Chương 85:
Bình dị giữa rừng Sau khi Thường An chào đời, cuộc sống của một kẻ vốn chỉ biết chém g-iết như Thường Sinh hoàn toàn bị đảo lộn.
Hắn tất bật từ sáng sớm đến tối mịt, đôi bàn tay từng nhuốm máu nay lại vụng về học cách giặt tã, nấu cháo loãng và sắc thuốc bổ cho Lâm Thanh Mộc.
Nhưng ở trong rừng này có đồ ăn, nước uống đổi dào đến đâu cũng không thể cung cấp được những vật dụng cần thiết cho một đứa trẻ sơ sinh.
Nhìn đứa con trai bé bỏng phải quất trong lớp vải thô và Lâm Thanh Mộc ngày một gầy đi vì thiếu dưỡng chất, Thường Sinh không thể ngồi yên.
Sáng sớm hôm đó, khi sương mù còn bao phủ dày đặc và hai mẹ con vẫn còn chìm trong giất ngủ yên bình, Thường Sinh khẽ đặt một nụ hôn lên trán mỗi người rồi bước ra khỏi nhà.
Trạch Huyết Kiếm hóa thành một đạo hắc quang, xé toạc màn sương, đưa hắn bay thẳng về hướng Thành Phố Sắt Hắn không còn xông vào với sát khí ngùn ngụt như trước, mà thu liễr toàn bộ khí tức, lặng lẽ đáp xuống một khu phố bỏ hoang nằm ở rìa ngoài thành phố.
Giữa những tòa nhà đổ nát và ánh đèn neon chập chờn, Thường Sinh đi qua từng dãy phố, ánh mắt rà soát khắp nơi.
Hắn không tìm v-ũ k:
hí, hắn đi tìm.
tã giấy, sữa bột và quần áo trẻ em.
"Ở đây có đồ cho trẻ nhỏ không?"
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Thường Sinh vang lên bên trong một tiệm tạp hóa cũ nát nằm sâu trong con hẻm nhỏ.
Chủ tiệm là một lão già gầy gò, mắt nheo lại nhìn kẻ lạ mặt đang mang theo một áp lực khủng khiếp dù đã cố che giấu.
Lão run rẩy chỉ tay vào một gia hàng phủ đầy bụi bặm ở góc tối.
May mắn thay, tiệm tạp hóa này đã tồn tại từ trước thời tận thế và nằm ở khu vực ít bị càn quét.
Thường Sinh tìm thấy những hộp sữa bột bằng thiếc đã rỉ sét bên ngoài nhưng bên trong vẫn còn nguyên vẹn, những bộ quần áo bằng vải bông mềm mại và cả vài món đồ chơi bằng nhựa cũ kỹ.
Hắn không mặc cả, ném một bao đầy ắp trái cây lên bàn thứ có giá trị bằng cả gia tài ở khu ổ chuột này rồi gom sạch đống đồ vào túi.
Khi mặt trời vừa lên cao, Thường Sinh đã quay trở lại khu rừng.
Hắn không hề hay biết rằng sự xuất hiện của một kẻ có đáng sợ tại tiệm tạp hóa đó đã vô tình thu hút sự chú ý của một vài đôi mắt đang lảng vảng gần đó.
Trở về nhà, thấy Lâm Thanh Mộc đã tỉnh và đang bế con, Thường Sinh lắng lặng đem những thứ vừa mua được ra.
"Ngươi.
ngươi vào lại Thành Phố Sắt sao?"
Lâm Thanh Mộc lo lắng nhìn hắn.
Thường Sinh chỉ lắc đầu, cầm lấy hộp sữa bột vừa lau sạch bụi, lóng ngóng đọc hướng dẫn sử dụng:
“Có đồ dùng được là tốt rồi.
“Ngươi nghỉ ngơi đi, để ta lo.
Cuộc sống của Thường Sinh cứ thế trôi qua trong sự bận rộn chăm con.
Hàng ngày, sau khi giặt tã và phơi chúng trên móc treo được làm bằng gỗ treo ở ngoài sân, hắn lại ngồi cạnh hiên nhà, đùng đôi bàn tay hắn để pha sữa cho con.
Hắn cầm bình sữa bằng hai ngón tay, chỉ sợ sức của bản thân làm vỡ món đồ nhựa.
Thường An càng lớn ngày càng giống hắn, đôi mắt đen và sâu, nhưng khuôn miệng thì hay cười giống mẹ.
Đứa bé rất ngoan, chỉ cần nằm trong vòng tay của Thường Sinh là nó sẽ im lặng, tròn mắt nhìn thẳng vào mặt hắn.
“.
a.
“Hắn đòi ngươi bế kìa.
Lâm Thanh Mộc ngồi ôm Thường An nhìn đối diện lúc này đang cầm kiếm, luyện tập, dù hắn trải qua thời gian qua thực sự yên bình, nhưng hắn cũng không hẳn là bỏ bê luyện tập.
Nếu có vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết} thì hắn cũng sẽ ở bên ngoài xa để vận chuyển chứ không ở gần hai người mà tu luyện.
Hắn đi tới Thường An, bế lên Thường An nhẹ nhàng ôm hắn vào trong ngực.
Thường An trong vòng tay hắn không hề sợ hãi, ngược lại còn thích thú vung vẩy đôi tay nhỏ xíu, chạm vào vết sẹo mờ bên mắt phải của cha mình.
Thường Sinh nhìn đứa trẻ, ánh mắt sâu thẳm của hắn vốn chứa đựng sát cơ giờ đây chỉ còn sự bao dung.
Hắn khẽ cọ chóp mũi mình vào trán con.
Hắn bế con ngồi xuống cạnh Lâm Thanh Mộc.
“Ngươi luyện xong rổi sao?
Lâm Thanh Mộc lấy vạt áo khẽ lau trán của hắn, ánh mắt nàng đầy nhu tình.
Thường SInh khẽ gật đầu, giọng trầm thấp:
“Cần phải giữ cho cảm giác với kiếm.
Thường Sinh liếc nhìn bảng màu xanh quen thuộc trước mặt.
[ Thường Sinh J]
[ Tu vi]
4851/5000
[ Cảnh Giới ]
Luyện Khí (Hậu Kỳ)
[ Chiến Kỹ ]
Kiếm Phong (Đại thành)
Quỷ Ảnh Mê Tung (Tiểu thành)
Ngự kiếm thuật:
Thanh Phong Biến (Tiểu Thành)
Ngưng Huyết Chùy (Nhập môn)
[ Điểm Tích Lũy ]
942 Trải qua lâu như vậy, nếu như hắn vẫn luôn giữ tốc độ tu luyện từ trước khi Lâm Thanh Mộc có thai thì tu vi hắn đã hon ở mức hiện tại lâu rồi, nhưng hắn không hề hối hận, việc nhìn Thường An lớn lên và cảm nhận từ hơi ẩm từ bàn tay Lâm Thanh Mộc khi nàng lau mồnhôi cho hắn, còn quang trọng hon việc tu luyện.
Đối với hắn lúc này tu luyện không còn là để trở nên mạnh lên để tìm kiếm người thân nữa, mà là để trở thành một bức tường kiên cố nhất, để che chắn cho gia đình nhỏ của hắn.
Còn s( điểm còn lại hắn sẽ có thể mua những bản công pháp khác.
“Ba.
na.
Thường An ở trong lòng hắn bắt đầu ngọ nguậy, đôi bàn tay nhỏ bé vỗ Trạch Huyết Kiếm đang đặt cạnh chân hắn.
Thường Sinh bật cười, một âm thanh trầm thấp phát ra từ lồng ngực.
Hắn không thu kiếm đi, mà nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của con, để con cảm nhận được độ nhám của lóp vải quấn chuôi kiếm.
“Con, có vẻ thích kiếm của ngươi đấy.
Lâm Thanh Mộc trêu chọc, ánh nắng nheo lại vìánh nắng chiều.
"Thường An có đôi mắt rất giống ngươi."
Nàng khẽ nói, ngón tay đùa nghịch với vành tai của Thường An.
"Sâu và tĩnh, nhưng sau này mong là nó sẽ cười nhiều hơn cha nó."
Thường Sinh không trả lời, dưới gốc cây đại thụ, Thường Sinh cứ thế bế Thường An, ngồi cạnh Lâm Thanh Mộc nhìn mặt trời dần lặn xuống sau vách núi xa xôi.
"Thanh Mộc."
Thường Sinh đột ngột gọi.
"Ừ?"
"Ngày mai, ta sẽ sửa lại cái hàng rào phía đông, chỗ đó gió hơi lùa.
Lâm Thanh Mộc bật cười, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh:
Được, vậy ta sẽ giúp ngươi gieo hạt.
Thường An chắc cũng thích ra suối xem cá nhảy.
Đêm dần buông, khu rừng bắt đầu lên đèn bởi những loài nấm phát quang màu xanh dịu.
Thường Sinh khép cánh cửa gỗ lại, trong căn nhà nhỏ, ánh lửa bập bùng soi bóng ba người lên vách gỗ.
Sáng hôm sau, khi màn sương sáng sớm còn vương trên lá, Thường Sinh đã thức dậy, hắn không mang Thanh Phong Bì Giáp thô cứng mà hắn chỉ mặc một chiếc áo vải màu trắng thoải mái, ống tay áo xắn lên để lộ những bắp tay rắn chắc.
Hắn vác theo một bó gỗ cứng đã được gọt đẽo từ chiều qua ra phía hàng rào phía đông.
Cách đó không xa, dưới bóng râm của cây đại thụ cổ thụ, Lâm Thanh Mộc đang ngồi trên chiếc ghế gỗ lót da thú.
Nàng bế Thường An trong lòng, thỉnh thoảng lại đưa tay trêu đùa đôi má phúng phính.
Thường An hôm nay có vẻ rất hào hứng, đôi mắt đen láy cứ nhìn chằm chằm về phía cha mình, đôi tay nhỏ xíu quờ quạng qua lại.
Cộp.
Tiếng búa gỗ g Õ vào cọc tre vang lên đều đặn.
Thường Sinh làm việc rất tỉ mỉ.
Hắn dùng chân khí ép nhẹ để các đầu gỗ khít vào nhau mà không cần dùng đến đinh sắt, đảm bảo.
hàng rào vừa chắc chắn vừa không có cạnh sắc làm đau Thường An khi thằng bé tập đi.
Thỉnh thoảng, Thường Sinh dừng tay lại, nhìn lại về phía hai mẹ con.
Thấy Lâm Thanh Mộc đang cười với mình, hắn không nói gì, chỉ gật đầu đáp lại.
Thường An nhìn kìa, cha đang làm nhà cho chúng ta đấy.
Lâm Thanh Mộc nhất đôi tay nh‹ của đứa bé lên, vẫy vẫy về phía Thường Sinh.
Thường An cười nắc, miệng phát ra những âm thanh"
ba.
không rõ chữ.
Thường Sinh nghe thấy tiếng, động tác tay khựng lại một chút.
Hắn buông cây búa xuống, bước lại gần phía bóng cây.
Hắn đưa bàn tay, hơi nhuốm bụi gỗ xoa nhẹ đầu Thường An, rồi quay sang nói với Lâm Thanh Mộc:
“Nắng bắt đầu gắt rồi.
“Ngươi đưa con vào trong đi, ta sửa xong sẽ vào.
Lâm Thanh Mộc đứng dậy, phủi nhẹ lớp áo:
Được TỔI, ta vào chuẩn bị ít nước mát.
“Ừ” Thường Sinh nhìn bóng lưng nàng đi vào nhà, rồi lại nhìn xuống hàng rào mới dựng.
Hắn cảm thấy cuộc sống hiện tại tuy bình dị, không có những trận chiến kinh thiên động địa, nhưng lại khiến hắn cảm thấy bên trong được lấp đầy thứ gì đó hơn bất cứ lúc nào.
Hắn nhặt thanh gỗ cuối cùng lên, tiếp tục công việc.
Giữa khu rừng biến dị đầy rẫy nguy hiểm này, tiếng gõ búa của hắn vang lên như một lời khẳng định về sự tồn tại của hắn giữa khu rừng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập