Chương 64:
Thành Lục Thủy
Xe chạy chậm lại theo nhịp của dòng người.
Không ai chặn họ.
Không còi báo động.
Không vũ khí chữa ra.
Nhưng Thường Sinh nhận ra rất rõ có trật tự.
Một trật tự không cần nói ra, chỉ cần phá là sẽ bị nhìn thấy ngay.
Ở ngã tư phía trước, có người ngồi trên mái nhà ba tầng, không cầm súng, chỉ dựa lưng vào lan can, tay cầm ống nhòm cũ.
Ánh mắt lướt qua xe họ đúng một lần, rồi đời đi.
“Có canh gác.
Lâm Thanh Mộc nói rất khẽ.
“Ừ.
Thường Sinh đáp.
Xe dừng lại ở một bãi đất trống sát mép khu dân cư.
Không có biển cấm, nhưng những chiếc xe khác cũng dừng ở đó, xếp ngay ngắn.
Có người xuống xe, khóa cửa, rồi đi bộ vào trong.
Thường Sinh làm theo.
Vừa bước ra khỏi xe, hắn cảm nhận được sự khác biệt rất rõ.
Không phải áp lực tỉnh thần, m¡ là nhịp sống những người ở đây không sống trong trạng thái chờ chết.
Họ có việc để làm, có nơi để đi, có quy tắc để tuân theo.
Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đi ngang qua, tay bế thùng nước, thấy họ thì dừng lại nửa nhịp.
“Người mới?
nàng hỏi.
“Đi ngang.
Người phụ nữ nhìn thanh kiếm sau hông hắn, rồi nhìn Lâm Thanh Mộc nhưng rất nhanh.
“Qua đêm thì được.
nàng nói.
“Nhưng đừng gây chuyện.
“Có chỗ đổi vật tư không?
Lâm Thanh Mộc hỏi.
“Có.
người phụ nữ chỉ tay về phía cuối phố.
“Khu nhà ga cũ.
Nhưng hỏi giá trước.
Nói xong, nàng đi tiếp, không chờ câu trả lời, hai người bước sâu vào thành phố.
Càng đi, cảm giác “sai lệch” càng rõ.
Không phải là vì quá an toàn, mà vì ai cũng biết mình đang sống trên một ranh giới nào đó.
Nụ cười có, nhưng không hề kéo dài quá lâu.
Tiếng nói chuyện có, nhưng vẫn luôn không nói lớn chỉ đủ nghe thấy.
Ở quảng trường nhỏ trung tâm, có một tấm bảng gỗ lớn, treo nhiều mảnh giấy viết tay:
[Tuyển người sửa máy phát]
[Đổi pin lấy thuốc]
Thường Sinh dừng lại trước bảng một chút.
“Không có tên quản lý.
Lâm Thanh Mộc nhận ra.
hắn nói.
“Vì nơi này không do một người giữ.
Họ đi tiếp về phía nhà ga cũ lần này là ga thật, không phải điống đrổ nát.
Mái che còn nguyên, đường ray được dọn sạch.
Dưới mái, có người ngồi trao đổi đồ, có kẻ kiểm tra balô người khác.
Một người đàn ông tóc hoa râm ngẩng đầu khi họ đến gần.
“Muốn gì?
ông ta hỏi.
“Bản đồ.
Thường Sinh lấy ra một con dao đã được xử lý sạch, lưỡi còn sắc, cán quấn vải.
Người đàn ông nhìn dao, ánh mắt sáng lên một chút.
“Người đi săn.
ông ta nói.
Không hỏi, chỉ kết luận.
“Được.
Nhưng bản đồ không có miễn phí”
“Giá?
Người đàn ông nhìn hắn, rồi nhìn Lâm Thanh Mộc.
“Ở lại bao lâu?
Thường Sinh hơi khựng lại một nhịp.
“Chưa biết.
hắn đáp.
Người đàn ông khẽ cười, nụ cười không.
hề thân thiện.
“Vậy thì bản đồ này không chỉ là giấy.
Ông ta kéo từ dưới quầy lên một tấm giấy, trên đó không chỉ có đường phố, mà còn có những ký hiệu khác nhau, được vẽ bằng mực đậm nhạt khác biệt.
“Lục Thủy không phải một trạm.
“Là một thành phố sống sót.
Thường Sinh không nói, nhưng ánh mắt đã dừng lại ở ba ký hiệu lớn nhất trên bản đồ.
Người đàn ông dùng ngón tay gõ nhẹ.
“Phía đông khu dân.
Người sống đông nhất.
Bang hội mọc lên từ đó.
“Phía nam khu công nghiệp.
Vật tư, máy móc, điện.
“Còn phía bắc.
Ông ta dừng lại.
“Quân đội.
Thường Sinh nheo mắt, hắn gật đầu.
“Vậy giá là gì?
Người đàn ông nhìn thẳng vào hắn.
“Ngươi mà sống được ở đây, đừng ngu mà đứng nhầm phe.
Ông ta đẩy tấm bản đồ qua.
“Dao đủ trả cho bản đổ.
Nhưng lời khuyên này ta cho không.
Thường Sinh nhận lấy.
Khi hai người rời khỏi nhà ga, bầu không khí bên ngoài mỗi con đường đều được người trông coi, mỗi khu đều như thể có luật lệ riêng.
Đường phố không đông, nhưng cũng không.
trống.
Vài chiếc xe tải cũ chạy chậm qua giao lộ, bánh xe nghiền lên lớp bụi mỏng.
Người đi bộ rải rác hai bên đường, mang balô, đeo v-ũ k:
hí thô sơ, không ai tỏ ra hoảng loạn.
Mỗi con đường đều có người đứng ở đầu ngã rẽ.
Không chặn đường, không hỏi han, chỉ đứng đó, dựa tường hoặc ngồi trên thùng.
gỗ, ánh mắt lướt qua những kẻ đi ngang.
Lâm Thanh Mộc khẽ liếc sang một người đàn ông cầm súng ngắn dựa cột đèn.
Họ đi thêm một đoạn.
Một khu chợ nhỏ mở ngay giữa quảng trường cũ.
Không ồn ào, không rao bán, chỉ là vài tấm bạt trải xuống đất.
Đạn dược đổi lương khô, pin đổi thuốc, có người mang cả linh kiện xe máy ra bày.
Có người nhìn Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc lâu hơn một chút, nhất là khi thấy kiếm sau lưng hắn, nhưng rồi cũng quay đi.
“Không giống trạm trung chuyển.
Lâm Thanh Mộc nói.
“Ừ”
“Giống nơi người ta sẽ ở lại.
Họ tìm được một nhà trọ cũ cải tạo từ khu tập thể.
Người thu phòng chỉ hỏi đúng một câu:
ỏ mấy người, trả trước bao nhiêu ngày.
Không hỏi lai lịch.
Lên phòng, Thường Sinh mở tấm bản đổ ra, đặt lên bàn.
Hắn không nói gì, chỉ dùng tay đánh dấu mấy khu vực lớn.
Ánh mắt dừng lại ở phía bắc bản đổ một nhịp lâu hơn, rồi đời đi.
Lâm Thanh Mộc không hỏi, nàng đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường.
Dưới kia, hai nhóm người gặp nhau, gật đầu, đổi vài câu ngắn rồi tách ra.
“Ít nhất, đêm nay ngủ được.
Thường Sinh gật đầu.
“Ngày mai đi dạo quanh.
“Không vội.
Buổi chiểu hôm đó, Lâm Thanh Mộc xuống tầng dưới một mình.
Không phải vì tò mò, mà vì nàng có thói quen như vậy.
Ở những nơi có người sống đông, nàng luôn muốn nghe cách họ nói chuyện trước, xem họ nói gì, dùng từ ra sao.
Trước nhà trọ là một quán nước nhỏ, dựng tạm bằng tôn và gỗ.
Một người phụ nữ trung niê đang đun nước, bên cạnh là hai thiếu niên chừng mười bốn, mười lăm tuổi, tay lau cốc, động tác quen thuộc.
“Uống không?
người phụ nữ hỏi, giọng bình thản.
“Dạ có.
Lâm Thanh Mộc đáp.
Nàng đặt xuống một gói muối tỉnh khiết, loại đã được lọc.
Người phụ nữ nhìn thoáng qua, gật đầu, rót cho nàng một bát nước ấm.
“Ở ngoài tới?
bà hỏi thêm.
“Vậy chắc đi đường mệt.
Lâm Thanh Mộc ngồi xuống ghế.
gỗ thấp.
Một lúc sau, có hai người đàn ông khác tới, nói chuyện về việc đổi pin lấy xăng, giọng không thấp, cũng không tránh né nàng.
“.
khu phía đông tuần này yên hơn.
“Vì quân đrội vừa quét một vòng.
Cách họ nói rất khác.
Không phải sợ hãi, mà là quen thuộc với việc sống chung với nguy hiểm.
Lâm Thanh Mộc uống xong nước, đứng dậy cảm ơn, rồi quay về hướng nhà trọ.
Cùng lúc đó, ở bên kia con đường.
Thường Sinh đang đứng tựa vào lan can tầng hai, ánh mắt nhìn xuống dòng người thưa thớt Hắn không tìm gì cả, chỉ là thói quen quan sát.
Rồi hắn khựng lại giữa đám người đi ngang qua giao lộ, có một bóng lưng lướt qua rất nhanh, không rõ mặt.
Chỉ là dáng đi hơi khom vai, tay phải luôn ép sát thân người.
Một cảm giác quen thuộc, rất mơ hồ, như một mảnh ký ức cũ bị kéo ra khỏi đáy nước.
Thường Sinh nheo mắt, bóng người đó rẽ vào một con hẻm, biến mất sau bức tường xi măng nứt gấy.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh rất cũ hiện lên trong đầu hắnhành lang trường học mùi máu chưa tan, tiếng hét hỗn loạn và ánh mắt của vài kẻ đứng xa, nhìn hắn như nhìn thứ gì đó không nên tồn tại.
Thường Sinh đưa tay lên xoa nhẹ vai phải v-ết thương bị cắn lúc đó, mặc dù đã hồi phục hoàn toàn nhưng vẫn còn vết sẹo.
Lâm Thanh Mộc vừa lên tới cầu thang.
“Ngươi không xuống à?
“Không cần.
hắn đáp, ánh mắt đã rời khỏi con hẻm kia.
Hắn quay người vào phòng, đóng cửa lại, nhưng trong đầu, bóng lưng kia vẫn chưa tan hẳn.
Ở một nơi như Lục Thủy, nơi quá nhiều người sống sót tụ lại, việc gặp lại người quen có lẽ cũng chỉ là ngẫu nhiên.
Sáng hôm sau, sương còn chưa tan hắn.
Lâm Thanh Mộc vừa mở cửa thì đã dừng lại nửa bước.
Ba người đứng dưới chân cầu thang.
Không che mặt, không mang v-ũ k-hí lộ liễu, quần áo gọn gàng, sạch hơn mức cần thiết.
Cách họ đứng tản ra rất tự nhiên, nhưng vừa đủ để chặn lối đi.
“Chào buổi sáng.
người đứng giữa lên tiếng trước, giọng ôn hòa.
“Xin lỗi vì làm phiền sóm.
Thường Sinh đã đứng phía sau nàng từ lúc nào.
Hắn liếc qua ba người kia một lượt, ánh mắt dừng lại ở cổ tay và giày của họ không bùn, không máu, bước chân nhẹ.
“Có chuyện?
hắn hỏi.
người kia gật đầu.
“Hai vị là người mới.
Vào thành hôm qua, nghỉ ở nhà trọ phía bắc, không treo dấu hiệu bang hội, cũng không đăng ký khu vực bảo hộ.
“Thông tin khá đầy đủ.
Thường Sinh nói.
Người kia cười nhẹ:
oi Lục Thủy, tai mắt nhiều là chuyện bình thường.
Một người bên trái tiến lên nửa bước:
“Và hai vị.
không đơn giản.
Không hỏi, không nghi ngờ mà là khẳng định.
Thường Sinh không phủ nhận, cũng không gật đầu.
hắn hỏi thẳng.
“Ngỏ lời.
người đứng giữa đáp.
“Gia nhập.
Không khí yên tĩnh một nhịp.
“Chúng ta đến từ Hội Đinh Thạch.
người kia nói tiếp, như thể đã chờ câu hỏi này từ trước.
“Một trong ba tổ chức lớn ở Lục Thủy.
Thường Sinh nhíu mắt rất nhẹ.
“Ba?
Người kia giơ ba ngón tay, không khoa trương.
“Hội Đinh Thạch kiểm soát vận tải, vật tư, đường ra vào thành.
“Liên Minh Thanh Tuyến tập hợp dị năng giả, quản lý khu dân cư phía nam.
“Và Đồn Lục Thủy.
Người kia dừng lại nửa nhịp.
Thường Sinh hơi nghiêng đầu.
Không ngạc nhiên, nhưng chú ý.
“Ba thế lực.
Thường Sinh lặp lại.
“Không đánh nhau công khai.
Không hòa thuận tuyệt đối.
Nhưng giữ được thành này sống.
Hắn nhìn thẳng Thường Sinh.
“Người ngoài muốn ở lâu, phải đứng vào một bên.
“Còn nếu không?
Thường Sinh hỏi.
Tên kia không còn nụ cười trên mặt nữa, giọng hạ thấp đi một chút, không đe dọa:
“Thì ngươi vẫn có thể đi, có thể ở, có thể giao địch.
“Chỉ là.
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Thường Sinh.
“Không ai bảo đảm lúc xảy ra chuyện, sẽ có người đứng ra nhận là người của mình.
Không khí im lặng chùng xuống.
Thường Sinh không đáp lại hắn.
Hắn chi nhìn người kia, ánh mắt bình tĩnh, không có vẻ gấp gáp.
“Nghe như ép buộc.
“Không.
tên kia lắc đầu.
“Là quy tắc sống sót.
Hắn nhìn Thường Sinh, nói Tất r Õ:
“Không chọn cũng được.
Nhưng đừng mong được xem như người trong thành.
Thường Sinh gật đầu rất khẽ.
“Ta hiểu.
Câu trả lời quá ngắn, khiến tên kia hơi nhíu mày.
“Vậy quyết định của ngươi?
“Chưa.
“Ta mới tới.
Còn nhiều thứ chưa nhìn xong.
Tên kia nhìn hắn vài giây, như muốn đọc thêm điểu gì đó sau vẻ bình thản kia, rồi chậm rãi gật đầu.
“Ba ngày.
“Trong ba ngày, không ai làm khó hai người.
Hắn quay người rời đi, trước khi đi để lại một câu:
“Nhưng ở Lục Thủy có những thứ không cần đứng phe cũng sẽ tự tìm tới.
Ba người hòa vào dòng người buổi sáng, biến mất giữa các con phố có trật tự đến mức khác thường.
Lâm Thanh Mộc thở nhẹ ra một hơi.
Hắn nhìn về hướng khác của thành, nơi những lá cờ khác màu treo trên mái nhà xa xa, mỗi màu đại diện cho một khu.
Thường Sinh quay người.
“Đi thôi.
“Đi đâu?
“Đi nhìn xem, ” hắn đáp,
“Lục Thủy thực sự là thành phố của ai.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập