Chương 58: Thủy Triều Xác Sống

Chương 58:

Thủy Triều Xác Sống

Buổi tối trại Đông Kinh trôi qua không ồn ào như những chỗ khác.

Không có tiếng nhạc, không có rượu, chỉ là tiếng kim loại va nhẹ khi người ta sửa đổ, tiếng thì thào trao đổi lương thực, và tiếng bước chân quen dần với bóng tối.

Thường Sinh ngồi trên thùng container, kiếm đặt ngang đùi, hắn không tu luyện, cũng không ngủ, chỉ nhìn.

Ở đây có quá nhiều chuyển động nhỏ, ánh mắt liếc qua, bước chân đổi hướng khi thấy hắn, những câu nói hạ giọng đột ngột.

Không phải là sợ hãi thuần túy, mà là cần nhắc.

Lâm Thanh Mộc ngồi cách hắn không xa, đang dùng dị năng rất nhẹ để kích hoạt một nhánh dây leo khô, làm nó mềm ra rồi buộc lại thành sợi dây chắc hơn.

Một lát sau, có người tới.

Ba người, hai nam một nữ, không mang theo v:

ũ krhí lộ liễu, nhưng bước chân đều, ánh mắt tỉnh táo.

Kiểu người không phải là dân thường, cũng không phải là kẻ cướp.

Người đi đầu tiên lên tiếng trước:

“Không làm phiền chứ?

Thường Sinh không nhìn lên.

“Phụ thuộc vào câu tiếp theo.

Người kia cười khẽ, không hề tỏ ra vẻ khó chịu.

“Tôi tên là Trần Tử Bình.

“Phụ trách đội dọn phía nam.

Hắn chỉ tay về phía sau:

“Đêm mai, phía kho lạnh cũ có dấu hiệu tụ thành đàn, không lớn nhưng có thứ gì đó nó dẫn đầu bọn chúng.

“Biến dị?

Lâm Thanh Mộc ngó ra hỏi.

“Chưa chắc chắn.

Trần Tử Bình đáp.

Thường Sinh lúc này mới nhìn thẳng hắn.

“Ngươi tới để báo tin?

“Không, ta tới để hỏi.

“Ngươi có nhận việc không?

Không khí xung quanh hơi khựng lại, nhận việc ở trại nghĩa là gì, nghĩa là đứng vào ranh giới mơ hồ giữa bảo vệ và đồ tể.

Giết sai, chết người, không g:

iết thì càng chết nhiều hơn.

Thường Sinh im lặng vài giây.

“Ta không nhận lệnh.

Trần Tử Bình gật đầu ngay, như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời.

“Ta biết, cho nên ta mới tới hỏi không phải ép.

Hắn nhìn thẳng Thường Sinh.

“Chúng ta không cần ngươi lao lên phía trước, chỉ cần nếu thứ gì đó vượt rào, ngươi chặn.

“Chỉ chặn lại, không đuổi theo, không dọn dẹp.

Lâm Thanh Mộc nhìn sang Thường Sinh, nàng không nói.

Nhưng ánh mắt hỏi rất rõ:

ngươi định làm gì?

Thường Sinh cúi đầu, tay đặt lên chuôi kiếm, một lúc sau hắn nói.

“Ta chỉ ra tay nếu có người bị kéo vào.

“Không sớm hon.

Trần Tử Bình thở ra nhẹ một hơi, như thể trút được gánh nặng.

“Vậy là đủ.

Ba người kia rời đi rất nhanh, không nán lại, cũng không hề lấy lòng.

Lâm Thanh Mộc lúc này mới lên tiếng:

“Ngươi đang dần đứng vào trung tâm rồi.

“Ta biết.

Thường Sinh đáp.

“Ngươi không sọ?

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời tối.

“Sợ”

“Nhưng trốn lại càng phiền.

Một cơn gió thổi qua trại, mang theo mùi lạnh.

Xa xa, ở phía kho lạnh cũ, có thứ gì đó đang chuyển động, rất nhẹ và cũng rất chậm.

Gần nửa đêm, trại Đông Kinh chìm trong bóng tối.

Đèn dầu tắt dần, chỉ còn lại vài chòi canh gác giữ ánh sáng yếu ớt.

Người mệt thì ngủ, kẻ quen thì giả vờ ngủ.

Thường Sinh lúc này ngổi ở lối ra container dựa sát tường sắt vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)

các mạch máu màu đen tím sẫm nổi lên khắp người hắn chằn chịt như mạng.

nhện, trong lúc đó ở bên phía ngoài kia có rung động lớn.

Ở bên nơi kho lạnh cũ nằm khuất sau mấy đãy nhà xưởng sụp đổ.

ở đó có mùi, không phải là mùi máu tươi, mà là giống mùi tích tụ thứ gì đó, nó chỉ xuất hiện khi có nhiều xác cũ, bị xé nát rồi bỏ mặc, đủ lâu để lên men.

Canh ba trời lúc này tối mù mịt, Trần Từ Bình đi tới, lúc này Thường Sinh đã trở lại trạng thái bình thường chỉ dựa lưng vào tấm sắt phía sau lưng nhắm mắt.

Trần Tử Bình hắn không mang theo đội, chỉ một mình hắn, áo khoác phủ bụi, mắt quầng thâm.

“Đổi kế hoạch.

hắn nói thẳng.

“Kho lạnh cũ không phải là điểm tập kết, chỉ là điểm dẫn.

Thường Sinh lúc này mới mở mắt.

“Thứ đó ở đâu.

Trần Tử Bình hít sâu:

“Cống thoát nước ngầm, dưới tuyến cao tốc.

“Có thứ.

đang kéo chúng về nơi đó.

Lâm Thanh Mộc khẽ cau mày:

“Zombie biến dị nữa sao?

“Không.

Trần Tử Bình lắc đầu.

“Nếu là vậy, đã có tiếng rồi.

“Thứ này.

biết kiểm chế” hắn dừng lại một nhịp rồi nói.

Không khí lúc này chùng xuống một hồi, biết kiềm chế nghĩa là có lí trí, hoặc ít nhất, có thói quen.

Thường Sinh hỏi câu duy nhất cần hỏi:

“Có người xuống đó chưa?

Trần Tử Bình không trả lời ngay, một lúc sau mới trả lời:

“Có ba người.

“Hiện giờ chưa lên.

Không cần hỏi thêm, Thường Sinh gật đầu.

“Ta sẽ tới đó xem.

Trần Tử Bình ngạc nhiên nhìn hắn, đôi mắt hơi nheo lại:

“Ngươi chỉ nói là chặn.

Thường Sinh không phủ nhận, cũng chẳng giải thích.

Hắn đứng thẳng lưng lên, lưng rời khỏi tấm sắt lạnh phía sau.

“Ta không nói là xuống đó bây giờ.

hắn nói.

Trần Tử Bình nhíu mày càng chặt:

“Vậy ngươi định làm gì?

Thường Sinh nhìn về phía đông trại, nơi ánh sáng đèn dầu yếu ớt không chiếu tới được, chỉ còn một mảng tối.

“Thứ đó chưa ra mặt, vì nó chưa cần nhưng nó đang gom lại.

Hắn quay đầu nhìn Trần Tử Bình:

“Không phải gom vài con.

“Là kéo cả đàn.

Lâm Thanh Mộc nghe vậy, sắc mặt hơi đổi.

Dị năng của nàng khẽ lan ra mặt đất, cảm nhận rất nhanh những rung động mờ mịt, rời rạc, nhưng số lượng.

không ít.

“Có thể là Zombie cấp thấp rất nhiều.

Trần Tử Bình siết chặt lại quai áo khoác:

“Ngươi chắc?

Thường Sinh không nói gì nhìn hắn.

“Nếu nó là Zombie biến dị thông thường, nó đã săn quanh trại này từ lâu.

“Nhưng nó lại không làm vậy.

Lâm Thanh Mộc mới lên tiếng tiếp lời:

“Có nghĩa là nó biết trại này chưa nên đụng.

Trần Tử Bình hít sâu một hơi:

“Vậy tại sao không giết nó ngay?

Thường Sinh nhìn hắn, ánh mắt rất thẳng:

“Sao ta phải làm chuyện đó?

Không khí lúc này chùng xuống, Trần Tử Bình hơi khựng lại trước câu hỏi đó.

Không phải vì không có câu trả lời, mà vì hắn chọt nhận ra Thường Sinh chưa từng đứng ở cùng vị trí với họ.

Với trại này, đó là tai họa sắp tới.

Nhưng với Thường Sinh, đó chỉ là một biến số.

“Vì nếu không g:

iết nó, thì cả đàn sẽ kéo tới đây.

Trần Tử Bình nói chậm.

“Ta biết.

Thường Sinh đáp.

“Vậy thì—”

“Vậy thì tại sao ta phải thay các ngươi dọn dẹp, ta chỉ nhận yêu cầu nếu có loạn ta sẽ ra tay.

Thường Sinh cắt lời hắn, giọng không cao nhưng.

rất rõ.

Không khí lặng hẳn đi, gió đêm thổi qua hàng rào sắt, mang theo mùi ẩm lạnh từ cống ngầm xa xa.

Trần Tử Bình nhìn Thường Sinh rất lâu, cuối cùng cũng nhận ra vấn đề nằm ở đâu.

“Ngươi.

Trần Tử Bình chậm rãi nói.

“Không định xuống cống, cũng không định chặn chúng từ xa?

“Không.

Thường Sinh đáp thẳng.

“Ta không phài người của trại này, cũng không phải là đội săn dọn.

Hắn nhìn về hướng tối nơi đàn Zombie đang kéo đần tới, giọng hắn bình thảnh đến lạnh người:

“Ta chỉ đứng ở đây, khi chúng vượt qua ranh giới.

“Thì ta sẽ ra tay.

Lâm Thanh Mộc phía sau nghe vậy, thầm hiểu không phải vì tàn nhẫn, mà vì rất rõ ràng.

Thường Sinh không từ chối trách nhiệm, hắn chỉ không gánh những thứ không thuộc về mình.

Trần Tử Bình cắn chặt hàm răng, hắn im lặng rất lâu.

Cuối cùng, hắn chậm rãi gật đầu.

“Ta sẽ báo lại quản trại.

“Ừ”

Trần Tử Bình quay lưng, khong nói gì thêm nữa.

Lâm Thanh Mộc nhìn theo hắn, trọng lòng rất hiểu rõ Thường Sinh không phải là không quan tâm tới mạng người, chỉ là hắn không cho phép ai biến mình thành.

công cụ cứu.

rỗi.

Đêm đó trại Đông Kinh, vẫn sáng đèn, còn ngoài rìa ánh sáng kia, trong lòng đất ẩm tối, thứ kia nó đang gom lại thành từng đàn và tiếp tục chờ đợi.

Canh năm.

Lúc này trời còn chưa hửng ánh sáng của mặt trời, tiếng kim loại va nhẹ vào nhau lên tháp gác phía tây, không phải là báo động, mà là tín hiệu đổi ca.

Trại Đông Kinh vẫn giữ được trật tự bên ngoài, nhưng bên dưới lớp yên ổn đó, sự căng thẳng đã bắt đầu lan ra như mạng Thường Sinh vẫn ở trong container ngồi vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} .

Dưới lòng dất, nhịp rung đã rõ ràng hơn ban nãy.

Không còn rời rạc, không còn lẻ tỏ, chúng đang di chuyển theo nhịp, chậm nhưng rất có trật tự, như thể có thứ gì đó đang điều phối chúng.

Lâm Thanh Mộc ngồi xác bên cạnh Thường Sinh, nhìn những mạch máu màu tím nổi lên khắp người Thường Sinh không khỏi đau lòng, nàng không dám nói lên tiếng làm phiền hắn Một lát sau hắn mở mắt ra.

“Khoảng cách ngắn lại rồi.

“Ừ”

“Không quá một đêm nữa.

Nàng cũng cảm nhận được rõ rệt, nàng cảm nhận dưới lòng đất những sợi dây leo phía dưới nó đang rung động càng ngày, càng lớn.

Thường Sinh không đáp lại, hắn chỉ nhìn về phía trại, nơi ánh đèn chiểu lên những gương mặt vẫn còn sinh hoạt, cười nói, đổi gác, những người sáng sóm đã bắt đầu đi lấy khẩu phần hôm nay.

“Ngươi nghĩ họ có giữ được trật tự khi chuyện bắt đầu không?

Lâm Thanh Mộc khẽ hỏi.

“Không.

Câu trả lời hắn rất dứt khoát.

Lâm Thanh Mộc im lặng một lúc rồi hỏi:

“Nếu vậy.

ngươi vẫn đợi?

Thường Sinh không nhìn nàng, ánh mắt liếc về hướng xa xăm kia sắc lại.

“Ta đợi ranh giới bị vượt qua.

“Không phải là ranh giới đất, mà là ranh giới của con người.

“Khi họ còn giữ được trật tự, ta sẽ không động thủ.

“Khi họ tự tay phá vỡ nó—“

Chuôi kiếm khẽ rung lên ở sau hông hắn.

“Thì đó không còn là trại nữa.

“Là chiến trường”

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi tanh rất nhạt chỉ người quen máu như hắn mới nhận ra.

Lâm Thanh Mộc hít sâu một hơi, nàng không phản đối, cũng không thuyết phục hắn, bởi nàng hiểu, từ khoảng khắc Thường Sinh đặt điều kiện với quản trại, kết cục đã được định săn.

Đêm tối dẫn về cuối.

Dưới lòng đất, tiếng cào xước chạm vào bê tông càng ngày càng nhiều, trên mặt đất có người bắt đầu thức giấc vì bất an.

Không phải vì báo động, mà có thể là vì bản năng, một tiếng kim loại rơi khẽ đâu đó trong trại, một người bật dậy khỏi giường gấp, rồi lại thêm một tiếng bị nén lại ở cổ họng.

Lâm Thanh Mộc là người cảm nhận rõ ràng nhất, nền dưới chân nàng đang đổi nhịp.

Không còn là chuyển động chậm chạp nữa, mà là những đọt dồn ép, lớp sau đẩy lớp trước.

Chúng không chạy, cũng chẳng loạn.

Chúng đang tiến lên, như thủy triểu bị kéo bởi một lực vôhình.

“.

Tới rổi.

nàng khẽn nói lên.

Thường Sinh đã đứng đậy ra ngoài lúc nào không hay, hắn không nhìn trại, cũng chẳng nhìn phía cổng, hắn nhìn bóng tối giữa hai đấy xe bỏ hoang ở ngoài rìa.

Một con Zombie đang lảo đảo bước ra trước.

Rồi con thứ hai.

Thứ ba

Bọn chúng không gào lên trong vô thức, bản năng của chúng, chúng đi như những kẻ bị dắt dây.

Ngay khoảng khắc đó con thứ năm xuất hiện, Thường Sinh lúc này hắn mới nhúc nhích Không phải là lao lên, chỉ bước lên một bước, đứng vào một góc khuất màánh sáng đèn trại chưa chiếu tới.

“Ở đây.

hắn nói nhỏ.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, thu lại dị năng, để lại mặt đất im lặng vừa đủ.

Con Zombie đầu tiên vừa chạm vào ranh giới sắt vụn dựng tạm.

Tiếng rung đầu tiên không đến từ cổng, mà là đến từ ngoài rìa ánh lửa, nơi những chiếc xe phế thải và hàng rào tạm bợ xếp chồng lên nhau.

Một người canh gác cau mày.

“Nghe thấy gì không?

Chưa kịp dứt lời —

Ẩm—!

Một thân hình đập thẳng vào cửa sắt, lực không lớn nhưng nó liên tục, rồi thêm mọt cái nua, rồi ba, bốn cái.

Tiếng gào bắt đầu vang lên, không lớn, nhưng nó dày đặc.

“Zombie!

“Đàn Zombiel”

Chuông báo động vang lên muộn một giây.

Trần Tử Bình đã đứng ở tuyến đầu.

Hắn cùng bảy người khác, trong đó có ba dị năng giả, chiếm giữ lớp phòng tuyến thứ nhất, hàng rào xe và tấm sắt hàn vội.

“Giữ nhip!

⁄ hắn quát lên.

“Đừng để chúng dồn một chỗ

Dị năng hệ hỏa kia vung tay, Lửa b:

ùng lên đốt ngã mấy con đầu tiên.

Kẻ hệ cường hóa đập nát đầu Zombie bằng búa sắt to.

Nhưng qua nhiều, chúng không hề lao loạn, chúng ép từng chút, từng lớp từng lớp một, như thể có thứ gì đó ở phía sau điều chỉnh từng nhịp tiến lên của chúng.

“Mẹ kiếp.

một người thở gấp.

“Chúng đang đẩy tới.

Hàng rào thứ nhất bắt đầu bị cong vênh.

“Lùi F Trần Tử Bình gào lên.

“Rút về tuyến hai!

Tuyến phòng thủ thứ hai là container xếp hình chữ U, bên trong là nhóm có vũ trang có súng trường.

Khi người cuối cùng vừa nhảy vào.

Ẩm—!

Hàng rào tuyến đầu sập, Zombie tràn vào như nước vỡ đê.

“Bắn —W

Tiếng súng nổ vang lên chói tai, ánh lửa lóe sáng cả một góc trại.

Zombie cấp thấp ngã rạp từng mảng, nhưng chúng không hề chậm lại.

Xác đổ xuống lập tức bị giãm nát, con sau trèo lên con trước.

Rồi, một bóng cao hơn hẳn những con khác xông ra từ giữa đàn, da nó sẫẵm màu xám, cơ bắp phồng lên bất thường, một cánh tay kéo lê như búa thịt.

Zombie cấp trung.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập