Chương 9: Khởi Động Trước Vực Sâu
Lúc này Thường Sinh và nhóm người Lưu Hạo đi xung quanh các phòng học xung quanh, kiểm tra một lượt mới phát hiện ở đây chẳng có ai cũng chẳng có Zombie nào, ngày bùng phát bệnh dịch là ngày nghỉ nên là chẳng có ai ở đây cũng phải.
“Anh Hạo, xem ta tìm được thứ gì nè!”
Lưu Hạo nghe được có người gọi mình, chất giọng lanh chanh đó không.
lẫn vào đâu được của Hứa Thành.
Hắn nhanh chóng đi tới, phát hiện tên này đang đứng cạnh một chiếc bàn cuối lớp, vẻ mặt đê tiện cười hì hì nhìn hắn.
Nào ngờ dưới ngăn bàn học lộn xộn, Hứa Thành lại tìm thấy vài cuốn sách cấm (Tà thư)
– những ấn phẩm tạp chí mát mẻ mà thời bình các sinh viên nam thường truyền tay nhau giấu giếm.
“Ngươi có thôi đi không, tên biến thái c-hết tiệt này!”
Hứa Thành không thèm quan tâm mà đọc từng trang của sách, trọn mắt trắng mà nhìn hắn.
“Hừ giả thanh cao gì? ngươi không biết ta đã biết ngươi có những cuốn này ở đầu giường ngươi sao!”
“Câm miệng, ngươi đừng có vu khống ta!”
Cả đám người bật cười, không khí vốn nặng nề vì Zombie thoáng chốc nhẹ đi không ít.
Lưu Hạo mặt đỏ bừng, bí mật mà hắn giấu lâu nay bị vạch trần, làm hắn tức giận chuẩn bị giật sách trong tay Hứa Thành, nhưng mà bị hắn tránh được.
“Ngươi còn nói nữa ta đập chết ngươi bây giò!”
Chu Minh ôm bụng cười, xen vào:
“Hạo ca à, lúc này còn giữ hình tượng làm gì, tận thế tới nơi rồi mà.”
Vương Khải cũng lắc đầu, cười bất lực:
“Thôi bỏ đi, coi như tìm được “vật tư tỉnh thần! trước giờ xuất phát.”
Thường Sinh đứng dựa cạnh cửa, nhìn cảnh tượng trước mắt cũng không nhịn được bật cười.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn chọt nhận ra đã rất lâu rồi hắn mới thấy bầu không khí thoải mái như vậy.
Không phải tiếng gào của Zombie, không phải mùi máu tanh, chỉ là vài câu đùa cợt của những người còn.
sống.
Nhưng niềm vui ấy chỉ tồn tại trong chốc lát.
Lưu Hạo hít sâu một hơi, thu lại vẻ đùa cọt, ánh mắt nghiêm lại: “Được rồi, đùa đủ rồi.
Kiểm tra xong thì quay lại tập hợp.
Nghi không còn nhiều thời gian đâu.”
Tiếng cười dần tắt.
Mọi người gật đầu, ai nấy đều hiểu rõ bước ra khỏi tòa nhà này, phía trước vẫn là sân trường đầy tẫy Zombie, và mỗi sai lầm đều có thể trả giá bằng mạng sống.
Sau khi kiểm tra xong các phòng học, Thường Sinh và nhóm Lưu Hạo quay trở lại điểm tập hợp.
Nhóm Trần Phàm đã ngồi sẵn trong một phòng học lớn ở tầng một, cửa sổ bị che bớt, bàn ghế được kéo chắn tạm thời làm vật cản.
Không khí trong phòng yên tĩnh hơn trước, nhưng vẫn mang theo sự dè chừng.
Hai nhóm ngồi đối diện nhau, dù tạm thời hợp tác, khoảng cách vô hình vẫn tồn tại.
Lưu Hạo đặt balô xuống, nhìn quanh một vòng rổi lên tiếng: “Báo cáo tình hình trước.
Tòa nhà này an toàn, không có Zombie, cũng không có người khác.”
Trần Phàm gật đầu, ánh mắt lướt nhanh qua Thường Sinh rồi rời đi rất nhanh: “Khu này đúng là ngày nghỉ nên ít người lui tới…
xem ra chúng ta chọn đúng chỗ nghỉ tạm.”
Hứa Thành lấy ra một tờ giấy nhăn nhúm, đặt lên bàn.
Đó là sơ đồ đơn giản của khuôn viên trường, vẽ vội bằng bút bi, nhưng vẫn có thể phân biệt được các khu vực chính.
“Chúng ta đang ở đây.”
Hắn chỉ vào một góc bản vẽ.
“Tòa nhà học tập khu A.
Còn khu đậu xe…
ở phía tây nam, sát sân thể thao.”
Ngọc Hân hơi cau mày: “Muốn tới đó phải băng qua quảng trường trung tâm và nửa sân trường…
chỗ đó lúc nãy Zombie khá nhiều.”
Hứa Thành chép miệng: “Không tránh được đâu.
Đường vòng thì xa hơn, lại phải đi qua mấy khu cây rậm càng nguy hiểm.”
Lưu Hạo khoanh tay, suy nghĩ một lúc rồi kết luận: “Không nên đi ngay.
Mọi người vừa trải qua chiến đấu, thể lực chưa hồi phục hoàn toàn.”
Hắn nhìn đồng hồ đeo tay đã trầy xước: “Đợi đến trưa.
Nghỉ ngơi, ăn uống, sắp xếp lại đội hình.
Trưa nay chúng ta xuất phát.”
Không ai phản đối.
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Ánh nắng từ cửa sổ nghiêng xuống sàn lớp học, bụi bay lơ lửng trong không khí.
Mọi người tranh thủ ăn lương khô, bánh quy, uống từng ngụm nước nhỏ.
Không ai nói chuyện lớn tiếng, chỉ là những câu trao đổi ngắn ngủi, đủ để giữ tỉnh táo.
Trần Tuyết tiếp tục kiểm tra những người b-ị thương nhẹ, đảm bảo không ai bị nhiễm trùng.
Thanh Dao và Ngọc Hân ngồi sát nhau, tay vẫn không rời v:ũ k:hí.
Thường Sinh dựa lưng vào tường, nhắm mắt điều tức, cảm nhận nhịp thở chậm rãi.
Trong đầu hắn đã bắt đầu tính toán tuyến đường, vị trí có thể phục kích, và khoảng trống để rút lui nếu gặp tình huống xấu.
Cuối cùng, khi kim đồng hồ chỉ đúng giữa trưa.
Lưu Hạo đứng dậy, giọng trầm nhưng rõ ràng: “Được rồi.
Thu dọn đồ đạc.
Chuẩn bị xuất phát”
Bàn ghế được đẩy sang hai bên, cửa lớp học mở ra.
Ánh nắng chói chang tràn vào hành lang yên tĩnh.
Từng người một đứng lên, nắm chặt v‹ũ khí trong tay.
Cánh cửa kim loại của tòa nhà học tập chậm rãi bị đẩy ra.
Két—
Âm thanh khô khốc vang lên trong không gian yên tĩnh, nghe rõ đến mức khiến vài người vé thức nín thở.
Ánh nắng trưa gay gắt, làm mọi người phải nheo mắtlại trong giây lát.
Không khí bên ngoài nóng hầm hập, mang theo mùi tanh nhàn nhạt quen thuộc mùi máu khô trộn lẫn với mùi xác thối chưa tan hết.
Thường Sinh là người bước ra đầu tiên.
Hắn đứng ngay bậc thềm, ánh mắt quét nhanh một vòng sân trường.
Trước mặt là quảng trường rộng, nền xi măng nứt nẻ, vài vũng máu đã sẫẵm màu in loang lổ.
Xa hơn nữa là những dãy ghế đá bị xô lệch, cờ trường rũ xuống, đung đưa yếu ớt trong gió.
Zombie không nhiều…
nhưng cũng không ít.
Chúng lác đác rải rác khắp quảng trường, có con đứng im bất động như tượng đá, có con lảo đảo đi vòng vòng, va vào cột cờ hay bồn hoa tổi lại tiếp tục lê bước vô định.
Thường Sinh giơ tay lên, ra hiệu dừng lại.
Cả đội lập tức đứng khựng, giữ nguyên vị trí ngay ngưỡng cửa.
“Không được hấp tấp.”
Giọng hắn thấp, nhưng đủ để tất cả nghe rõ.
“Ra ngoài là không có đường quay lại dễ dàng đâu.”
Lưu Hạo đứng sát bên trái hắn, ánh mắt sắc bén hơn hẳn so với lúc nghỉ ngơi:
“Đội hình giữ nguyên như đã bàn.
Hai người đi trước dò đường, trung tâm bảo vệ người không có khả năng chiến đấu, phía sau tuyệt đối không được rrối loạn.”
Trần Tuyết hít sâu một hơi, nắm chặt balô trước ngực.
Ánh hào quang xanh nhạt lúc ẩn lúc hiện dưới làn da, nhưng cô cố gắng ép nó xuống, không để lộ ra ngoài.
Trần Phàm đứng ở rìa đội hình, ánh mắt lướt qua quảng trường rỒi dừng lại trên bóng lưng Thường Sinh.
Hắn nuốt khan một cái.
Trong đầu nhanh chóng hiện lên hình ảnh chiếc xe buýt, tiếng động cơ không thể khởi động…
và gương mặt tuyệt vọng của đám người phía trước.
Hắn cúi đầu, che giấu biểu cảm lặng lẽ siết chặt chìa khóa trong túi áo.
“Đi”
Thường Sinh hạ tay.
Cả nhóm lần lượt bước ra khỏi tòa nhà.
Bước chân vừa chạm xuống sân trường, vài Zombie ở xa bỗng khựng lại.
Đầu chúng chậm rãi xoay về phía phát ra tiếng động, cổ phát ra những tiếng rắc rắc khô cứng.
Một con há miệng, phát ra tiếng gào khàn đục.
Như tín hiệu truyền đi.
Những cái đầu khác lần lượt quay lại.
Không cần ai nói, mọi người đều hiểu — đã bị chú ý.
Lưu Hạo nắm chặt v-ũ k:hí, giọng trầm xuống: “Giữ nhịp bước, không được chạy.
Chạy là chết.”
Cả đội di chuyển chậm nhưng.
chắc, men theo mép quảng trường, hướng thẳng về phía dãy cây dẫn sang sân thể thao nơi khu đậu xe nằm phía sau.
Sau lưng họ, tiếng gào dần nhiều lên.
Zombie bắt đầu tụ lại.
Cuộc đi chuyển…
chính thức bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập