Chương 7: Quỷ Ảnh Mê Tung

Chương 7: Quỷ Ảnh Mê Tung

“Là đám Minh Phong…

Mọi người còn chưa hết kinh ngạc, thì vài người trong nhóm nhận ra gương mặt đám xác sống sợ hãi mà nói.

Cả nhóm lặng im, mới hồi chiều họ từng cười đùa nhau, mà giờ đây chỉ còn lại những xác sống ăn thịt người như những con thú đói.

Trong lòng mọi người xung quanh nặng triễu, có người không đành lòng nhìn.

thẳng, còn kẻ thút thít khóc sợ hãi.

Hứa thành cố gắng nén đi bi thương nhìn trhi thể Zombie, giọng trầm: “Đừng để nó lại đây..

mùi máu sẽ thu hút Zombie khác.”

Cả nhóm cùng nhau dọn dẹp, di chuyển những gì không nên tổn tại ở hành lang, xác người, mau me.

Trong quá trình không ai nói gì, chỉ là những ánh mắt trao nhau, vừa sợ hãi, vừa thương xót.

Sáng hôm sau, ánh bình minh xuyên qua cửa số, nhuộm nền gạch còn vết m-áu trận chiến tối qua.

Lưu Hạo là người dẫn đầu đoàn người theo sau là Thường Sinh đi bên cạnh, tối hôm qua đối với hắn giờ là chuyện bình thường.

Không có vẻ thương tiếc đối với họ chỉ là người qua đường vô tình biến thành xác sống hắn chỉ dọn dẹp thôi.

Khi cả nhóm đi xuống tầng, không có chuyện gì xảy ra cả mọi người đều tránh Thường Sinh một khoảng cách nhất định, chuyện tối hôm qua vẫn in rõ trong tâm trí của mọi người, mặc dù có hắn ở đây có thể bảo vệ an toàn trong nhóm nhưng vẫn e đè một phần.

Nếu như có khi một ngày chính bản thân cũng bị giết bởi hắn ta không chừng.

Đối với chuyện này Thường Sinh lờ mờ thấy được hắn chẳng thèm để tâm, khoảng khắc này hắn hơi hối hận khi gia nhập nhóm này mặc dù gia nhập vì có khả năng đi một mình khá là nguy hiểm, nhưng mà chưa chắc đã an toàn khi có thể trong nhóm có người biến thành Zombie lúc nào không hay biết như tối hôm qua thì không ổn.

Khi cả nhóm xuống sảnh khu ký túc, họ gặp một nhóm người cầm đầu là Trần Phàm đứng, trước mặt họ, gương mặt tươi cười liếc qua từng thành viên khi chạm mắt Thường Sinh mới sợ hãi dời ánh mắt đi.

Lưu Hạo thấy nhóm đối diện đông người, lại cầm v-ũ khí thô sơ, liền tiến phía trước chắn cho nhóm, giọng cảnh giác:

“Các người là ai?”

Trần Phàm nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh: “Chúng tôi là sinh viên ở khu đối diện.

Tôi là Trần Phàm.

Bọn tôi định phá vây cổng chính để tìm kiếm vật tư, các người cũng định rời đ sao?”

Lưu Hạo không trả lời, hắn liếc nhìn trang bị của nhóm Trần Phàm, gậy gỗ, chân bàn, xô chậu…

một nhóm người đông nhưng ô hợp nhíu mày.

“Phía trước rất nhiều Zombie, đi đông thế này chỉ gây ra động tĩnh thôi.”

Thanh Dao đứng trong nhóm Trần Phàm, ánh mắt lướt qua những người xa lạ rồi dừng lại trên người Thường Sinh.

Nàng ta thấy hắn đứng đó, lặng lẽ như cái bóng, gương mặt không.

chút cảm xúc, khác hẳn với vẻ rụt rè mà cô từng thấy hắn ở thư viện hay trên giảng đường.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.

Trần Phàm thấy không thuyết phục được Lưu Hạo đành tung ra con bài cuối, gã giơ ra hai chiếc chìa khóa xe buýt có gắn logo của trường.

“Chúng tôi có lấy được 2 chìa khóa xe buýt, nếu như các người giúp chúng tôi băng qua sân trường đến chỗ đổ xe trường, chúng tôi sẽ đưa các người một chìa, lúc đó chúng ta tách ra nước sông không phạm nước giếng, thấy sao?”

Lưu Hạo nghe vậy thì khựng lại, ánh mắt không tự chủ mà nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa trong tay Trần Phàm, rõ ràng một phương tiên di chuyển có giá trị hơn bất cứ lời hứa hẹn nào.

“Mọi người thấy sao, chúng ta có nên mạo hiểm không?”

Không ai trả lời, sảnh ký túc xá yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của từng người.

Ánh mắt họ lướt qua hai chiếc chìa khóa xe buýt trong tay Trần Phàm, rồi lại nhanh chóng dời đi, như sợ nhìn lâu sẽ bị cuốn vào cái bẫy vô hình nào đó.

Hứa thành là người phá vỡ im lặng: “Đi đến khu giữ xe…

là phải băng qua sân trường.

Chỗ đó hiện giờ Zombie đông nhất.”

“Một khi bị bao vây…

có thể chúng ta sẽ không thoát ra được.”

Mọi người trầm mặc suy nghĩ, Lưu Hạo lúc này mới nhìn Thường Sinh: “Thường Sinh cậu thấy sao, chúng ta có nên đi mạo hiểm lấy xe rồi mới chạy phía nam không?.”

Tiếng nói vừa xong mọi người đều đổ dồn ánh mắt đến Thường Sinh.

Thường Sinh đứng im lặng một chút, ánh mắt nhìn qua nhóm Trần Phàm rồi quét trở lại các thành viên trong nhóm mình.

“Đi hay không…

không chỉ là đánh cược với Zombie, mà còn với chính bọn họ.”

“Chìa khóa trong tay bọn họ…

có thể đúng như lời hắn nói, nhưng cũng có thể là mồi nhử.”

Cả sánh ký túc xá yên lặng đến mức có thể nghe thấy tim đập.

Thường Sinh nhìn quanh mọi người trong nhóm, rồi đưa mắt trở lại Lưu Hạo: “Quyết định là của cậu.

Nếu đi, tôi sẽ đi phía trước kiểm tra đường đi.

Có chuyện bất trắc, chúng ta rút lu theo đúng kế hoạch ban đầu.”

Lưu Hạo nhíu mày, giọng nghiêm nghị: “Được.

Chúng ta đi cùng.

Nhưng có một điều kiện duy nhất.”

Trần Phàm hơi khựng, ánh mắt đõi theo Lưu Hạo.

“Chiếc chìa khóa xe buýt,”

Lưu Hạo nhấn mạnh từng từ, giọng sắc lạnh: “Các người phải đưa cho tôi một cái như đã hứa.

Khi chìa khóa được giao, chúng ta sẽ đi cùng các người.

Không có chìa khóa, không ai di chuyển.”

Trần Phàm cắn môi, gật đầu: “Được…

chúng tôi sẽ giao chìa khóa.”

Một thành viên trong nhóm Trần Phàm nhanh chóng bước tới, trao cho Lưu Hạo một chiếc chìa khóa sáng loáng.

Lưu Hạo nhận lấy, liếc mắt nhìn nhóm Trần Phàm, ánh mắt như muốn nói: “Một sai lầm thôi, đừng trách tôi.”

Trần Phàm đứng đó, nụ cười vẫn giữ, trong lòng hắn đang âm thầm tính toán.

Theo kế hoạch, bố hắn đã nói sẽ cử người đến để cứu hắn trong vòng một tuần, nhưng mà lương thực, nước uống đang hết dần không đủ có thể sống tới ngày hôm nay nữa chứ đừng nói là một tuần lúc đó người sẽ tói.

Đúng lúc này, Trần Phàm nghe tin có nhóm người đang di chuyển xuống từ tầng trên.

Một nụ cười thoáng qua khóe mắt của hắn.

Sau khi chiếc chìa khóa được bàn giao, cả hai nhóm bắt đầu sắp xếp đội hình, chuẩn bị hành trang.

Hai nhóm gộp lại, tổng cộng khoảng gần ba mươi người, tạo nên một đoàn di chuyển đông đúc nhưng vẫn cẩn trọng.

Thường Sinh đi ở hàng đầu, mắt quan sát mọi hướng, từng bước đi đều thận trọng.

Những người còn lại chia thành hai hàng, giữ khoảng cách vừa đủ để theo sát nhau, nhưng, vẫn có thể phản ứng nhanh nếu gặp nguy hiểm.

Không khí căng thẳng, nhưng sự đông đủ khiến mọi người phần nào yên tâm hơn.

Cả nhóm bắt đầu di chuyển, từng bước nhẹ nhàng vang lên trong sảnh ký túc xá, ánh sáng bình minh chiếu qua cửa sổ, soi rõ từng mảnh vỡ và v:ết máu khô từ trận chiến hôm trước, nhắc nhỏ h về cái giá của sự chủ quan.

Khi đứng trước cổng sắt của khu ký túc nhóm Trần Phàm lúc đầu chạy vào, lúc này tất cả mọi người đều căng thẳng.

Lưu Hạo mới hít một hơi thật sâu mới bắt đầu mở khóa cửa rồi đẩy cửa sắt lên, tiếng động từng miếng kim loại va vào nhau tạo nên tiếng chói tai.

Làm các xác sống bên ngoài kinh hãi, chúng chưa kịp định thần đã bị âm thanh chói tai của cánh cổng v-a chạm khuấy động.

Một vài con quay lại, rên rỉ trong cơn đói khát vô tận.

Thường Sinh lao ra đầu tiên, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện giữa những xác sống.

Mỗi bước chân như lướt trên không, nhanh đến mức không kịp nhìn rõ.

Từng đòn đánh của hắn chính xác tuyệt đối, Zombie nào lọt vào tầm mắt cũng chết trại chỗ.

Đều là nhờ công pháp “Quỷ Ảnh Mê Tung/ công pháp tối hôm qua hắn vừa mua — phát huy tối đa.

Hắn như bị nhân bản thành vô số bóng ma, di chuyển chớp nhoáng, thoắt đến thoắt đi.

Một cú đá, một nhát chém, những xác sống trước mặt lập tức gục ngã, không kịp phản ứng.

Cảnh tượng này làm tất cả kinh ngạc tới cực độ, nhìn Thường Sinh di chuyển như bóng ma giữa biển xác sống.

Những xác sống từng hung hãn, giờ lần lượt gục ngã trước nhịp điệu tất công thần tốc của hắn.

Thấy Thường Sinh lao như bóng ma giữa biển xác sống, Lưu Hạo hít một hơi sâu, giọng nghiệm nghị vang lên: “Đi cùng nhau! Bảo vệ đồng đội!”

Ngay lập tức, nhóm của Lưu Hạo lao lên, phối hợp nhịp nhàng.

Họ không có tốc độ thần tốc như Thường Sinh, nhưng với số lượng đông và vũ k:hí: búa, gậy họ cũng hạ gục vài con Zombie lao tới.

Lưu Hạo cầm búa, ra đòn dứt khoát.

Mỗi cú vung đều trúng đầu xác sống, khiến chúng ngã gục tại chỗ.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, quyết đoán, vừa tấn c-ông, vừa quan sát đồng đội.

Thường Sinh lướt qua, tạo khoảng trống, còn Lưu Hạo và đồng đội nhanh chóng tận dụng, vừa bảo vệ các thành viên phía sau, vừa dọn lối đi.

Nhịp độ chiến đầu trờ nên nhịp nhàng, hồn loạn nhưng vẫn có trật tự, mỗi người đều biết vị trí và nhiệm vụ của mình.

Nhóm của Lưu Hạo, nhờ từng có kinh nghiệm chiến đấu nhiều lần với Zombie ở tầng trên, nhanh chóng thích nghỉ với tình huống.

Họ biết cách phối hợp và xử lý những con Zombie lao tới.

Trong khi đó, nhóm Trần Phàm đứng nhìn, bối rối.

Họ chưa bao giờ chiến đầu với chúng bac giờ và chỉ chạy trốn chứ chưa thực sự chống trả lần nào và cảnh tượng hồn loạn trước mắt khiến họ chần chừ.

Một tên trong nhóm, run rẩy lên tiếng

“Hay là…

chúng ta…

giúp họ một tay?”

Ngay lập tức.

Trần Phàm liếc về phía hắn, ánh mắt sắc lạnh như đao

“Nếu muốn, thì ngươi đi đi.”

Tiếng nói lạnh lùng của Trần Phàm khiến cả nhóm im bặt.

Không ai dám tiến lên mạo hiểm tính mạng của bản thân để đối đầu với Zombie.

Trong khi đó, Thường Sinh và nhóm Lưu Hạo tiếp tục lướt qua, tấn c-ông dứt khoát, tiến từng bước, như thể cả biển Zombie đang bị chia thành những mảnh nhỏ, hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của họ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập