Chương 73:
Đóa hoa xác người
Căn nhà gỗ chìm trong sự tĩnh lặng của đại ngàn.
Thường Sinh ngổi yên trong bóng tối, cảm
nhận nhịp thở của Lâm Thanh Mộc đần trở nên đều đặn.
Hắn không ngủ ngay, mà dành thời
gian để quan sát kỹ hơn nơi này.
Lớp bụi dày bám trên mặt bàn gỗ và những vật dụng sinh hoạt cho thấy chủ cũ của nơi này.
đã ròi đi từ rất lâu.
Có lẽ là trước cả khi những tiếng hét đầu tiên vang lên ở các thành phố lớn.
Một nơi bị lãng
quên bởi cả con người lẫn xác sống.
Hắn khẽ cử động, cảm giác đau nhức ở các khối cơ đã dịu đi đáng kể nhờ vào sự phục hồi
thần tốc của chân khí kịch độc.
Hắn nhận ra, sau mỗi lần vắt kiệt sức lực, {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} lại có dấu hiệu
vận hành tron tru hơn, như thể kịch độc trong máu đang dần hoàn toàn đồng hóa với từng
thớ thịt.
Sáng hôm sau.
Ánh nắng ban mai xuyên qua những khe hở của mái nhà, rọi lên những hạt bụi đang trôi nổi
trên không trung.
Thường Sinh mở mắt, thấy Lâm Thanh Mộc đã tỉnh từ lúc nào không hay.
Nàng đang dùng một chiếc khăn ướt lau sạch mặt bàn gỗ, cố gắng tạo ra một chút không
gian ngăn nắp giữa đrống đrổ nát.
"Dậy TỔi sao?"
Nàng khẽ cười, nét mệt mỏi trên gương mặt đã vơi bớt.
Thường Sinh đứng dậy, vươn vai nghe tiếng xương khớp kêu răng rắc.
Hắn bước ra cửa, hít
một hơi thật sâu không khí trong lành của núi rừng, thứ mùi này không hề có ở bất kỳ nơi
thành thị nào.
"Chúng ta sẽ ở lại đây một thời gian."
Thường Sinh nói, ánh mắt nhìn về phía cánh rừng rậm
rạp phía trước.
“Nơi này nằm ngoài phạm vi tuần tra của Đồn Lục Thủy, địa hình hiểm trở cũng là lớp bảo
vệ tự nhiên.
Lâm Thanh Mộc dừng tay, ánh mắt nàng sáng lên:
"Thật sao?
Ở lại đây?"
"Ừ.
Ngôi nhà này đủ chắc chắn.
Ta sẽ gia cố lại các cửa và mái nhà."
Lâm Thanh Mộc vui mừng ra mặt.
Với nàng, việc được dừng chân ở một nơi yên tĩnh, không
phải lo lắng VỀ việc bị truy đuổi hay những ánh mắtnhòm ngó, giống như một giấc mơ xa xỉ
giữa thời tận thế.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự bình yên hiếm hoi.
Thường Sinh mang theo thanh trường kiếm bước ra khỏi căn nhà gỗ.
Với sức mạnh của một
kẻ tu tiên, việc chặt những than cây.
gỗ cứng không tốn quá nhiều sức lực.
Mỗi nhát kiếm
vung ra không chỉ mang theo sức mạnh mà còn được hắn khống chế để không làm tản ra
huyết khí kịch độc, tránh làm hỏng chất gỗ.
Hắn lần lượt gia cố lại những mảng tường bị mục, đóng lại cánh cửa chắc chắn hon.
Những
tấm tôn cũ gỉ sét được hắn tìm thấy ở một kho chứa nhỏ sau nhà cũng được hắn tận dùng
che lại phần mái bị thủng, đảm bảo mưa gió không thể lọt vào.
Ở bên trái căn nhà, tiếng nước róc rách thu hút sự chú ý của hắn.
Đó là một con suối nhỏ
chảy dọc từ đỉnh núi xuống, len lỏi qua những kẽ đá.
Thường Sinh tiến lại gần bờ suối, nhìn làn nước trong vắt đang chảy xiết.
Hắn khẽ nhíu mày.
Ở thời tận thế này, nguồn nước trong rừng nhìn có vẻ thanh khiết nhưng thực chất tiềm ẩn
rất nhiều nguy cơ.
Virus Zombie, vi khuẩn biến dị hay xác của những con thú c-hết ở đầu nguồn có thể biến
dòng suối này thành một ổ bệnh dịch chết người.
"Nước ở đây không sạch lắm.
.."
Thường Sinh lầm bầm.
Lâm Thanh Mộc lúc này cũng vừa bước tới, trên tay mang theo một chiếc xô nhựa cũ.
Nàng
nhìn dòng suối rồi nhìn Thường Sinh, mỉm cười trấn an:
"Đừng lo, dị năng của ta có thể cảm
nhận được sự sống.
Ta sẽ lọc nước bằng hệ thống thực vật.
Ngươi giúp ta đào một hố cát nhẻ
bên cạnh bờ suối đi."
Thường Sinh gật đầu, hắn dùng kiếm đào một hố sâu cạnh dòng chảy để nước thấm qua lớp
cát đá tự nhiên, loại bỏ bót cặn bẩn thô.
Sau đó, Lâm Thanh Mộc đặt vào trong hố một loại rễ cây đặc biệt mà nàng vừa tìm thấy.
Dưới tác động của dị năng xanh mướt, những sợi rễ này bỗng chốc phát triển mạnh mẽ, đan
xen vào nhau tạo thành một màng lọc sinh học tự nhiên, khử đi những độc tố và tạp chất tiềt
ẩn.
Nước thấm qua lớp rễ cây trở nên trong vắt và mang theo một mùi hương thanh mát của cỏ
cây.
Thường Sinh vục một ngụm nước đưa lên miệng.
Cảm giác mát lạnh lan tỏa, không hề
có vị chát hay mùi lạ.
"Tốt rồi."
Thường Sinh đứng dậy, lau nước trên khóe miệng.
"Có nguồn nước này, chúng ta có thể trụ lại đây lâu hơn dự tính."
Mỗi tối, sau khi giúp Lâm Thanh Mộc thu dọn căn nhà, Thường Sinh lại ra ngồi bên bờ suối.
Tiếng nước chảy át đi những âm thanh hỗn loạn trong tâm trí hắn.
Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, để luồng huyết khí luân chuyển nhịp nhàng theo tiếng.
róc rách của dòng suối.
Hắn nhận ra rằng, trong môi trường tự nhiên thuần khiết này, việc tu luyện {Trạch Huyết
Hủ Tâm Quyết} bót đi phần bạo liệt mà thêm vào đó là một sự ổn định đáng kinh ngạc.
Trái tim hắn vốn đã đen lại vì kịch độc, nay dường như đang hình thành một lớp màng bảo
vệ mới, giúp hắn kiểm soát sức mạnh tốt hon.
Thanh trường kiếm trong tay Thường Sinh khẽ run lên.
Hắn nhận ra sự ổn định này chỉ là
bước đệm.
Để thực sự đột phá tầng tiếp theo, hắn không thể chỉ dựa vào việc uống nước suố
hay ăn lương khô.
Hắn đứng dậy ánh mắt đỏ sẫẵm quét qua màn đêm của khu rừng già.
"Ổn định là để kiểm soát, nhưng để mạnh hơn, ta cần thêm tài nguyên."
Thường Sinh quay sang Lâm Thanh Mộc đang bận rộn bên khu vườn nhỏ hắn nói khẽ:
"Ta đ
vào sâu hơn một chút.
Đừng ra khỏi phạm vi bẫy.
Hắn lướt đi, thân hình hòa vào bóng tối.
Thường Sinh không tìm kiếm sự bình yên, hắn tìm
kiếm sự c-hết chóc.
Trong rừng sâu, không thiếu những sinh vật biến dị.
Rắc!
Một tiếng cành cây gãy, phía sau bụi rậm là một con lợn rừng biến dị nặng hơn ba trăm cân
hiện ra.
Da nó dày như tấm thép, những chiếc ranh năng dài ngoắn ngoèo, và đặc biệt là trên
lưng nó mọc đầy những mụn mủ màu xanh tím.
Đối với người thường, đây có thể là tử thần.
Đối với Thường Sinhm, đây là một viên thuốc
bổ.
Hắn không rút kiếm ngay.
Thường Sinh muốn thử nghiệm lớp màng bảo vệ quanh tim mình
Hắn vận chuyển chân khí, bàn tay đeo Găng Tay Hắc Tỉnh bỗng chốc bao phủ một lớp khói
đen đặc.
Con lợn rừng gầm lên, lao tới như một chiếc xe tải.
Thường Sinh không né, hắn bước lên một bước, bàn tay trái trực tiếp chộp lấy chiếc răng
nanh sắc bén, tay phải đấm thẳng vào mọt nốt mủ trên cổ nó.
Bộp!
Dịch độc màu xanh bắn tung tóe, thẩm vào găng tay rồi men theo lỗ chân lông thấm vào
cánh tay Thường Sinh.
Một cảm giác tê dại ngay lập tức truyền về tim, nhưng đúng lúc đó,
lớp màng bảo vệ quanh trái tim hắn rung lên, hấp thụ luồng độc tố đó rồi chuyển hóa nó
thành huyết khí thuần túy.
Trên người hắn luồng huyết khí trong người bùng phát.
Thanh trường kiếm lúc này mới rút
ra, vạch một đường ngang.
cổ con thú.
Máu của con lợn rừng phun ra.
Thường Sinh đứng đó, mặc cho máu bắn lên người.
Hắn vậnhành (Trạch Huyết Hủ Tâm
Quyết)
cưỡng ép thu nạp khí huyết và độc tính từ xác con thú vừa chết vào trong cơ thể
mình thông qua các huyệt đạo.
Cơ bắp hắn phồng lên, những đường vân đen trên mặt lại hiện rỡ, nhưng lần này chúng
không còn làm hắn đau đón đến phát điên như trước.
Sự kiểm soát đã tăng lên đáng kể.
Khi trở về căn nhà gỗ, trời đã về khuya.
Thường Sinh mang theo một đùi thịt lợn rừng đã
được lọc sạch độc tố, thứ độc đó đã bị hắn hấp thu hết vào trong máu mình để làm thức ăn
cho Lâm Thanh Mộc.
Lâm Thanh Mộc nhìn thấy hắn trở về với sát khí chưa tan, nàng khẽ thở dài nhưng không
ngăn cản.
Ngươi đi săn sao?"
Nàng hỏi, tay nhận lấy miếng thịt.
Nàng nhận ra miếng thịt này sạch đết
lạ lùng.
⁄Ừ, giải quyết một con lợn rừng ở phía trên đỉnh thác.
Thường Sinh đáp ngắn gọn.
Hắn ngồi xuống dưới ghế gỗ nhỏ, tháo đôi găng tay đen ra.
Đôi bàn tay hắn vẫn còn hơi run,
hơi nóng từ cơ thể bốc lên thành làn khói mờ ảo trong không khí lạnh của đêm rừng.
Ánh mắt hắn dần lấy lại vẻ bình thường, những đường vân đen lặn sâu xuống dưới da, biến
mất tăm như chưa từng xuất hiện.
Lâm Thanh Mộc vừa nướng thịt vừa liếc nhìn hắn, ánh mắt quan tâm pha lẫn chút lo lắng:
“Trạng thái đó của ngươi.
dạo này có vẻ ổn định hơn, nhưng ta cảm giác hơi lạnh tỏa ra từ
ngươi ngày càng nặng.
Thường Sinh im lặng một lúc, nhìn vào ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi:
“Không sao, ta
kiếm soát được.
Sự thực là, trái tim hắn đang đập một nhịp điệu hoàn toàn khác người thường.
Lớp màng
kịch độc bao phủ lấy tâm mạch đang trở nên dày đặc hơn, biến hắn thành một"
cối xay"
độc
tố thực thụ.
Mỗi lần đi săn như đêm nay, việc nuốt chửng c:
hất độc từ thú biến dị không còn là gánh
nặng mà đã trở thành một quá trình thanh lọc, giúp hắn củng cố thực lực một cách thầm
lặng.
Tiếng chim rừng kêu râm ran đánh thức Thường Sinh.
Hắn cảm thấy tỉnh thần sảng khoái lạ
thường, huyết khí trong người lưu chuyển trơn tru như một dòng suối lớn, khi hắn bước ra
suối rửa mặt, nhưng khi vừa cúi xuống, ánh mắthắn bỗng khựng lại.
Dưới làn nước trong vắt, bị mắc kẹt vào một bụi rễ cây ven bờ, là một vật thể1ạ.
Thường Sinh dùng kiếm gat nhẹ, kéo nó lên bò.
Đó là một chiếc balo quân dụng đã rách nát,
thấm đẫm nước và bùn đất.
Điều đáng chú ý là trên nắp balô có in ký hiệu của Đồn Lục
Thủy.
“Ngày 3 tháng 8 Đội tuần tra số 7 mất dấu ở khu vực núi phía Bắc.
Chúng ta không gặp
Zombie, nhưng sương mù ở đây rất lạ.
Nó không chỉ là độc, mà như thể có sự sống.
Đội
trưởng đã mất trích đêm qua.
Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi.
Trang giấy cuối cùng bị xé nát, chỉ còn lại vết m-áu khô đen kịt.
Thường Sinh nheo mắt nhìn về đầu con suối, nơi sâu thẩm của khu rừng này mà hắn chưa
đặt chân tới.
Có vẻ sự yên bình của ngôi nhà gỗ này không chỉ đơn giản.
Lâm Thanh Mộc từ trong nhà bước ra, thấy hắn đứng lặng bên bờ suối với chiếc balo cũ,
nàng lo lắng hỏi:
“Có chuyện gì vậy?
Thường Sinh đưa cuốn sổ cho nàng, giọng trầm xuống:
“Quân đội từng đến đây, và họ đã
gặp thứ gì đó không phải Zombie.
Chúng ta có lẽ không phải là những kẻ duy nhất coi khu
rừng này là nơi lẩn trốn.."
Chúng ta không thể ngồi chờ thứ đó tìm tới cửa.
Thay vì để nó làm chủ bóng tối, ta sẽ đi tìm nó trước.
Lâm Thanh Mộc cầm cuốn sổ, ngón tay nàng siết chặt bìa da ẩm ướt.
Nàng hiểu tính cách
của Thường Sinh.
Được, ta đi cùng ngươi.
Dù sao ở đây, cây cối cũng là tai mắt của ta.
Họ chuẩn bị hành trang gọn nhẹ.
Thường Sinh quấn lại băng vải trên chuôi kiếm, đeo đôi
găng tay đen vào.
Lâm Thanh Mộc mang theo túi hạt giống và một con dao găm nhỏ.
Hai
người bắt đầu ngược dòng suối, tiến về phía thượng nguồn.
Càng lên cao, rừng càng rậm.
Ánh nắng không thể xuyên qua những.
tầng lá dày đặc, chỉ còn
lại một màu xanh xám lờ mò.
Tiếng nước chảy róc rách dần trở nên lớn hơn, gầm rú qua
những kẽ đá lớn.
Đi được khoảng năm cây số, không khí đột ngột thay đổi.
Một màn sương mù mỏng, màu
hơi xám nhạt bắt đầu lởn vớởn trên mặt nước suối.
Thường Sinh nhìn kìa.
Lâm Thanh Mộc hạ thấp giọng, chỉ tay về phía những thân cây cổ
thụ.
Lớp vỏ cây không còn màu nâu xám bình thường mà bị bao phủ bởi một loại nấm màu tím
sẫẵm, chúng phát ra những nhịp đập khẽ như mạch máu.
Thường Sinh dừng bước, hắn cảm nhận được huyết khí trong người mình đang động đậy.
Đừng hít sâu.
Thường Sinh nhắc nhở, đồng thời vận chuyển chân khí.
Hắn bước lên một bước, bàn tay đeo găng chạm vào một thân cây bị nhiễm nấm.
Ngay lập
tức, những sợi tơ tím bám lấy găng tay hắn, cố gắng đâm xuyên qua để tìm kiếm máu thịt.
Thường Sinh hừ lạnh, một luồng huyết độc đen kịt từ lòng bàn tay bùng ra, trực tiếp ăn mòn
đám tơ tím khiến.
chúng co rụt lại và héo úa trong giây lát.
Thứ này đang săn đuổi sự sống.
Thường Sinh nhận xét.
Họ tiếp tục đi tới nơi màn sương dày đặc nhất.
Tại đó, con suối đổ xuống từ một hang đá lộ
thiên.
Trước cửa hang, họ nhìn thấy thứ khiến người lính trong nhật ký phải kinh hãi.
Đó là một đống xác c-hết gồm cả thú rừng và những bộ xương mặc quân phục Đồn Lục
Nhưng họ không nằm xuống đất, mà bị treo lơ lửng bởi những sợi dây leo tím đâm
xuyên qua lồng ngực và hốc mắt.
Những cái xác không hề thối rửa, mà dường như đang được nuôi dưỡng để duy trì một
trạng thái sống thực vật quái dị.
Giữa hang đá, một đóa hoa khổng lồ, cánh hoa màu xám trắng như da người chết, đang
chậm rãi nở ra.
Màn sương xám đậm đặc nhất chính là hơi thở từ nhụy hoa đó.
Lùi lại!
Thường Sinh đột ngột kéo tay Lâm Thanh Mộc.
Từ trong những cái xác treo lơ lửng, những tiếng quái dị vang lên.
Những bộ xương và xác
thú bắt đầu cử động, chúng không phải Zombie, mà là những con rối bị đóa hoa kia điều
khiển.
Đóa hoa xám trắng khẽ rung động, nhụy hoa hướng về phía Thường Sinh, dường như đó đã
cảm nhận được luồng huyết khí mạnh mẽ và ngon lành đang đứng trước mặt.
Lâm Thanh Mộc điều động dị năng.
Thường Sinh rút kiếm, lưỡi kiếm xám lạnh lẽo.
Từ những cái xác treo lơ lửng, những sợi dây leo tìm thẫm như những chiếc vòi bạch tuộc la‹
về phía Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc.
Cùng lúc đó, những bộ xương mặc quân phục bắt
đầu run rẩy, đôi mắt hốc hát của chúng lóe lên tía sáng đỏ quỷ dị, chúng lao tới trấn công.
Lâm Thanh Mộc điều động dị năng, những dây leo xanh biếc từ lòng đất bùng lên, chúng
không hề sợ hãi mà lao thẳng vào đám đây leo tím của đóa hoa.
Xoet!
Xoẹt!
Hai loại thực vật giao tranh dữ dội.
Dây leo của Lâm Thanh Mộc tuy mạnh mẽ nhưng khi
chạm vào dây leo tím, chúng lại có dấu hiệu bị ăn mòn, héo úa.
Thường Sinh không để Lâm Thanh Mộc một mình.
Hắn lao vào giữa vòng vây của đám bộ
xương.
Thanh kiếm của hắn chém ra những đường kiếm đen kịt, không phải để cắt đứt mà II
để ăn mòn.
Xoet—!
Rắc—!
Một nhát kiếm chém ngang cổ một bộ xương.
Xương cốt không gãy mà lại hóa thành tro bụi
ngay tại vết chém, một làn khói đen bốc lên từ những bộ xương trống rỗng.
Luồng huyết độc
từ kiếm của Thường Sinh tàn phá.
Thường Sinh, bên kia!
Lâm Thanh Mộc cảnh báo.
Một sợi dây leo tím cực lớn, dày như bắp tay người, vươn ra từ nhụy hoa, lao thẳng về phía
nàng.
Nó mang theo luồng sương độc xám đặc quánh, cố gắng bao bọc lấy nàng.
Thường Sinh bật nhẹ, chân đạp lên đầu một bộ xương vừa b-ị chém, phóng thẳng người về
phía sợi dây leo.
Hắn không dùng kiếm.
Bàn tay đeo Găng Tay Hắc Tĩnh của hắn trực tiếp
chộp lấy sợi dây leo khổng lồ đó.
Sì—!
Tiếng sợi dây leo tím bị bóp chặt.
Luồng huyết độc của Thường Sinh được nhanh chóng
truyền ngược vào bên trong đóa hoa.
Đóa hoa xám trắng trong hang.
bỗng nhiên run rẩy dữ dội, những cánh hoa co giật như đang
chịu đựng cơn đau khủng khiếp.
Luồng sương độc từ nhụy hoa bắt đầu loãng dần.
Thường Sinh cảm nhận được một nguồn năng lượng đang chảy ngược vào người mình.
Đây
là một loại thực vật biến dị, chứa đựng một lượng lớn tỉnh hoa độc tố.
Cứ thế này!
Thường Sinh ánh mắt đỏ rực.
Hắn không buông tay, cứ thế dùng huyết độc ăn mòn và hấp thụ năng lượng của đóa hoa.
Lâm Thanh Mộc thấy vậy, nàng hiểu ý.
Mặc dù dị năng của mình bị khắc chế, nhưng nàng
vẫn không bỏ cuộc.
Nàng điểu khiển những dây leo mạnh mẽ nhất của mình, tạo thành
những sợi roi quật liên tục vào đóa hoa, khiến nó không thể tập trung phản công Thường
Sinh.
Thường Sinh đứng đó, cứ thế hấp thụ, hấp thụ.
Khuôn mặt hắn lúc này nửa xanh nửa đỏ, rồi
lại chuyển sang đen, nhưng ánh mắt hắn vẫn đỏ rực.
Cuối cùng, sau khoảng năm phút giằng co quyết liệt.
Một tiếng động lớn vang lên.
Đóa hoa khổng lồ run rẩy dữ dội, rồi đột ngột héo rũ, những
cánh hoa xám trắng rụng là tả xuống đất, lộ ra một nhụy hoa đen kịt, đã hoàn toàn bị hóa
thành tro bụi.
Thường Sinh buông tay, cả người hắn run lên.
Hắn đứng thẳng, nhưng hơi thở nặng nể, cơ
thể thoát ra một làn khói đen mờ ảo.
Trên da hắn, những đường vân đen đã trở nên rõ hơn
bình thường, mắt lúc này cũng đỏ hon bình thường.
Hắn đã hấp thụ toàn bộ tỉnh hoa của Đóa hoa xác người.
Lâm Thanh Mộc lao tới, đỡ lấy hắn.
Nàng nhìn hắn, ánh mắt vừa lo lắng vừa kinh ngạc.
hắn
cứ mỗi lần ở trạng thái này luôn khiến nàng bất an.
Thường Sinh nhìn vào lòng bàn tay mình.
Một cảm giác nóng rực lan tỏa, và hắn biết, {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} đã đột phá.
Dòng khí huyết trong người hắn, vốn dĩ luôn sôi sùng sục và mang theo dữ dội của kịch độc,
giờ đây đột ngột ngưng tụ lại.
Nó không còn là những dòng chảy nữa, mà đặc lại như thủy
ngân.
Thường Sinh cảm thấy nhịp tìm mình đập lên một nhịp rất mạnh, rồi chậm hẳn lại, mỗi nhịp
đập của tim vang lên như tiếng chuông đồng, đẩy dòng máu đó đi khắp ngóc ngách của cơ
thể.
Lớp màng đen bao phủ trái tim hắn trước đây chỉ là một lớp sương mờ, nay đã kết tỉnh
thành một lớp vỏ đen bóng.
Nó giống như một bộ lọc hoàn hảo, giúp hắn không còn cảm
thấy sự đau đớn khi tiếp xúc với độc tố.
Thay vì phải gồng mình chịu đựng, giờ đây hắn cảm thấy mình như một mặt hồ sâu không
đáy, có thể nuốt chửng và tiêu hóa mọi loại kịch độc mà không để lại một gợn sóng phản phế
nào.
Hắn quay sang Lâm Thanh Mộc, màu đỏ trong mắt đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là
một đôi đồng tử đen sâu thẳm, nh lặng đến đáng sợ.
Xong rồi."
Hắn nói, giọng trầm thấp và có độ rung lạ thường.
Thường Sinh vung nhẹ thanh trường kiếm, một tiếng v-út xé gió vang lên, nhưng không còn
là tiếng kim loại rít đơn thuần mà mang theo một sự u trầm, tĩnh lặng.
Thanh kiếm được
quấn vào băng vải đặt ngang hông quen thuộc,
Lâm Thanh Mộc đứng nhìn hắn, nàng cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt nhất:
xung quanh
người hắn lúc này đang trở nên lạnh lẽo, thâm trầm như vực thẩm.
“Thường Sinh?
Nàng gọi khẽ, như muốn xác nhận xem linh hồn bên trong cơ thể ấy có còn
là người mà nàng biết.
Thường Sinh cúi đầu nhìn nàng, đôi đồng tử đen sâu thẳm khẽ dao động, hắn không biết lấy
dũng khí ở đâu đưa bàn tay vẫn còn mang lớp găng tay đen xoa nhẹ lên mái tóc nàng, một
lúc sau hắn mới lấy lại tỉnh thần.
Lâm Thanh Mộc hơi ngẩn người ra khi cảm nhận được bàn tay của Thường Sinh chạm nhẹ
lên tóc mình.
Cảm giác ấm áp len lỏi qua làn tóc, dù chỉ trong nháy mắt nhưng đủ để khiến
nhịp tim nàng đạp lên một nhịp mạnh.
Nàng nhìn thấy thoáng qua trong đôi mắt đen sâu thắm kia một tia bối rối chưa từng có, mộ:
mảnh vỡ của sự dịu dàng còn sót lại đằng sau lớp vỏ bọc lạnh lùng.
Nhưng Thường Sinh vẫn là Thường Sinh.
Sự lúng túng chỉ kéo dài chưa đầy hai giây trước
khi hắn kịp thu hồi cảm xúc.
Hắn nhanh chóng dời tay đi, quay mặt về hướng con suối chảy xiết, đôi vai khẽ cứng lại.
Tiếng ho khan giả tạo của hắn vang lên giữa hang đá tĩnh mịch, cố gắng xua đi bầu không
khí ngượng ngùng vừa nhen nhóm.
“Khụ khụ, chúng ta quay về thôi.
Hắn bước đi trước, bước chân hơi nhanh hơn bình thường một chút, như thể đang muốn
chạy trốn khỏi chính cái cử động vừa rồi của mình.
Lâm Thanh Mộc nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của hắn, khóe môi khẽ cong lên thành một
nụ cười mỉm đầy ý vị.
Nàng không trêu chọc, cũng không hỏi thêm, chỉ lắng lặng nhấc balô
lên rồi bước nhanh theo sau.
“Này, đợi ta với chứ!
” Nàng gọi với theo, giọng nói đã lấy lại sự tươi tắn thường ngày.
Họ cùng nhau đi dọc theo bờ suối trở về lại.
Khi nắng chiều bắt đầu nhuộm đỏ những tán lá,
ngôi nhà gỗ nhỏ đã hiện ra sau những bụi gai rào chắn.
Nơi đó vẫn tĩnh lặng, yên bình như lúc họ rời đi, Thường Sinh đứng lại trước hiên nhà, nhìn
vào Lâm Thanh Mộc đã dày công chăm sóc.
Hắn cảm nhận được thực lực mới đang cuộn.
chảy trong huyết quản, ổn định và mạnh mẽ.
Lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi Lục Thủy, hắn
cảm thấy mình thực sự có đủ khả năng để bảo vệ một thứ gì đó.
Bảo vệ ngôi nhà này, và bảo vệ người đang đứng cạnh hắn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập