Chương 60: Rời Khỏi Đông Kinh

Chương 60:

Rời Khỏi Đông Kinh Bên dưới tuyến cao tốc, cống ngầm mở ra như một cái miệng khổng lồ.

Hơi nước bốc lên, bám mùi rỉ sắt, bùn thối và máu cũ.

Ánh sáng từ trên mặt đất không lọt xuống được ba mét, phần còn lại chìm trong bóng tối.

Thường Sinh bước vào, không che giấu hanh tung, cũng không che giấu hơi thở.

Hắn đề nó cảm nhận được mình.

Trong lòng cổng, những xác Zombie cấp thấp đứng rải rác hai bên, không trấn công, chỉ nghiêng đầu theo dõi.

Mắt chúng đục, nhưng chuyển động đồng bộ, như những con rối đang chờ lệnh.

Thường Sinh dừng lại.

Hắn cảm nhận được ý chí tràn tới.

Một áp lực vô hình ép xuống không nặng, nhưng dày thứ cảm giác xuất hiện khi một thực thể đã quen với điều khiển số đông, quen đứng phía sau nhìn kẻ khác c-hết thay mình.

Trong bóng tối sâu hơn, nó quan sát, không có thấy hình dạng cụ thể.

Một con Zombie cấp trung biến dị đã tiến hóa thành một nửa, nào bộ phình lớn, mạch máu nổi lên như rễ cây.

Nó không hề xem Thường Sinh là địch.

Nó ra lệnh, Zombie xung quanh.

đồng loạt lao lên.

Thường Sinh tháo băng vài kiếm rút ra.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thân hình hắn lệch đi nửa nhịp Zombie đầu tiên vồ trúng tàn ảnh, cổ họng đã bị cắt gọn trong lúc nó chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Xoet—xoet—xoet.

Ba giây năm cái đầu roi.

Thường Sinh không dừng.

{Kiếm Phong :

Nhất Tuyến} Kiếm không chém ngang, mà đâm thẳng, xuyên qua hàm, lên não, rút ra ngay.

Động tác lặp lại liên tục, như một đường.

thẳng kéo dài trong không gian.

Zombie đổ xuống không kịp phát ra tiếng, trong bóng tối, nó khựng lại, nó lập tức thay đổi chiên thuật.

Áp lực tình thần tăng vọt.

Những con Zombie còn lại không lao lên, mà tản ra bao vây, từng con một tiến gần.

Thường Sinh nhíu mày lại.

Hắn xoay cổ tay.

{Kiếm Phong)

Một vòng kiếm khí mỏng, quét xung quanh bán kính vòng tròn.

Hơn mười thân thể ngã xuống cùng một lúc.

Trong đầu hắn, giọng nói cũ vẫn cựa quậy.

Thường Sinh không cho nó cơ hội để thoát ra nữa.

Thương Sinh dừng lại, hít sâu một hơi thật sâu, rồi chủ dộng ép nhịp thở chậm xuống, kéo chân khí trong đan điển ổn định lại.

Kiếm vẫn còn trong tay, nhưng mũi kiếm lại thả nhẹ xuống chạm nền bùn.

Hắn ngẩng đầu, đang nghe tiếng gió, sâu bên trong có tiếng động, hắn liền bước lên.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Con Zombie cấp trung kia cuối cùng cũng nhận ra có gì đó sai.

Áp lực tình thần dồn ép, lệnh điều khiển trở nên gấp gáp.

Những Zombie phía sau đồng loạt lao tới, nhưng đội hình đã loạn kẻ nhanh kẻ chậm, khoảng cách xuất hiện.

Thường Sinh nghiêng người.

{Kiếm Phong)

Chỉ một đường mỏng, chém ngang tầm cổ, ba thân thể ngã xuống, chắn lối sau lưng.

Hắn đã ở trước mặt nó.

Khoảng cách chưa đầy năm bước.

Lần đầu tiên, con Zombie cấp trung lùi lại.

Não bộ phình lớn rung lên, mạch máu đen tím co rút.

Nó đã đánh giá sai, Thường Sinh không tăng tốc.

Hắn bước từng bước một, mũi kiếm nâng lên ngang ngực.

{Ngự kiếm thuật – Thanh Phong Biến} Kiếm rời tay không bay cao, không xoay tròn.

Chỉ lướt sát mặt đất, vòng qua bên trái, ép góc né duy nhất còn lại.

Con Zombie xoay thân theo bản năng.

Ngay khoảnh khắc đó Thường Sinh đã áp sát.

Hắn nắm lại chuôi kiểm khi nó quay về, mượn quán tính, đâm thẳng.

Mũi kiếm xuyên qua hàm dưới, ghim chặt vào nền bê tông phía sau.

Những con Zombie còn lại đứng sững như bị rút dây.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, nó hiểu ra trước mặt nó không phải con mồi.

Mà là kẻ đã quer griết những thứ mạnh hơn chính bản thân nó.

Thường Sinh xoay cổ tay.

{Kiếm Phong)

Một nhịp chấn động ngắn, não bộ bị xé nát từ bên trong.

Hắn rút kiếm.

Thân thể kia đổ sụp xuống bùn, không tiếng động, im lặng lan ra trong cống ngầm.

Thường Sinh đứng yên vài giây, xác nhận áp lực tỉnh thần lực đã hoàn toàn tan biến, rồi mới cầm dao lấy tỉnh thể của nó rồi quay người rời đi.

Kiếm lau sạch trên vạt áo, băng vải được quấn lại cẩn thận.

Áp lực tan biến không phải kiểu biến mất, mà giống như một bàn tay buông ra.

Lâm Thanh Mộc đang chống tay xuống đất thì khẽ run lên.

Dị năng còn chưa thu hẳn nhưng cái cảm giác nặng nề đè lên tỉnh thần nàng đó đã biến mất.

Nàng ngẩng đầu.

“.

biến mất rồi.

Không có tiếng gầm, không còn dư chấn tỉnh thần chiến đấu.

Chỉ còn lại là những tiếng thở đốc, mùi thuốc sính lẫn máu tanh.

Vài phút sau từ lỗi cống ngầm dẫn ra tuyến ngoài, một bóng người bước ra bên ngoài, Áo giáp nhuốm máu đã sẵm lại, không còn nhỏ giọt nữa.

Kiếm trong tay đã được quấn băng vải đặt ngang hông hắn, hắn bước đi tới không nhanh, không chậm.

Thường Sinh trở về, không một ai lên tiếng.

Những người sống sót vô thức tránh ánh mắt hắn.

Có kẻ lùi bước khi thấy hắn, có kẻ thì siết chặt v-ũ k-hí trên tay, du biết nếu hắn muốn, ở đây không ai cản nổi, cảnh tượng ban nấy người hắn đầy mạch máu đen xung quanh hắn tỏa ra khí độc đến Zombie còn e ngại vẫn nằm sâu trong đầu của tất cả người ở đây.

Sự im lặng kéo dài vài giây, rồi Trần Tử Bình bước ra.

Hắn không cầm súng, cũng không cố tỏ ra vẻ bình tĩnh.

Chỉ đứng thẳng người, nhìn thẳng vào Thường Sinh.

“Cảm on.

Chỉ hai chữ, nhưng ngoài câu đó hắn không biết nói gì thêm.

Thường Sinh gật đầu nhẹ.

Lâm Thanh Mộc lúc này mới đứng dậy hoàn toàn, bước đến gần hắn.

Nàng nhìn hắn một cái rất nhanh xác nhận trạng thái hắn ổn định, mới thở phào nhẹ nhõm.

“Ngươi không b:

ị thương ở đâu nữa chứ?

“Không có.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, đúng lúc này, từ phía trong trại, một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi bước ra ngoài, thân hình rắn chắc ánh mắt ông ta rất bình tĩnh.

Lý Thường Kiệt.

Ông nhìn lướt qua chiến trường, nhìn qua những xác Zombie chất đống, rồi dừng lại ở Thường Sinh, ánh mắt Ông không sợ hãi chỉ có đánh giá.

“Cậu là người đã xử lý con điều khiển?

Thường Sinh không trả lời ngay, hắn nhìn lại ông ta, ánh mắt bình tĩnh, không mang sát khí.

“Phải.

Lý Thường Kiệt gật đầu chậm rãi.

“Vậy thì, trại này còn tồn tại được, là nhờ cậu.

Lý Thường Kiệt nói xong thì không nói thêm câu nào, ông ta hiểu rất rõ người đứng trước mặt không thuộc VỀ trại này.

Thường Sinh chỉ gật đầu một cái, coi như nghe thấy.

Lý Thường Kiệt chuyển mắt sang Lâm Thanh Mộc, rồi nhìn về phía tuyến phòng thủ thứ hai gần như sụp hẳn, giọng nói trở lại đúng chất của quản trại.

“Thiệt hại nặng.

“Mười bảy người c:

hết, hơn ba chục b:

ị thương.

Đạn tiêu hao quá nửa.

Ông dừng lại, rồi nói tiếp, như đang xác nhận một điểu đã được định sẵn:

“Nhưng trại vẫn còn.

Ánh mắt Ông quay lại Thường Sinh.

“Điều kiện ban đầu vẫn giữ nguyên.

“Các ngươi ở lại mấy ngày, dùng vật tư cơ bản, không ai động tới.

Thường Sinh gật đầu nhẹ:

“Ừ.

Những người đứng gần đó nghe được cuộc đối thoại, sắc mặt đều rất phức tạp.

Có người nhẹ nhõm, có người sợ hãi, có người nhìn Thường Sinh bằng ánh mắt không còn xem hắn là cùng loại.

Không phải anh hùng, cũng không phải cứu tỉnh.

Mà là thứ gì đó nguy hiểm hơn.

Lý Thường Kiệt quay người rời đi, trước khi đi chỉ để lại một câu:

“Dọn chiến trường.

“Xác ngoài tuyến hai đốt sạch, đừng kéo vào trong.

Mệnh lệnh vừa dứt, cả trại mới bắt đầu thật sự chuyển động lại.

Lâm Thanh Mộc đứng cạnh Thường Sinh, hạ giọng:

“Ngươi vừa rồi.

ép quá mức.

“Ta biết.

“Nhờ ngươi mới ngừng kip.

“ Cứ thể Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc ở lại trong trại vài ngày nghỉ ngơi, rồi hắn bổ sung vật tư cần thiết cho chuyến hành trình tiếp theo.

Buổi chiểu hai ngày sau, cổng trại Đông Kinh mở ra một nửa.

Gió thổi qua bãi sắtvụn ngoài rìa, mùi khói đốt xác vẫn còn vương lại đôi chút.

Trại đã trở lạ nhịp sinh tồn quen thuộc, nhưng không còn ai nhìn hai người bằng ánh mắt ban đầu nữa.

Lý Thường Kiệt đứng trước cổng của trại, đối diện ông ta là Thường Sinh và Lâm Thanh Mộ.

đã chuẩn bị xong hết đồ đạc cần thiết chuẩn bị rời đi.

“Ở đủ rồi?

ông hỏi.

“Ừ.

Thường Sinh đáp.

Lý Thường Kiệt gật đầu, không giữ lại, cũng không hỏi thêm lý do.

Ông ta hiểu rõ, có những người không nên ở lâu một chỗ.

Ông nhìn Thường Sinh một lúc, ánh mắt không còn đánh giá thuần túy như lần đầu hai người gặp mặt, mà là sự xác nhận.

“Cậu là người đặc biệt.

Không phải là lời khen, cũng không phải là lời tâng bốc chỉ là một kết luận ông ta đưa ra.

“Ta gặp nhiều người mạnh.

Lý Thường Kiệt nói tiếp.

“Nhưng đa phần hoặc là cứu người để đổi quyền lực, hoặc giết để thỏa mãn bản thân.

“Cậu thì khác.

Thường Sinh không đáp, chỉ kéo lại dây đeo túi sau lưng.

Lý Thường Kiệt cũng không chờ câu trả lời.

“Đi đâu tiếp?

Lâm Thanh Mộc nhìn sang Thường Sinh.

Hắn im lặng một nhịp.

“Chưa biết.

“Chỉ là.

không thể ở lại.

Lý Thường Kiệt không tỏ vẻ bất ngờ.

Ông ta quay đầu, ra hiệu cho người bên trong cổng.

Một lát sau, một chiếc xe jeep nhỏđược lái ra thùng sau trống, bánh đã thay, bình nhiên liệu đầy hơn nửa.

“Cách đây hơn một trăm cây số về hướng tây bắc”

“Có một khu nghiên cứu cũ, bản đồ cũ gọi nơi đó là Trạm Lục Thủy.

“Không phải là một trại lớn, nhưng địa hình kín, có mạch nước ngầm, Ta có thông tin có nhiều dị năng giả tụ lại chỗ đó.

Ông nhìn thẳng Thường Sinh:

“Không đảm bảo an toàn, nhưng còn sống được.

Thường Sinh khẽ nheo mắt:

“Ông cho xe?

“Ừ”

“Không phải thuê.

Lý Thường Kiệt nói rõ ràng.

“Cũng không phải mời ở lại.

“Chi là.

công những gì cậu đã làm.

Thường Sinh nhìn chiếc xe một lúc, rồi gật đầu.

“Được.

Không cảm on, nhưng cũng không từ chối.

Lý Thường Kiệt bước lùi nửa bước, coi như lời tạm biệt đã xong.

“Đường phía trước không giống ở đây, cậu cẩn thận.

Thường Sinh gật đầu, mở cửa xe.

“Cảm ơn” Lâm Thanh Mộc cúi đầu chào nhẹ một cái, rồi leo lên ghế phụ.

Cổng trại chậm rãi mở rộng.

Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi ánh đèn, rời khỏi hàng rào sắt, rời khỏi nơi đã từng suýt bị thủy triều Zombie nhấn chìm.

Lý Thường Kiệt đứng nhìn cho tới khi xe khuất hẳn, ông ta quay người.

Trại Đông Kinh vẫn phải tiếp tục tồn tại còn Thường Sinh, từ đầu đến cuối, vốn không thuộc về nơi này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập