Chương 78: Ta Đến Đưa Ngươi Về

Chương 78:

Ta Đến Đưa Ngươi Về Keng—!

Cánh cửa thang máy vừa hé mở, chưa kịp nhìn rõ khung cảnh bên ngoài, một cơn bão đạn ập tới.

Hàng chục họng súng trường laser và súng liên thanh hạng nặng từ các vị trí dàn trận đồng loại khạc lửa.

Tiếng nổ vang lên liên hồi, khói thuốc và những tia sáng xanh đỏ đan xen, cày nát buồng thang máy thép thành một đống sắt vụn trong tích tắc.

"Mục tiêu đã bị tiêu diệt!"

Một tên chỉ huy gào lên.

Thế nhưng, khói bụi tan đi, buồng thang máy trống rỗng.

Không có máu, không có xác chết, chỉ có những vết đạn.

“Bắn đủ chưa?

Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên ngay sau nhóm lính canh.

Bọn chúng kinh hãi quay ngoắt lại, nhưng tất cả những gì chúng thấy chỉ là một bóng đen nhòe đi giữa làn khói.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thường Sinh không biết từ lúc nào đã vượt qua làn mưa đạn bằng tốc độ vượt xa giới hạn của con người.

Hắn xuất hiện giữa đội hình địch, thanh Hắc Thiết Kiếm đen thẫm trên tay vung lên một vòng tròn tử thần.

Rắc!

Rắc!

Rắc!

Mỗi cú vung tay của hắn đều khiến giáp thép của đám lính nát vụn, xương cốt nát tan.

Hắn như một con sói lạc vào đàn cừu, đi đến đâu, tiếng la hét và máu tươi bắn tung tóe đến đó.

Hắn không hề nương tay, mỗi nhát kiếm đều nhắm vào điểm chí mạng, lạnh lùng và tàn nhẫn.

Đúng lúc cuộc tàn sát đang lên đinh điểm, một luồng áp lực áp lực mạnh mè đột ngột ập xuống.

“Dừng tay lại, tên nhóc láo toét.

Bùm—!

Một qruả cầu Lửa rực cháy và một dải dây xích thép lỏng lao thẳng về phía Thường Sinh.

Hăn bình thản nghiêng người, thanh Hắc Thiết Kiếm dựng đứng lên chắn trước mặt.

Keng—!

Hai bóng người đáp xuống, ngăn cách Thường Sinh với đám lính còn lại.

Một gà đàn ông trung niên với đôi mắt rực lửa, tay cầm một thanh trọng kiếm rực cháy và một gã gầy gò với bộ giáp kim loại.

Thanh Hắc Thiết Kiếm rung lên bần bật dưới tác động của nhiệt lượng và lực va đập từ sợi dây xích thép.

Thường Sinh đứng yên bình thản, đôi mắt sâu thắm quét qua hai kẻ vừa xuất hiện.

"Kẻ nào dám cả gan xông vào đây?"

Gã trung niên mang dị năng hỏa gầm lên, thanh trọng kiếm trong tay gã bùng lên ngọn lửa cao hơn một mét, khiến không khí xung quanh vặn vẹo vì nóng.

"Nhìn bộ dạng nhếch nhác của ngươi, chắc hẳn là lũ chuột bẩn thỉu từ Tầng Đáy trốn lên?"

Gã gầy g Ò mang bộ giáp kim loại không nói lời nào, gã khẽ giơ tay, những sợi dây xích thép lỏng xung quanh bắt đầu bay lo lửng, đầu xích nhọn hoắt chĩa thẳng vào người Thường Sinh.

Thường Sinh không trả lời, hắn chỉ chậm rãi hạ thanh Hắc Thiết Kiếm xuống, mũi kiếm quẹt nhẹ trên mặt sàn hợp kim tạo ra những tia lửa nhỏ.

Đối với hắn, ngôn ngữ lúc này là thừa thãi.

Lâm Thanh Mộc vẫn đang bị nhốt ở đằng kia, và mỗi giây trôi qua đều khiến sát ý trong hắn tăng thêm một chút.

"Không nói sao?

Vậy thì xuống địa ngục mà sám hối!"

Gã hệ Hỏa lao lên trước, thanh trọng kiếm rực lửa bổ xuống như một con lốc mặt trời.

Cùng lúc đó, gã kia điều khiển những sợi xích thép lao tới từ hai phía mạn sườn, khóa chặt đường lui của Thường Sinh.

Một đòn phối hợp hoàn mỹ của những kẻ đã phối hợp rất nhiều trận chiến, nhưng mà lần này bọn chúng gặp lại là Thương Sinh.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Thân hình Thường Sinh đột ngột nhạt nhòa.

Hắn không lùi mà tiến, lách qua khe hở hẹp giữa hai sợi xích thép trong gang tấc.

Lưỡi kiếm rực lửa của tên trung niên chém hụt vào mặt sàn, tạo ra một vết cắt nóng chảy đỏ rực.

Thường Sinh không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào để thở dốc.

Ngay khi lách qua đòn đánh phối hợp, hắn đã xuất hiện sát sườn tên hệ Hỏa.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo như nhìn một cái xác c:

hết, tay phải siết chặt chuôi Hắc Thiết Kiếm.

{Kiếm Phong)

Luồng chân khí kịch độc đen thẩm từ lòng bàn tay hắn tuôn ra, bao phủ toàn bộ thanh kiếm.

Không có tiếng gió rít, mà là một luồng áp lực nặng nề đến nghẹt thở.

Xoet—!

Thanh kiếm vung lên, một đường kiếm khí đen sẫm chém ngang.

Tên hệ Hỏa kinh hoàng gi‹ thanh trọng kiếm rực lửa lên đỡ, nhưng dưới sức mạnh bạo liệt của Kiếm Phong kết hợp với kịch độc ăn mòn, thanh trọng kiếm của gã gãy vụn như một thanh củi khô.

Đường kiếm khí không dừng lại, nó lướt qua lồng ngực gã, để lại một vết chém sâu hoắm brốc khói đen.

Tên trung niên chưa kịp hét lên một tiếng đã ngã ngửa ra sau, toàn thân nhanh chóng bị hắc khí xâm nhập, thối rữa ngay tại chỗ.

“Anh.

Tên gầy gò kia hét lên đau đớn, hắn điên cuồng điều khiển toàn bộ dây xích thép xung quanh lao về phía Thường Sinh báo thù.

Thường Sinh xoay người, hắn đạp mạnh xuống sàn mượn lực lao thẳng về tên gầy như một mũi tên.

Keng!

Keng!

Keng!

Hắn dùng thanh Hắc Thiết Kiếm gạt hết sợi xích cản đường.

Khi chỉ còn cách đối phương ba bước, Thường Sinh đột ngột buông một tay khỏi chuôi kiếm, đồn toàn bộ kịch độc vào lòng bàn tay cầm kiếm đang chém tới.

Một luồng lực lượng khổng lồ bùng phát, đẩy thanh Hắc Thiết Kiếm lao đi với tốc độ không thể tin nổi.

Tên kia chỉ kịp nhìn thấy một vệt đen loáng qua trước mắt.

Phập!

Thanh kiếm xuyên thủng lớp giáp kim loại trên ngực hắn, cắm sâu vào da thịt.

Kịch độc từ lưỡi kiếm như những con rắn độc lao vào phá tan nội tạng của hắn.

Đôi mắt hắn trợn ngược, máu đen chảy ra từ khóe miệng, rồi gục xuống ngay bên cạnh xác đồng đội.

Chỉ trong mười giây, hai tên dị năng giả của Tầng Đinh đã trở thành hai cái xác không toàn thây.

Thường Sinh chậm rãi bước tới, rút thanh Hắc Thiết Kiếm ra khỏi xác.

Hắn dùng một mảnh vải rách từ áo đối phương lau đi v:

ết máu đen trên lưỡi kiếm.

Tại một căn phòng rộng lớn được bao phủ bởi những lớp kính cường lực và hệ thống giám s-át dày đặc, tên đại đội trưởng lực lượng cảnh vệ Tầng Đỉnh, một kẻ có vết sẹo dài chạy dọc khuôn mặt đang ngồi trên ghế, tay nhâm nhi ly rựu vang đỏ thâm.

Trước mặt hắn, Lâm Thanh Mộc đang bị xích chặt trên một chiếc ghế kim loại.

Đôi cổ tay mảnh mai của nàng bị một loại còng đặc chế, thứ này có thể triệt tiêu hoàn toàn dòng chảy d năng trong cơ thể.

Gương mặt nàng tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn trừng nhìn vào tên kia.

“Ngươi, đừng nhìn ta như vậy.

Tên đại đội trưởng cười khẩy, giọng nói đầy đê tiện.

“Đồng bọn của ngươi có vẻ khá mạnh, nhưng ở trên này, sức mạnh cá nhân chẳng là gì trước công nghệ và số lượng.

“Hắn sắp c:

hết rồi.

Lâm Thanh Mộc cắn môi đến bật máu, nàng khàn giọng:

“Ngươi không biết hắn là ai đâu.

hắn sẽ khiến nơi này thành địa ngục.

"Địa ngục sao?

Ta đang đợi đây."

Hắn vừa dứt lời, nụ cười trên môi chọt biến mất.

Ẩm—!

Cánh cửa thép dày hơn mười phân của căn phòng bị một lực lượng khổng lồ bị bay nát, văng mạnh lên bức tường đối diện, tạo ra một hố sâu.

Khói bụi mù mịt tan ra, để lộ một bóng hình, tay cầm kiếm đen đang lửng thửng bước vào.

Thường Sinh đứng đó lộ ra Thanh Phong Bì Giáp trên người thấm đầy máu.

Ánh mắt hắn lướt qua căn phòng trước mặt, rồi dừng lại trên người Lâm Thanh Mộc.

Khi nhìn thấy những vết bầm tím trên cổ tay nàng do chiếc còng khắc chế gây ra, luồng sát khí trong người hắn bùng nổ đến mức khiến những thiết bị điện tử trong phòng bắt đầu chập mạch, tóe lửa.

"Ngươi đến rồi.

.."

Lâm Thanh Mộc thấp giọng, một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi.

Thường Sinh không nhìn tên Đại đội trưởng, hắn chỉ nhàn nhạt nói một câu:

"Tay nào của hắn đã chạm vào ngươi?"

Tên Đại đội trưởng đứng bật dậy, rút ra một thanh đoản đao công nghệ cao tỏa ánh sáng xanh laser, gầm lên:

"Toàn bộ lính canh!

Giết hắn cho ta!"

Từ những góc tối của căn phòng, hàng chục họng súng máy tự động và những tên lính đặc chủng đồng loạt xuất hiện.

Thường Sinh khẽ xoay cổ tay, thanh Hắc Thiết Kiếm bắt đầu run rẩy, một luồng kịch độc đen kịt từ bàn tay hắn tràn ra, bao phủ lấy toàn bộ thanh kiếm, tạo thành một lớp sương mù chết chóc.

"Ngươi không cần trả lời."

Thường Sinh nhìn gã Đại đội trưởng bằng đôi mắt đen sẫm vô hồn.

"Ta sẽ chặt hết cả hai tay của hắn."

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Hắn lướt đi với tốc độ vượt xa cảm biến của các thiết bị giám sát.

Những họng súng máy tự động xoay nòng điên cuồng nhưng chỉ có thể bắn vào những tàn ảnh vô định.

Trong chớp mắt, Thường Sinh đã xuất hiện ngay trước mặt tên Đại đội trưởng.

Hắn không dùng kiếm chiêu, mà chỉ đơn giản là dồn toàn bộ sức mạnh vào một cú vung Hắc Thiết Kiếm.

Đùng—!

Lớp giáp bảo vệ trên ngực tên kia vỡ vụn.

Sức nặng của thanh kiếm khiến hắn văng ngược re sau, va vao chiếc ghế kim loại.

Hàng loại đạn bắn về phía chỗ Thường Sinh khiến hắn dùng bộ pháp tránh né rồi lướt qua những tên cầm súng và thiết bị, chỉ trong chưa đầy mười giây đã xử lý hết.

“Dừng lại!

” Cánh tay đầy sẹo túm lấy tóc của Lâm Thanh Mộc, lôi nàng dậy và đặt thanh đoản đao laser lạnh ngắt ngay sát cuống họng nàng.

“Vứt kiếm xuống!

Ngay lập tức!

” Thường Sinh dừng lại, đứng bất động giữa căn phòng.

Đôi mắt đen của hắn nhìn trừng vào hắn, nhưng điều kỳ lạ là trên môi hắn lại thoáng hiện một nụ cười lạnh lẽo đến rọn người.

Gã Đại đội trưởng nhìn xuống tay Thường Sinh, rồi đồng tử gã co rụt lại vì kinh hoàng.

Bàn tay của Thường Sinh.

trống không.

Thanh Hắc Thiết Kiếm đen thẫm đã biến mất từ lúc nào không hay.

Ngay khoảng khắc hắn vừa chuẩn bị thốt ra lời, một luồng gió lạnh ở phía sau hắn, một vệt đen mở ảo rít lên không trung, uốn lượn như một con rồng đen đang săn mồi.

{Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến} Phập!

Thanh Hắc Thiết Kiếm lưỡi kiếm xuyên thẳng từ sau gáy, đâm xuyên qua cuống họng của tên Đại đội trưởng.

Mũi kiếm đen thẫm dừng lại chỉ cách làn da cổ của Lâm Thanh Mộc vài milimet, máu đen nóng hổi từ vết thương bắn lên lớp kính năng lượng xung quanh.

“Khặc.

khục.

Đôi mắt tên Đại đội trưởng trọn trừng đầy vẻ không tin nổi.

Hắn không hiểu tại sao thanh kiếm đen kia lại có thể bay lượn như có linh tính.

Thường Sinh bước tới, bỏ mặc cái xác đang đổ gục xuống sàn.

Hắn đưa bàn tay mang theo chân khí kịch độc nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng chạm vào chiếc còng khắc chế trên tay Lâm Thanh Mộc.

Rắc!

Lớp kim loại đặc chế vốn cực kỳ bền chắc nay bị chân khí của hắn bóp nát vụn.

Hắn đỡ lấy Lâm Thanh Mộc khi nàng vừa được tự do.

“Ngươi.

có sao không?

Giọng hắn vẫn lạnh, nhưng đôi mắt đã bớt đi phần tàn khốc.

Lâm Thanh Mộc tựa vào vai hắn, Nàng nhìn xuống đôi cổ tay đã hẳn đỏ vì vòng sắt, khẽ lắc đầu:

“Ta không sao.

May mà ngươi đến kịp.

Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng Thường Sinh vẫn nhận ra đôi vai nàng đang khẽ run lên vì hậu quả của vụ việc vừa rồi.

Hắn không nói gì, cảm giác tự trách dâng lên.

Đúng lúc này, từ hệ thống loa phát thanh của tòa tháp Tầng Đinh, một giọng nói khàn đặc và uy quyền vang lên, át cả tiếng còi báo động:

“Thứ rác rưởi từ dưới đáy kia.

Ngươi tưởng griết được một đại đội trưởng là có thể làm loạn ở đây sao?

“Toàn bộ Tầng Đinh đã được phong tỏa.

Ngươi và con bé đó sẽ là vật thí nghiệm mới cho lò phản ứng h:

ạt nhân của ta!

” Dứt lời, các tấm kính cường lực xung quanh phòng đột ngột sập xuống những lớp lá chắn bằng thép dày đặc.

Từ trên trần nhà, các vòi phun bắt đầu xả ra một loại khí màu tím đậm khí gây mê nồng độ cao kết hợp với chất đrộc thần kinh.

"Nín thỏ!"

Thường Sinh nói thấp.

Hắn nhanh chóng vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} .

Một luồng hắc khí từ lỗ châr lông hắn thoát ra, bao bọc lấy cả hắn và Lâm Thanh Mộc thành một cái kén đen tuyển.

Nhữn luồng khí độc của tòa tháp khi chạm vào cái kén này đều bị độc tố của Thường Sinh

"nuốt chửng"

và đồng hóa ngay lập tức.

"Thường Sinh, lối ra duy nhất ở phía sau bức màn kia!"

Lâm Thanh Mộc chỉ tay về phía bức tường phía sau ghế của tên đại đội trưởng vừa chết.

"Ta cảm nhận được hơi nước và gió từ phía đó, chắc chắn có đường dẫn ra khu vực ban công kỹ thuật!"

Thường Sinh gật đầu.

Hắn vung tay, thanh Hắc Thiết Kiếm đang cắm trên xác chết bay vrút về lại lòng bàn tay.

"Bám chặt lấy ta."

Hắnôm ngang eo Lâm Thanh Mộc, dồn toàn bộ chân khí vào đôi chân.

{Quỷ Ảnh Mê Tung)

Một cái bóng đen lao đi với vận tốc xé gió, đâm thẳng vào bức tường thép.

Ngay khoảnh khắc va chạm, hắn tung ra một cú chém mang theo toàn bộ uy lực của (Kiếm Phong)

ñ Đùng—!

Bức tường thép bị chẻ toác, luồng không khí lạnh buốt từ độ cao hàng trăm mét ùa vào phòng.

Thường Sinh lao ra ngoài, chân đạp lên những thanh thép rỉ sét bên ngoài tòa tháp, gió rít gào bên tai.

"Ôm chặt!"

Thường Sinh trầm giọng nhắc nhở.

Lâm Thanh Mộc không do dự, hai tay nàng siết chặt lấy cổ hắn, vùi đầu vào lồng ngực để tránh những cơn gió rít gào như muốn xẻ thịt.

Từ các trạm gác lân cận, hàng loạt drone chiến đấu lao tới như bầy ong vỡ tổ.

Những tia lase màu xanh bắt đầu quét qua quét lại trên những thanh xà gồ, định vị mục tiêu.

Hắn nói, rồi đột ngột nhảy khỏi thanh dầm thép.

Hai người rơi tự do trong không trung.

Gió tít lên bên tai, khung cảnh Thành Phố Sắt lướt qua nhanh như chớp.

Lâm Thanh Mộc bám chặt lấy hắn.

{Ngự kiếm thuật:

Thanh Phong Biến} Ngay khi sắp chạm tới một tầng thấp hon, thanh Hắc Thiết Kiếm đen thẫm tự động tuốt khỏ vỏ, bay v:

út xuống dưới chân hắn.

Luồng chân khí kịch độc đen kịt từ lòng bàn tay hắn tuôn trào, dồn toàn bộ vào thân kiếm.

Thanh kiếm run rẩy kịch liệt, nó không được thiết kế để chịu tải cho việc

"phi hành"

như vậy, và việc cưỡng ép vận dụng cũng khiến chân khí của Thường Sinh tiêu hao với tốc độ khủng khiếp.

Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.

Dưới sự điều khiển của hắn, thanh kiếm chờ hai người giảm tốc độ rơi của họ mọt cách mạnh mẽ.

Thay vì đâm xuống đất, họ lướt đi trong không trung như một cái lá.

Thường Sinh đáp xuống một hành lang thép hẹp ở tầng trung tâm, nơi có một đường ống dẫn hơi nước khổng lồ chạy qua.

Lòng bàn tay hắn run nhẹ, cảm nhận được sự trống rỗng trong đan điền khi chân khí bị rút cạn quá nhanh.

"Chúng ta.

chúng ta thoát rồi.

.."

Lâm Thanh Mộc thở phào, đôi mắt nàng mở to nhìn những con drone chiến đấu đang lướt qua trên đầu họ, không hề hay biết rằng mục tiêu của chúng đã thay đổi vị trí.

Thường Sinh không nói gì, hắn để kiếm lại ngang hông, lúc này mới cảm thấy một cơn mệt mỏi ập đến, nhưng hắn cố gắng nén lại.

“Đây là tầng giữa.

lối ra gần nhất ở phía đông.

Hắn biết, việc vận dụng Ngự Kiếm Thuật để phi hành là một điều cực kỳ cưỡng ép với tu vi hiện tại của hắn, và sẽ phải trả giá bằng việc tiêu hao một lượng lớn chân khí.

Tuy nhiên, ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng và tỉnh táo.

“Chúng ta phải quay về lò rèn.

Lâm Thanh Mộc nói, giọng nàng đầy kiên quyết.

“Thanh kiếm cũ của ngươi vẫn còn ở đó.

Thường Sinh gật đầu, hắn nắm lấy cổ tay Lâm Thanh Mộc, dìu nàng băng qua những đãy hành lang kim loại chằng chịt.

Tầng Giữa của Thành Phố Sắt là một mê cung thực sự, nơi hơi nước từ các lò áp suất phả ra mù mịt, trộn lẫn với ánh đèn neon vàng vọt, tạo nên một bầu không khí đặc quánh và ngột ngạt.

Dù đang trong tình trạng suy yếu, Thường Sinh vẫn giữ được bản năng nhạy bén.

Hắn dẫn nàng luồn lách qua những con hẻm hẹp, tránh xa các trục đường chính nơi quân cảnh vệ đang lùng sục ráo riết.

“Dừng lại.

Thường Sinh đột ngột kéo Lâm Thanh Mộc vào bóng tối của một bồn chứa nhiên liệu khổng 1ồ.

Phía trước họ, một nhóm lính đánh thuê đang cầm thiết bị dò tìm sinh trắc học, quét qua từng ngóc ngách.

“Chúng đã phong tỏa các lối xuống tầng dưới.

Lâm Thanh Mộc thì thầm, bàn tay nàng vô thức siết chặt lấy vạt áo hắn.

Thường Sinh nhìn chằm chằm vào nhóm lính, bàn tay hắn đặt lên chuôi kiếm.

Hắn biết nếu nổ ra giao tranh lúc này, hắn sẽ không đủ chân khí để kết thúc nhanh gọn.

“Dùng dị năng của ngươi.

Thường Sinh quay sang nàng, giọng nói trầm thấp.

"Tạo ra một lớp ảo ảnh hoặc bụi cây để che mắt đám người kia, ta cần vài phút để hồi phục lại"

Lâm Thanh Mộc gật đầu, nàng quỳ xuống, đặt đôi bàn tay xanh xao lên mặt sàn thép lạnh lẽo.

Một vài mầm xanh nhỏ bé len lỏi qua những kế nứt của kim loại, nhanh chóng phát triển thành những dây leo hòa lẫn với màu của rỉ sét và ống dẫn, che phủ hoàn toàn chỗ nấp của họ.

Thường Sinh lập tức ngồi xếp bằng, vận hành {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} .

Lớp vỏ đen quanh tim hắn bắt đầu rung động, điên cuồng nuốt chửng những tạp c:

hất điộc tố trong không khí xung quanh để chuyển hóa thành chân khí bù đắp cho phần đã mất.

Những đường gân đen trên cổ hắn lại nổi lên rồi lặn xuống, sắc mặt từ tái nhọt dần trở nên có chút thần sắc.

Mười phút sau, Thường Sinh mở mắt, một tia sáng tím lóe lên rồi biến mất.

Dù chưa hồi Phục hoàn toàn, nhưng hắn đã lấy lại được năm phần sức mạnh.

“Đi” Hắn đứng dậy, họ tiếp tục hành trình trở về lò rèn.

Khi tới gần khu vực lò rèn số 7, Thường Sinh bỗng ngửi thấy một mùi vị lạ trong không trung.

Hắn đẩy cửa bước vào.

Tiệm rèn tan hoang, đe thép bị lật nhào, và lò than đã tắt lịm.

Lão thọ rèn cụt chân đang ngồi bệt dưới đất, dựa lưng vào tường, hơi thở đứt quãng.

Trên ngực lão II một vết thương sâu hoắm, máu đã thấm đẫm tấm tạp dề da.

Lão đrã chết.

Bên cạnh lão, cậu thiếu niên nằm thoi thóp giữa vũng máu, lồng ngực phập phồng yếu ớt.

Thấy bóng người, cậu cố gắng hé mắt, bàn tay run rẩy chỉ về phía ngăn bí mật dưới điống đrổ nát, giọng nói chỉ còn là tiếng thào thào không ra hơi:

"Thầy.

trước khi đi.

bảo là.

kiến đã rèn xong.

Người chờ ngươi.

nhưng.

.."

Cậu thiếu niên không nói hết câu đã lịm đi vì mất máu quá nhiều.

Thường Sinh không nói một lời, gương mặt hắn trầm mặc đến đáng sợ.

Hắn tiến đến cái đe bị lật đổ, dùng sức mạnh cơ bắp hất tung phiến đá nặng nề.

Dưới lớp tro tàn là một hộp gỗ dài bọc thép lạnh lẽo.

Hắn mở nắp hộp.

Một luồng tử khí đen tím nồng nặc bốc lên, thanh kiếm cũ của hắn nay đã hoàn toàn lột xác.

Lưỡi kiếm thon dài, đen tuyển như bóng đêm, dọc theo thân kiếm là những đường rãnh huyết mạch ẩn hiện ánh sáng tím mờ ảo.

Cảm giác cầm vào chuôi kiếm không còn là cầm một vật thể c-hết, mà như chạm vào một phần cơ thể đang khát máu.

Trạch Huyết Kiếm Hắn quấn vải trên kiếm rồi đeo ngang hông, hắn mở hệ thống ra mua một viên “Hồi Nguyêr Đan” mất ba mươi điểm tích lũy, bước tới bên cạnh đưa viên đan dược vào miệng cho hắn nuốt vào.

Viên đan dược vừa vào miệng, một luồng sinh khí ấm áp lập tức lan tỏa khắp cơ thể khô héo của cậu thiếu niên.

Những vết thương trên người bắt đầu khép miệng, hơi thở cũng dần trỏ nên ổn định hơn.

Thường Sinh đứng dậy, không nhìn thêm một lần nào nữa.

Hắn biết tên này đã giữ được mạng.

Ánh mắt hắn dời sang trhi thể của lão thợ rèn, rồi chậm rãi di chuyển ra phía cửa tiệm, từ khi bước vào trong này hắn đã cảm nhận được khí huyết bên ngoài đã bao vây cửa hàng rồi.

“Thanh Mộc, trông chừng hắn.

Thường Sinh nói nhẹ, rồi bước ra khỏi cửa.

Đôi bàn tay hắn đặt lên chuôi kiếm quấn vải, dù chưa rút ra, nhưng một luồng sát khí bắt đầu tràn ra xung quanh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập