Chương 65:
Ranh Giới Giữa Các Bang Hội
Hai người quay về nhà trọ khi trời chưa xế chiều.
Trong sảnh tầng dưới, mấy người đang đổi Pin lấy nước sạch, nói chuyện nhỏ nhưng không tránh né.
Khi thấy họ đi qua, ánh mắt chỉ lướt một cái rồi thôi.
Lên phòng, Lâm Thanh Mộc đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa.
“Vậy tiếp theo làm gì?
nàng hỏi.
Thường Sinh đặt thanh kiếm dựa sát tường, ngồi xuống ghế.
“Chọn phe.
hắn nói.
Sáng hôm sau.
Hai người rời nhà trọ khá sớm.
Sương vẫn còn vương trên mái tôn và các khung cửa sắt cũ.
Đường phố bắt đầu có người qua lại.
Lâm Thanh Mộc để ý thấy hôm nay ánh mắt người khác dừng lâu hơn một chút.
Nàng kéo nhẹ tay áo Thường Sinh.
“Chúng ta đi hỏi thẳng?
nàng hỏi nhỏ.
“Ừ.
hắn đáp.
Họ dừng lại trước một quầy bán linh kiện cũ.
Người bán là một lão già, tay dính dầu mỡ, cổ tay quấn một sợi chỉ đen mờ, rất kín.
“Muốn ở lại Lục Thủy lâu.
Thường Sinh nói thẳng.
“Phải đi đâu?
Lão già không ngẩng đầu, chỉ lật một miếng kim loại trong tay.
“Ba phe thì ai cũng biết.
“Ngươi hỏi thế này.
lão cười khẽ, “Là đang tìm phe đen.
Lâm Thanh Mộc hơi siết tay.
“Đi đâu?
Lão già lúc này mới ngẩng lên, ánh mắt sắc bén hơn tuổi thật.
“Ra khỏi khu buôn bán.
“Đi về phía xưởng lọc nước cũ, bên rìa thành.
Thấy tường bê tông đổ, sơn đen một nửa, không treo cờ.
“Đúng chỗ đó.
“Nhưng ta nói trước.
giọng lão trầm xuống.
“Bên đó không nhận kẻ yếu.
“Cũng không che người.
Thường Sinh gật đầu.
“Đủ rồi.
Lão già nhìn hắn thêm một nhịp, TỔi quay đi, coi như chuyện chưa từng xảy ra.
Xưởng lọc nước cũ nằm ngoài khu dân cư chính, xung quanh là nhà xưởng bỏ hoang và đường ống gỉ sét.
Không có lính gác lộ liễu.
Không bảng hiệu.
Không người đứng chặn.
Chỉ có những dấu đen rải rác.
Hai người bước vào sân xưởng.
Bên trong có khoảng hơn chục người.
Họ không giống lính chính quy của Lục Thủy, cũng chẳng giống đám lưu manh Hội Định Thạch.
Mỗi người đứng một vị trí, kẻ ngồi trên bồn lọc nứt vỡ, kẻ đứng tựa cột, tay mài dao hay kiếm tra súng đạn.
Tuyệt nhiên không ai trò chuyện.
Một sự im lặng đáng sợ, nhưng là kiểu im lặng của những con thú săn mồi đã quá hiểu luật chơi.
Một người đàn ông đứng tựa vào.
bồn lọc, tay khoanh trước ngực, giọng nói khàn khàn phá vỡ khoảng lặng:
“Người mới?
Thường Sinh đáp.
“Muốn treo dấu?
“Muốn ở lại.
Thường Sinh nói.
Người kia nhìn thẳng vào mắt Thường Sinh, như muốn xuyên thấu vào tâm tư hắn:
“Ở đây không có bảo kê, không có cấp bậc, không ai đứng ra thay ngươi chịu trách nhiệm.
“Nếu ngươi c hết ở xó xinh nào đó, chúng ta sẽ không nhặt xác.
Ngược lại, nếu ngươi gây họa, chúng ta cũng không dọn dẹp.
Hắn giơ cổ tay lên, sợi chỉ đen cũ kỹ nhưng bền.
chắc lộ rõ dưới ánh sáng mờ đục:
“Chỉ có một quy tắc:
Không phản bội, không bán người, không kéo phe vào việc riêng của mình.
Làm được không?
Thường Sinh hỏi:
“Còn sống chết?
Người kia cười rất nhẹ.
“Cái đó tự lo.
Thường Sinh không do dự.
“Được”
Người đàn ông nhìn hắn vài giây, rồi không biết lấy từ đâu ra hai sợi dây đen rồi ném qua.
Thường Sinh chụp được một cái, rồi đưa cho Lâm Thanh Mộc một cái.
“Buộc đi”
Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc đều buộc gọn quanh cổ tay áo.
Lâm Thanh Mộc nhìn sợi dây đen trên tay hắn, nhìn tên kia:
“Vậy là xong?
“Đúng, từ giờ hai người không còn là vô danh nữa.
“Không ai bảo vệ.
“Không ai truy trách nhiệm.
“Nhưng cũng không ai được phép động vào các ngươi chỉ vì các ngươi yếu.
Hắn quay người, giọng bình thản như đang nói một điều hiển nhiên:
“Ở Lục Thủy, phe đen không cần chứng minh trung thành.
“Chỉ cần chứng minh.
mình đáng để tồn tại.
Những người trong sân xưởng tiếp tục việc của họ như cũ, chẳng ai quay đầu nhìn thêm.
Như thể hai người chỉ vừa bước vào một bóng râm vốn đã ở đó từ trước.
Thường Sinh cử động cổ tay, cảm nhận sợi dây đen rất nhẹ.
Người đàn ông quay người định đi, nhưng Thường Sinh chợt lên tiếng:
“Có thể ìm người không?
Người đàn ông quay lại ngay, ánh mắt sắc hơn một chút.
“Có”
“Ngươi nên biết, ở Lục Thủy này, nếu tính về tai mắt.
“Ba phe kia nhìn nhau.
“Còn chúng ta, nhìn tất cả.
“Ta tìm một người.
Hắn không dài dòng.
“Phụ nữ.
“Khoảng tầm mười mười chín, hai mươi tuổi.
“Di năng trị liệu.
“Tên Trần Tuyết.
Không khí trong xưởng lọc nước bỗng chốc đặc quánh lại.
Một vài gã đang mài dao chợt dừng tay, liếc nhìn về phía Thường Sinh.
Dị năng trị liệu là
"tài sản"
quý giá nhất trong tận thế, bất cứ đâu có họ, ở đó có tranh giành.
Người đàn ông nhíu mày.
“Ngươi chắc?
“Ừ”
“Ở Lục Thủy?
hắn hỏi tiếp.
“Có thể” Thường Sinh đáp.
Lâm Thanh Mộc đứng bên cạnh, ánh mắt hơi sững lại:
Phụ nữ, dị năng trị liệu, hắn chủ động tìm.
Trong đầu nàng bắt đầu hiện lên hàng loạt ý nghĩ không kiểm soát được:
Người cũ?
Người quen trước tận thể?
Hay.
là người hắn muốn bảo vệ?
Tim nàng đập nhanh hơn một nhịp, dù gương mặt vẫn giữ bình tĩnh.
Người đàn ông không hỏi thêm.
“Coi như ngươi là thành viên mới, ta sẽ không thu phí tin tức.
“Cảm ơn.
Hắn xoay người rời khỏi xưởng, Lâm Thanh Mộc theo sau.
Ra khỏi khu xưởng lọc nước cũ, không khí như nhẹ hơn, nhưng trong đầu Lâm Thanh Mộc thì ngược lại.
Nàng đi bên cạnh hắn một đoạn khá lâu mà không nói gì.
Rấtlâu.
Cuối cùng, nàng không chịu nổi nữa.
“.
Trần Tuyết.
Nàng gọi tên đó khẽ khàng, như thử xem âm thanh của nó có nặng hay không.
Thường Sinh “Ừ.
là ai?
Câu hỏi rất bình thường, nhưng trong lòng nàng thì vắt nát óc.
Nếu là người yêu thì sao?
Nếu là người hắn muốn tìm từ lâu thì sao?
Vậy mình.
là gì?
Thường Sinh im lặng vài bước.
“Người từng đi cùng.
hắn nói ngắn.
Lâm Thanh Mộc khựng lại nửa nhịp.
“Trước đây?
Nàng hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình thường.
“Thân không?
Thường Sinh suy nghĩ một chút.
“Không hẳn.
Câu trả lời đó chẳng khiến nàng nhẹ lòng hơn.
Vậy sao ngươi lại tìm?
nàng hỏi, giọng chậm hơn.
Thường Sinh nhìn thẳng phía trước.
“Vì nàng ta còn sống”
“Và ta cần tìm một vài người liên quan.
Lâm Thanh Mộc mím môi.
Chỉ vậy thôi sao?
Nếu chỉ là vậy, tại sao mình lại khó chịu thế này?
Nàng do dự một chút, rồi hỏi thẳng:
“Ngươi từng nói ở trường học, ngươi gặp một nhóm người sống sót.
“Có liên quan tới nàng ta?
Hắn dừng bước, dựa vào lan can gì sét bên đường.
“Lúc đó ta đi cùng họ, gặp một con zombie biến dị cấp thấp.
“Đánh nhau và ta bị cắn”
Lâm Thanh Mộc quay phắt sang hắn, nàng nhìn chằm chằm.
“Ngươi bị cắn thật hả?
Câu hỏi bật ra nhanh hơn hắn nghĩ.
Thường Sinh khựng lại.
Một giây.
Hai giây.
Hắn nhận ra mình lỡ lời, trong mắt người thường bị cắn khác gì phán mức án tử hình cho người đó.
Không.
hắn đáp ngay, giọng ngắn hơn thường lệ.
“Không phải cắn.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn không chớp mắt:
“Vậy là gì?
“Móng.
hắn sửa lại.
“Bị móng vuốt quệt trúng”
“Rách thịt nên không nhiễm.
Hắn nói rất gọn, rất dứt khoát.
Không để lại kẽ hở cho câu hỏi tiếp theo.
Lâm Thanh Mộc nhìn hắn vài giây, nàng không ngốc, nhưng cũng không ép.
“Vậy họ bỏ ngươi lại?
nàng hỏi nhỏ hơn.
“Vì sọ?
“Vì cho rằng ta sẽ không qua được.
“Ta cũng không giữ.
Lâm Thanh Mộc im lặng.
Một lúc lâu sau, nàng nói rất khẽ:
“Ngươi không giận?
“Có.
“Nhưng không quan trọng.
“Đi thôi, ” hắn nói, giọng trầm nhưng không còn lạnh lẽo như trước.
“Trời sắp tối rồi.
Lâm Thanh Mộc nhìn bóng lưng hắn, trong lòng nàng lúc này không còn ghen nữa.
Chỉ còn một cảm giác rất rõ:
Người trước mặt nàng đã từng bị bỏ lại, và hắn nhớ rất rõ.
Ánh hoàng hôn bao trùm lên hai cái bóng đổ dài trên mặt đường.
Sợi chỉ đen trên cổ tay họ lấp lánh đưới ánh sáng tàn, như một sự liên kết mới giữa hai linh hồn vốn đã quá quen với việc bị lãng quên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập