Chương 84:
Mầm Sống Trên Đất Chết Một tháng trôi qua, những vết nứt trên tường đá của Tầng Đỉnh đã được sửa chữa trở lại, nhưng sự tĩnh lặng trong khu rừng nơi Thường Sinh đang ở thì ngày càng đặc biệt hơn.
Trạng thái điên cuồng, khát máu của một tháng trước giờ đây đã gần như hoàn toàn lắng xuống, những chỗ cho một Thường Sinh bình thản.
Chiều hôm đó, ánh nắng vàng rọi qua những tán lá.
Thường Sinh hắn không mang theo Trạch Huyết Kiếm ngang hông đang cầm nó trên tay như một người bạn cùng hắn trải qua bao nhiêu sống gió lâu năm vậy.
Hắn và Lâm Thanh Mộc chậm rãi đi dạo dọc theo bờ suối.
Khu rừng này, đối với bất kỳ kẻ nào khác, đều là một cơn ác mộng đầy tẫy thú dữ và thực vật ăn thịt.
Nhưng khi bước chân của hai người đi qua, mọi thứ dường như đều cúi đầu nhường lối.
Những đóa hoa biến dị mang nọc độc rực rỡ bỗng khép cánh lại khi Lâm Thanh Mộc đi ngang qua, như thể chúng nhận ra hơi thở của vị
"Nữ hoàng"
của mình.
Còn những loài thú ẩn nấp trong bóng tối, chỉ cần cảm nhận được sát khí toả ra từ Thường Sinh, đều đồng loạt im tiếng, không dám thở mạnh.
“Mới đó mà một tháng rồi, kể từ khi chúng ta tới đây.
Lâm Thanh Mộc khẽ lên tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng.
Nàng liếc nhìn góc nghiêng của Thường Sinh, thấy gương mặt hắn đã có chút hồng, không còn vẻ xám xịt của c:
ái chết.
Thường Sinh dừng chân bên gốc cây cổ thụ, ánh mắt hướng về phía cao trên vách núi, hắn quay sang nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm lúc này trở nên dịu dàng một cách lạ thường.
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng vén một lọn tóc mái bị gió thổi loạn trên trán nàng.
Bàn tay vốn chỉ biết cầm kiếm, giờ đây lại mang theo một sự vụng về đầy ấm áp.
"Ta đột nhiên nhận ra, thế giới này dù có tàn khốc đến đâu, nếu có một nơi để quay về, có một người để cùng đi dạo như thế này.
“Thì nó vẫn đáng để chúng ta bảo vệ."
Lâm Thanh Mộc hơi ngẩn người trước lời bộc bạch của hắn.
Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến lại gần, tựa đầu vào vai hắn.
Cả hai cứ thế đứng im, mặc cho thời gian trôi qua.
Trong sự tĩnh lặng này.
Thường Sinh cảm nhận được hơi ấm từ mái tóc của Lâm Thanh Mộc vào cổ mình, một mùi hương của thảo mộc tự nhiên, khác hẳn với mùi máu quanh người hắn.
Hắn thở dài, nhưng không phải là vì mệt mỏi, mà là trút bỏ gánh nặng đang đè nén trong tim.
Bàn tay hắn, từ từ hạ xuống rồi vòng qua vai nàng, kéo nàng sát lại gần hơn.
Thường Sinh vùi mặt vào cổ nàng, hít sâu một hơi, giọng trầm thấp vang lên bên tai nàng.
“Thanh Mộc, cảm ơn ngươi đã không rời bỏ ta.
Lâm Thanh Mộc hơi khựng lại một chút, từ trước đến nay nàng đều là người chủ động đến gần hắn, lúc này lần đầu tiên hắn chủ động thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Nàng vòng tay qua lưng hắn, siết nhẹ, gương mặt áp sát lồng ngực, lắng nghe nhịp tim đều đặn của Thường Sinh, nhịp tim của một con người chứ không phải là một ma đầu khát máu.
“Ngươi đừng nói vậy.
“Ởbên cạnh ngươi là lựa chọn của ta.
Thường Sinh không đáp lại, hắn chỉ khẽ siết vòng tay chặt hon một chút, như thể sợ rằng nết nới lòng, thực tại này sẽ tan biến như một ảo ảnh.
Hắn tận hưởng sự yên bình hiếm hoi này.
Một tuần sau đó, trong sâu trong khu rừng như thay da đổi thịt.
Những loài hoa lạ bắt đầu nở rộ dưới bàn tay của Lâm Thanh Mộc.
Vẻ mặt nàng ngày càng rạng rỡ, nuj cười xuất hiện nhiều hơn.
Về phần Thường Sinh hắn dường như đã thay đổi hoàn toàn.
Nếu như trước kia hắn là khối băng lạnh lẽo thì giờ, mỗi khi không phải luyện công, hắn cứ như keo bám người.
Nếu Lâm Thanh Mộc đi hái quả dại, hắn đều tự giác xách giỏ theo sau, nàng tưới hoa, hắn đừng bên cạnh che nắng.
Sự bám dính này khiến Lâm Thanh Mộc đôi khi vừa buồn cười vừa có chút ngượng ngùng.
Nàng quay đầu lại, thấy hắn lắng lặng đứng sát sau lưng mình, rồi nàng giả vờ nghiêm mặt lại:
“Ngươi không có việc gì làm sao?
Thường Sinh mặt không có biểu cảm gì, mặt trơ ra đáp lại bình tĩnh:
“Ta đứng đây nhìn ngươi.
“Chẳng phải trước đó ngươi nói nhìn thấy ta bình an sao?
Lâm Thanh Mộc nghẹn lại, không biết nói gì, đôi má đỏ bừng vì xấu hổ.
Nàng không ngờ người như hắn, ít nói như hắn mà khi mặt dày lên lại có thể thốt ra những lời như vậy.
Nàng vung nắm đấm định đánh nhẹ vào vai hắn, nhưng Thường Sinh vẫn đứng im như một pho tượng, đôi mắt sâu thằm ấy chỉ có gọn sóng khi nhìn nàng.
Đúng lúc đó, từ bên cạnh nhà gỗ, căn nhà lá của Tiêu Viêm, hắn bắt đầu đi ra, hắn nhìn thấy bóng lưng Thường Sinh ánh mắt quyết tâm, đi tới trước hai người.
“Đại ca, chị Thanh Mộc.
ta nghĩ kỹ rồi.
“Giờ lúc này là thời điểm ta đi đòi món nợ của ta.
Thường SInh quay người lại đối diện với Tiêu Viêm.
Cơn gió thối qua, làm áo của ba người lay động nhẹ.
Sự im lặng bao trùm cả không gian, chỉ có tiếng suối chảy từ đằng xa.
Lâm Thanh Mộc lo lắng nhìn Tiêu Viêm, rồi nhìn lại Thường Sinh, nàng biết dù miệng luôn chê bai, nhưng Thường Sinh thực sự coi Tiêu Viêm như một người em trai sau cái chếtcủa Thường Vũ.
Tiêu Viêm nắm chặt tay, ánh mắt rực lửa:
“Ta đã tập luyện không ngừng nghỉ.
“Ta biết chưa thể mạnh như đại ca, nhưng nếu cứ ở lại đây ta mãi chỉ là một đứa trẻ được bảo vệ.
Thường Sinh nhìn vào mắt hắn, nhìn thấy sự quyết tâm của tên nhóc trước mặt này, hắn cũng không có ý định ngăn cản.
“Được.
Thường Sinh thò tay bên hông túi nhỏ lấy ra một quyển sách cổ.
(Bát Cực Băng)
Đây là quyển công pháp hắn đã mua trước đó trong hệ thống, chỉ dành riêng cho tên nhóc này.
“Đây là món quà cuối ta đưa ngươi.
"Đại ca.
món quà này quá lớn.
.."
Tiêu Viêm nghẹn ngào.
“Nhận.
Giọng nói của Thường SInh lạnh như băng, dứt khoát.
Đối với hắn, kẻ yếu không có tư cách sống sót, và nếu Tiêu Viêm chọn rời đi, hắn phải tự chịu trách nhiệm với mạng sống chính bản thân mình.
Tiêu Viêm nhận lấy quyển công pháp, đôi bàn tay run rẩy vì xúc động.
Hắn hiểu tính khí củ:
đại ca.
bảo trọng.
Tiêu Viêm dập đầu lạy mạnh một cái, rồi dứt khoát đứng dậy, thân hình hắn vrút đi chạy dọc ra khỏi cánh rừng mà Lâm Thanh Mộc đã dọn đường sẵn không có vật cản đường.
Thường Sinh đứng im một lúc, nhìn về hướng bóng dáng Tiêu Viêm.
Khi hơi thở của Tiêu Viêm hoàn toàn biến mất khỏi phạm vi cảm nhận của giác quan hắn, Thường Sinh mới quay người lại.
Hắn nhìn về phía căn nhà gỗ, nơi Lâm Thanh Mộc vẫn đang đứng lặng lẽ quan sát.
Ánh mắt hắn lại trở về vẻ thâm trầm thường ngày, chỉ khẽ gật đầu một cái với nàng như để thông báo rằng mọi chuyện đã xong.
Hắn tiến lại gần, cầm lấy cái giỏ thuốc mà lúc nãy nàng đang làm dở, lặng lẽ bước vào nhà.
Ba tháng sau khi Tiêu Viêm rời đi, trong khu rừng lúc này dường như đã hoàn toàn tách biệt sự hỗn loạn của thế giới ngoài kia.
Cuộc sống của Thường Sinh và Lâm Thanh Mộc trôi qua trong sự yên bình, lặp đi lặp lại những điều bình dị:
hái thuốc, tu luyện và cùng nhau dùng bữa bên ánh lửa.
Chiểu hôm đó, trong căn nhà gỗ nhỏ nồng nàn mùi dược liệu, Thường Sinh bưng ra một bát canh chua cá, khói tỏa nghi ngút.
Đây là loại cá hắn bắt được ở dòng suối ngầm sâu trong.
hang đá.
“Ănđi, ngươi hình như dạo này gầy hơn rồi.
Thường Sinh đặt bát canh chua trước mặt nàng, giọng nói trầm thấp nhưng đã bót đi vẻ lãnh đạm.
Lâm Thanh Mộc mỉm cười, cầm thìa lên định nếm thử.
Thế nhưng, khi mùi canh chua cá vừ:
chạm vào mũi, sắc mặt nàng liên biến đổi.
Một cảm giác nhào lộn dữ dội dâng lên từ dạ dày, nàng vội vàng buông thìa, che miệng rồi chạy ra cửa, nôn thốc nôn tháo.
Thường Sinh đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ phía sau bị lực đột ngột của hắn hất văng.
Gương mặt vốn luôn bình tĩnh trước mọi kẻ thù, nay hiện lên vẻ hoảng hốt hiếm thấy.
Bước chân hắn lướt đi nhanh như cơn gió, xuất hiện tại ngay cạnh Lâm Thanh Mộc.
“Thanh Mộc, ngươi sao vậy?
Trúng độc sao?
Thường Sinh một tay đỡ lấy vai nàng, tay kia lập tức đặt lên cổ tay Lâm Thanh Mộc.
Chân khí kịch độc của hắn được kiểm soát ở mức thấp nhất, cẩn trọng luồn vào mạch của nàng để kiểm tra.
Hắn lo sợ rằng nọc độc của khu rừng này, hoặc tàn dư kịch độc từ cơ thể mình đã vô tình làm tổn thương nàng.
Đôi lông mày của Thường Sinh nhíu chặt lại, sát khí trong người vô thức dao động làm những tán lá xung quanh rung rinh.
Hắn đang sùng sục ý định nếu có bất kỳ kẻ nào hay thứ gì làm nàng đau đón, hắn sẽ san bằng khu rừng này thêm lần nữa.
Thế nhưng, khi chân khí đi vào kinh mạch của Lâm Thanh Mộc, Thường Sinh bỗng khựng lại.
Đôi mắt sâu thẳm của hắn trợn trừng lên, cơ thể vốn cứng cỏi như thép nguội bỗng chốc run rẩy.
Trong huyết mạch của Lâm Thanh Mộc, bên cạnh luồng sinh khí thảo mộc quen thuộc, hắn cảm nhận được một luồng sinh mệnh nhỏ bé, mong manh nhưng tràn đầy sức sống đang bắt đầu hình thành.
Một nhịp đập, cực kỳ nhẹ nhưng vô cùng rõ rệt.
Thường Sinh đứng đờ người ra như tượng đá, bàn tay đang bắt mạch cho nàng cứng đờ lại giữa không trung.
Hắn nhìn Lâm Thanh Mộc đang yếu ớt tựa vào lòng mình, rồi lại nhìn xuống bụng nàng, giọng nói run run không thành tiếng:
"Đây.
đây là.
Lâm Thanh Mộc sau cơn niôn ó:
i, ngước mắt nhìn thấy vẻ mặt của Thường Sinh thì bỗng thấy buồn cười.
Nàng nắm lấy bàn tay to lớn của hắn, đặt lên bụng mình, khẽ khàng nói:
"Ngươi lo cái gì?
Là con của ngươi đấy."
Thường Sinh đứng crhết trân mất vài nhịp thở, đầu óc kẻ vốn luôn nhạy bén trong chiến đấu lúc này lại trống rỗng hoàn toàn.
Hắn lập tức bế bổng Lâm Thanh Mộc lên, động tác nhẹ nhàng đến mức như thể đang nâng quả cầu pha lê thuỷ tỉnh đễ võ.
“Ngươi.
ngươi làm gì vậy?
Ta tự đi được mà!
” Lâm Thanh Mộc bất ngờ khi thấy hắn bế chính bản thân mình.
"Nằm xuống.
Không được cử động."
Thường Sinh không giải thích, đặt nàng xuống giường tre một cách cẩn thận rồi đắp chăn kỹ lưỡng, bất chấp thời tiết lúc này chẳng hề lạnh.
Kể từ khoảnh khắc đó, cuộc sống trong căn nhà đảo lộn hoàn toàn.
Thường Sinh trở nên đáng sợ theo một cách rất riêng.
Sáng hôm sau, khi Lâm Thanh Mộc vừa định cầm chiếc bình tưới nước bước ra vườn thuốc, một bàn tay to lớn đã giữ chặt lấy cổ tay nàng.
Thường Sinh chẳng biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng, gương mặt không chút biểu cảm nhưng ánh mắt lại kiên định đến mức không thể thương lượng.
"Ta làm."
Hắn ngắn gọn thốt ra hai chữ, rồi giật lấy bình tưới.
Lâm Thanh Mộc nhìn kẻ vốn chỉ biết cầm kiếm chém griết, nay lại lóng ngóng cầm bình nước đi tưới từng gốc dược liệu, chậu hoa mà không khỏi dở khóc dở cười.
Hắn tưới cây mà ngườ căng cứng như thể đang đối đầu với một đại quân, ánh mắt sắc bén rà soát từng chỗ quanh nàng để đảm bảo không có con rùi nào dám bén mảng tới.
Trong nhà nấu nướng, hắn cầm nàng chạm vào bếp lửa vì sợ khói làm nàng khó chịu.
Dù đồ ăn hắn nấu có hơi nhạt, hoặc là nướng thịt có hơi cháy, nhưng hắn vẫn cho nàng ăn đủ bữa.
Chỉ cần nàng đứng dậy định đi lấy nước, hắn đã xuất hiện trước mặt nàng cầm ly nước trên tay lúc nào không hay.
Thường Sinh chính thức dừng hẳn việc luyện tập công pháp hung bạo của hắn, hắn dành cả ngày chỉ để ngồi cạnh giường nàng, chân khí kịch độc vốn mạnh mẽ nay được vận chuyển một cách nhẹ nhàng nhất.
“Thương Sinh, ta không phải là người bệnh.
Lâm Thanh Mộc dở khó dở cười than vãn khi thấy hắn đang ngồi tỉ mỉ lau từng phiến đá trên mặt sàn tránh nàng trượt chân.
Thường Sinh dừng tay lại, ngước nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm lúc này chứa đựng một sự cố chấp điên cuồng:
“Ta đã mất hết người thân.
Ta không muốn để bất kỳ sơ suất nào xảy ra với ngươi và đứa nhỏ.
“Một chút cũng không.
Lâm Thanh Mộc im lặng.
Nàng nhìn thấy đôi mắt ấy không chỉ là sự bảo vệ mà còn là nỗi sợ, nàng thở dài bước tới ôm lấy cổ hắn phía sau, nhẹ nhàng xoa dịu đi đôi vai đang căng cứng của hắn.
Thường Sinh ngồi bất động, để mặc cho hơi ấm của nàng lan ra.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận được nhịp tim của nàng áp sát vào lưng mình, nhịp tim đầy sức sống và dịu dàng.
“Ngươi lo cho ta, ta biết.
Lâm Thanh Mộc khẽ tựa cằm lên vai hắn, giọng nói dịu dàng.
“Nhưng ngươi cũng cần phải thở chứ.
Thường Sinh xoay người lại, bàn tay thô ráp của hắn nhẹ nhàng đặt lên đôi bàn tay đang ôm cổ mình.
Hắn kéo nàng ra phía trước, để nàng ngồi lên đùi mình, ánh mắt nhìn sâu vào gương mặt nàng.
“Ta sẽ cố gắng.
Hắn chậm rãi đặt tay lên bụng của Lâm Thanh Mộc.
Dù lúc này cái thai vẫn chưa thực sự rõ rệt, nhưng thông qua sự nhạy bén của một tu sĩ, hắn có thể cảm nhận được luồng linh khí nhỏ nhoi, thuần khiết bên trong đó.
Khoảng khắc ấy, sát khí trong đôi mắt hắn như hoàn toàn biến mất, thay vào đó sự ngạc nhiên.
Những ngày sau đó, khu rừng cứ thế trải qua yên bình.
Thường Sinh hắn dựng thêm một chiếc xích đu nhỏ dưới gốc cây đại thụ cạnh nhà, lót lên đó những tấm da thú mềm mại nhất để nàng có thể ngồi tắm nắng chiều.
Thuy nhiên, sự bảo bọc của hắn vẫn ở mức độ cực đoan.
Chỉ cần một con chim biến dị lớn bay ngang qua và kêu hơi to, Thường Sinh sẽ ngay lập tức ngước nhìn với ánh mắt sắc bén, khiến con vật tội nghiệp kia hoảng sợ mà đập cánh bay thẳng, không dám quay đầu lại.
Thời gian cứ thế trôi qua, bụng của Lâm Thanh Mộc ngày lớn dần.
Cho đến một buổi chiều tối, khi ánh trăng bắt đầu hiện lên.
Lâm Thanh Mộc đang ngồi bên bàn gỗ thì bỗng nhiên nhíu mày, tay ôm chặt bụng, sắc mặt trắng bệt.
Một cơn đau dữ đội ập đến khiến nàng không kiểm được mà phát ra tiếng rên vì đau:
“Thường Sinh.
ta.
hình như.
Cộc—!
Chiếc chén gỗ trên tay Thường Sinh rơi xuống mặt sàn.
Hắn xuất hiện bên cạnh nàng trong tích tắc, gương mặt vốn đã bình tâm lại một lần nữa hiện lên vẻ hoảng loạn cực độ.
"Thanh Mộc!
Đã đến lúc rồi sao?"
Hắn bế nàng lên giường, mồ hôi trên trán hắn còn chảy nhiều hơn cả nàng.
Kẻ từng đối mặt nhiều thứ ngoài kia, chiến đấu không hề chớp mắt, giờ đây tay chân lại run rẩy khi phải đối mặt với khoảnh khắc này.
“Thanh Mộc.
hãy tin ta.
Thương Sinh ngồi xuống, đôi bàn tay run rẩy khẽ áp vào bụng nàng.
Hắn không dám dùng chân khí kịch độc hung bạo của mình, mà bắt đầu vận chuyển công pháp một cách ngược lại thanh lọc mọi tạp chất để tạo ra luồng chân khí ấm áp và nhu hoà.
Cùng lúc đó, từ bên ngoài căn nhà gỗ, toàn bộ khu rừng xung quanh dường như cảm nhận được sự ra đời của một sinh linh đặc biệt.
Không có hào quang rực rỡ hay sấm sét, chỉ là một luồng linh khí xanh biếc từ xung quanh đồ dồn về phía căn nhà.
Những loài hoa biến dị gai góc, xù xì bỗng nhiên mềm mại hắn đi, chúng đồng loạt nỏ ra, to¿ ra một làn sương hương thơm dịu nhẹ.
Những dây leo quấn quanh nhà gỗ tự động đan xen vào nhau thật chặt, tạo thành một lớp lá chắn xanh.
Bên trong Thường Sinh mồ hôi đầm đìa, hắn tập trung cao độ đến mức mái tóc đen dường như nhuốm một tầng sương.
Hắn dùng chân khí của mình làm cầu nối, điều hoà luồng khí của Lâm Thanh Mộc và đứa nhỏ, giúp quá trình sinh nở trở nên thuận lợi hơn.
"Oa.
oa.
Tiếng khóc chào đời vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Luồng linh khí xanh biếc quanh thung lũng bỗng chốc bùng lên một lần cuối rồi dịu lại, tan vào không gian.
Thường Sinh nhìn đứa bé nhỏ xíu, đỏ hỏn đang.
nằm gọn trong tấm vải sạch trái tim hắn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt không phải vì đau, mà vì xúc động.
Hắn run rẩy đón lấy đứa trẻ, đôi mắt sâu thẳm lúc này rưng rưng một tầng nước mỏng.
Hắn nhìn đứa con, rồi nhìn Lâm Thanh Mộc đang mệt nhoài nhưng mim cười hạnh phúc trên giường.
"Là một đứa con trai.
Thường Sinh khàn giọng nói, hắn nhẹ nhàng đặt đứa bé vào cạnh mẹ nó.
Khoảnh khắc này, Thường Sinh nhận ra, thanh kiếm trên tay hắn từ nay về sau không chỉ để trả thù, mà là để bảo vệ mầm sống nhỏ bé này.
Đứa trẻ không có dị năng, không có hào quang, nó chỉ là một đứa trẻ bình thường, nhưng đó một cuộc đời bình thường mà anh trai hắn không có được.
“Tên con chúng ta sẽ là Thường An.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập