Chương 82:
Nghịch đảo nhân tâm
Thường Sinh đặt lòng bàn tay lên cánh cửa.
Hắn không dùng thẻ từ.
Hắn nhắm mắt lại, chân khí kịch độc bắt đầu len lỏi vào cấu trúc phân tử của ổ khóa điện tử, ăn mòn các chốt chặn vật lý từ bên trong.
Cạch.
Cánh cửa nặng nề trượt sang hai bên, để lộ ra một không gian tối tăm.
Ở giữa phòng, một thanh niên bị xích chặt trên một chiếc ghế kim loại, đầu gục xuống, hơi thở thoi thóp.
Xung quanh hắn là những thiết bị y tế kỳ dị đang liên tục găm những mũi kim vào thái dương.
Thường Sinh bước vào, đôi mắt tím nheo lại.
"Vật mẫu 001?"
Thường Sinh tiến về phía chiếc ghế kim loại.
Tiếng đế giày của hắn chạm trên sàn vang lên trong căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Những chiếc máy xung quanh vẫn đang kêu tít tít đều đặn, biểu thị cho sự sống mong manh của kẻ đang bị xích.
Hắn vươn bàn tay thon dài, lạnh lẽo nâng cằm gã thanh niên lên.
Thường Sinh đột ngột khựng lại.
Đồng tử hắn co rụt, hơi thở vốn đang được thu liễm bỗng chốc trở nên xao động.
Trước mắt hắn không còn là một khuôn mặt người bình thường.
Toàn bộ lớp da mặt của đối tượng 001 đã bị bỏng sâu, thịt da loang lổ những vết sẹo lồi lõm, đỏ hỏn và biến dạng hoàn toàn do tác động của hóa chất hoặc nhiệt độ cực cao.
Không còn mũi, đôi môi cháy xém co quắp để lộ hàm răng trắng nhợt, và một bên mắt đã bị lấp đầy bởi mô sẹo trắng đục.
“Ngươi có biết ai là Thường Vũ không?
Tên thanh niên đột ngột co giật mạnh.
Khi Thường Sinh vừa dứt lời, hắn như bị chạm vào một dây thần kinh đau đớn nào đó, hắn bắt đầu lắc đầu điên cuồng, những sợi dây xích trên người va vào nhau kêu loảng xoảng.
"Không.
không.
đừng hỏi tôi.
đừng hỏi số liệu.
.."
Hắn rên rỉ, âm thanh phát ra từ cuống họng bị tàn phá không thể nghe được giọng người bình thường được nữa.
Hắn co rúm người lại trên chiếc ghế kim loại, đôi mắt nhìn Thường Sinh đầy sự kinh hãi, không phải sự sợ hãi của một kẻ đối diện với kẻ thù, mà là sự hoảng loạn của một con thú đã bị bẻ gãy hoàr toàn ý chí.
Thường Sinh nhìn kẻ điên loạn trước mặt, thở dài hắn quay người rời đi, tên này đã bị điên rồi chẳng thể hỏi được tin tức gì về anh trai.
Việc tìm kiếm manh mối qua các tù nhân đã đi vào ngõ cụt.
Tại cái nơi mà con người bị coi là linh kiện này, thông tin chân thực nhất chỉ có thể nằm trong đầu kẻ nắm quyền cao nhất.
Nghị trưởng.
Kẻ điều hành Thành Phố Sắt, kẻ đã ra lệnh cho những cuộc thí nghiệm tàn độc này, chắc chắn biết rõ tung tích của mọi vật mẫu đặc biệt, bao gồm cả Thường Vũ.
Thay vì tốn thời giai lục lợi giữa đống tro tàn của những bộ não bị hủy hoại, hắn quyết định dùng cách trực tiếp và đẫm máu nhất.
Đột kích Văn phòng Nghị trưởng ở Tầng Đỉnh cao nhất.
Hắn lặn lẽ đi ra đẩy cửa bên ngoài, vận chuyển.
(Quỷ Ảnh Mê Tung)
đến cực hạn.
Toàn bộ thân hình Thường Sinh nhòe đi, luồng hắc khí tím ngắt bao phủ quanh người không còn tỏa ra ngoài mà co rút lại, ôm sát vào bề mặt da, giúp hắn hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối.
Hắn như bóng ma lướt đi dọc hành lang, vượt qua lớp bảo mật cuối cùng, Thường Sinh lách qua một khe hở và rơi nhẹ nhàng xuống thảm đỏ thẫm của tầng cao nhất.
Trái ngược với sự khô khốc, đầy máy móc của tầng dưới, nơi này yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Phía cuối hành lang là một cánh cửa đôi bằng gỗ đen cao, chạm khắc những hoa văn cơ khí tĩnh xảo.
Đó chính là Văn phòng Nghị trưởng.
Thường Sinh không tiến tới bằng cửa chính.
Hắn lách vào bóng tối phía sau những dãy cột trụ lớn, nhẹ nhàng.
tiếp cận từ phía hành lang bên hông.
Hắn cảm nhận được bên trong căn phòng có hai luồng khí tức.
Hắn áp sát tai vào vách tường.
Thường Sinh nín thở, chân khí kịch độc vận chuyển nhẹ nhàng qua mười đầu ngón tay, giúp hắn bám chặt vào vách tường như một bóng ma đang.
ẩn mình chờ đợi thời cơ.
Qua khe hở nhỏ của hệ thống lọc khí, hắn quan sát kỹ từng cử động của lão già Nghị trưởng và gã vệ binh cơ giới.
Tên vệ binh Siêu cấp hắn quay ngoặt đầu lại, bộ cảm biến âm thanh nhạy bén của hắn dường như vừa bắt được một nhịp rung động bất thường.
Hắn bước lên một bước, chắn trước mặt Nghị trưởng, bàn tay kim loại rít lên khi các khớp nối xoay chuyển, sẵn sàng kích hoạt v-ũ k:
hí laser tích hợp.
"Có chuyện gì sao?"
Nghị trưởng nhíu mày, giọng nói khàn đặc pha lẫn tiếng rè rè của bộ phát âm điện tử.
Ngay khoảnh khắc sự chú ý của lão già tập trung vào xấp tài liệu, Thường Sinh hành động.
Hắn không phá tường, mà lách mình qua cửa thoát khí hẹp một cách mềm dẻo như không c‹ xương cốt.
Thân hình hắn nhòe đi giữa không trung, hóa thành một vệt tím đen dài dặc.
Tên Vệ binh Siêu cấp lập tức nâng cánh tay máy lên, một luồng năng lượng đỏ rực tích tụ nơi lòn bàn tay.
Nhưng Thường Sinh nhanh hơn.
Hắn không rút kiếm mà tung ra một chưởng bọc đầy hắc khí trực diện vào bộ cảm biến quang học của con quái vật sắt thép kia.
Luồng chân khí kịch độc mang theo sức mạnh ăn mòn khủng khiếp làm nổ tung.
Con robot mất phương hướng, loạn xạ tung những cú đấm nghìn cân vào không khí, đập nát những bức tường đá xung quanh.
Nghị trưởng hoảng hốt đẩy ghế lùi lại, định nhấn nút báo động dưới gầm bàn, nhưng một lưỡi kiếm đen thẫm đã cắm Phập xuống ngay sát ngón tay lão, sâu vào mặt gỗ quý đến tận chuôi.
"Nếu ngươi muốn giữ lấy nửa cái mạng còn là con người kia, thì tốt nhất hãy để tay ở nơi ta có thể nhìn thấy."
Giọng Thường Sinh lạnh thấu xương vang lên ngay sát bên tai lão ta.
Nghị trưởng cứng đờ người, mồ hôi lạnh chảy dài trên phần da thịt còn sót lại.
Lão từ từ ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt tím sẫm đang nhìn mình như nhìn một cái xác c-hết.
Thường Sinh một tay đè vai lão già, tay kia lôi Trạch Huyết Kiếm ra khỏi bàn, lưỡi kiếm lấp lánh hắc quang đặt nhẹ lên phần máy móc ở cổ lão ta.
"Ta chỉ hỏi một lần.
Thường Vũ đang ở đâu?"
“Ha.
ha, ta biết rồi ngươi là tên em trai của hắn đúng chứ!
Tên nghị trưởng cười khẩy, tiếng cười phát ra từ bộ lọc âm thanh như tiếng kim loại chà xát vào nhau.
Dù đang bị lưỡi kiếm kể cổ, đôi mắt máy móc của lão vẫn lóe lên một ta xảo quyệ và giễu cợt.
"Đừng dùng cái giọng đó để nhắc về anh trai ta."
Thường Sinh gằn giọng, sát ý lạnh lẽo khiết nhiệt độ trong phòng tụt xuống đến mức đóng băng.
"Nói.
Hắn đang ở đâu?"
Thường Sinh không để lão nói hết câu thứ hai.
Một vệt đen xé toạc, thanh Trạch Huyết Kiếm vung lên một đường vòng cung lạnh lẽo.
Xoet—!
Cánh tay của lão phần da thịt hiếm hoi còn sót lại đứt lìa khỏi bả vai.
Máu đỏ tươi bắn tung lóe lên mặt bàn.
Lão già rống lên một tiếng đau đớn, bộ lọc âm thanh rè rè phát ra phát ra những tiếng nhiễu loạn chói tai.
"Ngươi nghĩ ta đến đây để thương lượng?"
Thường Sinh lạnh lùng hỏi.
Mũi kiếm lại di chuyển xuống khớp gối của lão ta.
"Ta không có kiên nhẫn."
Phập!
Thanh kiếm đâm xuyên qua đầu gối trái của lão ta, kịch độc tím đen từ lưỡi kiếm bắt đầu ăn mòn vào mạch máu và tủy xương.
Cơn đau khủng khiếp ập tới khiến lão già đổ xuống sàn, toàn thân co giật dữ dội.
“Nói!
Lão nghị trưởng run rẩy, đôi mắt máy móc xoay chuyển hỗn loạn, giọng hắn yếu ớt âm than!
như máy móc đang hỏng.
“Dùng.
dừng lại hắn ở ngay dưới chân ngươi.
tầng hầm.
“Phòng Thẩm vấn Đặc biệt số 1.
Vật mẫu 001 chính là hắn.
Thường Sinh hắn đứng sững người lại, thanh kiếm trong tay khẽ run rẩy.
Hình ảnh kẻ bỏng mặt, kẻ điên loạn vừa rồi hiện lên trong tâm trí hắn, kẻ co rúm lại vì sợ hãi, kẻ mà hắn đã lạnh lùng bỏ mặc vì nghĩ rằng không khai thác được thông tin.
Chính là anh trai hắn.
Luồng chân khí kịch độc bên trong đan điền Thường Sinh đột ngột mất kiểm soát, bùng phái ra ngoài như một cơn bão màu tím.
Sàn nhà xung quanh hắn bắt đầu tan chảy, những đường mạch máu đen nổi lên khắp người, mắt tròng trắng đã chuyển sang đỏ, sát khí tỏa ra khắp người hắn đặc đến mức khiến không khí xung quanh trở nên khó mà thở.
"Các ngươi.
đã làm gì?"
Thường Sinh nói chậm chạp, giọng nói không còn vẻ bình thản thường ngày mà mang theo tiếng gào thét của ác quỷ.
Hắn túm lấy cổ áo tên nghị trưởng, nhấc bổng lão già đã cụt tay chân lên, đôi mắt áp sát vào bộ cảm biến của lão.
Lão nghị trưởng run rẩy dữ dội, bộ phát âm điện tử phát ra những tiếng rè rè chói tai do chân khí của Thường Sinh đang bóp nghẹt hệ thống vi mạch.
Hắn nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Thường Sinh, trong lòng lần đầu tiên cảm nhận được sự hiện diện của một tử thần thực thụ.
“Ta.
ta chỉ làm theo.
kế hoạch.
Thành phố cần năng lượng.
não bộ của hắn là bộ nhớ hoàn hảo nhất.
hắn hấp hối, máu trộn lẫn với đầu chảy ra từ khóe miệng.
"Hoàn hảo nhất?"
Thường Sinh cười, một nụ cười méo mó chứa đầy sự thù hận tột cùng.
"Anh ta dùng cả đời để chế tạo, để xây dựng.
còn các ngươi dùng huynh ấy làm rác thải sao?"
Hắn dí sát mặt vào bộ cảm biến của tên thị trưởng, giọng nói thấp xuống nhưng nặng nề như ngàn tấn thép đè nặng:
“Ngươi biết đau không?
“Ngươi đã thay thế xác thịt bằng kim loại để trốn tránh nỗi đau của con người.
“Vậy thì hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào l¡ nỗi đau của linh hồn.
Nghị trưởng trọn mắt, lão định cầu xin, nhưng Thường Sinh đã không còn muốn nghe thêm bất kỳ một âm thanh nào từ cái miệng thối nát đó nữa.
"Ngươi thích máy móc sao?
Vậy thì hãy hòa làm một với nó đi."
Thường Sinh không dùng.
kiếm, hắn đặt bàn tay đang cháy rực hắc khí Lên đrinh đầu cảu lão già.
Một luồng chân khí kịch độc cuồn cuộn chảy vào bên trong não của lão ta.
Hắn không griết ngay, mà cưỡng ép chân khí thâm nhập vào từng tế bào thần kinh, đốt cháy từng chút một.
⁄A.
A.
KHÔNG.
DỪNG LẠI!
Lão ta hét lên trong đau đón khi các phần máy móc trên mặt và ngực bắt đầu nung nóng đến đỏ rực, thiêu cháy phần da thịt còn lại từ bên trong.
Thường Sinh lạnh lùng nhìn lão ta bị thiêu đốt trong chính cái vỏ của mình.
Sau đó hắn vung tay mạnh, ném lão già đang rực cháy lửa ra ngoài cửa sổ kính vỡ nát.
Thân hình Nghị trưởng rơi tự do từ độ cao hàng nghìn mét của Tầng Đỉnh, hóa thành một đốm lửa tàn lụi của Thành Phố Sắt, trước khi tan nát thành trăm mảnh dưới mặt đất.
Thường Sinh đứng giữa văn phòng tan hoang, mái tóc đen bay loạn trong gió lộng.
Hắn không quay đầu lại nhìn đống đrổ nát sau lưng.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt đỏ rực nhìn xuống mặt đất, nơi anh trai hắn đang bị giam cầm.
“Anh à, đợi ta.
Hắn tung mình nhảy xuống vực thắm, Trạch Huyết Kiếm hóa thành một đạo đen kịt dẫn đường, xé toạc lao thẳng xuống tần hầm B4.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập