Chương 87:
Linh dược Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương sáng sớm, Thường Sinh đã đứng giữa sân.
Hắn mặc một bộ y phục gọn gàng, Trạch Huyết Kiếm vẫn quấn vải trắng đặt trên giá gỗ cạnh hiên nhà.
Hắn đứng bất động, hít một hơi sâu.
Luồng chân khí Trúc Cơ trong đan điển giờ đây không.
còn là những sợi khí mỏng manh mà là một hồ nước tím thẫm, trầm ổn và mênh mông.
Thường Sinh không vận chuyển {Trạch Huyết Hủ Tâm Quyết)
hắn chủ động phong tỏa hoàn toàn độc tính vào sâu trong tủy cốt, chỉ sử dụng chân khí thuần túy nhất để thích ứng với cơ thể mới.
Hắn bắt đầu chuyển động.
{Quỷ Ảnh Mê Tung)
Vút—!
Không có tiếng gió rít, không có bụi đất bay mù mịt.
Thân ảnh Thường Sinh nhòe đi, hóa thành một bóng mờ màu đen lướt đi trên thảm cỏ.
Tốc độ của hắn lúc này đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn khác.
Nếu như trước kia hắn để lại tàn ảnh là do tốc độ cực nhanh, thì giờ đây, mỗi bước chân của hắn dường như đang trượt đi trên một quỹ đạo huyền ảo.
Hắn xuất hiện ở góc sân phía đông, rồi ngay lập tức hiện ra ở góc phía tây, giữa đường đi chỉ để lại một vệt đen mờ ảo chưa kịp tan biến đã có vệt khác chồng lên.
Thường Sinh khẽ nhíu mày, hắn đang ép mình phải kiểm soát sức mạnh của đôi chân, sao cho mỗi lần tiếp đất, những ngọn cỏ chỉ khẽ nghiêng đầu mà không bị giảm nát.
Tiếp theo là chiến kỹ.
Thường Sinh giơ một ngón tay lên, chỉ thẳng về phía khoảng không trước mặt.
{Kiếm Phong)
Thay vì chém ra một đường kiếm khí như trước, lần này từ đầu ngón tay hắn phát ra một luồng áp suất cực cao.
Không khí bị nén lại đến mức vặn vẹo, tạo thành một mũi khoan gió trong suốt lao vrút đi.
Xoẹt!
Mũi khoan gió xuyên thủng một phiến lá khô đang rơi rụng giữa không trung, sau đó tan biến vào hư không mà không hề chạm đến hàng rào hay cây cối xung quanh.
Thường Sinh tạm hài lòng, sự khống chế chân khí ở cảnh giới Trúc Cơ đã cho phép hắn cô đặc sức mạnh vào một điểm duy nhất, tránh gây ra những tổn hại không đáng có cho cảnh vật xung quanh Cuối cùng, hắn vẫy tay về phía giá gỗ.
{Ngự Kiếm Thuật:
Thanh Phong Biến} Thanh Trạch Huyết Kiếm dù đang quấn vải trắng vẫn rung lên bần bật rồi bay v-út vào không trung.
Nó không còn bay theo những đường thẳng thô kệch, mà dưới sự điều khiến của tỉnh thần lực, thanh kiếm uốn lượn như một con rồng đen giữa không trung.
Nó lướt qua những kẽ lá, xoay vòng quanh những cột gỗ, tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy một vệt trắng đen đan xen, nhưng tuyệt đối không chạm vào bất cứ một bông hoa hay ngọn cỏ nào mà Lâm Thanh Mộc đã dày công chăm sóc.
Lúc này, từ phía cửa sổ căn nhà gỗ, Lâm Thanh Mộc bế Thường An đang dụi mắt tỉnh dậy bước ra hiền.
Nàng đứng lặng người nhìn bóng dáng Thường Sinh đang nhịp nhàng di chuyển giữa sân.
Thường An thấy cha đang múa, thằng bé phấn khích vỗ tay bôm bốp, đôi mắt đen đõi theo thanh kiếm đang bay lượn trên không trung.
Thường Sinh cảm nhận được ánh nhìn của mẹ con nàng, hắn khẽ thu tay.
Thanh Trạch Huyế Kiếm bay vòng một đường cung hoàn mỹ rồi chui tợn vào giá gỗ, đứng im như chưa từng chuyển động.
Tàn ảnh đen cuối cùng tan biến, Thường Sinh đứng giữa sân, hơi thở vẫn bình ổn như cũ, không một giọt mồ hôi.
Hắn quay người lại.
"Hai mẹ con dậy rồi sao?"
Lâm Thanh Mộc bước tới, nàng nhìn thảm cỏ vẫn xanh mướt, nhìn những bông hoa vẫn còn đọng sương mai không hề bị tổn hại, rồi nhìn Thường Sinh:
"Sáng ra đã thấy ngươi bận rộn rồi.
Thường Sinh không trả lời, đón lấy Thường An từ tay nàng.
Thường Sinh bế Thường An trên tay, thằng bé cứ cười hón hở mỗi khi được hắn nhấc bổng lên cao.
Hắn đứng lại trò chuyện với Lâm Thanh Mộc một lát, TỔi tự mình xách chiếc giỏ mây đi về phía cánh rừng phía sau nhà.
Hắn chậm rãi bước đi.
Mỗi bước chân chạm vào lá, một luồng sóng chân khí âm thầm từ đan điền lan tỏa ra, không còn là sự cảm nhận mơ hồ qua thính giác hay thị giác như trước.
Ở cảnh giới Luyện Khí, hắn chỉ có thể dựa vào sự nhạy bén của ngũ quan để đoán định những chuyển động lớn trong bán kính vài chục mét xung quanh.
Nhưng giờ đây, khi đã bước chân vào Trúc Co, linh thức của hắn đã bắt đầu thành hình.
Trong phạm vi gần trăm mét, dù hắn không quay đầu lại, hắn vẫn có thể"
cảm"
nhận được nhịp thở của một con sâu đang cuộn mình dưới lớp vỏ cây, hay sự di chuyển chậm chạp của những dây leo biến dị.
Thường Sinh chọt khựng lại.
Hắn xoay người, ánh mắt tím đen hướng về phía một khe nứt sâu giữa vách đá và rễ cây đại thụ, nơi vốn bị che phủ bởi lớp rêu phong dày đặc và hơi ẩm của rừng.
Trước đây, hắn đã đi ngang qua chỗ này không dưới mười lần, nhưng chỉ coi đó là một hốc đá mục nát vô dụng.
Thếnhưng lúc này, khi linh thức vừa lướt qua, một luồng cảm giác làn!
lạnh nhưng tỉnh khiết bất chợt dội ngược về phía hắn.
Thường Sinh tiến lại gần, gạt bỏ lớp lá mục sang một bên.
Hắn không dùng sức mạnh thô bạo, chỉ nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên vách đá lạnh lẽo.
Hắn tiến lại gần hơn, gạt đi lớp dây leo chằng chịt và những phiến đá vụn.
Chân khí của hắn lúc này không tập trung vào lòng đất, mà hội tụ lại một khe đá hẹp, nơi có những giọt nước đọng lại sáng lấp lánh.
Ở đó, len lỏi giữa kẽ nứt, một mầm cây nhỏ bé đang vươn lên.
Nó không có hình thù quái dị hay gai góc như những thực vật biến dị ngoài kia.
Cây chỉ cao khoảng nửa gang tay, thân trong suốt như pha lê, trên đỉnh là ba chiếc lá mỏng manh mang sắc xanh ngọc bích.
Từ những.
chiếc lá ấy, một làn sương trắng nhàn nhạt tỏa ra, mang theo mùi hương thanh khiết.
“Linh dược sao?
Thường Sinh kinh ngạc, từ lúc có thời gian rảnh rỗi, thì hắn có thử mua một vài cuốn sách từ hệ thống, trong đó có quyển bách khoa tàn thư về linh dược, và hình dáng của cái cây nhỏ bé trước mắt hắn trùng khớp hoàn toàn với miêu tả về"
Thanh Linh Thảo
".
Trong cuốn bách khoa toàn thư, loại thảo dược này được ghi chép là có khả năng tụ linh và xua tan uế khí cực mạnh.
Ở một thế, giới mà không khí bị ô nhiễm nrặng nề bởi virus Zombi:
và bụi phóng xạ như hiện tại, sự tồn tại của nó không khác gì một phép màu.
Thường Sinh ngồi xổm xuống, quan sát kỹ mầm cây.
Hắn nhận ra rễ của nó đang cắm sâu vào một kế nứt li ti trên mặt đá, nơi rỉ ra những giọt nước ngầm trong vắt.
Chính nguồn nước tỉnh khiết hiếm hoi này đã giúp nó giữ được bản chất thuần túy, không bị đồng hóa thành thực vật biến dị hung hãn.
Ánh mắt Thường Sinh lóe lên, một suy tính nhanh chóng hình thành trong đầu.
Hắn vươn tay, định chạm vào phiến lá mỏng manh nhưng tổi lại khựng lại, thu tay về.
Hắn nhớ lại những dòng mô tả trong cuốn bách khoa toàn thư.
Loại linh dược này cực kỳ nrhạy cảm với hơi người và tạp chất.
Nếu hắn dùng bàn tay vốn đã nhuốm quá nhiều sát kh và huyết độc để hái, rất có thể sẽ làm héo úa đi cái linh tính thuần khiết duy nhất của nó.
Hắn nhìn mầm cây, rồi lại nhìn về hướng ngôi nhà gỗ khuất sau những tầng lá.
Khu rừng biến dị này tuy là nơi ẩn náu tốt, nhưng chướng khí và bào tử nấm độc luôn lảng vàng trong không khí.
Lâm Thanh Mộc tuy có dị năng hệ Mộc có thể bài trừ độc tố, nhưng Thường An thì khác.
Đứa nhỏ vẫn còn quá non nót, mỗi hơi thở của nó đểu là sự đánh cược với môi trường khắc nghiệt này.
Chỉ cần một làn sương trắng thanh khiết kia tỏa ra mỗi đêm, nó sẽ như một tấm lưới lọc tự nhiên.
Hơn nữa, hơi thở linh dược này rất dịu nhẹ, nó sẽ giúp Lâm Thanh Mộc ngủ ngon hơn.
Thường Sinh không vội vã ra tay.
Hắn biết thực vật mang linh tính thường có quy luật sinh trưởng riêng.
Hắn đưa mắt quan sát kỹ vị trí khe đá, nhận ra mặt trời buổi sớm sẽ rọi thẳng vào đây khoảng hai tiếng, cung cấp vừa đủ dương khí để cây trung hòa cái lạnh lẽo của nước ngầm.
Hắn đứng dậy, đi xung quanh thu gom một ít đá cuội và lá khô, nhưng không phải để lấp lại mà là để xếp thành một vòng bảo vệ nhỏ quanh kẽ đá, ngăn không cho nước mưa bẩn chảy trực tiếp vào rễ cây.
Xong xuôi, Thường Sinh xách giỏ quả dại lên, bước đi trở về nhà.
Hắn không định nói ngay với Lâm Thanh Mộc.
Hắn muốn đợi đến khi tìm được một chiếc chậu bằng đá thạch anh hoặc gốm thật tốt, có khả năng giữ nước ngầm lâu dài, rồi mới chín!
thức đưa nó trở về.
Thường Sinh đặt giỏ quả xuống, ánh mắt lướt quanh một vòng rồi dừng lại ở phía hạ lưu coi suối ngầm, nơi có một bãi đất sét mịn màu xám trắng mà hắn từng thấy khi đi lấy nước.
Để chứa được một loại linh dược n:
hạy cảm như Thanh Linh Thảo.
Hắn cần một thứ có thể giữ được hơi ẩm của đất và không làm biến chất nguồn nước ngầm tinh khiết.
Hắn quay sang nói với Lâm Thanh Mộc:
Ta ra phía sau vách đá một lát, tìm ít đất sét để nặn cho con chúng ta cái bát và vài món đồ dùng.
Lâm Thanh Mộc nghe vậy thì ngạc nhiên, nàng bật cười:
Ngươi còn biết cả làm đồ gốm sao?
Thường Sinh không đáp, xách theo một chiếc xẻng nhỏ và cái xô gỗ đi về phía bãi đất sét, trong ký ức của hắn, những tiết học thực hành tại xưởng của khoa môi trường của trường hắn vẫn còn rõ mồn một.
Khi đó, hắn không chỉ học về xử lý chất thải mà còn được tiếp xúc với các loại khoáng vật và đất sét trong các thí nghiệm lọc sinh học.
Việc phân biệt độ dẻo, thành phần trong đất hay cách tính toán nhiệt độ nung vốn là những kiến thức nền tảng mà một sinh viên như hắn từng nắm rất chắc.
Hắn đi đến bãi bồi ven suối, chọn một vị trí nằm dưới lớp đất đen.
Hắn dùng xẻng gạt bỏ lót mùn hữu cơ phía trên, đào sâu xuống khoảng hai gang tay để lấy được phần đất sét tỉnh khiết nhất.
Lâm Thanh Mộc ở trong nhà thỉnh thoảng lại ngó ra cửa sổ, nàng thấy bóng lưng của Thường Sinh đang ngồi xổm bên xô đất, đôi bàn tay gầy nhưng đầy gân guốc đang nhào nặr một cách kiên nhẫn.
Thường Sinh dùng chân khí để cảm nhận độ ẩm trong khối đất.
Hắn dùng kỹ thuật đập đất để tống hết không khí ra ngoài, làm cho khối sét trở nên dẻo và mịn màng như mỡ.
Hắn bắt đầu nặn.
Bàn tay mang găng tay Hắc Tinh xoay khối đất trên một phiến đá phẳng.
Đầu tiên, hắn làm cho Thường An một cái bát nhỏ có thành dày để khó bị vỡ, tiếp đó là một chiếc bình cổ cao với phần đáy rộng.
Cuối cùng, hắn dành nhiều tâm sức nhất để nặn chiếc chậu cho câylinh dược.
Chiếc chậu có hình dáng đơn giản nhưng tỉnh tế, thành chậu hơi khum vào để giữ ẩm, bên ngoài hắn dùng một mảnh gỗ sắc cạnh khắc lên những đường vân hình sóng nước một thói quen thẩm mỹ từ những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường.
"Xong rồi."
Thường Sinh lẩm bẩm.
Hắn không nung ngay mà để chúng dưới bóng râm để đất khô tự nhiên, tránh bị nứt do mất nước đột ngột.
Lâm Thanh Mộc bế Thường An bước ra, nhìn những món đồ gốm thô còn màu xám xịt nhưng hình dáng vô cùng cân đối, nàng không khỏi trầm trổ:
"Ngươi thật sự làm được này.
Thường Sinh dùng nước sông rửa bàn tay dính đầy bùn, nhìn con trai đang tò mò với tay định vồ lấy cái bát nhỏ.
Hắn chặn tay thằng bé lại.
“Đợi khô rồi nung, khi đó nó sẽ chuyển sang màu đỏ gạch.
Hắn nhìn lò nung tạm bợ vừa được xếp bằng gạch cũ ở góc sân, trong lòng thầm tính toán nhiệt độ.
Đêm đó, ngọn lửa từ lò nung hồng rực một góc sân.
Thường Sinh ngồi canh lửa, ánh mắt tím đen thỉnh thoảng lại lướt qua cái nôi gỗ bên trong nhà, nơi hai mẹ con đã ngủ.
Hắn cứ thế nhìn vào ngọn Lửa brùng liên chiếu lên khuôn mặt lạnh nhạt của hắn trong bóng tối.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập