Chương 80:
Luyện Khí Hậu Kỳ Sáng hôm sau, tiếng rên rỉ khẽ vang lên từ trong nhà cây.
Cậu thiếu niên đã tỉnh dậy, đôi mắt mệt mỏi dần định thần lại khi nhìn thấy trần nhà bằng r Ễ cây đan xen và mùi gỗ.
Cậu ta loạng choạng bò ra ngoài, nhìn Thường Sinh đang đứng luyện kiểm giữa bãi trống, mỗi đường kiếm vung ra đều mang theo tiếng rít xé gió và những đường hắc khí mờ ảo.
“Đại.
đại ca.
Cậu thiếu niên khàn giọng gọi.
Thường Sinh thu kiếm, quay người lại.
Ánh nhìn của hắn khiến cậu bé hơi rùng mình, nhưng không còn sợ hãi như trước.
Cậu bé quỳ sụp xuống, dập đầu trước Thường Sinh:
“Cảm ơn người đã cứu mạng.
“Không có việc gì.
Thường Sinh giọng lạnh tang đáp lại, ánh mắt hắn hướng về phía đống lửa đã tàn kia, nơi khói trắng vẫn còn lượn lờ.
“Ta cứu ngươi vì lão thợ rèn đã sửa kiếm cho ta.
Coi như đó là một cuộc trao đổi sòng phẳng.
Đúng lúc đó, tiếng sột soạt từ những bụi gai biến dị vang lên.
Lâm Thanh Mộc bước ra, áo nàng dính chút sương.
Trên tay nàng là một mảnh áo to túm gọn, chứa đầy những loại hoa quả dại, có màu xanh ngọc, có quả lại đỏ rực.
"Mọi người dậy cả rồi sao?"
Lâm Thanh Mộc mỉm cười, nụ cười hiếm hoi mang theo chút hơ;
thở ấm áp giữa cánh rừng c:
hết chóc.
Nàng tiến lại gần đống lửa, đặt tấm vải chứa quả xuống một phiến lá lớn.
“Ăn đi, toàn là trái cây sạch ta vừa hái được ở phía con suối ngầm đây.
Lâm Thanh Mộc vừa nói vừa đưa quả màu đỏ cho cậu thiếu niên.
Cậu bé nhận lấy quả dại, nhìn Thường Sinh rồi nhìn Lâm Thanh Mộc.
“Cảm ơn chị.
cảm ơn đại ca.
Ta tên Tiêu Viêm.
Ta vốn là đứa trẻ mồ côi được Thầy nhặt về lò rèn từ năm lên sáu.
Thường Sinh thản nhiên cầm lấy một quả màu tím, lột lớp vỏ ngoài rồi cho vào miệng.
Vị ngọt thanh xen.
lẫn chút chát nhẹ tràn ra.
"Tiêu Viêm, "
Lâm Thanh Mộc gọi tên cậu.
"Thầy ngươi c:
hết rồi, tiệm rèn cũng nát.
Ngươi có ý định gì chưa?"
Tiêu Viêm cầm quả dại trên tay nhưng không ăn ngay, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đám tro tàn, những ký ức về đêm kinh hoàng tại tiệm rèn lại ùa về.
Cậu siết chặt nắm đấm đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.
“Đại ca.
ta muốn trả thù!
” Tiêu Viêm ngước lên nhìn Thường Sinh, đôi mắt đỏ nhưng rực cháy một ngọn lửa hận thù.
“Nhưng ta biết, với sức mạnh của một kẻ chỉ biết cầu búa như ta, cả đời này cũng chẳng thể chạm vào được áo của bọn chúng.
Tiêu Viêm nhìn bàn tay Thường Sinh, rồi nhìn thanh Trạch Huyết Kiếm đang tỏa ra làn khói tím mờ ảo.
“Ta đã quan sát đại ca chiến đấu.
“Sức mạnh của đại ca không giống với dị năng giả, mà là Siêu Phàm đúng không.
“Sư phụ nói trước tận thế, thế giới này có những người luyện võ công đến mức tuyệt đỉnh.
Xin hãy dạy cho ta!
“Ta chỉ muốn có đủ sức mạnh để khiến bọn chúng phải đền tội bằng chính đôi tay này.
Lâm Thanh Mộc khựng lại, nàng nhìn sang Thường Sinh.
Nàng biết con đường mà Thường Sinh đang đi là con đường đầy tẫy tử khí và kịch độc không phải ai cũng có thể chịu đựng được sự tàn khốc của nó mang lại.
Thường Sinh thong thả nhai nốt miếng quả dại, ánh mắt hắn nhìn sâu vào Tiêu Viêm.
Những ký ức về trận chiến với Thanh Xà hiện ra trong tâm trí hắn.
Thành Xà hắn là một kẻ mạnh, một kẻ sở hữu “Võ Công” thực thụ, thứ sức mạnh được tôi luyện từ gân cốt, khí huyết và sát ý, chứ không phải dựa vào sự đột biến gen hay là các dị năng giả khác.
Trong mắt người thường, Thanh Xà đã là gần như chạm tới cao thủ của
"Siêu Phàm"
Nhưng đối với Thường Sinh một người tu hành, hắn hiểu rõ ranh giới giữa võ học phàm trần và tu tiên võ đạo.
Võ công của Thanh Xà dù mạnh đến đâu cũng vằnnằm trong giới hạn của cơ bắp và chiêu thức, còn Thường Sinh đã chạm tới cấp độ điều khiển linh khí của trời đất.
Thường Sinh nhìn sâu vào đôi mắt hừng hực lửa hận của Tiêu Viêm.
Hắn nhớ lại những đên dài khi chân khí kịch độc cắn xé tủy xương, nhớ lại cảm giác trái tim mình dần bị bao bọc bởi một lớp vỏ đen ngòm và vô cảm.
Con đường {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} là con đường của kẻ cô độc, lấy độc nuôi thân, lấy sát khí làm đạo.
Hắn không muốn, và cũng không cho phép bất kỳ ai đi theo vết xe đổ đó của mình.
Nó quá tàn khốc, quá đen tối đối với một đứa trẻ vẫn còn giữ được lòng trung nghĩa như Tiêu Viêm.
"Võ công?"
Thường Sinh thì thầm, giọng nói tan vào trong gió rừng.
"Nếu ngươi muốn học thứ sát pháp để trả thù, ta có thể chỉ cho ngươi.
Nhưng ta sẽ không dạy ngươi công pháp của ta."
“Nhưng mà trước khi đó, ta cần kiểm tra một chút cơ thể của ngươi đã.
Thường Sinh đưa tay ra, những ngón tay thon dài nhưng cứng cáp của hắn nhẹ nhàng đặt lên cổ tay của Tiêu Viêm.
Hắn không dùng lực, nhưng Tiêu Viêm cảm thấy như có một dòng điện lạnh lẽo chạy dọc từ mạch môn lên đến tận đại não, xuyên qua từng thớ thịt và tủy xương.
Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển một tia chân khí mỏng như sợi tóc để bắt đầu quá trình
"Nội thị kinh mạch"
Trong giới tu hành, tu tiên không phải là việc ai muốn cũng được.
Nó đòi hỏi một thứ gọi là Căn cốt và Linh căn.
Hắn may mắn lắm mới có “Tẩy Tủy Đan” mới có thể bước vào con đường này chứ người khác thì không hẳn.
Giữa cái thời đại tận thế này, đa phần con người đều bị tạp chất làm tắc nghẽn kinh mạch, khiến họ chỉ có thể rèn luyện ngoại công như Thanh Xà là cùng.
Thường Sinh cảm nhận được dòng chân khí của mình đang vấp phải những bức tường trong cơ thể Tiêu Viêm, tuy nhiên, khi đi sâu vào vùng đan điển, mắt hắn khẽ động.
Bên dưới lớp vỏ bọc sần sùi của một kẻ lao động chân tay, kinh mạch của Tiêu Viêm lại có một sự dẻo dai.
Có lẽ do nhiều năm tiếp xúc với hơi nóng của lò rèn, gân cốt tên này đã được tôi luyện một cách vô thức.
Quang trọng hơn, linh căn của hắn không hề bị vẩn đục hoàn toàn bởi phóng xạ mà ẩn chưa một tia Hỏa tính.
Thường Sinh nheo mắt lại, chân khí của hắn lướt sâu hơn vào hệ thống kinh mạch của Tiêu Viêm.
Ngoài tia Hỏa tính đang âm ỉ cháy như than hồng kia, hắn còn cảm nhận được một luồng năng lượng khác, dịu nhẹ nhưng dai dẳng, đang bám chặt lấy các mạch máu, giữ cho chúng không bị hơi nóng của Hỏa tính trhiêu rụi.
"Hỏa mộc cộng sinh?"
Thường Sinh lẩm bẩm, vẻ mặt hắn vốn lạnh lùng hắn cũng chút kinh ngạc phải biết kể cả hắn cũng chỉ có phong thuộc tính.
"Tư chất của ngươi tốt hơn ta tưởng."
Thường Sinh thu tay lại.
Thường Sinh quay lại, ánh mắt đen sâu thẩm nhìn vào Tiêu Viêm:
“Ta có bộ công pháp nên tảng.
Nó không cho ngươi sức mạnh tức thì để giết chóc, nhưng nó sẽ giúp ngươi rèn luyện từ gốc rễ” Thường Sinh quyết định truyền dạy cho Tiêu Viêm bộ.
{Thổ Nạp Căn Nguyên)
Đây chính là quyển công pháp tu hành đầu tiên mà hắn học được, là nền tảng vững chắc nhất để cảm nhận và điều động linh khí trời đất mà không cần đến độc tố hay sự tàn sát.
"Ngồi xuống, giữ tâm thanh tịnh.
Đừng nghĩ về hận thù, hãy nghĩ về nhịp thở của chính mình."
Thường Sinh đặt ngón tay lên giữa trán Tiêu Viêm.
Lần này, luồng chân khí hắn truyền vào không mang theo sự hủy diệt, mà là một dòng suối mát lành, chậm rãi khai mở các khiếu huyệt cơ bản nhất.
Lâm Thanh Mộc đứng bên cạnh, nàng cảm nhận được một bầu không khí khác hẳn tỏa ra từ Thường Sinh.
Không còn là một
"Sát thần"
lạnh lùng, lúc này hắn giống như một vị sư phụ đang dẫn đắt đệ tử.
Nàng khẽ mim cười, đôi tay vận động dị năng mộc hệ, tạo ra một vòng tròn bảo vệ xung quanh hai người, ngăn cách mọi tiếng động nhiễu loạn của khu rừng.
Tiêu Viêm nhắm nghiền mắt, gương mặt dần giãn ra.
Cậu cảm thấy một luồng khí ấm áp bắt đầu luân chuyển trong bụng dưới, đi theo những đường lối kỳ lạ mà trước đây cậu chưa từng biết đến.
Đó không phải là sức mạnh của cơ bắp, mà là một thứ sức mạnh sâu xa và bền bi hon nhiều.
"Nhớ kỹ khẩu quyết:
Tâm như thái cực, khí quy đan điển, vạn vật giai không, căn nguyên vĩnh cửu.
.."
Thường Sinh thu tay lại, đứng nhìn Tiêu Viêm đang chìm vào trạng thái nhập định lần đầu tiên trong đòi.
Hắn biết, từ giây phút này, Tiêu Viêm đã thực sự bước chân vào hàng ngũ.
những kẻ Siêu Phàm thực thụ, nhưng là theo một cách đường đường chính chính nhất.
Khoảng thơi gian trôi qua lặng lẽ, chỉ còn tiếng gió rít qua lá và tiếng hít thờ đều đặn của Tiêu Viêm.
Sau gần hai tiếng nhập định, mồ hôi trên người hắn bắt đầu bốc hơi thành những làn khói trắng nhạt, mang theo mùi khét của tạp chất bị đào thải khỏi lỗ chân lông.
Tiêu Viêm từ từ mở mắt, một tia sáng mờ ảo loé lên rồi lặn mất vào sâu trong đồng tử.
Cậu kinh ngạc nhìn đôi bàn tay mình.
"Cảm giác thế nào?"
Thường Sinh giọng điệu thấp.
Tiêu Viêm vội vàng đứng dậy, cúi người thật sâu:
“Thưa đại ca, ta cảm giác như.
cả thế giới này đang thở cùng mình vậy.
“Những tiếng động nhỏ nhất trong rừng, mùi ẩm mốc của đất, ta đều cảm nhận rõ rệt.
Thường Sinh ánh mắt liếc qua thân hình Tiêu Viêm.
Dù chỉ là một tỉa nguyên khí nhàn nhạt trong cơ thể hắn thôi, nhưng việc cảm nhận được hơi thở xung quanh chứng tỏ kinh mạch hắn đã thông suốt.
“Đó chỉ là bước đầu.
Thường Sinh chậm rãi nói, dội gáo nước lạnh vào sự hưng.
phấn của hắn.
“Cơ thể ngươi lúc này giống như một cái bình rỗng vừa được rửa sạch.
“Ngươi cảm nhận được thế giới là vì tạp chất không còn ngăn cách giác quan, nhưng để giữ được sức mạnh, ngươi phải tiếp tục lấp đầy cái bình đó.
Lâm Thanh Mộc bước lại gần, nàng nhìn Tiêu Viêm rồi mỉm cười:
“Đừng nản lòng.
Tiêu Viêm nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức lực mới mẻ đang cuộn trào đưới lớp da.
Cậu hí một hơi thật sâu, quỳ xuống một lần nữa nhưng lần này là tư thế của một môn đồ:
“Ta hiểu rồi.
“Ta sẽ không phụ sự kỳ vọng của đại ca.
Lâm Thanh Mộc đứng ở ngoài nhìn Thường Sinh và dáng vẻ nhỏ bé nhưng kiên định của Tiêu Viêm, đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn kiên nhẫn đến thế, thậm chí là nói nhiều hơn hẳn bình thường để giải thích con đường hắn đi cho một đứa trẻ.
“Có lẽ.
dưới lớp vỏ bọc kịch độc ấy, hắn vẫn còn một góc khuất dành cho sự quan tâm, ” nàng nghĩ, đôi môi nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Hắn quay sang Lâm Thanh Mộc:
"Cảm ơn vì số quả dại.
Nó giúp ích cho việc trung hòa độc tính trong quá trình ta dẫn khí cho hắn."
Lâm Thanh Mộc hơi bất ngờ trước lời cảm ơn bất chọt của hắn, nàng gật đầu.
Nàng quay người đi vào căn nhà cây bằng rễ cây cổ thụ, để lại không gian yên tĩnh cho hai người.
Tiêu Viêm vẫn chưa hết xúc động, nhìn chằm chằm vào đống lửa, cảm nhận luồng hơi ấm vẫn đang âm thầm vận động trong đan điền.
Một lúc sau giải thích, hắn mới nói với Tiêu Viêm.
“Ngươi cứ tu luyện đi, đừng làm phiền tới ta.
Tiêu Viêm gật đầu xếp bằng ngồi xuống tiếp tục vận chuyển {Thổ Nạp Căn Nguyên)
Thường Sinh đi ra khỏi chỗ hắn, ngồi một nền đá ở khá xa căn nhà nhìn vào bảng hệ thống.
quen thuộc màu xanh trước mặt.
[ Thường Sinh J]
[ Tu vi]
1798/2000
[ Cảnh Giới ]
Luyện Khí (Trung kỳ)
[ Chiến Kỹ ]
Kiếm Phong (Tiểu thành)
Quỷ Ảnh Mê Tung (Tiểu thành)
Ngự kiếm thuật:
Thanh Phong Biến (Nhập môn)
Ngưng Huyết Chùy (Nhập môn)
[ Điểm Tích Lũy ]
339 Tu vi đã gần đạt ngưỡng đột phá lên Luyện Khí Hậu Kỳ rồi, nếu như tu luyện một hai ngày nữa hắn sẽ đột phá lên Luyện Khí Hậu Kỳ, lúc đó có lẽ cũng sẽ không còn bị hao hụt chân.
khí khi Ngự Kiếm Phi Hành nữa.
Hắn liếc nhìn về phía nhà cây, bóng dáng Tiêu Viêm đang nhập định và Lâm Thanh Mộc đang bận rộn với mở trái cây.
Thường Sinh rút Trạch Huyết Kiếm đặt nó ngang đầu gối.
Lưỡ kiếm cảm nhận được ý chí của chủ nhân, bắt đầu rung lên khe khẽ.
Hắn hít một hơi sâu lấy ra một bịch huyết từ trong túi nhỏ mở nắp ra, nhắm mắt lại, vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)
ở cường độ cao nhất.
Một lực hút vô hình bắt đầu kéo những sợi tơ máu đỏ thẫm ra khỏi bịch chúng không rơi xuống đất mà châm rãi chạm vào cơ thể hắn.
Đồng thời, hắc khí trong cơ thể Thường Sinh tỏa ra như những vòi bạch tuộc, điên cuồng vơ vét độc tố, bào tử nấm và u khí từ những tán cây biến dị xung quanh.
Vàù.
vù.
Không khí quanh phiến đá nơi hắn ngồi bắt đầu xoáy mạnh.
Những luồng u khí màu xám xị từ khu rừng và tỉnh huyết đỏ tươi từ bịch máu bị nghiền nát, hòa quyện vào nhau rồi chui tợn vào các lỗ chân lông trên cơ thể Thường Sinh.
Hắn cảm thấy kinh mạch mình như những đường ống thép đang bị nhồi nhét đầy nhựa nóng chảy.
Đau đón vô cùng.
Lâm Thanh Mộc từ trong nhà cây cảm nhận được sự biến động năng lượng đáng sợ này, nàng vén rễ cây nhìn ra, chỉ thấy bóng dáng Thường Sinh bị bao phủ trong một kén khí màu tím đen.
Sức mạnh phát ra từ đó khiến ngay cả những cây biến dị vốn hung hãn cũng phải run rẩy, thu cành lá lại như sợ bị tước đoạt sinh mệnh.
Thời gian trôi qua, màn đêm bao phủ rồi lại bịánh sáng xé toạc, nhưng cái kén khí đen quanh Thường Sinh không hề biến mất.
Trái lại, nó càng lúc càng đặc, nuốt chửng mọi ánh sáng truyền vào.
Lâm Thanh Mộc và Tiêu Viêm chỉ có thể đứng từ xa quan sát.
Suốt một ngày một đêm, Thường Sinh bất động như một pho tượng đá, nhưng mặt đất dưới chân hắn đã bắt đầu nứt toác vì không chịu nổi áp lực từ luồng chân khí hỗn loạn.
Những sọi tơ máu từ bịch tỉnh huyết đã cạn sạch từ lâu, giờ đây hắn đang hoàn toàn dựa vàc việc cưỡng ép cắn nuốt độc khí của khu rừng để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong đai điển.
Đến đêm ngày thứ hai, sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi những tiếng n:
ổ lộp bộp phát ra từ chính xương cốt của hắn.
Rắc.
rắc.
Từng thớ cơ bắp của Thường Sinh co rút lại rồi lại nở ra, mạch máu đen nổi lên khắp người hắn như những con rồng nhỏ đang uốn lượn.
Chân khí kịch độc không còn chỉ chạy trong kinh mạch mà bắt đầu thấm sâu vào tủy xương, rèn giũa cơ thể hắn thành một vật chứa hoàr hảo hơn cho sức mạnh của cấp độ mói.
Tiêu Viêm lo lắng hỏi khẽ:
"Chị Thanh Mộc, đại ca.
sẽ không sao chứ?"
Lâm Thanh Mộc trầm mặc, bàn tay nàng khẽ siết chặt:
“Không sao đâu.
Ngay khoảng khắc đó luồng khí xung quanh Thường Sinh đột ngột bị hút ngược hết vào trong người hắn.
Không gian rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ.
Oanh —!
Thường Sinh mở bừng mắt, hắn chậm rãi đứng đậy, hơi thở giờ đây không còn nặng nề nữa mà trở nên thâm trầm hơn, đôi mắt hắn giờ sâu hơn trước, như vực thẩm.
Luồng chân khí kịch độc trong người hắn giờ đây vận chuyển trơn tru hớn trước tốc độ nhanh gấp đôi so với trước kia.
Thường Sinh nhìn xuống bàn tay, cảm nhận được sức mạnh dồi dào, hắn quay sang phía nhà cây, nơi hai người đang nhìn mình với ánh mắt kinh ngạc.
“Xong rồi.
Thường Sinh giọng bình thản, giọng tuy thấp những lại mang theo cam giác khiến chim chóc trong rừng không dám kêu.
Lâm Thanh Mộc mặt nhẹ nhõm đi tới trước mặt hắn, giơ tay sờ khuôn mặt.
“Không sao là tốt rồi.
Thường Sinh hắn cứng người lại, bàn tay Lâm Thanh Mộc hơi lạnh, mang theo mùi hương thanh khiết của thảo mộc, đối lập hoàn toàn với luồng sát khí kịch độc vừa mới thu lại trong người hắn.
Hắn đứng sững tại chỗ, cơ thể vốn trong trạng thái phản xạ chiến đầu bỗng trở nên đông cứng.
Trong suốt suốt thời gian đơn độc tu luyện và sinh tồn giữa ranh giới sống chết, chưa từng có ai dám chạm vào hắn một cách dịu dàng và không chút phòng bị như thế.
Thường Sinh hơi nghiêng đầu, né tránh ánh mắt của nàng một cách thiếu tự nhiên.
Hắn nắm lấy cổ tay nàng, chậm rãi nhưng kiên quyết kéo tay nàng ra khỏi mặt mình.
"Đừng làm vậy nữa.
Thường Sinh trầm giọng, che giấu sự rung động trong lòng.
“Năng lượng kịch độc của ta vừa mới ổn định, nó có thể ăn mòn dị năng của ngươi bất cứ lú.
nào.
Lâm Thanh Mộc không hề sợ hãi, nàng chỉ mỉm cười.
“Ngươi hình như lại khác đi một chút rồi.
Thường Sinh nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Lâm Thanh Mộc, sự lạnh lẽo thường ngày trong ánh mắt hắn dường như bị thứ gì đó làm tan ra.
Hắn khẽ gật đầu, một hành động hiến hoi thể hiện sự công nhận.
“Cảm ơn ngươi.
vì đã canh gác suốt thời gian qua.
Lâm Thanh Mộc hơi ngẩn người, rồi nụ cười trên môi nàng càng thêm rạng rỡ.
Nàng không nói thêm gì, chỉ lắng lặng quay về phía nhà cây để thu dọn những túi thảo dược còn sót lại.
Thường Sinh ngồi xuống phiến đá cũ, hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng chân khí Luyện Khí Hậu Kỳ đang trong người mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập