Chương 75: Khu Tị Nạn Phía Tây

Chương 75:

Khu Tị Nạn Phía Tây

Thường Sinh không có một chút ý định nào về việc cứu giúp qruân điội Lục Thủy.

"Đi thôi."

Thường Sinh quay người, không chút luyến tiếc.

Lâm Thanh Mộc hơi khựng lại, nàng nhìn chiếc vali trên tay Trần Chiến rồi nhìn bóng lưng dứt khoát của Thường Sinh.

Nàng mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm.

"Ngươi thật sự không tò mò thứ đó là gì sao?"

Nàng bước nhanh theo hắn, lướt qua những mỏm đá nhấp nhô.

"Thứ khiến qruân đrội và lũ quái thai kia liểu c-hết để giành giật chỉ mang lại rắc rối."

Thường Sinh đáp.

Giọng hắn xen lẫn vào tiếng gió

"Chúng ta cần sự yên tĩnh để sống, không cần những thứ lất lánh đó."

Họ chọn một lối mòn nhỏ nằm ở sườn núi Phía sau, hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt của chiến trường bên dưới.

Tiếng súng nổ, tiếng gào thét và mùi sương độc nồng nặc dần lùi xa, bị ngăn cách bởi những vách đá.

Đi được thêm một ngày đường, sương mù dày đặc bao phủ lấy đỉnh núi.

Thường Sinh dừng lại bên một gốc thông già bị sét đánh cháy sém.

Hắn quỳ xuống, chạm tay vào mặt đất ẩm ướt, cảm nhận những rung động truyền về từ phía xa.

"Gần tới rồi."

Hắn nói, ánh mắt nhìn xuyên qua màn sương trắng xóa.

Phía bên kia sườn dốc, ẩn hiện sau những dải mây mù, là ánh sáng leo lét của những ngọn đèn dầu và bếp lửa.

Đó không phải là một thành phố kiên cố như Lục Thủy, mà giống một trạm dừng chân hoang dã của những kẻ sống sót tự do hơn.

Không có qruân đrội tuần tra rầm rộ, không có những quy tắc ngặt nghèo của các bang hội lớn.

"Khu tị nạn phía Tây."

Lâm Thanh Mộc thì thầm.

Thường Sinh thu hổi tử khí quanh thân, hai người lặng lẽ bước xuống dốc núi, hướng về Phía cổng vào được ghép bằng những tấm tôn rỉ sét.

Họ lặng lẽ tiến về phía cổng vào.

Đúng như Thường Sinh dự đoán, nơi này không có sự kiển soát gắt gao của quân điội.

Tại cổng vào, chỉ có một vài người đàn ông lực lưỡng mang theo v-ũ k:

hí thô sơ ngồi trên thùng gỗ.

Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc hòa vào một nhóm người đi rừng trồng cũng nhếch nhác.

Sau khi đóng một khoản phí nhỏ bằng vài viên pin cũ và một hộp đồ hộp cho nhóm bảo vệ, họ chính thức bước chân vào khu tị nạn phía Tây.

Bên trong, không gian bốc lên mùi khói củi, mùi thức ăn rẻ tiền và mùi sự chen chúc.

Những dãy nhà được dựng lên từ lán trại, bạt nilon và gạch san sát vào nhau, nhịp sống ở đây lại rất sôi động.

Những kẻ sống sót trao đổi hàng hóa ngay trên mặt đất, tiếng mặc cả, tiếng cười nói và cả tiếng chửi thể tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp.

“Tìm chỗ nghỉ trước đã.

Thường Sinh nói.

Cả hai đi qua con phố chật hẹp, tránh xa những khu vực có đám đông tụ tập.

Thường Sinh chọn một quán trọ nằm sâu trong một con hẻm, nơi trông có vẻ yên tĩnh và cũ kỹ.

Chủ quán là một bà lão mù một mắt, bà ta còn không thèm ngẩng đầu lên khi thấy khách vào, chỉ đưa ra một cái giá cho một phòng nhỏ ở trên gác mái.

Thường Sinh không nói nhiều, hắn đặt lên bàn một ít lương khô và nhận lấy chìa khóa rỉ sét.

Căn phòng gác mái chỉ rộng chừng mười mét vuông, trần nhà thấp đến mức Thường Sinh phải cúi đầu, nhưng nó có một cửa sổ nhỏ nhìn thẳng ra đấy núi phía sau lối thoát hiểm hoài hảo nếu có biến.

Lâm Thanh Mộc buông balô xuống, ngồi bệt trên tấm đệm cũ kỹ, thở phào một hơi dài:

“Cuối cùng cũng có thể bỏ giày ra rồi.

Thường Sinh không nghỉ ngơi ngay.

Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn xuống con phố bên dưới, ánh mắt hắn sắc lạnh, quan sát từng cử động nhỏ của những kẻ đi lại, hắn cảm nhận được trong khu tị nạn này không.

thiếu những kẻ có năng lực.

"Ta đi ra ngoài chút."

Lâm Thanh Mộc gật đầu.

“Cẩn thận.

“Ừ”

Thường Sinh khẽ gật đầu, rồi đi ra khỏi cửa.

Hắn bước đi trong đám đông như bóng ma, không gây ra một tiếng động nhỏ nào, hắn không đi vào con phố sầm uất, mà tìm đến một quán rựu tối tăm, nơi những gã thợ săn tụ tập lại.

Hắn ngồi vào một góc tối, gọi một cốc nước nhạt và bắt đầu lắng nghe tiếng xì xào xung quanh.

“Nghe nói đoàn xe của Lục Thuy bị “ăn thịt ở thung lũng ròi đúng không?

Một người to con thì thầm với đồng bọn.

“Thật sao?

Đại tá Trần Chiến mà cũng không trụ được à?

“Trụ thế quái nào được làn sương xám đó.

Tao thấy từ xa, người của ông ta tự bắn lẫn nhau như bị ma nhập.

Nhưng nghe đâu ông ta vẫn chạy thoát được với món hàng mật.

Thường Sinh ngồi bất động trong góc tối, hắn nhấp một ngụm nước nhạt, tai vẫn thu thập từng mảnh thông tin vụn vặt về thảm cảnh của đoàn xe kia.

Sau khi xác nhận không còn thông tin gì giá trị hơn về “món hàng mật” và làn sương xám kia, Thường Sinh lúc này mới đứng đậy.

Hắn không muốn dây dưa ở nơi xô bồ này thêm một giây nào nữa.

Hắn bước đi thấp người, lấn khuất giữa những bóng lưng to lớn và mùi rượu nồng nặc để tiến ra phía cửa quán.

Đúng lúc đó, một gã thợ săn nồng nặc mùi rựu, bước chân loạng choạng đi ngược hướng và quán.

Hai người va mạnh vai nhau.

Thường Sinh vốn dĩ có thể dùng bộ pháp né tránh, nhưng giữa đám đông chen chúc, việc né tránh quá linh hoạt sẽ dễ gây chú ý, vai chỉ hơi rung lên một chút rồi tiếp tục lách người đi thẳng, không thèm để mắt tới đối phương.

Tuy nhiên, gã say kia lại không có ý định bỏ qua.

Cú v:

a chạm làm gã suýt ngã nhào, cơn say cộng với cái tôi của kẻ thường xuyên lăn lộn nơi rừng núi khiến gã bốc hỏa.

“C-hết tiệt!

Ngươi mù à?

Gã gầm lên, bàn tay thô ráp, đầy vết chai sần chộp lấy vai Thường Sinh, kéo ngược hắn lại.

Một luồng áp lực từ bàn tay gã truyền đến, cho thấy gã cũng là một kẻ có chút sức mạnh thể chất.

Thường Sinh dừng bước, hắn không quay đầu lại, nhưng đôi đồng tử đen sâu thẳm lại bình tĩnh như không có chuyện gì.

Huyết khí trong người hắn, vốn đang yên tĩnh lặng như mặt hồ, bỗng chốc gợn lên một tia tử khí lạnh lẽo.

"Buông tay."

Thường Sinh trầm giọng.

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng mang theo một độ rung kỳ lạ khiến gã say bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, lỗ chân lông toàn thân dựng đứng lên.

Tên say kia hơi sững lại, men rượu trong đầu dường như tỉnh đi vài phần trước sát ý vô hình kia.

Nhưng trước mặt đám đông đang nhìn vào, hắn không muốn mất mặt.

Hắn siết chặt vai Thường Sinh hơn, định dùng sức bóp nát bả vai:

“Ngươi bảo ta buông?

Ngươi có biết ta là.

Chưa kịp nói hết câu, hắn ta cảm thấy lòng bàn tay mình đau nhói như bị hàng nghìn cây kim đâm vào.

Một luồng khí màu đen mờ ảo, nhỏ như sợi chỉ, từ vai Thường Sinh bắt đầu len lỏi qua lớp da tay.

Thường Sinh vẫn chưa rút kiếm, nhưng huyết độc của hắn đã bắt đầu tự động phản ứng với sự xâm p-hạm từ bên ngoài.

Tên say rựu kia ngay lập tức cảm thấy một luồng ớn lạnh thấu xương lan từ bàn tay.

Cơn đat không giống bị đánh, mà giống như có hàng vạn con ký sinh trùng đang đục khoét vào tủy xương.

hắn.

Sắc mặt hắn từ đỏ vì rựu bỗng chốc chuyển sang xám.

Nhìn xuống bàn tay mình, hắn kinh hoàng thấy những mạch máu ở cổ tay đang chuyển sang màu đen sậm và giật liên hồi dưới lớp da.

"A.

cái gì thế này!"

Hắn thét lên một tiếng đầy sợ hãi, như vừa chạm phải một thanh sắt nung đỏ, vội vàng rút mạnh tay lại, hắn loạng choạng lùi về phía sau, ngã ngồi bệt xuống đất, đôi mắt trọn trừng nhìn chằm chằm vào Thường Sinh như nhìn thấy một con quỷ vừa bước ra từ bóng tối.

Cả quán rượu đột ngột im lặng.

Những tên khác đang cười đùa cũng phải dừng lại, đặt ly rựu xuống.

Họ không nhìn thấy luồng hắc khí nhỏ như sợi chỉ kia, nhưng họ cảm nhận được sự biến đổi đáng sợ trong khí chất của thanh niên đang đứng giữa cửa kia.

Thường Sinh vẫn đứng yên đó, bóng lưng hơi đổ về phía trước, luồng huyết độc bộc phát ban nãy nhanh chóng bị hắn thu hồi.

Hắn không muốn griết người ở đây, ít nhất là không phải vào lúc này, khi hắn chỉ vừa mới đặt chân tới khu này.

Hắn xoay người, để lộ một phần gương mặt dưới ánh đèn dầu của quán rựu.

Giọng hắn vang lên bình thản nhưng chứa đựng sự đe dọa.

"Lần sau, hãy giữ cái tay của ngươi cho chắc."

Nói rồi, hắn không đợi tên kia kịp phản ứng, lắng lặng bước ra khỏi cửa quán rượu, biến mãi vào màn đêm đầy hơi sương của khu tị nạn phía Tây.

Tên say kia ngồi dưới đất, bàn tay vẫn run cầm cập.

Dù cơn đau đã dịu đi, nhưng một vệt đen mờ vẫn còn bám trụ lại trên cổ tay gã, như một lời cảnh báo tử thần.

Những kẻ xung quanh xì xào bàn tán, nhưng không một ai dám đuổi theo.

Ở cái nơi hỗn loạn này, những kẻ có thể khiến người khác sợ hãi mà không cần rút v-ũ k-hí luôn là những tồn tại không nên chạm vào.

Thường Sinh đi nhanh qua những con hẻm tối, cảm nhận luồng huyết khí trong người đang dần bình ổn trở lại.

Hắn trở về quán trọ gác mái, nơi Lâm Thanh Mộc vẫn đang ngồi bên cửa sổ chờ đợi.

Thấy hắn về, nàng đứng dậy, khẽ nhíu mày khi ngửi thấy mùi rượu và một chút tử khí còn sót lại trên áo hắn:

"Có chuyện gì sao?"

"Chút rắc rối nhỏ ở quán rượu."

Thường Sinh cởi bỏ áo khoác, ngồi xuống chiếc ghế gỗ mục.

"Nhưng ta nghe được thông tin quan trọng.

Quân đội Lục Thủy thực sự đã tan rã, Đại tá Trần Chiến đang mang theo một thứ gì đó về Lục Thủy."

Đêm đó, Thường Sinh không ngủ sâu.

Hắn ngồi xếp bằng trên sàn, vận hành huyết khí để thanh lọc hoàn toàn dư chấn của lần bộc phát kịch độc ban nãy.

Lớp vỏ đen quanh tim hắn giờ đây vận hành tron tru, nhẹ nhàng nuốt chửng những tạp niệm còn sót lại.

Sáng hôm sau.

Thường Sinh mở mắt, đôi mắt đen sâu thắm đã lấy lại vẻ tĩnh lặng tuyệt đối.

Hắn nhìn sang Lâm Thanh Mộc, nàng đã chuẩn bị xong xuôi, đang dùng dị năng nhẹ nhàng tươi mát cho mấy mầm cây nhỏ nàng trồng trong chiếc hộp gỗ bên cửa sổ.

"Chúng ta không thểởlại quán trọ này lâu."

Thường Sinh đứng đậy.

Lâm Thanh Mộc gật đầu:

“Vậy chúng ta đi đâu?

“Chúng ta rời khỏi khu này.

Thường Sinh thản nhiên nói.

Lâm Thanh Mộc hơi ngẩn người, nàng dừng tay tưới cây:

“Rời đi sao?

Chúng ta vừa mới tới đây mà.

Ta cứ ngỡ ngươi muốn nghe ngóng thêm về tình hình ngoài kia.

“Nghe thế là đủ rồi.

Thường Sinh quấn lại kiếm rồi đặt ngang hông.

“Quân đội Lục Thủy tan rã, món hàng kia thì bị săn đuổi, các thể lực trong đó tràn ra khỏi Phạm vi kiểm soát.

“Nơi này trông có vẻ là tự do, nhưng thực chất chỉ là một cái lưới.

Sớm muộn gì ngọn lửa chiến tranh cũng sẽ trhiêu rrụi cái vùng này.

“Vậy lộ trình tiếp theo sẽ là gì?

nàng nhìn hắn nói nhỏ.

Hắn không trả lời ngay.

Hắn tiến lại gần bàn, lấy ra một mảnh giấy da cũ nát mà hắn đã bí mật đổi được từ chủ quán trọ vào tối muộn hôm qua, sau khi rời khỏi quán rượu.

Trên mảnh giấy là một bản đồ sơ sài với những đường kẻ nguệch ngoạc hướng về phía Bắc.

"Lúc ở quán rượu, hắn thấy vài tên thợ săn từ nơi khác tới đang xì xào về một cuộc di cư lớn."

Hắn chỉ ngón tay vào một điểm được đánh dấu bằng ký hiệu hình bánh răng và búa thép.

"Chúng nói rằng các thế lực lớn đang dồn quân về hướng này.

Một nơi gọi là Thành Phố Sắt.

Lâm Thanh Mộc nhíu mày:

Thành Phố Sắt?

Ta từng nghe loáng thoáng về nó khi còn ở xưởng lọc nước.

Đó chẳng phải là nơi tập trung của lũ trội phạm và những kẻ buôn vrũ k:

hí sao?"

Đúng.

Nhưng đó cũng là nơi duy nhất trung lập, không chịu sự chỉ phối của bất kỳ đồn qruân đtội nào.

Hắn cuộn bản đồ lại.

“Ta nghe nói ở đó là thành phố sống sót lớn nhất phía bắc.

Thường Sinh nói.

gi phía Bắc?"

Lâm Thanh Mộc ngạc nhiên khi nghe nói ở phía bắc, trong ánh mắt nàng thoáng hiện lên một tia dao động, nhưng rất nhanh liền biến mất.

Hắn liếc nhìn nàng một cái, thấy nàng mím môi im lặng, bàn tay vô thức siết chặt quai ba lô.

Hắn không hỏi, cũng không muốn đào sâu.

"Đúng vậy, phía Bắc."

Hắn trầm giọng.

“Anh trai ta hắn trước khi tận thế bùng.

phát đang theo học tại Thanh Phố Bắc Thiên.

“Nếu Thành Phố Sắt là điểm lớn nhất của khu vực đó, ta tin sẽ có được dấu vết của anh ta ở đó.

Lâm Thanh Mộc gật đầu, giọng nàng hơi run nhưng đã nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh:

"Đại học ở Bắc Thiên sao.

đó là một nơi rất xa.

Hành trình này sẽ không hề dễ dàng đâu."

“Ừ.

Hắn đáp lại, thanh kiếm ngang hông khẽ phát ra tiếng cạch nhỏ khi điểu chỉnh lại đai lưng.

“Nhưng dù chỉ là một cái xác, ta cũng phải đến xác nhận.

Huyết độc trong người hắn dường như cũng cảm nhận được ý chí của chủ nhân, nó luân chuyển mạnh mẽ hơn qua các mạch máu.

Hắn dẫn Lâm Thanh Mộc rời khỏi căn phòng gác mái, bước xuống những bậc thang gỗ kêu kẽo kẹt.

Họ bước ra khỏi khu này khi mặt trời còn chưa sáng lên hẳn.

Không gian xung quanh chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những con hẻm.

Thường Sinh đi phía trước, mặc một áo đen đơn giản bọc ở ngoài, ở trong là Thanh Phong Bì Giáp, thanh kiếm được quấn vải thì đặt ngang hông.

Lâm Thanh Mộc lặng lẽ đi theo sau, nàng không hỏi gì thêm về phía Bắc, nhưng ánh mắt nàng thỉnh thoảng lại quét qua những tấm biển báo đã gỉ sét dọc đường.

Đi được khoảng ba tiếng, khu kia đã hoàn toàn biến mất sau những rặng đổi trọc.

Trước mặt họ lúc này là con lộ quốc lộ 1A cũ, mặt đường nhựa đã bị rễ cây đâm toạc, tạo thành những rãnh sâu.

"Từ đây về hướng Bắc, địa hình sẽ trống trải hơn."

Thường Sinh nhàn nhạt nói, mắt hắn quét qua những xác xe tải rỉ sét nằm dọc hai bên đường.

"Ít vật cản nghĩa là dễ bị quan sát, nhưng cũng có nghĩa là chúng ta sẽ thấy kẻ thù từ xa."

Hắn dừng lại bên một cột mốc cây số đã mòn, cúi xuống nhìn đống tro tàn của một đống lửa trại đã lạnh ngắt.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào lớp tro, cảm nhận chút dư tàn của khí tức.

"Có người mới đi qua đây khoảng hai ngày trước.

Đi bộ, số lượng khoảng mười người."

Lâm Thanh Mộc tiến lại gần, nàng vẩy nhẹ tay, một vài sợi cỏ dại nhỏ nhoi bên vệ đường bỗng vươn dài ra, quấn lấy cổ tay nàng như đang thầm thì.

"Thực vật ở đây có mùi rất lạ, Thường Sinh."

Nàng nhíu mày.

“Có một loại độc tố nồng nặc đang ngấm vào đất, không phải loại sương xám của bọn người áo choàng, mà là thứ gì đó.

chúng đang sợ hãi.

Cứ đi tiếp đi.

Hắn thản nhiên đáp.

Đất càng độc, càng ít kẻ dám bén mảng tới.

Đó là con đường ngắn nhất để đến Thành Phố Sắt.

Cả ngày hôm đó, họ lầm lũi đi trong ánh chiều tà xám xịt.

Không có những cuộc phục kích bất ngờ, cũng không có tiếng súng nổ.

Chỉ có tiếng gió gào thét qua những khung cửa sổ trống của những trạm dừng chân bỏ hoang.

Hắn đẫn đường mắt nhìn xung quanh, thỉnh thoảng lại dừng lại để kiểm tra hướng gió và mùi vị trong không khí.

Dù không nói ra, nhưng sự im lặng của Lâm Thanh Mộc và cái cách nàng tiếp tục nhìn về phía bắc khiến hắn biết, nàng có chuyện gì đó về phía bên kia.

Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, họ tìm thấy một trạm thu phí cũ bị sập một nửa.

Thường Sinh ra hiệu dừng lại.

Nghỉ đêm ở đây.

Hắn ngồi xuống, tựa lưng vào một mảng tường đổ, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn vào bóng tối của con lộ phía trước.

Thành Phố Sắt vẫn còn ở rất xa.

Gió đêm tràn qua những khe nứt của trạm thu phí, mang theo cái lạnh và mủi gỉ sét nồng nặc.

Thường Sinh không nhóm lửa, ánh sáng duy nhất trong không gian đổ nát là tỉa sáng bạc lờ mờ từ ánh trăng bị mây mù che mờ.

Lâm Thanh Mộc ngồi cách đó không xa, nàng đã thiếp đi từ lúc nào, hơi thở đều đặn nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy ba lô hạt giống.

Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của nàng, một tia cảm xúc phức tạp thoáng qua trong mắt hắn rồi biến mất.

Phương Bắc.

Thành Phố Sắt.

Hắn không biết Lâm Thanh Mộc có mối liên hệ gì với mảnh đất phía Bắc kia, cũng không rõ vì sao khi nghe đến hai chữ đó, ánh mắt nàng lại xao động đến vậy.

Hắn vốn dĩ không phải là kẻ thích tò mò về quá khứ của người khác.

Thế nhưng, nhìn nàng ngủ không yên giấc giữa bóng tối, một ý nghĩ bỗng hiện rõ trong tâm trí hắn.

Hắn không quan tâm nàng đang che giấu điều gì, cũng không cần biết kẻ nào đang đợi nàng ở phương.

Bắc.

Hắn chỉ biết rằng, kể từ khoảnh khắc nàng đi cùng hắn, nàng đã là người của hắn.

Bất kể là tổ chức, qruân điội, hay là những thực thể dị biến ngoài kia, tuyệt đối không một ai được phép làm tổn thương nàng khi hắn còn ở đây.

Thanh kiếm quấn vải trắng đặt ngang gối khẽ rung lên một nhịp u trầm, như đang cộng hưởng với nhịp đập của lớp vỏ đen bọc quanh tim hắn.

Luồng huyết độc trong người hắn khẽ cuộn trào, như một con mãnh thú đang nhe nanh bảo vệ lãnh thổ của mình.

Hắn dựa lưng vào mảng tường lạnh lẽo, đôi mắt đen sâu thẳm không hề khép lại, canh giữ cho nàng một giấc ngủ yên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập