Chương 70:
Cưỡng Ép Nuốt Độc
Hai người rời khỏi xưởng lọc nước, men theo con đường xi măng cũ dẫn về nhà trọ, mặt trời đã nghiêng về phía tây.
Đường về quen thuộc nhưng không hiểu vì sao, bước chân của Thường Sinh lại chậm mọi khi.
Không phải là vì mệt, mà vì hắn cảm nhận được cảm giác rất quen thuộc xuất hiện.
Cảm giác bị nhìn.
Không rõ ràng, nhưng cũng không trực diện, giống như có thứ gì đó đứng ngoài phạm vi cảm nhận vừa đủ để không bị xem là theo dõi, nhưng cũng không hề ngầu nhiên.
Lâm Thanh Mộc nhìn Thường Sinh đi chậm lại dẫn nhận ra vấn để, nàng không quay đầu, chỉ hỏi rất nhỏ:
“Có người nhìn hả?
“Có” Thường Sinh đáp ngắn gọn.
Hai người tiếp tục đi, không thay đổi tốc độ, không đổi tuyến đi.
Trong thời tận thế, kẻ đổi hướng trước thường là kẻ yếu thế.
Khi rẽ qua một con hẻm hẹp, ánh sáng đột ngột tối đi, trong khoảnh.
khắc đó, Thường Sinh cảm nhận rõ ràng hơn.
Không phải một người.
Ít nhất hai.
Một người đứng cao, khí tức ổn định, giống kiểu quan sát viên, người còn lại thấp hơn, bước chân rất nhẹ, nếu không để ý kỹ sẽ tưởng là gió.
Không có sát ý, chỉ có đánh giá.
Thường Sinh khẽ cau mày.
Liên Minh Thanh Tuyến.
Hắn không cần chứng cứ, chỉ cần cảm giác là đủ.
Cách quan sát này không giống kẻ săn mồi, mà giống người ghi chép, chỉ cần nhìn, nhớ, rồi rút lui.
Ra khỏi con hẻm, cảm giác kia cũng mờ đần, như thể chưa từng tồn tại.
Lâm Thanh Mộc lúc này mới thở ra một hơi nhẹ.
“Không ra tay.
“Ừ.
Thường Sinh gật đầu.
“Bọn họ chỉ nhìn.
“Xem ra, ta đã bị ghi tên.
Lâm Thanh Mộc liếc hắn một cái.
“Không thích?
“Không.
Thường Sinh cười nhạt
“Chỉ là phiển.
Hai người tiếp tục bước đi, ánh đèn của khu Lục Thủy dần hiện ra phía trước.
Dòng người thưa thớt, tiếng nói chuyện lẫn trong gió chiều, mọi thứ trông vẫn bình thường như mọi ngày.
Nhưng từ hôm nay trở đi, có những ánh mắt sẽ không còn rời khỏi hắn nữa.
Ở một nơi cao hơn, xa hơn, một bóng người khép sổ ghi chép lại, rồi quay người rời đi.
Những ngày sau đó trôi qua khá bình thường.
Sáng, Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc tới xưởng lọc nước cũ, lật bảng nhiệm vụ, thỉnh thoảng cũng gặp hai người Lâm Vũ và Trịnh Tuấn, hai người nữ luôn nhìn nhau với ánh.
mắt không ưa ai, chọn những mục tiêu vừa sức không quá bình thường.
Trưa ròi khu an toàn, chiểu tối quay về giao nhiệm vụ, đổi lấy vật tư.
Không phô trương, không gây chú ý.
Nhưng dù vậy, có những ánh mắt vẫn âm thầm ghi nhc hắn.
Hôm đó, nhiệm vụ dẫn họ tới rìa một khu đân cư cũ, nơi từng là khu ký túc xá sinh viên trước khi tận thế ập xuống.
Nhà cửa thấp tầng, lối đi hẹp, tường loang lổ những vết cháy đer và vết cào móng Zombie.
Khi họ vừa xử lý xong một nhóm xác sống rải rác ở bãi đỗ xe thì, từ đầu con đường đối diện, một đội người khác cũng xuất hiện.
Không đông.
Sáu người.
Trang bị chỉnh tềhơn người thường, đội hình giãn cách hợp lý ánh mắtluôn quét ngang dọc khi di chuyển.
Không cần ai giới thiệu, chỉ nhìn khí chất là đủ, hai bên chậm lại gần như cùng lúc, không có tiếng chảo, không có lời hỏi, chỉ là hai nhóm người xa lạ vô tình chạm mặt trong vùng nhiệm vụ.
Lâm Thanh Mộc liếc qua đối phương một lượt, ánh mắt quét qua rồi thu lại rất nhanh.
Thường Sinh cũng vậy, cho đến khí lướt qua người phía sau cùng, ánh mắthắn dừng lại trên người đi cuối đội hình đối phương, gầy hơn trước, chỉ cần liếc qua một cái là đủ.
Chu Minh.
Trong đầu Thường Sinh nhớ rất rõ, không phải vì hận, mà vì đó là lần đầu tiên hắn nhận ra:
con người trong tận thế, còn nguy hiểm hơn Zombie.
Thường Sinh thu hồi ánh mắt, biểu cảm không thay đổi, giống như chỉ lướt qua người xa lạ.
Chu Minh lúc này cũng liếc sang phía hắn, rồi lập tức dời đi, không nhận ra, hoặc đúng hơn là không dám chắc.
Ngoại hình Thường Sinh bây giờ hắn đã khác quá nhiều so với khi còn ở trong trường:
ánh mắt hắn trầm hơn, khí tức xung quanh hắn nặng hơn, bên mắt trái có một vết sẹo mờ kéo dài, kiểu tóc cũng thay đổi.
Không còn là dáng vẻ của một sinh viên bình thường khi đó.
Cứ thế cả hai nhóm lướt qua nhau, một lúc sau, người dẫn đầu phía Liên Minh Thanh Tuyến khẽ ra hiệu, đôi hình họ đổi hướng, tránh khu vực vừa bị thanh lý.
Lâm Thanh Mộc đi bên cạnh thấy Thường Sinh ánh mắt nhìn tên cuối lâu hơn đối với những người khác khẽ nghiêng đầu, hỏi rất nhỏ:
“Người quen?
Thường Sinh đáp ngay.
Đó cũng không hắn là lời nói đối.
Chu Mình không phải là người hắn tìm, không phải là kẻ ra quyết định lúc đó, không phải lề món nợ hắn cần đòi.
Chỉ là một cái tên từng xuất hiện trên đường hắnđi qua.
Hai nhóm người tách ra, mỗi bên tiếp tục nhiệm vụ của mình, không quay đầu lại.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi rẽ vào hai con đường khác nhau, Chu Minh vô thức quay lại nhìn thêm một lần nữa.
Bóng lưng kia có gì đó khiến hắn thấy lạnh sống lưng.
Những ngày sau đó, tin tức về một khu vực độc mới bắt đầu lan ra trong các tuyến giao dịch ngầm.
Ban đầu chỉ là vài lời thì thầm.
Một tổ chức phe đen cỡ trung cử ba người vào dò đường.
Hai ngày sau chỉ có một người quay về, sống sót, nhưng da thịt xám ngoét, hơi thở nặng mùi tanh.
Hắn chưa kịp báo cáo đầy đủ thì đã hộc máu ngay tại cửa cứ điểm, độc xâm nhập nội tạng, không cứu được.
Một thế lực khác thận trọng hơn, trang bị đầy đủ mặt nạ lọc, thuốc kháng độc, thậm chí mang theo dị năng giả hệ chữa trị.
Lần này người trở về nhiểu hơn, nhưng không ai lành lặn Có kẻ mất khứu giác vĩnh viễn, có kẻ nửa người dưới liệt hẳn, có kẻ tuy giữ được mạng.
nhưng dị năng trở nên bất ổn, mỗi lần vận dụng đều đau như xé thần kinh.
Tin tức bị ém nhẹm, nhưng hậu quả thì không giấu nổi, chỉ trong ba ngày, ba tổ chức lớn nhất ở Lục Thủy đều phải ra lệnh dừng tiếp cận khu vực đó.
Cuối cùng, khu vực đó bị đánh dấu bằng ký hiệu mới trên bản đồ nhiệm vụ:
VÙNGNGUY HIỂM CẤP ĐỘ ĐỎ (Độc khí tích tụ lâu dài, không phù hợp giao chiến kéo dài)
Kèm theo đó là hàng loạt nhiệm vụ treo thưởng.
Thưởng rất cao, Nhưng không có người Hôm ấy, tại điểm trung chuyển nhiệm vụ khu xưởng lọc nước cũ, Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc đứng ở rìa, phía trước là bảng nhiệm vụ.
“Nghe nói khu đó chưa?
“Vùng độc đỏ à?
Điên mới vào.
“Có người còn sống trở ra đó, nhưng thà chết còn hơn.
“Đúng, chữa được thì cũng phế nửa đời.
Có kẻ cười khẩy:
“Thưởng cao thế là vì không cần người sống trở về.
Lâm Thanh Mộc nhíu mày theo phản xạ.
Nàng liếc qua bản đồ khu vực hiển thị trên bảng xanh treo đầy tờ giấy nhiệm vụ màu đỏ, ký hiệu cảnh báo đỏ chói mắt.
“Độc tích tụ kiểu này.
nàng thấp giọng.
“Không phải thứ dị năng giả nên chạm vào.
Thường Sinh không nói gì, ánh mắt hắn dừng lại ở tờ nhiệm vụ rất lâu.
Nhiệm vụ họ nhận hôm nay, không liên quan gì đến vùng đỏ.
Chỉ là một khu dân cư ở bên ngoài, xác nhận tình trạng biến dị, thu thập mẫu và dọn sạch và mục tiêu làn thang.
Công việc quen thuộc, không khó, cũng không đáng để căng thẳng.
Cho đến khi gió đổi hướng.
Ban đầu chỉ là một mùi rất nhạt, tanh nhẹ, như kim loại ẩm trộn với mùi bùn.
Lâm Thanh Mộc dừng bước trước tiên, nhíu mày theo phản xạ.
“Ngươi có ngửi thấy không?
Thường Sinh cũng không dừng lại, không phải là mùi mà là cảm giác.
Không khí xung quanh dường như nặng hơn một chút, lạnh và dính, hít vào phổi mang theo cảm giác tê nhẹ nơi cuống họng.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Ở cuối con phố đổ nát, giữa những tòa nhà xiêu vẹo, một màn sương mỏng màu xám đậm đang lan ra, chậm rãi nhưng không hề dừng lại, như thể có thứ gì đó đang thở.
“Không đúng.
Lâm Thanh Mộc thấp giọng.
Chưa kịp nói thêm, phía sau bỗng vang lên một tiếng rẹt khô khốc.
Lâm Thanh Mộc quay đầu.
Con đường họ vừa đi qua đã bị màn sương xám nuốt trọn, Không phải dày đặc ngay lập tức nhưng chỉ cần liếc qua là đủ hiểu:
không thể quay lại.
Thường Sinh lúc này cũng nhìn xung quanh, hắn cảm nhận rõ ràng hơn Lâm Thanh Mộc rất nhiều.
Không khí không chỉ nặng, mà đang chậm lại.
Hắn khẽ nhíu mày, không phải độc bộc phát, là độc đang tích tụ và lan truyền, có trung tâm, có xu hướng.
“Lan nhanh hon dự đoán.
hắn nói, giọng.
trầm, không mang theo hoảng loạn.
Lâm Thanh Mộc lập tức hiểu ý ánh mắt đảo qua các hướng rút lui khả dĩ, nhưng càng nhìn, sắc mặt nàng lo lắng.
Trước mặt, sương xám đã bò lên bậc thềm của khu dân cư.
Bên trái, gió ngược mang theo mùi kim loại nồng hơn.
Bên phải, các khe nứt trên mặt đất đã bắt đầu bốc khói nhạt.
Không có hướng nào sạch.
“Chúng ta bị kẹp rồi.
Thường Sinh không đáp lại, hắn bước lên trước một bước, đứng chắn hơi chếch trước Lâm Thanh Mộc, ánh mắt khóa chặt vùng sương đang tiến tới.
Trong khoảnh khắc đó, hắn đã tín!
xong.
Nếu rút lui không kịp, nếu chạy nàng không chịu nổi lượng độc hít vào, còn nếu chờ độc sẽ dày lên theo từng phút.
Chỉ còn một lựa chọn mà thôi, làm cho vòng vây mất tác dụng.
Thường Sinh hít vào một hơi sâu hơn bình thường.
Lâm Thanh Mộc giật mình ngay lập tức:
“Ngươi—7
“Đừng hít.
hắn nói nhanh, không quay đầu.
“Giữ nhịp thở nhẹ, đừng vận chuyển dị năng.
Lâm Thanh Mộc cứng người lại nhìn hắn.
Thường Sinh khép nhẹ mí mắt, bên trong cơ thể hắn, {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)
lặng lẽ vận chuyển, lần này không phải huyết khí, cũng chẳng phải ngoại vật.
Mà là thứ đang tràn ngập khắp nơi độc.
Các đường màu xanh lặng lẽ chuyển sang màu đen nổi lên chẳng chịt khắp người, mắt lúc này cũng chuyển sang màu đỏ.
Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, như kim châm xuyên qua kinh mạch, đau đến tê dại.
Nhưng độc khí vừa tiến vào, đã bị một lực kéo thô bạo dẫn lệch hướng, ép tụ lại, nghiền nát từng chút một.
Không luyện hóa hoàn toàn, nhưng cũng không thể để nó lan ra ngoài.
Lâm Thanh Mộc ở đằng chỉ thấy những luồn khí màu xám trước mặt, bị một thế lực nào đó nhanh chóng bị Thường Sinh hít vào, từng chút một.
“Đi theo ta.
Thường Sinh lúc này mở mắt ra, bước về phía trước, không nhanh, không chậm.
Lâm Thanh Mộc không nói gì nhưng nàng thầm hiểu, nhìn vào những đường gân màu đen, nàng biết hắn lại sử dụng trạng thái đó, nàng.
cắn răng lo lắng, bá-m sát theo hắn.
Mỗi bước Thường Sinh tiến lên, mặt đất dưới chân hắn khẽ rạn ra những vết nứt nhỏ.
Không phải bị ăn mòn, mà là độc khí bị kéo ép xuống, mất chỗ bám, buộc phải tản ra.
Hơi thở hắn vẫn đều, nhưng bên trong thì hoàn toàn ngược lại.
{Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} vận chuyển không theo chu kỳ quen thuộc.
Các mạch máu b cưỡng ép mở rộng, độc khí bị gom lại như bùn đen, dồn vào một điểm rồi nghiền nát, ép tan thành thứ năng lượng thô ráp.
Mỗi nhịp tim đập xuống đều mang theo cảm giác đau nhói, như có thứ gì đó đang cào xé từ bên trong.
Da hắn lạnh dần, những đường đen dưới lớp da càng lúc càng rõ, lan lên cổ, kéo tới sát hàm.
Lâm Thanh Mộc nhìn thấy hết, nàng không lên tiếng, không kéo hắn lại, cũng không hỏi “ngươi chịu nổi không”.
Bởi vì nàng biết nếu hắn đã bước tới mức này, thì không có đường lui.
Màn sương xám xung quanh tiếp tục cuộn lên, nhưng tốc độ lan truyền đã chậm hơn hẳn.
Không phải vì nó yếu đi, mà vì điểm trung tâm đang bị rút cạn.
Thường Sinh dừng lại, hắn nghiêng đầu, ánh mắt đỏ sẫm liếc về phía một tòa nhà đổ nát bên phải.
“Qua đó.
Lâm Thanh Mộc lập tức đổi hướng, không do dự.
Ngay khi họ rời khỏi con phố chính, phía sau vang lên một tiếng ret, như thứ gì đó sụp xuống từ bên trong sương độc.
Một mảng sương dày đặc tụ lại rồi đột ngột bùng lên, nhưng chỉ chạm tới khoảng không họ vừa rời đi.
Chậm vài giây.
Nếu chậm thêm chậm vài giây, hậu quả không cần nghĩ cũng biết.
Thường Sinh đặt tay lên bức tường lạnh ngắt, thân thể khẽ run lên một lần rất nhẹ, chỉ một lần rồi hắn tiếp tục bước tiếp.
Cuối cùng, khi họ vượt qua rìa khu vực bị nhiễm độc nặng nhất, không khí đột ngột loãng đi Mùi kim loại tan dần, cảm giác tê nơi cuống họng biến mất.
Các đường đen trên người hắn chậm rãi rút xuống, nhưng không biến mất ngay, mà ẩn lại dưới da như dấu tích chưa tan.
Màu đỏ trong mắt cũng nhạt đần, chỉ còn lại sự mệt mỏi sâu thắm.
Hắn thở ra một hơi dài.
Lâm Thanh Mộc lúc này mới tiến lên nửa bước, đứng ngang vai hắn, nàng không chạm vào hắn, chỉ nhìn, một lúc rất lâu.
“Ngươi có sao không?
nàng nói khẽ, giọng hơi khàn lại.
Thường Sinh nhìn nàng, khóe mắt rơm róm nước mắt, hắn không dám nhìn lại.
“Không sao.
chỉ là hơi mệt thôi.
giọng hắn bình thản như chưa có chuyện gì.
Lâm Thanh Mộc không tin, không phải vì giọng hắn run, mà vì hắn quá bình thản.
Nàng nhìn rất rõ bả vai hắn còn căng cứng, nhịp thở đã ổn định nhưng mỗi lần hít vào sâu hơn bình thường.
Náng bước lên định đỡ hắn.
“Đừng đụng vào ta.
Lâm Thanh Mộc khựng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung run rẩy rồi từ từ thu về.
Nàng hiểu, độc khí mà hắn vừa cưỡng ép nuốt vào chưa thể tan ngay, nó vẫn đang lẩn khuất trong từng thớ thịt, từng dòng máu của hắn.
Nếu nàng chạm vào, độc tố ấy sẽ theo da thịt mà lây sang nàng ngay lập tức.
Hắn không muốn nàng b:
ị thương.
Nhưng chính sự bảo vệ tuyệt đối đó lại giống như một nhát dao khứa vào lòng tự trọng của nàng.
“Tìm chỗ.
nghỉ chân đã.
Thường Sinh nói, giọng khàn đặc.
Họ tìm thấy một tầng hầm của căn nhà phố cũ, cửa sắt đã rỉ sét nhưng vẫn còn đủ chắc chắn.
Thường Sinh loạng choạng bước vào góc tối nhất, ngồi bệt xuống sàn bê tông lạnh lẽo, lưng tựa vào bức tường bong tróc.
Hắn đặt thanh kiếm sang bên cạnh, hai tay buông thõng trên đầu gối.
Lâm Thanh Mộc đứng ở cửa hầm nhìn vào.
Dưới ánh sáng lờ mờ, nàng thấy những đường.
gân đen trên cổ hắn không hề lặn đi mà bắt đầu co giật, lan rộng ra như những rễ cây quỷ dị Mổ hôi đen chảy xuống, tanh nồng chảy dọc từ thái dương hắn xuống cằm.
Hắn đang run, một cơn run rẩy từ tận trong tủy xương mà dù có ý chí sắt đá đến đâu cũng không giấu nổi.
Nàng không chịu nổi nữa.
Nàng bước tới, ngồi quỳ xuống đối diện hắn, cách một khoảng vừa đủ để không chạm vào nhưng đủ gần để nghe thấy tiếng răng hắn nghiến chặt vào nhau
"Ngươi định cứ thế này mãi sao?"
Giọng nàng run lên, nửa như tức giận, nửa như van nài.
"Mỗi lần có chuyện, ngươi đều đẩy ta ra sau.
Thường Sinh, ta không phải là bình hoa để ngươi trưng bày, ta là người đồng hành của ngươi!"
Thường Sinh hé mắt, con ngươi đỏ sẵm vẫn chưa hoàn toàn rút đi, nhìn nàng đầy mệt mỏi:
"Nếu ta không làm.
ngươi sẽ c-hết.
Độc này.
dị năng của ngươi không lọc nổi.
"Vậy thì để ta đau cùng ngươi!"
Lâm Thanh Mộc hét lên, nước mắt cuối cùng cũng trào ra.
"Nhìn ngươi tự hủy hoại bản thân vì ta, cảm giác đó còn đáng sợ hơn cả cái c-hết, chính cách ngươi bảo vệ ta như thế này mới đang biến ta thành một kẻ vô dụng thực sự."
Thường Sinh im lặng.
Hắn nhìn những giọt nước mắt của nàng rơi xuống mặt sàn bám đầy bụi bặm.
Huyết khí trong người hắn đang gầm thét, đòi hỏi sự giải tỏa, đòi hỏi máu và sự tà sát để tiêu biến độc tố.
"Ngươi không hiểu.
.."
Hắn thầm thì, hơi thở mang theo khói xám nhạt.
"Phương pháp của ta.
vốn dĩ đã là một con đường chết.
Ta chỉ đang tận dụng cái c-hết của mình để kéo dài sự sống cho ngươi thôi."
Lâm Thanh Mộc sững sờ.
Lần đầu tiên, hắn thừa nhận sự thật tàn khốc về phương pháp hắn luyện.
Nàng không lùi lại, trái lại, nàng đưa tay ra, những sợi dây leo xanh biếc từ lòng bàn tay nàng chậm rãi bò ra, nhưng.
lần này chúng không mang theo gai nhọn.
Chúng nhẹ nhàng quấn lấy đôi bàn tay đang đen kịt của Thường Sinh, tạo thành một lớp màng ngăn cách xanh mướt.
"Nếu đó là con đường chết, thì ta sẽ trồng hoa trên con đường đó cho ngươi đi."
Nàng áp lòng bàn tay mình qua lớp dây leo bảo vệ lên mu bàn tay lạnh lẽo của hắn.
Dị năng hệ thực vật của nàng bắt đầu tỏa ra một màu xanh địu nhẹ, cố gắng trung hòa bớt phần hỏa độc đang bốc lên từ da thịt hắn.
Thường Sinh khẽ run lên, cảm giác mát lạnh từ Lâm Thanh Mộc truyền tới không làm độc tố biến mất, nhưng nó khiến trái tim đang
"mục nát"
của hắn đập chậm lại một giây bình yên.
Bên ngoài, sương xám vẫn bao phủ thành phố chết.
Bên trong hầm tối, hai cái bóng nương tựa vào nhau, một đen sằm.
đầy tội lỗi, một xanh biếc đầy hy vọng, lay lắt giữa tận thế.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập