Chương 74: Đại Tá Trần Chiến

Chương 74:

Đại Tá Trần Chiến Khoảng một tuần sau khi Thường Sinh đột phá, sự tĩnh lặng của khu rừng bị phá vỡ bởi một âm thanh rất nhẹ.

Keng—!

Tiếng vỏ lon va vào nhau từ phía bìa rừng phía đông, nơi Thường Sinh đặt một cái bẫy dây thép đơn giản dưới lớp lá.

Thường Sinh đang ngồi mài lại lưỡi dao găm ở hiên nhà, bàn tay hắn khựng lại ngay lập tức.

Đôi đồng tử đen sâu thẳm nheo lại, hắn không cần nhìn cũng có thể cảm nhận được qua luồng áp suất huyết khí xung quanh chỉ có một sinh mệnh, nhịp tim đập loạn xạ vì mệt mỏi và sợ hãi, bước chân nặng nề kéo lê trên đất.

Lâm Thanh Mộc từ trong nhà bước ra, tay cầm rổ rau dại mới hái, nàng nhìn thái độ của Thường Sinh là hiểu ngay.

Nàng đặt rổ xuống, những sợi dây leo quanh hiên nhà khẽ rung.

động theo ý nghĩ của nàng.

"Chỉ có một người."

Thường Sinh thấp giọng nói.

"Không giống lính tuần tra."

Hắn đứng dậy, khoác chiếc áo khoác đen lên vai, ra hiệu cho Lâm Thanh Mộc ở lại rồi biến mất vào bụi rậm.

Tại rìa bẫy, một gã đàn ông khoảng ngoài ba mươi, quần áo rách rưới, mặt mùi tèm nhem bụ bẩn đang lồm cồm bò dậy sau khi vấp phải sợi dây thép.

Sau lưng hắn là một chiếc balô phồng to, tay cầm cây gậy gỗ để chống đỡ.

Hắn nhìn quanh với vẻ hốt hoảng, miệng lẩm bẩm:

"C-hết tiệt, cái gì thế này.

ta mới vừa va vào thứ gì sao?"

Ngay khi hắn vừa định bước tiếp, một luồng tử khí lạnh lẽo đột ngột áp sát từ sau lưng.

Một lưỡi kiếm, không hề phản chiếu ánh sáng, đặt nhẹ lên cổ họng hắn.

"Đừng cử động."

Giọng nói của Thường Sinh lạnh lùng như từ lòng đất vọng lên.

Gã đàn ông cứng đờ người, mổ hôi hột chảy dài trên trán.

Hắn cảm nhận được một áp lực kinh khủng tỏa ra từ người đứng sau, khiến hắn ngay cả việc hít thở cũng thấy khó khăn.

"Tôi.

tôi không có ác ý!

Tôi chỉ là kẻ đi đường thôi!"

Gã run rẩy kêu lên.

"Tôi đi đường rừng từ phía tỉnh bên cạnh qua đây để tránh đám xác sống trên quốc lộ, tôi không biết đây là lãnh địa của ai!"

Thường Sinh khẽ nheo mắt Qua cảm quan sinh mệnh, hắn thấy dòng máu của kẻ này chảy nhanh nhưng bình thường, không có dấu hiệu của virus.

Đây thực sự chỉ là một kẻ sống sót bình thường đang tìm đường sống.

Thường Sinh thu kiếm lại, nhưng vẫn giữ khoảng cách:

"Quay lại.

Nhìn ta."

Gã đàn ông chậm rãi quay người lại, khi nhìn thấy Thường Sinh một thanh niên với đôi mắt sâu không thấy đáy và khí chất thâm trầm hắn bỗng khựng lại, rồi thở phào nhẹ nhõm vì thấy rõ đó là người chứ không phải Zombie.

"Cảm ơn.

cảm ơn cậu đã không ra tay."

Gã hổn hển nói, ngồi bệt xuống đất.

“Tôi tên là Trần Từ Phàm, chỉ là dân lao động thôi.

Tôi nghe nói đi xuyên qua dãy núi này có thể tới được một khu tị nạn nhỏ ở phía Tây, nên là liều mạng đi vào rừng.

Trần Từ Phàm nhìn lên căn nhà gỗ thấp thoáng phía xa, ánh mắt hiện lên vẻ khao khát:

"Cậu sống ở đây sao?

Thật là một nơi tuyệt vời.

"Đừng nhìn nữa."

Thường Sinh cắt ngang sự khao khát trong ánh mắt của gã.

"Noi này không tuyệt vời như ngươi tưởng đâu."

Trần Từ Phàm giật mình, vội vàng thu hồi ánh mắt, cười gượng gạo:

"Cậu nói đúng.

thời buổi này, ở đâu cũng vậy thôi.

Có một mái nhà che mưa che nắng là đã hơn hàng nhiều người đang nằm ngoài đường rồi."

Gã đưa tay quệt mổ hôi trên trán, rồi nhìn sang Lâm Thanh Mộc vừa bước tới.

Thấy một cô gái xinh đẹp đứng cạnh kẻ mang tử khí đầy người như Thường Sinh, gã không khỏi ngạc nhiên.

"Hai cô cậu, tôi chỉ xin nghỉ chân một lát, tuyệt đối không có ý định nhòm ngó gì."

Trần Từ Phàm vừa nói vừa vỗ vỗ vào chiếc balô có ký hiệu hình con mắt bị xuyên thấu.

"Tôi có chút lương khô, nếu các vị không chê, tôi có thể đổi lấy một chỗ ngồi nghỉ ở bóng rân đằng kia."

Thường Sinh nhìn chằm chằm vào cái balô.

Ký hiệu đó dường như đang nhắc nhở hắn về những sợi chỉ đen và cái chết của phe ngầm ở Lục Thủy.

"Lương khô của ngươi giữ lấy mà dùng trên đường tới phía Tây."

Thường Sinh lạnh lùng nói rồi quay sang Lâm Thanh Mộc.

"Lấy cho hắn một ít nước sạch và chút thuốc bôi chân."

Lâm Thanh Mộc gật đầu, nàng nhanh chóng lấy ra một bình nước lọc và một nắm lá thuốc đi được giã nát có tác dụng tiêu viêm.

Nàng đặt chúng trước mặt gã đàn ông.

Trần Từ Phàm mừng rỡ như bắt được vàng, gã liên tục cúi đầu cảm ơn:

"Cảm ơn cô.

Các vị tốt quá.

Thực ra, trên đường đi, tôi có thấy vài nhóm người mang trang phục xám cũng đi về hướng Bắc.

Bọn họ nhìn rất đáng sợ, nên tôi mới phải rẽ sâu vào rừng để tránh."

Thường Sinh khựng lại khi nghe thấy từ trang phục xám.

Đó chính là đám người đã phục kích hắn ở cổng thành Lục Thủy.

"Ngươi thấy chúng ở đâu?

Bao nhiêu người?"

Thường Sinh hỏi, giọng nói mang theo áp lực khiến Trần Từ Phàm rùng mình.

“Cách đây khoảng hơn mười cây về phía trên con suối.

Có khoảng bốn, năm người di chuyểt rất nhanh, giống như đang lùng sục thứ gì đó.

Thường Sinh quay sang nhìn Lâm Thanh Mộc.

Ánh mắt hai người giao nhau, một sự bấtan thầm lặng lan tỏa.

Quân đội chưa chắc đã tìm thấy nơi này, nhưng đám người

"Mắt Xuyên Thấu"

thì có khả năng rất cao.

"Uống nước xong thì đi ngay đi."

Thường Sinh ra lệnh, ánh mắt chuyển về phía bìa rừng.

"Đi theo hướng mặt trời lặn, đừng quay đầu lại, và cũng đừng nhắc với ai rằng ngươi đã thất căn nhà này."

Trần Từ Phàm vội vàng gật đầu, uống nước, rồi thoa vội nắm lá thuốc vào đôi bàn chân đang bị sưng rồi đứng dậy, sự tồn tại của hắn ở đây là một mối nguy hiểm.

“Tôi biết rồi.

Cảm ơn hai người lần nữa.

'Gã vác balô lên, bắt đầu bước đi về phía Tây.

Đứng nhìn bóng dáng gã đàn ông khuất dần, Thường Sinh đột ngột ngồi xuống, bàn tay đeo găng chạm xuống mặt đất.

Hắn điểu động một luồng huyết khí mỏng, men theo những.

rễ cây mà Lâm Thanh Mộc đã trồng, cảm nhận mọi dao động trong vòng bán kính một cây số.

"Thanh Mộc, chuẩn bị đi.

"Sao vậy?"

"Hắn nói đúng, có kẻ đang.

đến."

Thường Sinh đứng dậy, thanh kiếm sau lưng khẽ phát ra tiếng rung u trầm.

"Mùi sương độc.

ta đã cảm thấy nó từ phía gió thổi tới."

Thường Sinh siết chặt kiếm, đôi mắt đen sâu thắm dần chuyển sang âm trầm.

Đối với hắn, thế giới bên ngoài là địa ngục, còn ngôi nhà gỗ này với mùi thom của gỗ, với khu vườn nhỏ của Lâm Thanh Mộc chính là mảnh linh hồn cuối cùng mà hắn giữ lại được.

Hắn sẽ không đê bất kỳ kẻ nào đụng đến nó.

“Thanh Mộc, ngươi ở lại giữ nhà.

“Kích hoạt toàn bộ lớp phòng ngự, nếu có kẻ lọt qua được, đừng nương tay.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, nàng đặt tay xuống đất, những sợi dây leo quanh nhà bắt đầu bò trườn, gai nhọn mọc đài ra.

“Ngươi cẩn thận.

Thường Sinh gật đầu, hắn bắt đầu đi vào đầu con suối, thân ảnh dần mất trong rừng.

Cách đây hơn hai cây số, giữa những tán cây, năm bóng mặc áo choàng xám đang di chuyển.

Chúng không đi bộ mà gần như là lướt đi trên lá, mỗi tên đều là kẻ Siêu Phàm, tay cầm gậy kim loại phát ra luồng khói xám nhạt.

"Mùi máu biến mất ở quanh đây."

Một kẻ lên tiếng, giọng rè rè qua mặt nạ phòng độc.

"Hắn chắc chắn đang ẩn náu gần nguồn nước."

“Cẩn thận, hắn đã g:

iết được một Chăn sư của chúng ta, hắn không đơn giản đâu.

Đột nhiên, kẻ dẫn đầu khựng lại.

Hắn cảm thấy không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề.

Một luồng tử khí lạnh lẽo, thâm trầm như vực thẳm đang bao trùm lấy cả khu rừng, hắn cảm giác được có người ở trên đầu bọn chúng.

"Phía trên!"

Bọn áo xám ngẩng lên, nhưng chỉ thấy một bóng đen xé toạc màn sương rơi xuống.

Thường, Sinh không dùng kiếm, hắn đáp xuống giữa đội hình đối phương, bàn tay đeo Găng Tay Hắc Tinh vỗ mạnh xuống mặt đất.

{Huyết Độc Chi Lực} Một luồng áp suất màu đen từ người hắn bùng nổ ra từ những đường lổ chân lông, quét sạc màn sương xám của bọn chúng.

Những kẻ đứng gần nhất ngay lập tức khụy xuống, lớp mặt nạ của chúng bị ăn mòn rỉ sét chỉ trong vài giây, tiếng la hét bị kẹt ở họng khi phổi chúng bị xâm nhập huyết độc của Thường Sinh.

Thường Sinh rút kiếm.

Thanh kiếm giờ đây không còn tỏa ra ánh sáng, mà nó nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

Hắn lướt đi giữa những kẻ còn lại, mỗi nhát chém đều mang theo Tử Khí.

Một tên áo xám giơ gậy kim loại lên đỡ, nhưng lưỡi kiếm của Thường Sinh chém qua như cắ vào đậu phụ.

Cả người lẫn gậy bị chẻ làm đôi, máu của hắn chưa kịp bắn ra đã bị huyết độc trên kiếm làm cho thối rữa, hóa thành một làn khói đen.

Kẻ cầm đầu hoảng loạn, hắn lùi lại, tay run rẩy lấy ra một tấm thẻ bài lục giác phát sáng rực rỡ, định phát tín hiệu cầu cứu cuối cùng.

Thường Sinh xuất hiện ngay trước mặt hắn, bàn tay bóp chặt lấy cổ tay đang cầm thẻ bài.

Rắc—!

Một tiếng vang lên, xương cổ tay tên đó vụn nát.

Thường Sinh tước lấy tấm thẻ, rồi bình thả đâm thẳng mũi kiếm vào tim hắn.

Trận chiến kết thúc trong chưa đầy hai phút.

Năm cái xác nằm rải rác, nhưng kỳ lạ là không có mùi h:

ôi thối, bởi huyết độc của Thường Sinh đã triệt tiêu hoàn toàn sinh mệnh lực của chúng, khiến chúng tan hóa thành tro bụi đen sẵm hòa vào đất rừng.

Thường Sinh đứng yên, hấp thụ nốt lượng kịch độc từ những cây gậy kim loại đang vỡ nát dưới đất.

Hắn nhìn về hướng nhà căn gỗ, thấy một lớp dây leo của Lâm Thanh Mộc, hắn mớ thở phào.

Hắn quay lại, nhặt tấm thẻ bài lục giác mới lên.

Lần này, hắn không bóp nát nó ngay.

Ánh mắt hắn nhìn sâu vào ký hiệu con mắt bị xuyên thấu.

Hắn quay trở về căn nhà gỗ.

Lâm Thanh Mộc đã đứng chờ ở hiên, đôi tay nàng vẫn còn bao phủ bởi những vệt sáng xanh của dị năng, nhưng khi thấy Thường Sinh bình an vô sự, nàng.

khẽ thở phào.

"Chúng ta phải đi, ngay bây giờ."

Thường Sinh nói, giọng không chút do dự.

Lâm Thanh Mộc nhìn vào khu vườn nhỏ nàng vừa mới gầy dựng, ánh mắt có chút luyến tiếc nàng hiểu nếu có lần này, thì lần sau có thể kéo đến nhiều hơn.

"Ta biết rồi, để ta thu dọn một chút."

Nàng đáp lại, nhanh chóng quay vào nhà.

Khoảng mười lăm phút sau, hai người khoác lên mình hành trang đon giản nhất.

Thường Sinh nhìn lại căn nhà gỗ một lần cuối, rồi quay đầu.

"Đi đâu đây?"

Lâm Thanh Mộc hỏi.

Thường Sinh nhìn về hướng tây, hướng mà tên Trần Từ Phàm đã đi.

“Chúng ta sẽ đi xuyên qua dãy núi phía tây.

“Nếu gã đó nói đúng về một khu tị nạn.

Cả hai lặng lẽ bước vào rừng sâu, lần này tốc độ của họ nhanh hơn.

Thường Sinh đi phía trước, mỗi bước chân hắn đều mang theo một luồng áp suất vô hình, khiến lũ thú xung quanh không dám lại gần.

Hai người mất một ngày đi đường đi về phía tây, địa hình càng trở nên hiểm trở với những vách đá dựng đứng.

Thường Sinh dẫn đầu, thanh kiếm quấn băng vải ở hông được hắn đặt tay chuôi kiếm.

Lúc này, hắn không còn cố ý thu liễm hoàn toàn khí tức như trước.

Một luồng tử khí nhàn nhạt tỏa ra từ đôi găng tay đen, len lỏi trong không khí, khiến những con thú trong rừng phải cụp đuôi, bỏ chạy.

Đối với chúng hiện tại Thường Sinh không khác gì một con thú có áp lực còn đáng sợ hơn bọn chúng.

"Thường Sinh, nhìn kìa."

Lâm Thanh Mộc đột ngột dừng lại, chỉ tay về phía một mỏm đá cao Dưới thung lũng phía trước, một khung cảnh hỗn loạn hiện ra.

Một đoàn xe vận tải quân sự mang ký hiệu của Đồn Lục Thủy đang bị kẹt giữa hẻm núi.

Có vẻ như họ đang trên đường rút quân hoặc vận chuyển vật tư quan trọng về phía Tây.

Bao vây xung quanh đoàn xe là hàng chục bóng người mặc áo choàng xám tro.

Khác với những kẻ mà Thường Sinh vừa g:

iết ở nhà gỗ, nhóm này có quy mô lớn hơn hẳn.

Chúng không trấn công bằng súng đạn, mà điều khiển những luồng sương độc xám.

"Bọn chúng dám tấn công cả quân đội?"

Lâm Thanh Mộc kinh ngạc.

Thường Sinh đứng trên mỏm đá, đôi đồng tử đen sâu thẳm nheo lại.

Qua cảm quan sinh mệnh, hắn nhìn thấy một cảnh tượng còn rùng rợn hơn:

Những binh sĩ quân đội sau khi hít phải làn sương xám không hề chết ngay, mà da thịt họ bắt đầu phồng rộp, mắt trọn ngược, rồi từ từ cầm súng bắn vào chính đồng đội của mình.

"Độc của bọn chúng đã tiến hóa."

Thường Sinh nhận xét, giọng lạnh băng.

"Nó không chỉ g:

iết người, mà còn khống chế hệ thần kinh."

Ngay giữa chiến trường, một bóng người mặc áo choàng xám có thêu hình Con Mắt màu vàng kim nổi bật trên lưng đứng sừng sững trên một tảng đá lớn.

Hắn không đeo mặt nạ, lộ ra gương mặt khô héo.

Bỗng nhiên, cửa xe bật tung.

một vết chém xé toạc không khí xung quanh.

Thường Sinh nhìn vào tên ra ngoài không khỏi kinh ngạc.

Trần Chiến.

Đó là một người đàn ông trung niên với gương mặt đầy uy nghiêm, trang phục đại tá quần đội.

Ông ta chính là cha của Trần Phàm, người đứng đầu Đồn Lục Thủy.

Dù đang bị bao vây ông ta vẫn vung thanh đại đao trong tay, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh bộc phát của một dị năng giả hệ cường hóa.

"Lũ chuột nhắt các ngươi.

muốn c-ướp thứ này sao?"

Trần Chiến gầm lên, tay trái bảo vệ một chiếc vali kim loại nhỏ xíu.

"Chúng ta làm gì?"

Lâm Thanh Mộc hỏi.

"Nếu qruân điội thua, đám người áo xám kia sẽ làm chủ hoàn toàn con đường phía Tây này."

Thường Sinh im lặng, nheo mắt nhìn chiếc vali kim loại kia, thứ gì có thể khiện một đại tá phải liều mạnh bảo vệ, và khiến tổ chức kia phải huy động lực lượng lớn đến thể để chặn CƯỚp.

"Bọn chúng chưa tung hết bài đâu.

Có kẻ mạnh hơn đang ẩn nấp."

Hắn cảm nhận được ở Phía sau đám người áo xám, có một luồng áp suất còn thâm trầm và tàn bạo hơn cả gã mặc áo thêu vàng kim kia.

Một thứ khí tức khiến trái tim được bọc lớp đen của hắn phải đập nhanh hơn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập