Chương 59: Ngưỡng Cửa Của Sự Điên Cuồng

Chương 59:

Ngưỡng Cửa Của Sự Điện Cuồng, Con Zombie cấp trung kia nó không hề sợ đạn.

Một phát bắn trúng ngực, nó chỉ khựng lại một giây rồi lao tiếp, đập thẳng vào container.

Kim loại méo mó, một người bị hất văng, đầu đập vào thùng sắt, không kịp kêu.

“Không chặn được, lùi lại nữa —!

” Tuyến hai vỡ đội hình.

Tiếng la hét, tiếng súng lẫn vào nhau.

Mùi máu tanh lan ra rất nhanh, những người sống sót ở trong trại rất hoản loạn mà nhìn vào những tuyến phòng thủ trước mặt, người vây đông kí nghịt ở bên trong nhìn ra phía ngoài.

Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc cũng đứng đó từ đầu, hắn không hề ra tay, không lên tiếng, chỉ nhìn, nhìn cách con người phản kháng, nhìn kẻ nào bỏ chạy và kẻ nào còn giữ vị trí.

Nhìr ranh giới thật sự của trại này ở đâu.

Lâm Thanh Mộc đứng bên cạnh, tay run nhẹ.

“Không ổn rồi.

nàng nói khẽ.

“Nếu con kia phá được tuyến này —” Rầm—!

Zombie cấp trung kia xé toạc mép container, nửa thân hình chui vào trong.

Một người bị kéo ra, tiếng kêu lên không dứt.

Thường Sinh nhắm mắt trong một giây, TỔi mở ra.

“Được tồi, phải giữ đúng thỏa thuận.

Hắn bước lên, thanh kiếm sau hông bị lấy ra quấn vải trượt ra hết.

Khoảng khắc hắn lao vào, con Zombie cấp trung kia chưa kịp quay đầu.

Phập!

Kiếm khí mang theo.

{Kiếm Phong)

chém xiên từ cổ xuống vai, lực không lớn, nhưng chính xác.

Thân thể to lớn nó khựng lại, rồi tách ra làm hai.

Đàn Zombie phía sau chưa kịp phản ứng, nhưng chưa kịp phản ứng không có nghĩa là dừng lại.

Những con phía trước b:

ị chém ngã, con phía sau lập tức dẫm lên xác, chen lấn tiếp lên.

Chỉ còn lại là tiếng bước chân kéo lê, tiếng móng cào lên kim loại và bê tông, dày đến mức nuốt mất cả tiếng súng.

Trong container tuyến hai, đám người còn sống, sững lại một giây họ thấy tuyến phòng thủ đã thật sự bị xuyên thùng.

“Lủng rồi —!

“Chúng vào được rồi!

” Một người lính hoảng loạn bóp cò liên tục, băng đạn cạn sạch mà vẫn không hề hay biết.

Dị năng hệ hỏa phía sau cố gắng ép lửa thành một dải ngang, nhưng đàn Zombie quá dày, lửa chỉ đốt được lớp ngoài, phía sau vẫn tiến lên.

Có người bắt đầu lùi sai hướng, có kẻ bị xô ngã, lập tức bị kéo lê.

Trần Tử Bình gào khản giọng:

“Giữ vị trí!

Đừng vỡ đội hình —!

Nhưng mệnh lệnh lúc này không còn đủ lực, hắn thấy một bóng người ở đó.

Không ai nhìn thấy hắndi chuyển như thể nào, chỉ thấy một tàn ảnh lướt qua bọn họ lao vào đám Zombie trước mặt.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Kiếm trong tay Thường Sinh không vung rộng, không bổ mạnh, mỗi nhát đều ngắn, gọn đúng chỗnối giữa cổ và vai, hoặc là khớp hàm.

Đầu rơi xuống không phát ra tiếng lớn, nhưng rất nhiều.

Máu bắn lên người hắn, thấm qua Thanh Phong Bì Giáp nhuộm đỏ rực.

Dưới chân hắn, xác Zombie càng ngày chồng lên nhau.

Mọi người xung quanh cũng liên tục chống đỡ, chỉ có hắn đi một bước càng g:

iết sâu, khoảng cách vị trí hắn và đám người kia kéo dãn ra, xung quanh.

hắn tạo thành một khoảng trống hình tròn, cứ qua phạm vi là griết.

Nhưng mà ngoài phạm vi hình tròn đó nhiều con vẫn qua được và lao tới dàn phòng thủ tuyến sau.

Ở phía sau, Lâm Thanh Mộc đã quỳ xuống một gối dưới đất, dị năng nàng mở rộng hết sức.

Những dây leo tạo thành lớp phòng thủ, cứng rắn cho những người phía sau, nàng.

cắn môi đến bật máu, mặt tái đi.

Thường Sinh lúc này vừa đi, vừa griết hắn cứ như bóng ma, trong đầu hắn, giọng nói kia không còn thì thầm nữa mà giống như gào thét trong đầu hắn:

Giết, Giết sạch chúng đi.

Hắn cắn chặt răng.

Một nhát kiếm chém lệch đi nửa tấc, không đủ sâu.

Zombie lao tới kia chưa chết hẳn, móng tay quào rách một vệt khuôn mặt hắn.

Máu nóng chảy ra.

Giọng nói kia cười khẽ.

Thường Sinh gầm lên một tiếng rất thấp, kiếm xoay ngược, đâm thẳng xuyển sọ máu bắn lêr mặt hắn, càng giết, giọng nói trong đầu hắn càng rõ ràng, càng 1Õ, tay hắn càng nặng.

Chiến trường chưa hề chậm lại.

Đàn Zombie phía trước bị Thường Sinh khoét rỗng, nhưng phía sau lập tức bù lên, như thể có bàn tay vô hình đang điều khiển.

Chúng không còn lao lên hỗn loạn nữa, mà chia tầng, cấp thấp dồn lên làm lá chắn, phía sau là những con thân thể cứng hơn.

Ở rất xa, trong vùng tối ngoài ánh lửa, có thứ gì đó đang đứng yên, nó không tiến, không lùi, chỉ đang quan sát.

Thường Sinh cảm nhận được điều đó, không phải bằng mắt, mà bằng nhịp giết của hắn.

Mỗ khi hắn đẩy sâu thêm một bước, đàn Zombie phía trước lại đổi hướng rất nhỏ, không đủ để người thường nhận ra, nhưng đủ để ép hắn phải griết nhiều hơn.

Nhiều hơn, lâu hơn, máu trên người hắn không chỉ là máu Zombie nữa.

Vết rách trên mặt, vai, sườn những chỗ tưởng chừng như không đáng kể, đang âm thầm mở khóa thứ gì đó trong cơ thể hắn.

Huyết dịch nóng rơi xuống, thấm vào Thanh Phong Bì Giáp rồi lại bị chính làn khí trong cơ thể hắn kéo ngược trở lại.

Trong lồng ngực, một nhịp đập không thuộc về tim bắt đầu vang lên.

Thình— Thình— Giọng nói trong đầu hắn không còn gào thét nữa, nhưng mỗi lần hắn bước lên một bước nó thì thầm, sát tai.

Ngươi còn giữ làm gì?

Huyết đã ra rồi.

Thường Sinh chém ngã thêm ba con nữa, thân thể hơi chậm lại một chút.

Một chút đó, một con Zombie từ bên trái bổ tới, hảm nó mở rộng bất thường.

Hắn tránh kịp, nhưng móng tay nó vẫn kéo xé rách một đoạn cổ hắn, kéo theo v-ết m‹áu dài.

Máu tím sẵm rơi xuống đất, không loang ra, mà bốc hoi.

Trong khoảnh khắc đó—

{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} Một làn sương mỏng màu tím đen trườn sát mặt đất, như có ý thức riêng, bò qua khe sắt, qui xác c:

hết, quấn lấy cổ chân những con Zombie vừa lao tới.

Chúng khựng lại đồng loạt.

Không phải vì đau ngay lập tức mà vì cơ thể chúng không còn nghe theo bản năng.

Dưới làn da Thường Sinh, vân mạch hắc ám hiện lên rõ rệt.

Từng đường mạch máu màu đen tím nổi hắn khỏi da, chẳng chịit như rễ cây mục, lan từ ngự lên cổ, rồi tràn ra hai cánh tay.

Mỗi lần hắn hít vào, những đường vân đó đập nhẹ, như đang thở cùng hắn.

Đôi mắt mắt mở ra, đồng tử co rút đến mức gần như chỉ còn lại chấm đen, trong.

trắng nhuôm đỏ sẫm, ánh nhìn không còn tập trung vào từng cá thể, mà quét cả một vùng như đang nhìn nguyên liệu.

Tử khí từ lỗ chân lông hắn rỉ ra, không phun, không bùng nổ.

Chỉ là một lớp sương mù mỏng, nặng, ăn mòn, khiến không khí quanh hắn vẩn đục như có thứ gì đó đang phân hủy ngay trong phổi người hít phải.

Ở tuyến phòng thủ thứ hai.

Một dị năng giả vừa chém gục Zombie phía trước bỗng ho sặc, máu trào ra từ khóe miệng.

“Không phải ta—!

” Hắn lùi lại một bước, tồi sững sờ nhận ra Zombie trước mặt mình đang tan ra trước.

Chúng đang mục rửa, như thể sinh mệnh bị rút thẳng khỏi hình thể.

Thường Sinh đi trước, và nơi hắn đi qua Zombie tự động ngã rạp xuống hàng loạt, một còn Zombie cấp thấp lao ra từ bên hông, miệng há rộng, răng lởm chỏm.

Hắn không né, hắn đặt tay lên trán nó, ngay khoảng.

khắc tiếp xúc, tử khí thấm vào.

Da Zombie phồng lên, rồi xẹp xuống như bị hút rỗng.

Mạch máu đen sì nổi lên da nó, đập loạn xa, rồi vỡ vụn từ bên trong.

Chưa đầy ba giây, toàn bộ thân thể nó sụp xuống thành một đống bùn xám, không còn hình dạng.

Thường Sinh rút tay về, lòng bàn tay không dính máu.

Giọng nói trong đầu hắn cười khẽ, rất thỏa mãn.

Đúng rồi.

Không cần đếm.

Không cần phân biệt.

Bỗng trước mặt một Zombie cấp trung khác xuất hiện trước mặt hắn, thân thể cao hơn, xương vai nhô hẳn ra.

Nó gầm lên, chưa kịp lao tới.

Thường Sinh đã đứng trước mặt hắn, ánh mắt đỏ chót tâm chính giữa là một điểm màu đen đang nhìn chằm chằm nó, con Zombie cấp trung kia lùi lại một bước.

Bản năng của nó gào lên nguy hiểm, nhưng ý chí điều khiển từ xa ép nó tiến lên.

Thường Sinh lấy tay cầm v-ết m‹áu từ cổ không nói nhiều lời, hắn đang dần biến mất trước mặt con Zombie cấp trung kia, chỉ để lại hai tàn ảnh lập lờ.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Hắn đã lướt tới trước mặt con Zombie kia, tay đặt ở trán nó, máu tím sẵm, đặc sệt chạm vào da nó làm nó cứng đờ người, đồng từ co rút dữ dội.

Da thịt nó ăn bị ăn mòn trực tiếp, mạch máu nổi lên như r Ễ cay đen sì.

khắp cơ thể phồng lên rồi ngã xuống phân ra chỉ còn là tro xám.

Những con Zombie phía sau khựng lại, không phải vì sợ mà vì mất liên kết.

Ở rất xa, trong bóng tối sâu hơn nữa, thứ đang điều khiển chúng lần đầu tiên dao động.

Một ý chí lạnh lẽo lướt qua chiến trường, khóa chặt Thường Sinh.

Thường Sinh cũng cảm nhận được dừng lại, hắn ngẩng đầu ánh mắt đỏ rực bắt được một điểm mờ, khóe miệng hắn cong lên một nụ cười rất nhẹ, rồi bước đi.

“Đến lượt ngươi rồi.

Lâm Thanh Mộc ở phía sau nhìn bóng lưng hắn, tim nàng thắt lại.

Dị năng của nàng run rẩy, không phải là sợ Zombie, mà vì nàng biết, nếu hắn bước thêm một bước nữa mà không kéo lại, thứ quay về có thể không còn là Thường Sinh nữa.

Tử khí vẫn chưa tan.

Nó quẩn quanh Thường Sinh như một lớp sương mỏng bám da, không khuếch tán, nhưng cũng không chịu rút lại.

Những mạch hắc ám trên cổ hắn còn đập nhẹ từng nhịp, ánh nhìn xuyên thẳng về phía bóng tối sâu hơn nơi mối liên kết vừa bị hắn chạm tới.

Một bước nữa thôi.

Giọng nói kia không còn gào thét nữa, nó thì thầm sát tai, rất bình tĩnh.

Không cần gấp.

Ngươi đã thấy rồi.

Giết nó.

thì mọi thứ sẽ yên tĩnh.

Thường Sinh nhấc chân.

Ngay khoảnh khắc đó— “Đủ rồi!

” Giọng Lâm Thanh Mộc xé gió.

Nàng không gọi tên hắn, vì nàng biết gọi tên lúc này không có tác dụng, dị năng bộc phát.

Không phải dây leo tấn c-ông, mà là giống kết giới sinh mệnh những rễ cây xanh nhạt từ dưới đất trổi lên, khóa chặt cổ chân Thường Sinh, không siết, không làm đau, chỉ giữ hắn đứng yên.

Thường Sinh khựng lại, hắn quay đầu.

Ánh mắt đỏ sẫẵm dừng trên người nàng.

Không phải sát ý, mà là một khoảnh khắc trống rỗng, như thể hắn đang nhìn một thứ gì đó rất xa, rất quen, nhưng không chắc mình còn thuộc về nó hay không.

“Thanh Mộc.

Giọng hắn khàn, không giống giọng vừa rồi, nàng đã tới trước mặt hắn, không sợ tay nàng run, nhưng bước chân thì không lùi.

“Nghe ta.

nàng nói rất nhanh, rất thấp, từng chữ như đóng đinh.

“Ngươi đã vượt ngưỡng rồi.

Tử khí quanh hắn chao đảo nhẹ.

Giọng nói kia bật cười:

Ngưỡng?

Chỉ là bước đầu thôi.

Nàng giơ tay, không phải ấn vào ngực hắn, cũng không chạm vào viết thương.

Nàng đặt tay lên mạch cổ tay hắn, nơi dòng huyết độc đang cuộn trào mạnh nhất.

“Thường Sinh.

Giọng nàng run, nhưng không võ.

“Nếu ngươi đi thêm bước nữa, ngươi sẽ không quay lại kịp.

Những mạch màu đen trên cổ hắn đập mạnh một lần.

Ánh mắt đỏ rực run lên.

Rồi tử khí bị kéo ngược về, không tan biến, mà tút về trong cơ thể, như bị buộc quay lại trong lồng ngực.

Những mạch máu màu đen chậm rãi mờ đi, ánh mắt đỏ rực bắt đầu thu lại, trong trắng hắn hiện trở lại.

Thường Sinh thở mạnh ra, một hơi dài, hắn cúi đầu xuống, trán gần như chạm vào tráng của nàng.

“Cảm ơn ngươi.

Hắn nói khẽ.

Lâm Thanh Mộc buông tay, nàng lùi lại một bước, chân mềm đi, phải chống tay xuống đất mới đứng vững.

Nhưng nàng vẫn ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ngươi vẫn còn muốn đi” Không phải là câu hỏi, Thường Sinh gật đầu.

“Ừ”

“Không dùng trạng thái đó?

“Không” Giọng hắn đã trở lại bình thường trầm, ổn, không dao động:

“Nó đã biết ta tồn tại.

Hắn nhìn về phía bóng tối sâu hơn, nơi mối liên kết vừa co rút lại:

“Nếu ta dùng lại, nó sẽ tránh.

Lâm Thanh Mộc hiểu ra, nàng siết chặt tay:

“Vậy ta đi cùng” Thường Sinh lắc đầu:

“Không.

Nàng định phản đối, nhưng khi nhìn vào mắt hắn lúc này không đỏ, không tối chỉ là rất tỉnh táo, nàng biết hắn đã quyết.

Thường Sinh quay người, thanh kiếm được cầm lại trong tay, hắn bước vào trong bóng tối.

Ở rất xa, trong cống ngầm dưới cao tốc, thứ kia khẽ co rút, nó không còn cảm nhận được sức mạnh kia.

Chỉ cảm nhận được một con người và đang tự đi tới.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập