Chương 6: Kiếm Phong

Chương 6: Kiếm Phong

Ánh mắt Thường Sinh vẫn lạnh lùng nhìn nhóm người trước mặt.

Hai chữ “thức tỉnh” khiến hắn khẽ nhíu mày trong lòng, còn chưa kịp mở miệng hỏi thì nam sinh đứng phía trước đã tiếp tục hạ thấp giọng nói.

“Không chỉ vậy, chúng tôi còn có thông tin.”

Hắn dừng lại một lúc TỔi nói tiếp: “Phía nam, cách đây hơn 200km, có có một khu quân sự được lập nên.

Có binh lính trấn giữ, đang tiếp nhận người sống sót.”

Nghe đến đây, Thường Sinh thoáng sững lại.

Phía nam trong đầu hắn nhanh chóng hiện lên một địa danh quen thuộc “Dương Nam”.

Nhà hắn cũng ở hướng đó.

Nếu gia đình hắn còn sống, khả năng rất lớn đã được qruân đrội s-ơ tán về khu vực đó.

“Chúng tôi dự định ngày mai sẽ xuất phát, nếu như cậu đi cùng chúng tôi thì nhóm chúng te có 2 người thức tỉnh, sẽ an toàn hơn rất nhiều khi đi trên đoạn đường đến đó.”

Thường Sinh trầm mặc.

Gia nhập với nhóm người này đồng nghĩa với ràng buộc, nhưng con đường tới phía nam quá dài, nếu đi bộ một mình thì rủi ro cực lớn.

Sau một lúc cân nhắc, hắn ngẩng đầu.

“Được.”

Câu trả lời khiến mấy người kia cảm thấy vui mừng, nhưng chưa kịp để họ nói tiếp Thường Sinh nói tiếp, giọng bình thản.

“Nếu muốn tôi đi với các người, có điều kiện.”

“Khi gặp Zombie, hãy để tôi ra tay.”

Cả nhóm im lặng.

Một người nhíu mày hỏi lại: “Ý cậu là sao?”

“Tôi sẽ đi trước giết Zombie, nhưng mà nếu hoàn cảnh không khốn cùng các người không được chen vào.”

Yêu cầu đơn giản đến mức kỳ quái.

Không đòi chia vật tư, không tranh quyền chỉ huy, chỉ yêu cầu được giết bọn xác sống đó.

Sau một hồi nhìn nhau, cuối cùng họ gật đầu đồng ý.

“Không vấn đề gì, miễn là không gây nguy hiểm cho nhóm chúng ta là được.”

Thường Sinh gật nhẹ, xem như đạt được thỏa thuận.

Trong mắt nhóm người kia, hắn chỉ là tên có năng lực có hành vi biến thái g:iết Zombie thôi.

Không ai biết rằng, đối với Thường Sinh, Zombie không chỉ là mối nguy.

mà còn là con đường để hắn trở nên mạnh hơn.

Người đứng.

đầu nhóm bước lên trước một bước.

“Để tiện xưng hô, tôi giới thiệu một chút.”

Hắn chính là người đã đột nhập vào phòng Thường Sinh đêm hôm đó đầu tiên — Lưu Hạo.

Dáng người không cao nhưng chắc, vai rộng, ánh mắtluôn quan sát xung quanh rất nhanh.

Rõ ràng là kiểu người quen sinh tồn hơn là sinh viên an phận.

Người từng bị Thường Sinh kề dao vào cổ đứng ngay sau hắn — Chu Minh.

Sắc mặt hơi tái, cổ vẫn còn vết trầy mò mờ.

Hắn ít nói hơn trước, nhìn Thường Sinh luôn giữ một khoảng cách an toàn, trong mắt mang theo sự dè chừng không che giấu.

Hai người đứng bên trái là Vương Khải và Tôn Lâm.

Cả hai đều có thân hình cao lớn, bắp tay nổi rõ dù mặc áo rộng, cổ tay quấn băng thể thao cũ.

Chỉ cần nhìn tư thế đứng cũng biết là dân chơi thể thao, ra tay đánh nhau chắc chắn không yếu.

Người thứ năm là Hứa Thành, dáng người gầy, đeo kính, trên lưng đeo balô nặng trĩu.

Hắn phụ trách quan sát và thu thập vật tư, ánh mắt luôn đảo liên tục, giống như đang tính toán đường lui cho cả nhóm.

Cuối cùng là Trần Tuyết cô gái đứng phía sau cùng.

quần gọn gàng, tóc buộc cao để lộ gáy trắng.

Thân hình không cao, nhưng tỷ lệ cân đối.

Người thức tỉnh dị năng trị liệu của nhóm.

Sắc mặt hơi nhợt, nhưng ánh mắtlại sáng và tỉnh táo.

Trên cổ tay đeo một vòng vải đã sờn, bàn tay sạch sẽ, không vấy máu — rõ ràng là người được cả nhóm bảo vệ cẩn thận nhất.

Thường Sinh liếc qua bọn họ một lượt, ghi nhớ từng gương mặt.

“Tôi là Thường Sinh”

Hắn chỉ nói đúng một câu, không giới thiệu thêm, cũng không hỏi ngược lại.

Lưu Hạo gật đầu, không nói gì thêm, ra hiệu cho mọi người tiếp tục di chuyển.

Cả nhóm men theo cầu thang bộ đi lên tầng trên của khu ký túc.

Trên đường đi hai người cầm v-ũ k-hí đi trước mở đường, phía sau là những người mang theo balo vật tư, Trần Tuyết được giữ ở giữa đội hình.

Căn cứ tạm thời của họ nằm ở tầng sáu.

Đó là một dãy phòng liên nhau đã được dọn dẹp.

Cửa số bị che bót ánh nắng bằng vải tối màu, bàn ghế chắn sát cửa, hành lang được giữ yên tĩnh.

Bên trong có hơn chục người đa phần đều là sinh viên, sắc mặt mệt mỏi.

Tổng cộng khoảng mười hai người.

Có người đang phân loại vật tư, có người ngồi dựa tưởng nghỉ ngơi, cũng có vài ánh mắt tò mò nhìn Thường Sinh khi hắn bước vào.

Hứa Thành đặt balo xuống, liếc nhìn Thường Sinh rồi lên tiếng: “Anh Thường…

dị năng của anh là gì vậy?”

Không khí trong phòng khẽ lắng lại.

Một vài người ngẩng đầu lên, dù không nói ra, nhưng rõ ràng họ đều muốn biết.

Trong tận thế, năng lực của một người quyết định giá trị và vị trí của người đó trong đội.

Thường Sinh im lặng vài giây.

Hắn không có ý định để người khác biết quá nhiều về bản thân, hệ thống, tu luyện…

những thứ đó tuyệt đối không thể lộ ra.

“Cơ thể tôi mạnh hơn người khác.”

“Phản xạ nhanh hơn.

Sức lực lớn hơn.”

Hứa Thành nghe xong thì khẽ gật đầu, đẩy gong kính lên: “Vậy thì khả năng là hệ cường hóa, kiểu tăng cường thể chất, nhưng loại cận chiến trực diện như anh thì rất hữu dụng.”

Vài người trong phòng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất đó không phải loại dị năng kỳ quái hay nguy hiểm tới đồng đội.

Cứ Thế màn đêm lại lần nữa buông xuống khu ký túc, bóng tối dày đặc nuốt trọn từng dãy hành lang.

Trong những căn phòng được chọn làm căn cứ tạm thời, phần lớn mọi người đã chìm vào giấc ngủ mệt mỏi.

Ở một góc khuất, Thường Sinh ngồi xếp bằng, lưng tựa tường, hai mắt khép lại.

Hắn không ngủ.

Nhịp thổ nạp đều đặn, từng luồn khí chảy khắp kinh mạch.

Đột nhiên—

“Áaaaa!”

Một tiếng hét xé toạc màn đêm, vang vọng cả tầng lầu.

Thường Sinh mở mắt trong nháy mắt.

Chưa kịp suy nghĩ, tiếng gào trầm đục quen thuộc nối tiếp vang lên, không phải tiếng người mà là Zombie.

Hắn bật người dậy, lao ra khỏi phòng, dưới hàng lang nhấp nháy, cảnh tượng trước mắt khiến không khí đông cứng lại.

Ba, bốn t-hi thể nằm rải rác ở sàn hành lang, trong đó có một xác sống đang ăn thịt một thi thể trọn mắt sợ hãi đang thoi thóp không thể phát ra tiếng động.

Ngay giây tiếp theo, những thân thể ấy cựa mình đứng dậy, khớp xương phát ra tiếng răng rắc ghê người.

Bọn chúng đã hóa thành Zombie.

Tiếng cửa phòng bị đẩy bật ra từ hai bên hành lang, vài người vừa tỉnh ngủ hoảng loạn chạy ra ngoài.

Âm thanh bước chân, lập tức thu hút chú ý của đám Zombie.

Chúng quay đầu, gào lên rồi lao điên cuồng về phía con mồi.

“Đừng chạy lung tung!”

Giọng Lưu Hạo vang lên gấp gáp nhưng cố giữ bình tĩnh.

“Cẩm v-ũ k:hí lên! Tập trung lại!” Nhưng hoảng loại đã lan ra, ngay lúc một con Zombie lao tới Thường Sinh đã xuấthiện trước mặt nó, chỉ thấy một ảnh dao lóe lên giữa màn đêm.

Phập.

Dao cắm thằng vào thái dương, thân thể Zombie khựng lại rồi đổ sập xuống sàn, máu bắn tung tóe, hai con Zombie còn lại đồng thời gào lên, thân thể méo mó lao thẳng về phía hắn.

Khoảng cách chưa đầy hai bước chân.

Ánh mắt Thường Sinh trầm xuống, không lùi, không tránh.

Hắn nghiêng người nửa nhịp, bàn chân đạp mạnh xuống sàn hành lang.

Một luồng lực nóng rực trong cơ thể bỗng bùng lên, theo cánh tay dồn thẳng vào lưỡi dao, không có động tác dư thừa, dao chém ra.

Xoẹt.

Âm thanh mỏng và lạnh, như lưỡi dao rút ra khỏi vỏ trong đêm tĩnh mịch.

Không phải tiếng chém trúng vật thể, mà là tiếng không khí bị xé toạc, bị ép thành một đường thẳng c:hết chóc.

gió rít lên trong tích tắc, bén đến mức khiến da người dựng đứng.

Trong khoảnh khắc đó, hai con Zombie khựng lại giữa không trung.

Một nhịp sau, đầu chúng tách khỏi cổ, máu phun ra thành hai vệt đỏ sẫm, thân thể nặng nề đổ sập xuống sàn.

Thị thể trượt dài, để lại vệt máu loang lổ trên nền gạch, hành lang chìm vào im lặng.

Những.

người còn lại đứng c:hết trân tại chỗ.

Thường Sinh thu dao về, lưỡi dao vẫn sạch, chỉ có máu nhỏ giọt từ tay áo.

Hơi thở hắn đều đặn, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua những cái xác nằm dưới chân, như đang nhìn mấy khối thịt vô tri.

Đây là lần đầu tiên hắn thử nghiệm dùng tuyệt kỹ “Kiếm Phong” trong thực chiến, uy lực không ngoài dự đoán của hắn mạnh, gọn và đặc biệt là nhanh đến mức đối Phương còn chư: kịp phản ứng.

Với thực lực hiện tại hắn có thể thi triển tuyệt kỹ này tối đa Ba lần.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập