Chương 83:
Gió lộng đỉnh sầu
Thường Sinh quay người, bước đi trên con đường cũ.
Mỗi bước đi của hắn giảm lên mặt sàn đều để lại một vết cháy đen thắm.
Sát khí đặc đến mức những bức tranh treo tường và bình hoa xung quanh tự động nứt vỡ.
"Ngăn hắn lại!
Giết chết hắn!"
Tiếng gào thét của toán lính an ninh Tầng Đỉnh vang lên.
Hàng loạt robot chiến đấu và lính đánh thuê thiện xạ tràn ra từ các ngã rẽ.
Thường Sinh không thèm liếc mắt.
Trạch Huyết Kiếm trong tay hắn lúc này không còn phát ra ánh sáng tím nhạt, mà là một màu đỏ thẫm như máu.
Hắn lướt đi, thân hình nhòe nhoẹt giữa làn đạn laser.
Xoẹt!
Xoẹet!
Mỗi đường kiếm vung ra là một cơn bão kịch độc.
Lính canh chưa kịp bóp cò đã thấy cổ họng mình lạnh toát, máu trong người bị độc tính đun sôi, trào ra từ mắt và tai.
Những con robot kiên cố nhất cũng b:
ị chém đôi như những tờ giấy mỏng.
Thường Sinh đi đến đâu, máu chảy đến đó.
Hắn giết sạch, không chừa một ai, không để lại một lời cầu xin nào được hồi đáp.
Hắn đạp tung cánh cửa thang máy, dùng tay xé toạc lớp thép dày, TỔi lao thẳng xuống trục thông gió dẫn về Phòng Thẩm vấn Đặc biệt số 1.
Khi đôi chân Thường Sinh chạm đất tầng B4, không gian nơi đây nồng nặc mùi hôi t-hối của xác thịt và hóa chất.
Hắn bước vào căn phòng cũ, nơi gã bỏng mặt 001 vẫn đang bị xích trên ghế.
Nhưng lần này, xung quanh gã là ba tên bác sĩ mặc đổ bảo hộ trắng, chúng đang bận rội tháo đỡ các dây dẫn cắm vào đầu gã.
"Dừng tay”
Giọng nói của Thường Sinh vang lên như tiếng gọi từ cõi c.
hết.
Ba tên bác sĩ giật mình quay lại, kinh hãi nhìn kẻ toàn thân đẫm máu, đôi mắt đỏ rực đang đứng ở cửa.
Ngươi.
ngươi vào đây bằng cách nào?
Bảo vệ đâu?"
Một tên lắp bắp, tay vẫn cầm chiếc kìm dính đầy dịch não.
Thường Sinh không trả lời, hắn nhìn chằm chằm vào kẻ trên ghế.
Thân hình kia đã không còn co giật nữa.
Cái đầu biến dạng gục sang một bên, đôi mắt đờ đẫn giờ đây đã hoàn toàn xám xịt, không còn chút tia sáng nào của sự sống.
Hắn sao rồi?"
Thường Sinh khàn giọng hỏi, từng chữ phát ra đều mang theo áp lực khiến sàn nhà dưới chân nứt toác.
Tên bác sĩ trưởng run rẩy, lùi lại phía sau:
“Hết.
hết rồi.
Chúng ta đã sử dụng hắn quá mức.
“Quá trình trích xuất mã nguồn cuối cùng đã đốt cháy toàn bộ no-ron thần kinh.
“Não của hắn đã chết lâm sàng từ năm phút trước.
Rắc—!
Thường Sinh bên trong lúc này có thứ gì đó bị vỡ tan vào khoảnh khắc đó.
Đùng—
"'
Một luồng chân khí kinh thiên động địa bùng phát từ cơ thể Thường Sinh.
Lần này, nó không còn là hắc khí, mà là Huyết Độc đỏ thẫm như nham thạch.
Những mạch máu đen trên mặt hắn bắt đầu bò lên, đôi mắt hoàn toàn mất đi tròng trắng, chỉ còn một màu đỏ rực điên cuồng.
Không còn giá trị.
sao?"
Thường Sinh lẩm bẩm từng chữ trong miệng, giọng nói khàn đặc như tiếng quỷ gào thét dưới đáy vực.
Ngay sau đó, một tiếng rổ trầm vang lên từ tận sâu trong cơ thể hắn.
Luồng Huyết Độc đỏ thẫm cuộn trào ra từ lỗ chân lông, toả ra xung quanh như một cơn lũ máu.
Không khí trong phòng thẩm vấn đột ngột bốc mùi tanh đến n:
ôn mrửa.
Ba tên nghiên cứu chưa kịp lùi lại, luồng Huyết Độc đã tràn đến chân chúng.
Lớp giày bảo hộ và da thịt chạm vào máu độc lập tức rít lên, bị ăn mòn và thối rửa ngay tức thì.
“A.
cứu.
Tên bác sĩ trưởng gào lên thảm thiết khi Thường Sinh bước tới.
Hắn không dùng kiếm, mà vươn bàn tay đeo tay đen, bóp chặt mặt hắn.
Huyết Độc từ lòng bàn tay hắn thấm qua da, tràn vào hốc mắt và miệng.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tiếng gào thét tắt đi, khuôn mặt hắt đã bị độc phân huỷ chỉ còn lại một khố xương thịt bầy nhầy đen.
Thường Sinh điên cuồng lao ra khỏi phòng thẩm vấn.
Lúc này, hắn là một con thú dữ b:
ị thương đến phát dại.
Gặp bất cứ kẻ nào mặc đồng phục nghiên cứu trong hành lang, hắn chỉ đơn giản là vung tay.
Luồng máu độc văng ra, dính vào người chúng như những vệt axit nồng độ cao nhất.
Chúng ngã xuống sàn, lăn lộn trong đau đớn, bắt đầu tự ăn mòn mạch máu và nội tạng.
Hắn đạp tung cửa các phòng thí nghiệm kế bên.
Một tên nghiên cứu đang định nhấn nút bác động, Thường Sinh đã xuất hiện sau lưng, mười đầu ngón tay cắm ngập vào bả vai.
Huyết Độc từ móng tay hắn truyền thẳng vào tim đối phương, khiến tên kia c-hết đứng trong sợ hãi tột độ.
Hắn giết sạch.
Không có một động tác thừa, không có một lời cầu xin nào được lắng nghe.
Cả hành lang tầng B4 ngập trong một màu đỏ thẫm của máu độc và xác chết của những kẻ tự xưng là"
tình hoa tri thức
".
Những kẻ này đã dùng mạng sống của anh trai hắn để làm thí nghiệm, thì giờ đây, hắn dùng mạng sống của chúng để tế vong hồn người chết.
Tòa tháp rung chuyển dữ dội khi hệ thống chập mạch, cháy khét lẹt.
Thường Sinh đứng giữa đrống điổ nát, đôi mắt đỏ rực không còn tròng trắng nhìn chằm chằm vào tay mình bàn tay vừa kết liễu toàn bộ những kẻ h:
ành h-ạ anh trai hắn.
Hắn chậm rãi quay lại phòng thẩm vấn, nhìn về phía chiếc ghế kim loại.
Huyết Độc quanh người vẫn cuộn trào, nhỏ từng giọt xuống sàn.
Thường Sinh bước lại gần chiếc ghế, đôi tay đẫm máu độc chạm vào những sợi xích.
Hắn nhẹ nhàng, bế tấm lưng gầy gò, lạnh lẽo của Thường Vũ lên.
Huyết Độc đang sôi sùng sục trong người hắn khẽ thu liễm lại, như sợ sự hung bạo của chính mình sẽ làm tổn thương đến cái xác vốn chẳng còn nguyên vẹn này.
“Chúng ta về nhà thôi.
Thường Sinh lúc này đã lao ra khỏi toà tháp qua lổ hỏng hắn tạo ra, Ngự Kiếm phi hành giữ:
ánh nắng chiều tà.
Lúc này trạng thái của hắn đã bình thường trở lại.
Lúc này tại khu trại nhỏ trong rừng.
Lâm Thanh Mộc đang ngồi trong nhà bỗng nàng cảm nhận được gì đó, bước ra ngoài thì thấy một vệt đen kéo dài đi xuyên qua nhà bay thẳng qua phía sau tới vách núi trên cao.
“Thường Sinh.
Thường Sinh đứng trên đỉnh vách đá cao nhất, nơi gió lộng thổi tung mái tóc đã nhuộm màu sương gió.
Ánh nắng chiều tà đỏ như máu từ phía chân trời.
Trạng thái ma hóa đã hoàn toàn rút đi, để lại một gương mặt tái nhọt và đôi mắt trống rỗng, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trong tay hắn, Thường Vũ nhẹ tênh.
gi đây.
anh có thể nhìn thấy toàn cảnh nơi này."
Thường Sinh thì thầm, giọng nói tan vào tiếng gió.
Hắn dùng đôi tay, đào từng miếng đất ở dưới.
Mỗi nắm đất rơi xuống như một nhát dao vậy Lâm Thanh Mộc từ dưới thung lũng chạy lên, hơi thở hổn hển.
Khi nhìn thấy bóng lưng đơn độc ấy và cái xác biến dạng đặt bên cạnh, nàng khựng lại.
"Thường Sinh.
đó là.
.."
Lâm Thanh Mộc bước lại gần, giọng nghẹn ngào.
"Anh trai ta."
Thường Sinh đáp ngắn gon, đôi tay vẫn không ngừng đắp đất.
"Người thân còn lại."
Hắn nhặt những phiến đá bằng phẳng nhất, xếp thành một nấm mộ vuông vức, kiên cố ngay sát mép vực.
Khi nắm đất cuối cùng được đắp lên, Thường Sinh đứng đậy.
Hắn nhìn chằm chằm về hướng Thành Phố Sắt đang bắt đầu lên đèn ở phía xa một vẻ đẹp lộng lẫy được xây dựng trên xương máu của những người như anh trai hắn.
Lâm Thanh Mộc nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, cảm nhận được sự run rẩy nhè nhẹ dưới lớp áo đẫm máu khô:
"Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?"
“Sống tiếp.
“Nợ máu cũng đã trả.
Thường Sinh lau Trạch Huyết Kiếm còn vươn một vài v-ết m-áu, tiếng ma sát nhỏ nhẹ vang lên giữa không gian yên tĩnh.
Thường Sinh quay người lại, nếu như đôi mắt lúc trước của hắn như vực thẳm, thì lúc này, đôi mắt ấy lại càng sâu hơn, tĩnh lặng như vũ trụ vừa trải qua một vụ rổ lớn.
Nó không còn là cái sâu thắm của sự hận thù hay cuồng nộ, mà là sâu thắm của một mặt hồ không đáy sau con bão đi qua.
Trong đôi mắt đó, dường như hỉ nộ ái ố của nhân gian đã bị hắn nén chặt lại.
Hắn nhìn Lâm Thanh Mộc, ánh nhìn ấy không mang theo áp lực nhưng lại khiến nàng có cảm giác mình đang đứng trước ngọn núi, không thể lay chuyển.
“Đi thôi.
Hắn bước đi một cách nhẹ nhàng, mỗi bước chân đều không để lại tiếng động, như thể hắn đã hoàn toàn hoà nhập nhịp thở của khu rừng và màn đêm.
Lâm Thanh Mộc lặng lẽ bước theo sau, nhìn bóng lưng cô độc của Thường Sinh dưới ánh chiểu tà.
Sự im lặng của hắn lúc này không khiến nàng cảm thấy yên tâm, mà ngược lại, nó khiến trái tim nàng như bị thắt lại.
Đó là sự tĩnh lặng của một kẻ đã mất đi tất cả, nàng không kìm lòng được nữa.
Lâm Thanh Mộc bước nhanh vài bước, rồi từ đằng sau, nàng vòng tay ôm lấy hắn.
Gương mặt nàng áp sát vào tấm lưng vẫn còn mùi máu và sự lạnh lẽo của hắn.
“Ngươi có thể nổi giận, có thể gào thét.
“Nhưng đừng gánh vác sự im lặng đến đáng sợ này một mình.
Cơ thể Thường Sinh cứng đờ trong giây lát.
Vòng tay của Lâm Thanh Mộc như một sợi dây mỏng manh nhưng vô cùng kiên cố, níu giữ hắn lại với thế giới này, ngăn không cho hắn hoàn toàn chìm vào cái vực thắm sâu hoắm trong đôi mắt mình.
Thường Sinh thở ra một hơi dài, luồng khí tức lạnh lẽo quanh người hắn dường như tan biết một chút.
Hắn không đẩy nàng ra, cũng không hề quay đầu lại nhìn, nhưng bàn tay hắn đặt lên bàn tay đang vòng trước ngực mình.
“Thanh Mộc.
“Máu của ta lạnh lắm.
Ở gần ta, ngươi sẽ chỉ thấy bóng tối thôi.
giọng hắn khàn đặc.
“Bóng tối cũng được.
Lâm Thanh Mộc càng siết chặt tay hơn, như sợ nếu buông ra, hắn sẽ tan biến vào màn đêm vĩnh cửu.
“Nếu ngươi ở trong bóng tối, ta sẽ là đốm lửa cạnh ngươi.
“Chỉ cần ngươi đừng quay lưng lại với thế giới này.
đừng để anh trai ngươi thấy ngươi trở thành cái xác biết đi.
Đỉnh núi chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng nhịp tim của hai con người đang nương tựa vào nhau.
Trong đôi mắt sâu thằm của Thường Sinh, một tia sáng nhỏ nhoi, le lói chọt hiện lên, rồi lặn mất tăm vào tầng sâu nhất.
Thường Sinh cảm nhận được hơi ấm của Lâm Thanh Mộc, một thứ cảm giác xa xỉ mà hắn tưởng như đã mất vĩnh viễn.
Hắn đứng yên, để cho những giọt nước mắt của nàng thấm vào vai mình.
Sau một hồi lâu, Thường Sinh nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay của nàng, hơi siết nhẹ như một lời hồi âm, rồi từ từ gỡ vòng tay ấy ra.
Hắn xoay người lại, ánh mắt nhìn nàng dù vẫn sâu thẳm nhưng đã bót đi vẻ lạnh lùng tàn nhẫn.
“Cảm ơn ngươi, Thanh Mộc.
Hắn nói xong, TỔi quay người bước về phía bên trại.
Hắn không vào trong nhà, mà chọn một tảng đá phẳng ngồi xuống đó, thanh Trạch Huyết Kiếm đặt ngang đầu gối.
Hắn ngồi xếp bằng, lưng thẳng tắp, đôi mắt khép lại nhưng những giác quan đã toả ra bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh.
Gió rừng rít qua những khe đá, thỉnh thoảng có tiếng thú biến dị gầm gừ từ xa, nhưng hễ chạm phải luồng sát khí của Thường Sinh, bọn chúng đều im bặt và lẩn tránh đi.
Dưới ánh trăng tối, bóng Thường Sinh đổ dài trên mặt đất.
Lâm Thanh Mộc đứng ở cửa nhà nhìn ra, thấy bóng lưng tĩnh lặng của hắn giữa màn đêm, nàng khẽ mỉm cười xót xa rồi vào trong nhà.
Tiêu Viêm lúc thấy không khí xung quanh Thường Sinh, hắn cũng đoán ra có chuyện nên là cũng không làm phiền hắn.
Cứ thế một đêm yên ắng trôi qua, nhẹ nhàng, lặng lẽ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập