Chương 61:
Ngưng Huyết Chùy
Chiếc xe Jeep lắc nhẹ khi bánh cán qua mặt đường nứt võ.
Hai bên là rừng hoang xen lẫn nhì xường sụp đổ, ánh nắng chiểu xuyên qua kính chắn gió.
Lâm Thanh Mộc ngồi ghế phụ, im lặng khá lâu.
Nàng không hỏi ngay, chỉ nhìn bàn tay của Thường Sinh đặt lên vô lăng, những đường gân tím đen đó đã lặn xuống giờ chỉ còn lại là những đường gân màu xanh bình thường, như thể hôm đó chưa từng xảy ra.
Nhưng nàng biết không phải, chỉ là nàng không hỏi mà thôi.
“Lúc ở tuyến hai.
và những lúc khác nữa” nàng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng rất nhẹ, như sợ chạm vào thứ gì đó dễ võ.
“Trạng thái đó của ngươi.
không giống dị năng.
Thường Sinh không quay đầu, xe vẫn giữ tốc độ đều, không nhanh, không chậm tiến thẳng về hướng tây bắc.
“Mắt ngươi đổi màu.
Lâm Thanh Mộc tiếp lời.
“Hơi thở của ngươi cũng khác đi, áp lực cũng khác.
“Giống như.
không giống con người bình thường.
Một lát sau, Thường Sinh mới đáp.
“Ừ”
Chỉ một chữ đáp lại.
Lâm Thanh Mộc siết nhẹ ngón tay.
“Nó là gì?
Thường Sinh thở ra một hơi dài, rất chậm.
Hắn không nói dối, nhưng cũng không nói thật.
“Trạng thái Siêu Phàm.
hắn nói.
“Loại.
đặc biệt hơn một chút.
Lâm Thanh Mộc quay sang nhìn hắn.
“Đặc biệt như thế nào?
“Không giống dị năng giả.
“Cũng không giống biến dị.
Thường Sinh nói đều đều, như đang thuật lại một khái niệm xa lạ với chính mình.
“Nó là thứ ta tự bước vào.
Hắn dừng một nhịp.
“Đổi lại, có di chứng.
Không khí trong xe chùng xuống.
“Di chứng gì?
nàng hỏi ngay.
Thường Sinh nhíu mày rất nhẹ, rồi thả lỏng ra, như cố tình làm cho giọng mình nghe bình thường hon:
“Mệt, và khó kiểm soát cảm xúc hơn một chút.
Hắn liếc sang nàng, rất nhanh:
“Nhưng không nguy hiểm.
Lâm Thanh Mộc không nói gì ngay.
Nàng cũng không thấy Thường Sinh có vẻ nói dối, nhưng mà nàng cảm nhận được có một phần bị giấu đi, một khoảng trống sau lời giải thích đó.
“Ngươi nói dối không giỏi.
nàng nói khẽ.
Thường Sinh khẽ cười, rất nhạt.
“Nhưng ta không nói sai.
Hắn nhìn thẳng con đường phía trước:
“Chỉ là.
không cần lo.
“Ta biết dừng.
Câu nói đó khiến Lâm Thanh Mộc hơi khựng lại, không phải vì yên tâm hơn.
Mà vì nàng hiểu, “biết dừng' không có nghĩa là “không phải trả giá”.
Gió lùa qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và kim loại gỉ.
Xe tiếp tục lăn bánh về phía tây bắc, rời xa trại Đông Kinh, tiến dần tới vùng bản đồ đã bị gạch xóa khỏi phần lớn hồ sơ cũ.
Lâm Thanh Mộc tựa lưng vào ghế, khẽ nói như tự nhủ, cũng như nói với hắn:
“Lần sau.
nếu phải dùng lại.
Thường Sinh không quay đầu:
“Ừ?
“.
báo ta trước.
Hắn không trả lời ngay, một lúc sau, khi xe vượt qua một khúc cua dài, hắn mới đáp rất khẽ:
“Nếu còn kịp.
Con đường phía trước kéo dài, hoang vắng và im lặng chiếc xe rời khỏi đường nhựa nứt mẻ, chuyển sang một con lộ cũ.
Bánh xe lăn qua ổ gà làm thân xe rung nhẹ.
Thường Sinh lúc này đang nhìn lại bảng hệ thống màu xanh quen thuộc trước mặt.
[ Thường Sinh ]
[ Tu vi]
866/2000
[ Cảnh Giới ]
Luyện Khí (Trung kỳ)
[ Chiến Kỹ ]
Kiếm Phong (Tiểu thành)
Quỷ Ảnh Mê Tung (Tiểu thành)
Ngự kiếm thuật:
Thanh Phong Biến (Nhập môn)
[ Điểm Tích Lũy ]
854
Sau khi ngày hôm đó, điểm của hắn tăng lên rất nhiều, nhiều đến nỗi hắn còn chẳng để ý, vớ những số điểm này hắn có thể mua được khá nhiều thứ.
Còn tu vi trên suốt đoạn đường này hắn đều lấy máu Zombie ra tu luyện, cứ thiếu lúc nào hắn cũng có thể lấy được, chẳng cần phải lo lắng sẽ thiếu hụt làm chậm quá trình tu luyện.
Thường Sinh nhìn con số tích lũy thêm vài giây rồi tắt bảng hệ thống.
Ánh xanh mờ tan đi, chỉ còn lại tiếng động cơ đều đều và con đường đất kéo dài trước mũi xe.
{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} mạnh, nhưng cái giá của nó không nằm lúc vận chuyển, mà ở sau đó.
Mỗi lần sử dụng, huyết động ăn ngược lại cơ thể, mạch máu r:
ối Loạn, tim đập lệch nhịp.
Nếu hôm đó không có Lâm Thanh Mộc cắt ngang, hắn không dám chắc mình sẽ dừng lại đúng lúc.
Hắn cần một thứ khóa lại, không phải để trấn c-ông, mà để chịu đòn khi cơ thể đang ở trạng thái xấu nhất.
Hắn mở bảng hệ thống lên lần nữa, danh mục công pháp mở ra.
[ Ngưng Huyết Chùy ]
[ Phẩm chất ]
Huyền cấp hạ phẩm (Hệ Phòng thủ / Huyết)
[ Hiệu quả ]
Cuõng ép dồn nén huyết dịch và chân khí kịch độc đến một điểm duy nhất trên cơ thể.
Tại điểm đó, máu sẽ đông đặc lại ngay lập tức, cứng như hắc thiết để chặn đứng đòn tấn công vật lý.
[ Giá ]
600 điểm tích lũy
[ Miêu tả ]
Chặn đứng sát thương vật lý bằng cách tụ máu độc.
Gây ra hiện tượng tụ huyết và tê Liệt vị trí chịu lực, lạm d-ụng sẽ gây kiệt sức và rối loạn tuần hoàn nghiêm trọng.
Thường Sinh nhìn dòng mô tả rất lâu.
Hắn khẽ cười, không tiếng.
Không phải thứ dành cho người cẩn thận.
Mà là dành cho kẻ đã quen bước lên mép vực, chỉ cần thêm một lớp chống đỡ để không rơi ngay lập tức.
Ngưng Huyết Chùy không làm Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết an toàn hơn.
Nhưng nó có thể cho hắn một mạng, khi huyết độc bộc phát, hắn có thể ép toàn bộ hỗn loạn đó tụ lại một chỗ, chặn lại một đòn chí mạng, đổi lấy thời gian rút lui hoặc.
kết thúc đối phương.
Thường Sinh không do dự xác nhận mua.
Bỗng nhiên một quyển công pháp hiện ra trước mặt hắn, trên bìa có những vân đỏ thẫm như mạch máu khô lại.
Thường Sinh giật mình, không phải là công pháp, mà vì phản xạ đầu tiên của hắn là siết chặt vô lăng.
Hắn đã quen với việc hệ thông chỉ tồn tại trong tầm nhìn hắn.
Thứ gì có hình thể có nghĩa là có khả năng bị người khác nhìn thấy.
Hắn quay đầu rất nhanh trong xe, Lâm Thanh Mộc đang tựa ở ghế phụ, ánh mắt vốn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng đúng khoảng khắc đó, nàng khẽ nghiêng đầu nhìn lại, không phải vì tò mò, mà vì cảm giác được cái gì đó chuyển dộng.
Ánh mắt nàng liếc sang trái, chỉ thấy Thường Sinh trên tay đang cầm một quyển sách màu đỏ thẫm, nàng mới hiểu kỹ hỏi.
“Ngươi đang cầm cái gì vậy?
“Hà?
“À chỉ là cuốn sách ta hay đọc thôi.
“Nhưng hổi nãy ta đâu có thấy ngươi cầm quyển sách nào đâu.
Thường Sinh khựng lại đúng một giây.
Khoảng khắc đó đủ để hắn hiểu:
nàng đã thấy, nhưng không phải toàn bộ, nhưng thấy đủ đề sinh ra nghi ngờ.
Hắn thỏ ra rất nhẹ, buông lỏng tay khỏi vô lăng một chút, chiếc xe vẫn lăn đều trên con đường hoang vắng.
“Ta giấu trong áo.
hắn nói, giọng bình thản, không nhanh không chậm.
“Một thói quen cũ.
Lâm Thanh Mộc không đáp ngay, nàng nhìn quyển sách thêm một lúc, ánh mắt không dừng.
lại ở bìa đỏ thẳm, mà là ở cảm giác thứ mơ hồ không giống là đống giấy.
“Thói quen từ trước tận thế?
nàng hỏi.
“Trông nó.
không giống sách bình thường.
Thường Sinh nhếch môi rất khẽ, gần như không phải là cười.
“Ta cũng đâu phải người bình thường.
Câu nói rơi xuống rất nhẹ, nhưng đủ để khép lại mạch truy vấn.
Lâm Thanh Mộc không hỏi nữa.
Nàng hiểu ranh giới có những thứ hỏi tiếp sẽ không mang lại cảm giác an toàn, cho cả hai.
Nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa.
“Vậy thì cất đi.
nàng nói.
“Lúc lái xe đừng phân tâm.
Thường Sinh đưa tay, quyển công pháp trượt vào trong áo khoác.
Một lúc lâu, không ai nói gì.
Thường Sinh giảm tốc, đưa xe vượt qua một cầu bê tông nứt gãy.
Phía xa, những cột điện gã nghiêng lộ ra trên nền đất.
Bản đồ Lý Thường Kiệt đưa nằm mở trên bảng điểu khiển, vài dấu bút đỏ khoanh tròn một khu vực cách trại hơn trăm cây số một thị trấn cũ từng là điểm trung chuyển đường sắt, nay bị bỏ hoang nửa chừng.
“Ông ta chọn chỗ đó không phải ngẫu nhiên.
Lâm Thanh Mộc nói.
“Ừ.
Thường Sinh đáp.
Nàng im lặng một nhịp rồi hỏi:
“Ngươi định ở đó bao lâu?
“Không biết.
Hắn nói thật.
“Có thể chỉ qua đêm.
Gió thốc qua cửa kính.
Xa xa, một đàn chim đen tách khỏi hàng cây, bay v-út lên rồi tan ra, như có thứ gì đó vừa làm chúng giật mình.
Hắn không nói thêm.
Bàn tay trên vô lăng siết chặt hơn một chút, rồi thả ra.
Vệt xước mờ trê mu bàn tay vết t-hương ngày hôm đó đã khép lại, nhưng cảm giác nặng vẫn còn, như máu chưa chịu yên.
Một con đau rất nhẹ chạy qua thái dương.
Không dữ đội.
Chỉ đủ để nhắc hắn, hạ kính xe xuống một chút, để gió lạnh tạt vào mặt.
“Đến trước khi trời tối.
“Ta không muốn dựng trại trong đêm.
Lâm Thanh Mộc gật đầu.
Nàng nhìn hắn, rồi nhìn con đường phía trước dài, thẳng, và trống rỗng đến khó chịu.
Khi mặt trời chạm rìa núi, họ thấy thị trấn.
Những mái nhà thấp sụp nghiêng, bảng hiệu rỉ sét treo lủng lắng.
Đường ray cũ cắt ngang quảng trường, cỏ dại mọc chen giữa các thanh thép.
Không có khói.
Không có tiếng động.
Một sự yên tĩnh quá mức.
Thường Sinh dừng xe ở rìa ngoài.
“Ta đi trước.
“Không.
Lâm Thanh Mộc mở cửa xe cùng lúc.
“Lần này cùng nhau.
Hắn nhìn nàng một giây, rồi gật đầu.
Hai người bước vào thị trấn bỏ hoang khi ánh chiều tắt dần.
Bóng của họ kéo dài trên mặt đường bê tông.
Không có tiếng động nào khác ngoài tiếng bước chân v-a chạm với đá vụn.
những cơn gió chiểu tà lùa qua những tấm bảng hiệu treo nghiêng phát ra tiếng cót két.
Thị trấn này chết theo kiểu rất sạch.
Không có xác nằm ngoài đường, không có v:
ết m‹áu khô vương vãi.
Cửa nhà đóng kín mít, cửa kính phần lớn còn nguyên, chỉ là bị phủ một lớp bụi dày.
“Không giống thị trấn bị Zombie tràn vào.
Thường Sinh khẽ đáp.
“Có thể rút đi rồi.
Hắn dừng lại trước một ngã tư nhỏ.
Đường ray cũ cắt ngang qua, thép đã hoen gỉ, cỏ dại mọ chen chúc giữa các thanh tà vẹt.
Dưới chân ray có vết kéo dài, như thể có thứ gì đó nặng bị lôi đi rất lâu trước đây.
Không mới, nhưng chắc tầm một tuần.
Thường Sinh cúi xuống, đưa tay chạm nhẹ vết hằn.
“Zombie cấp thấp.
“Có thể bị dẫn đi.
“Dẫn đĩ?
Bọn chúng không hề có trí tuệ, chỉ còn lại là bản năng, nếu bản năng bọn chúng kích thích đỉ lâu, cả bầy sẽ đi theo.
Hai người tiếp tục tiến vào trung tâm thị trấn.
Quảng trường nhỏ hiện ra, giữa là bồn phun nước nhưng bên trong đã cạn sạch.
Xung quanh là vài cửa hàng tiện lợi, cửa sắt kéo đã gì sét khóa vẫn còn nguyên.
Thương Sinh đứng yên một lúc, lắng nghe xung quanh, không có tiếng thở, không có tiếng kéo lê, cũng không có mùi xác thối quen thuộc.
“Hiện tại khu này trống.
hắn kết luận.
“Hiện tại?
Lâm Thanh Mộc hỏi.
“Ban ngày chúng có thể không ở đây, nhưng ban đêm thì khác.
Zombie có thể không thông minh, nhưng chúng có thể di chuyển nhanh và mạnh hơn hẳn ban ngày khá nhiều, việc đối chọi với chúng cũng khó khăn hơn ban ngày.
Hai người kiểm tra từng căn một cách cẩn thận.
Không phá cửa, chỉ mở khe nhỏ để quan sát bên trong trước khi vào.
Một căn nhà ở cuối dãy được chọn.
Cầu thang gỗ còn chắc, tầng hai có cửa sổ nhìn ra quảng trường, đủ để quan sát.
Khi trời tối hẳn, cả hai đã dựng xong chỗ nghỉ.
Không hề có lửa, không có ánh sáng lộ ra ngoài, chỉ có một tấm che mỏng trước cửa sổ.
Lâm Thanh Mộc ngồi dựa vào tường, thả lỏng dị năng không thu lại hoàn toàn.
Dây leo ẩn dưới lớp gỗ cũ, như rễ đang được ngủ đông.
Thường Sinh ngồi đối diện, lau kiếm từng chút một.
“Thị trấn này.
nàng lên tiêng sau một lúc im lặng.
“Không giống bị bỏ hoang vội.
“Là rời đi có chuẩn bị.
“Vậy nghĩa là.
có thứ gì đó gần đây, nhưng không phải là ở đây.
Zombie không có trí tuệ, nhưng mà khu này địa hình rất thấp, có thể ban đêm có nhiều Zombie lảng quảng xung quanh ở đây, nên là họ mới di chuyển đi chỗ khác.
Một tiếng động khẽ vang lên từ phía xa, không phải là từ thị trấn mà là từ phía đường lón dẫn vào.
Thường Sinh cũng dừng tay lau kiếm.
Hai giây sau, một tiếng gào khàn vang lên, ngắn và dứt khoát.
Rồi lại thêm một tiếng nữa.
“Chúng đang bị kéo lại.
sềz Thường Sinh đứng dậy, cuốn băng vải quanh kiếm.
“Và chúng ta không phải là mục tiêu.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đang dày lên giữa các con đường.
“Ngủ sớm.
Lâm Thanh Mộc gật đầu, xoay người nằm xuống, còn hắn cũng ngồi xuống lấy cuốn
{Ngưng Huyết Chùy)
ra đọc cứ thế một đêm cứ trôi qua, ngoài xa kia vẫn còn những tiếng hét vang vọng nhưng nhỏ dần đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập