Chương 1:
Mộng Lưu Vong
Đêm thành phố rơi vào im lặng.
Ngoài khung cửa kính của văn phòng hạng ba, ánh đèn neon mờ nhạt hắt xuống mặt đường nhựa loang loáng nước mưa.
Trong không gian lặng.
ngắt, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy uể oải và tiếng gõ bàn phím thỉnh thoảng vang lên từ vài nhân viên tăng ca.
Võ Vô Minh ngồi co ro sau màn hình máy tính cũ, đôi mắt thâm quầng dán chặt vào những dòng số vô nghĩa.
Cà phê trong cốc đã nguội lạnh từ lâu.
Anh không phải kiểu người nổi bật.
Gương mặt nhọt nhạt, tóc bù xù, dáng cao gầy, ánh mắt lơ đãng, cả người toát lên vẻ lạc lõng giữa đám đông.
Ở công ty, người ta gọi anh là “Vô Hồn” chẳng ai nhớ rõ đã từng nghe tiếng cười của anh lần nào.
Cuộc sống của anh trôi qua trong nhịp điệu nhàm chán, lặp đi lặp lại:
sáng đến công ty, tối về phòng trọ nhỏ, một mình ăn cơm hộp lạnh, rồi lại đắm mình trong thế giới truyện kiếm hiệp cũ kỹ.
Chỉ khi chìm vào những câu chuyện giang hồ huyết lệ, Võ Vô Minh mới cảm thấy như mình đang thật sự.
sống.
Đêm nay, anh lại là người cuối cùng ở lại.
Ngoài kia, mưa rơi lách tách, từng hạt đập vào khung cửa như tiếng gọi xa xăm từ một thế giới khác.
Mí mắt dần nặng tru.
Tiếng đồng hồ kêu tích tắc, từng phút trôi qua như rút dần hơi thở của anh.
Đầu óc quay cuồng, hình ảnh trên màn hình mờ đi, ký ức và thực tại chồng lấn, mọi thứ dần trôi vào bóng tối.
Và, như một lời nguyền không thể xua tan, giấc mơ ấy lại kéo đến.
Lần thứ bao nhiêu trong tháng này, anh không còn đếm nổi.
Anhlại thấy mình đứng giữa một cánh rừng âm u.
Trăng treo lơ lửng, ánh sáng vặn vẹo qua những tán lá dày đặc, gió lạnh lùa qua mái tóc dài buộc gọn phía sau.
Đôi bàn tay anh cầm chặt chuôi kiếm, mùi máu tanh vẫn còn lẩn khuất quanh đây.
Một tiếng cười khẽ vang lên sau lưng—nữ nhân đó lại đến.
Ánh mắt sắc như đao, đôi môi đẻ rực nở nụ cười mia mai.
Bóng áo đen tung bay, từng bước tiến lại gần anh như bóng ma không thể xua đuổi.
“Ngươi tưởng chạy là thoát sao?
— Giọng nàng lạnh lùng vang vọng giữa rừng đêm.
Vô Minh thở gấp, mồ hôi lạnh toát sống lưng.
Anh lao đi giữa những thân cây rậm rạp, tiếng gió rít bên tai như tiếng thì thầm của những linh hồn bị nguyển rủa.
Mỗi bước chân nặng như mang theo hàng ngàn xiềng xích.
Mỗi đêm đều như vậy, hắn vẫn chạy, vẫn né, vẫn hoảng sợ.
Nhưng chưa một lần nào có thể thoát khỏi nàng.
Phía trước, con đường bị chắn bởi vực sâu thăm thẳm.
Không còn lối thoát.
Nữ ma đầu đã đứng sau lưng, hơi thở nàng phả nhẹ bên tai.
Lưỡi kiếm lạnh ngắt đặt trên cổ anh.
Đôi mắt nàng sâu thẳm, vừa căm hận vừa ẩn chứa thứ tình cảm khó goi tên.
“Ngươi mãi mãi không thoát khỏi ta, Võ Vô Minh.
Anh vùng chạy, cố gắng vùng vẫy, nhưng chân như bị dán chặt xuống đất.
Bất lực nhìn lưỡi kiếm đâm xuyên qua ngực mình, cơn đau buốt lên tận óc.
Máu tuôn ra, đỏ thẳm đưới ánh trăng tàn.
Trước khi bóng tối nuốt trọn mọi cảm giác, anh nghe tiếng cười lạnh vang vọng không dứt.
Giấc mơ, hay đúng hơn là cơn ác mộng đã theo đuổi Võ Vô Minh không biết từ bao giờ.
Đôi khi giữa ban ngày, chỉ một phút lơ đãng, hắn cũng cảm giác như tiếng gió đêm, mùi máu tanh và nụ cười lạnh lẽo ấy vẫn vòn quanh mình, không cách nào xua đi.
Nhưng trong mơ, mọi thứ trở nên rõ ràng đến từng sợi tóc, từng nhịp thở.
Anh chạy.
Chạy trốn khỏi thứ bóng tối rình rập, khỏi ánh mắt sắc lạnh ấy.
Khung cảnh thay đổi từng đêm:
lúc là rừng sâu âm u, lúc là vách đá dựng đứng giữa biển sương mù, có khi là ngõ nhỏ phủ đầy lá khô nơi phố cổ bỏ hoang.
Nhưng bất kể hắn trốn chạy nơi đâu, nàng vẫn xuất hiện, khí chất vương giả lẫn ma mị, bước đi khoan thai mà tuyệt đối không cho anh một cơ hội thở.
Tiếng kiếm chạm nhau vang lên lanh lảnh.
Cánh tay anh run lên vì mỏi mệt, mồ hôi chảy dọ.
sống lưng.
Nữ ma đầu lướt tới như bóng quỷ, tà áo đen cuốn lấy làn gió lạnh.
Mỗi động tác của nàng toát lên sự điêu luyện, sức mạnh lẫn sự khiêu khích khó gọi tên.
“Lại muốn chạy?
Nàng nghiêng đầu, nụ cười châm chọc vẽ lên khóe môi đỏ máu.
“Ngươi biết rồi đấy, giấc mơ này là của ngươi, và cả.
của ta.
Anh vung kiếm, tuyệt vọng chống trả.
Nhưng, mỗi lần kiếm chạm nhau, lực đạo truyền tới tận xương cốt.
Bàn tay tê dại, nhịp thở gấp gáp, ánh mắt hắn nhìn lên chỉ còn thấy khuôn mặt ấy — vừa xa lạ vừa quen thuộc đến nghẹn ngào.
Cả thân thể như hóa thành bóng nước, vừa chạm tới hy vọng đã tan biến vào hư không.
Bàn chân giảm lên lá mục, tiếng gió thổi qua tai vẽ nên những câu nói ám ảnh:
“Ngươi trốn thế nào cũng vô ích.
Không khí quanh họ đặc quánh mùi tử khí.
Tiếng cười của nàng lạnh lùng nhưng lại phảng phất nỗi buồn khôn nguôi.
Võ Vô Minh không hiểu tại sao hắn luôn mơ thấy giấc mộng này, vì sao nữ nhân ấy cứ mãi đuổi griết hắn, và vì sao mỗi lần tỉnh dậy, trái tim hắn lại hụt hằng đến vô hồn.
Một lần, hai lần.
Đến nay, giấc mơ ấy đã trở thành bóng ma không thể tách rời cuộc sống.
của hắn.
Lại một lần nữa, hắn cố né sang bên, cánh tay đau rát vì vừa tránh được mũi kiếm lướt sát mang tai.
Nhưng tiếng cười của nàng lại vang lên, như đã đoán trước mọi động tác của hắn.
“Vô ích thôi, ngươi biết điều đó mà.
Anh trượt chân, lảo đảo lùi về phía vực sâu.
Không khí lạnh buốt, sương giăng mờ mịt, phía sau chỉ còn tiếng gió hú.
Nữ ma đầu áp sát, đôi mắt như hai ngọn lửa đỏ rực giữa đêm đen, không có chỗ cho thương xót.
Mỗi lần nghĩ đã thoát, hắn lại nhận ra—ngay từ đầu, tất cả chỉ là một trò đùa của số phận.
V:
hắn, suốt cả trăm đêm, vẫn mãi là con mồi.
Bầu trời trong mơ như nhuộm một lớp sương xám.
Không gian quanh Võ Vô Minh thu hẹp lại thành một đấu trường mờ ảo, nơi mọi đường lui đều bị chặn đứng.
Tiếng gió rít mỗi lúc một gấp, như thúc giục, như nhắc nhỏ:
Đêm nay cũng chẳng phải lần cuối.
Nữ ma đầu tiến gần, vạt áo đen lướt trên nền cỏ ẩm, từng sợi tóc dài lay động theo gió.
Đôi mắt nàng lạnh lùng khóa chặt hắn, như thể mọi bí mật trong lòng hắn đều đã bị bóc trần.
“Ngươi sợ gì chứ?
—giọong nói ấy vang lên, vừa sắc lẻm, vừa dịu dàng đến kỳ lạ.
“Chẳng phải chính ngươi mới là kẻ không muốn buông?
Hắn gầm nhẹ, rút toàn bộ sức lực còn lại, lao về phía trước.
Kiếm chạm kiếm, ánh lửa bắn tung tóe trong đêm.
Nhưng thân pháp nàng nhẹ tựa u linh, mỗi một chiêu đều khiến hắn hụi hơi, rơi vào thế yếu.
Bóng tối xung quanh như thu lại, tất cả chỉ còn lại hai người.
Ánh trăng trượt qua khóe mắt nàng, để lộ đôi môi khẽ cong lên, vừa tàn nhẫn vừa tràn đầy thương hại.
“Ngươi mãi mãi chỉ biết chạy trốn như vậy thôi sao?
Câu hỏi ấy như lưỡi dao cắt sâu vào tận tâm can.
Hắn muốn trả lời, muốn phản kháng, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Trong khoảnh khắc chớp mắt, nàng đã kể sát lại gần, hơi thở lạnh buốt lướt qua gò má.
Một vệt sáng lóe lên— lưỡi kiếm của nàng xuyên qua phòng thủ cuối cùng của hắn, cắm thẳng vào ngực trái.
Cơn đau nhói lan khắp toàn thân, máu trào lên, ấm nóng, chân thực đến rọn người.
Hắn gục xuống, đầu óc choáng váng, trước mắt chỉ còn khuôn mặt nàng dần nhò;
trong nước mắt và bóng tối.
“Ngươi sẽ tỉnh dậy, lại một lần nữa.
—ÑNữ ma đầu thì thầm, bàn tay lạnh giá vuốt nhẹ lên má hắn.
“Nhưng mãi mãi không thoát khỏi ta đâu, Vô Minh.
Tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khi hắn chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Cảm giác đau đớn, thất bại và day dứt đan vào nhau như một màn sương không thể xua tan.
“KHÔNG!
Đừng.
buông tha cho ta!
Tiếng hét xé toạc không gian, kéo Võ Vô Minh bật dậy khỏi cơn mê.
Hơi thở dồn dập, ngực đau như vừa thật sự bị đâm xuyên.
Mồ hôi túa ra như tắm, áo sơ mi đính sát vào lưng.
Anh đảo mắt bàng hoàng, hoảng loạn nhìn quanh, cố xác định đâu là thật, đâu là mơ.
Tiếng cười rúc rích vang lên từ dãy bàn bên cạnh.
Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu thẳng vào mặt anh, phơi bày mọi vẻ ngơ ngác đáng thương.
Một đồng nghiệp nữ nhăn mặt, lùi lại vài bước, lắc đầu ra vẻ bất lực:
— Lại ác mộng à anh Vô Minh?
Hôm nay còn nhập vai dữ vậy.
Một cậu bạn trẻ khác châm chọc:
— Đêm qua chắc lại thức khuya cày phim kiếm hiệp nữa rồi.
Cẩn thận không có ma nữ nào hiện về thật đó!
Tiếng cười lan ra, mỗi người một câu, không ác ý nhưng khiến tai anh ù đi.
Vô Minh gượng cười, đưa tay dụi mắt che giấu sự lúng túng.
Tim vẫn đập thình thịch, từng hơi thở như có lưỡi dao xoáy sâu trong ngực.
“Không ai hiểu.
— Anh thì thầm như nói cho chính mình nghe.
Những khuôn mặt xung quanh mờ dần, chỉ còn lại dư âm tiếng cười, tiếng thì thầm đùa cợt, và ánh mắt thương hại của vài người tốt bụng.
Bên ngoài cửa kính, mưa vẫn chưa dứt.
Những giọt nước lăn dài, kéo theo sự mệt mỏi, trôi tuột mọi cảm xúc vào quên lãng.
Anh nhắm mắt lại, hình ảnh nữ ma đầu vẫn nhấp nháy nơi khóe mắt, đôi môi đỏ lạnh, ánh nhìn sâu như vực thẳm —nơi ám ảnh và cả nỗi cô đơn không tên.
Một đồng nghiệp vỗ nhẹ vai anh, giọng đùa pha chút lo lắng:
— Dạo này có gì stress thì nhớ nghỉ ngơi, đừng để “mỹ nữ trong mơ” điâm chết ngoài đời thật nha!
Vô Minh cười gượng, nhặt lại mấy tờ tài liệu rơi dưới chân, lúng túng ngồi xuống.
Bàn phím lạnh ngắt, chữ nghĩa nhảy múa vô nghĩa trên màn hình.
Nhưng vết đau trong ngực, cảm giác tuyệt vọng và khát khao được giải thoát khỏi nữ nhân trong mo.
vẫn còn âm ỉ, không chịu tan biến.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập