừ”

“Để dụ họ?

“Để dọn.

Hai chữ rơi xuống lạnh đến mức không còn cảm xúc.

Viên đạn đầu tiên bắn ra từ tầng hai một căn nhà dân, hắn không nhắm vào đầu mà nhắm vào chân để bắt sống.

Thật sai lầm, có lẻ đó là sai lầm c.

hết người của hắn.

Thường Sinh dẫm mạnh xuống đất.

Kiếm rời tay, không bay theo quỹ đạo thường thấy, mà chệch một chút, cắm thẳng vào bức tường phía trên tên đã nổ súng kia.

Một tiếng “phập” mạnh ở phía trên hắn, làm hắn bị giật mình, tiếng hét hắn bị nghẹn giữa chừng, khi hắn lấy lại tỉnh thần nhìn vào chỗ vị trí lúc nãy, đã không thấy Thường Sinh đâu, hắn đã đứng dưới tòa nhà.

Hắn không cần phải lên từng bậc, chỉ một cú bật, thân ảnh như xé gió lao lên tầng hai.

Tên bắn súng kia chưa kịp rút lui thì cổ hắn bị Thường Sinh bẻ gãy, không có v:

ết m'áu, nhanh gọn.

Ở tầng dưới, bốn người khác lao vào từ hai bên, dao, gậy sắt, súng tự chế.

“Giết hắn —1⁄

không ai kịp nói hết cầu, Thường Sinh rơi xuống giữa, kiếm quay một vòng, không dùng chiêu, không kiếm phong, chỉ đâm đúng chỗ con người yếu nhất.

Cổ.

Tim.

Háng.

Khớp vai.

Mỗi lần rút kiếm ra, máu bắn lên trên người hắn, thẩm vào Thanh Phong Bì Giáp và trên mặt hắn.

Chân khí trong cơ thể hắn không hề bài xích, mà nó đang hấp thu, huyết khí con người khác hẳn với Zombie, nó sống hơn, nặng hơn, độc hơn.

Một dòng nóng rực lan dọc kinh mạch, đan điển hắn rung lên rất nhẹ, như thể chúng đang mở rộng.

Thường Sinh cảm nhận được rõ ràng.

Tà đạo ăn máu người nhanh hơn.

Hắn không dừng tay, không hỏi, không để lại kẻ bị thương.

Tên cuối cùng quỳ sụp xuống, hai tay giơ lên, nước mắt nước mũi tèm lem.

“Ta chỉ làm theo—“”

Kiếm xuyên miệng.

Đầu bị đóng chặt vào tường.

Im lặng

Lâm Thanh Mộc đứng ở đầu hẻm.

Nàng chưa bao giờ griết người, nhưng đã từng chứng kiến, nhưng mà griết người kiểu này, không phải là điên cuồng, mà là nó lạnh, lạnh quá.

Thường Sinh bước ra từ đống xác, kiếm nhỏ máu xuống sàn, hắn không hể thở gấp, chỉ lau kiếm.

“Bọn này là tầng ngoài, hắn nói Hắc Tước có ít nhất ba căn cứ.

“Ngươi định—” nàng dừng lại.

“Giết sạch.

Không phải là làm theo cảm tính, chỉ là kế hoạch, trạng thái hiện tại hắn đang rất tỉnh táo, tỉnh hơn bao giờ hết.

Lâm Thanh Mộc nhìn hắn rất lâu, cuối cùng chỉ nói một câu:

“Ngươi đang thay đổi.

“Ừ”

“Ngươi không sọ?

Thường Sinh ngẩng đầu ánh mắt hắn lúc này đã khác, không hề đỏ rực, mà sâu.

“Ta sợ, nhưng ta sợ yếu hon.

Một tiếng còi huýt vang lên từ xa, là tín hiệu tập hợp.

Hắc tước đã nhận ra.

Thường Sinh cắm kiểm xuống đất, nhắm mắt trong một lúc, huyết khí quanh thân không hề tan, mà xoáy lại, ép vào kinh mạch.

Cảnh giới không tăng, nhưng nền móng tà đạo của hắn đã dày lên.

Hắn mỏ mắt.

Hắc tước bọn chúng không hề rút lui, chúng bao vây lại.

Từ hai đầu phố bắc, bóng người xuất hiện ngày càng nhiều.

Không phải lộn xộn như đám c-ướp trước đó.

có người cầm súng ngắn, có người dị năng tăng cường thể chất, có kẻ ánh mắt âm trầm, khí tức lạnh như dao mỏng.

Thường Sinh lúc này một mình đứng ngã tư.

Hắn không tìm đường tránh, hắn đang chờ.

“Ngươi không cần—” Lâm Thanh Mộc vừa lên tiếng thì bị hắn gio tay chặn lại.

“Đứng sau.

Giọng hắn bình thản đến đáng sợ.

“Nhìn.

Nàng khựng lại.

Tên dẫn đầu Hắc Tước cười khẽ, gio tay ra hiệu.

“Giết hắn, hắn dám xông vào địa bàn chúng ta làm loạn.

Không do dự, không thương lượng, ba người lao lên trước.

Thường Sinh không rút kiếm, hắn đặt tay lên cổ tay mình.

Một đường.

cắt mỏng hiện ra, không sâu nhưng máu chảy ra không phải là màu đỏ, mà là tím sẵm, đặc sệt, mang theo mùi tanh nồng khó chịu.

Lâm Thanh Mộc mở to mắt.

“Thường Sinh —!

Quá muộn hắn vẩy tay.

Máu rơi xuống đất, hóa thành sương mù mỏng màu tím.

Tên đầu tiên vừa hít phải, đồng tử co rút dữ dội.

Hắn chưa kịp hét thì da thịt đã ăn mòn từ bên trong, mạch máu nổi lên như rễ cây đen sì.

Hắn ngã quy, co giật, sùi bọt mép.

C-hết trong chưa đầy ba giây.

Tên thứ hai quay đầu bỏ chạy, nhưng độc khí bám lên lưng hắn, lan nhanh như mực đổ vào nước.

Hắn gào lên, dùng tay cào xé cổ họng mình cho đến khi không còn hình dạng con người.

Tên thứ ba quỳ xuống, vừa khóc vừa bò.

“Đừng—xin đừng—”

Thường Sinh bước tới, không đâm.

Chỉ đặt tay lên đầu hắn.

Độc huyết thấm vào da.

Tên đó bắt đầu tan rã từ từ, chỉ chưa đầy ba giây hắn đã tan rã hoàn toàn biến thành tro bụi, Thường Sinh hất tay ra tên đó như thế hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.

Toàn bộ im lặng như chết.

Hắc Tước hắn lần đầu tiên sợ hãi đến mức như này, cả đám thuộc hạ của hắn cũng tương tự, không ai dám bước thêm nửa bước.

Thường Sinh đứng giữa sương tím, ánh mắt trống rỗng, máu tím nhỏ giọt xuống tay áo.

Hắn quay đầu, nhìn thẳng vào Lâm Thanh Mộc.

Lâm Thanh Mộc nàng run lên, không phải vì độc, mà là tên kia đang tự hủy.

“Ngươi điên rồi.

Giọng nàng khàn vỡ giọng.

Thường Sinh không đáp, hắn quay lại phía Hắc Tước.

“Cút”

Không còn một ai dám tiến lên.

Chúng rút.

Khi ngã tư chỉ còn là mùi máu và khói độc nhạt dần.

Lâm Thanh Mộc bước tới, rồi tát hắn, một cái tát rất mạnh.

Âm thanh vang dội khắp ngõ.

Thường Sinh sững người.

Nàng run rẩy, nước mắt trào Ta, giọng vỡ vụn.

“Ngươi tưởng ta đi theo ngươi vì cái gì hả?

“Vì mạnh sao?

“Vì an toàn sao?

Nàng khóc, Không hề che giấu.

“Ngươi muốn ta sợ ngươi, đúng không?

Thường Sinh không nói.

“Ngươi muốn ta tránh xa, đúng không?

Nàng nắm cổ áo hắn, lần đầu tiên mắng thẳng vào mặt hắn.

“Ngươi nghĩ tự biến mình thành quái vật thì ta sẽ bỏ đi?

“Ngươi nghĩ ta không nhìn ra sao?

Hắn cúi đầu, độc huyết trong người rít lên, như muốn tràn ra lần nữa.

Nhưng bị hắn ép xuống, rất chậm, rất đau.

Lâm Thanh Mộc lại gần áp sát người hắn.

Gần đến mức chỉ cần hắn nghiêng người một chút là có thể chạm vào nàng.

Giọng nàng hạ thấp, run nhẹ, gần như cầu xin.

“Đừng để ta phải nhìn ngươi thế này nữa.

Thường Sinh đứng chết lặng.

Trong đầu hắn lúc này là một mớ hỗn độn điên cuồng.

Tà niệm đang gào thét, thúc giục hắn gạt phăng mọi thứ cản đường, máu tím trong huyết quản vẫn đang sôi sùng sục đòi được ra ngoài.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay minh, đôi tay không còn sạch sẽ, đầy độc dịch và oán khí Rồi hắn nhìn vào đôi mắt đang nhòe đi vì nước mặt của nàng.

Hắn chưa bao giờ sợ hãi trước cái chết, nhưng lúc này, khi đứng trước mặt Lâm Thanh Mộc hắn sợ luồng sương tím độc kia sẽ vô tình chạm vào người nàng, sợ cái phần quái vật trong:

mình sẽ vấy bẩn người duy nhất còn nhìn hắn như một con người.

Thường Sinh nhắm mắt lại, lần đầu tiên từ khi hắn bước trên con đường này, hắn lùi một bước vì người trước mặt, máu tím trên tay khô lại.

Không tiếp tục vận chuyển, huyết khí tan dần, hắn cuối cùng cuối đầu xuống.

Thường Sinh đứng yên một lúc lâu, lâu đến mức Lâm Thanh Mộc tưởng hắn sẽ quay lưng.

như mọi lần trước.

Nhưng cuối cùng, hắn đưa tay lau đi vệt máu tím còn sót ở cổ tay, động tác chậm rãi, gần như cố ý để cho nàng nhìn thấy.

hắn đang ép nó xuống.

Huyết khí trong người hắn vốn đang cuộn trào, muốn tràn ra lần nữa, lần này lại bị hắn cưỡng ép, ép xuống, thô bạo đến mức kinh mạch đau nhói, không phải dùng ý chí, mà là dùng chính thân thể.

Tà niệm trong đan điển giống như một khối máu sống, bị nén đến mức co rút, liên tục va vàc kinh mạch, gào thét đòi trào ra.

Huyết độc quay cuồng, muốn theo lỗ chân lông tràn ra ngoài Hắn lại ép ngược lại, dùng chân khí thô bạo đè xuống.

Giống như nhét một con thú đang giã c:

hết trở lại lồng sắt.

Bên trong hắn vang lên những ý nghĩ không thành lời:

Giết thêm một kẻ nữa thôi, một chút nữa thôi, ngươi đã bước đến đây rồi, còn giữ lại làm gì?

Thường Sinh mở mắt, giọng hắn thấp, khàn, cố nén cơn đau đang lan khắp cơ thể.

“Ta vẫn sẽ đi con đường này.

Hắn không né tránh ánh mắt nàng.

“Ta cũng không định quay đầu.

Lâm Thanh Mộc siết tay lại.

“Nhưng.

Hắn dừng lại một nhịp, rồi mới nói tiếp.

“Ta sẽ không để nó nuốt ta trước mặt ngươi.

Không phải vì sợ hãi, càng không phải vì hối hận.

Mà vì lần đầu tiên, trong tất cả những thứ hắn sẵn sàng đánh đổi có một thứ hắn không muốn mất.

Độc huyết dần lắng xuống, tà niệm không biến mất nó chỉ bị ép lại sâu hơn, bị khóa trong thân thể hắn, như một lưỡi dao đã rút về vỏ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập