Chương 2:
Đêm Thành Phố – Bước Ra Khỏi Giấc Mộng
Võ Thiên Minh vốn không phải mẫu người thích làm trò phô trương.
Cả công ty quen với hình ảnh hắn xuất hiện sau cùng, rời đi trễ nhất, ánh mắt lặng lẽ, ngón tay gõ bàn phím nhanh như kiếm vung, không ai dám gây chuyện.
Vậy mà hôm nay, khi kim đồng hồ vừa điểm sáu giờ kém mười, hắn đã đứng trước phòng nhân sự, ngắn gọn xin nghỉ:
“Có việc riêng, tôi về sớm.
Giọng hắn không mang một tia cảm xúc nào, lạnh nhạt như thể vừa thông báo chuyện trời sẽ mưa.
Nhân viên trực quầy ngơ ngác, chưa kịp hỏi lý do, hắn đã khuất bóng.
Thành phố ngoài kia vừa dứt một trận mưa dai dẳng, vỉa hè còn vương hơi nước, từng vũng loang lổ phản chiếu ánh đèn như từng mảnh ký ức đở dang.
Thiên Minh bước đi không vội, từng bước như có chủ ý, ngón tay lướt hờ trên màn hình điện thoại, vừa tránh dòng người vừa ngước nhìn những bảng hiệu nhấp nháy.
Mấy quán ăn ven đường bắt đầu đỏ lửa, tiếng gọi nhau í ới xen lẫn tiếng còi xe và tiếng radio phát bản tin thời sự.
“Người ta nói, thành phố này ban đêm đẹp nhất không phải vì ánh sáng, mà vì những kẻ lặng lẽ đi qua nhau.
Hắn từng nghe ai đó nói như thế.
Bất giác, hắn bật cười, nụ cười chẳng ai nhìn thấy giữa biểr người tấp nập.
Bản năng cô độc của một kẻ quen với lằn ranh ngoài rìa xã hội khiến hắn ít khi hòa nhập thật sự.
Thế nhưng, những đêm như thế này lại là lúc hắn cảm thấy tự do nhất — khi mọi thứ chậm lại, mọi âm thanh xung quanh chỉ là nền mờ cho những suy nghĩ miên man của chính mình.
Hắn rẽ vào một quán cà phê ven đường.
Không gian nhỏ, ấm áp, mùi cà phê rang trộn lẫn hương nước mưa từ cửa sổ hé mở.
Hắn goi một ly đen không đường, ngồi vào góc khuất quen thuộc, nơi từng nhiều lần nhìn đời trôi qua như dòng chảy không thể quay lại.
Điện thoại rung lên, kéo hắn ra khỏi dòng ký ức:
“Võ ca, huynh ổn không?
Nghe nói hôm nay xin nghỉ sớm, có chuyện gì à?
– Tiểu Bạch, vẫn là kẻ nhanh mồm nhanh miệng nhất nhóm.
Chưa kịp trả lời, nhóm chat đã bùng nổ:
“Võ ca ơi, tối nay có đi “giải xui!
không?
“Có quán bar mới cực xin, bà chủ vừa xinh vừa thần bí!
Thiên Minh nhấp ngụm cà phê, vị đắng tràn xuống cổ họng, không rõ là dư vị của hôm nay hay của một ngày nào trong quá khứ.
Nhóm bạn vẫn rôm rả, mỗi người một kiểu trêu đùa:
“Hay là.
Võ ca gần đây luyện công nhập tâm quá hóa điên?
“Chắc do bị nữ boss “phạt nên tỉnh thần rối Loạn?
Giữa dòng tin nhắn dồn đập, chỉ có một câu hỏi lặng lẽ của Tiểu Bạch khiến hắn chững lại:
“Nếu mệt, thì cứ nói với bọn ta.
Đừng giấu gì hết.
Có những mối quan hệ không cần nói quá nhiều, chỉ cần tồn tại ở đó, đã là một chỗ dựa vững chắc.
Nhìn lên màn hình, dòng tựa truyện tiên hiệp mới nổi hiện lên:
“Nhất niệm thành thần – Một người chống lại thiên mệnh.
Hắn cười nhạt:
“Chống lại thiên mệnh.
Chuyện này trên đòi ai làm được?
Hắn trượt ngón tay, tranh thủ đọc vài chương, nhưng từng câu chữ, từng hình ảnh nhân vật phiêu đạt giang hồ đường như không còn làm hắn hứng thú như xưa.
Đã lâu rồi, hắn không còn tin vào chuyện thần kỳ hoặc vận số nữa.
Nhóm chat lại nổ tung:
“Tin đi!
Quán bar này nghe nói bà chủ bị mù nhưng nhìn thấu mọi chuyện, ai đến cũng được “khai vận.
Người đẹp mà thần bí lắm!
“Không tin thì thử đi, lỡ đâu gặp kỳ duyên?
“Huynh sợ rồi hả?
Hay là để đệ đi trước dò đường?
Thiên Minh phì cười, lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh dần trở nên sâu lắng.
“Ta, Võ Thiên Minh, từ trước đến nay không tin vận số, càng không tin vào những thứ gọi là giải mộng hay “bói toán.
Nhưng.
ai mà biết được?
Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.
Đèn đường vừa lên, mưa đã tạnh nhưng hơi lạnh vẫn quấn lấy từng nhịp thở.
Hắn nhìn qua bóng người lặng lẽ trong quán, mỗi người đều mang một cầu chuyện riêng, một bí mật không kể cho ai.
Cuối cùng, hắn nhắn lại trong nhóm:
“Được, gửi địa chỉ.
Nếu Lừa đảo, các ngươi tự chịu.
Tcon pháo hoa và vỗ tay lập tức phủ kín màn hình.
“Huynh cứ yên tâm, đẹp mê hồn luôn!
Chỉ cần đừng để bà chủ “nhìn thấu!
bí mật của huynh là được.
Một lời trêu chọc, nhưng chẳng hiểu sao khiến hắn hơi bồn chồn.
Trên đường đi tới địa chỉ vừa nhận, hắn lại bất giác nhớ về một buổi tối khác — nhiều năm trước, cũng là một đêm mưa, hắn từng đứng trước cửa một thầy bói ven đường, bị mẹ kéo đi xem vận số.
Bà bảo:
“Đời người, có những lúc phải tin vào điều kỳ diệu, dù chỉ một lần.
Năm đó, hắn cười lớn, cho là chuyện vớ vẩn.
Nhưng giờ đây, lớn lên rồi, đi qua bao thăng trầm, hắn lại tự hỏi:
“Liệu bản thân có đang đi tìm một kỳ tích nhỏ nhoi giữa cuộc đời lắm rối ren?
Bước ra khỏi quán cà phê, Thiên Minh hòa mình vào dòng người, không vội vã, không chần chừ.
Phố phường tấp nập, ai cũng vội vàng với những nỗi lo riêng.
Hắn cắm tai nghe, để giai điệu quen thuộc dẫn lối, ngón tay siết chặt chiếc điện thoại như bấu víu vào chút gì đó còn sót lại của tuổi trẻ.
Phía cuối con phố, bảng hiệu “Dream Bar“ lấp lánh giữa màn đêm, hứa hẹn một đêm kỳ lạ s bắt đầu.
Không ai biết, chỉ một quyết định nhỏ cũng có thể đổi cả vận mệnh — dẫu là người không th vào mộng, đôi lúc cũng muốn thử một lần bước ra khỏi thực tại cũ kỹ của mình.
Gió thổi qua, những bóng người vội vã nép bên vỉa hè.
Thiên Minh ngẩng đầu, cảm giác một cơn ớn lạnh len lỏi dọc sống lưng – không rõ vì gió trời, hay vì mùi bí ẩn vô hình nào đang len lỏi quanh đây.
Lạ thay, hình ảnh từ một giấc mơ mấy đêm trước chợt vỡ òa trong tâm trí:
một căn phòng tối tiếng ai đó thì thầm bên tai, đôi mắt bạc lấp lánh giữa màn đêm như soi thấu mọi suy nghĩ.
Ánh đèn bar chập chờn, sắc đỏ ma mị phản chiếu lên tấm kính, tạo thành một vệt sáng dài như vạch chia giữa hai thế giới.
Hắn dừng chân trước cửa, vừa định đẩy vào thì bất giác nghe tiếng ai đó khẽ gọi phía sau:
“Chàng trai, hôm nay là ngày tốt, nhưng cũng là ngày của những giấc mộng lạc lối.
Một ông già bán xổ số bên đường, mái tóc bạc phơ, đôi mắt lim dim như nhìn xuyên thấu mọi chuyện.
Thiên Minh nhếch môi, vừa định cười cợt thì chọt sững lại:
ánh mắt ấy, lạnh lùng và sắc bén, giống hệtánh mắt trong mơ.
Hắn lắc đầu, bước nhanh về phía cửa, trong lòng dậy lên một tia bất an xen lẫn tò mò.
“Giải mộng ư?
— Hắn tự hỏi, không biết là cười mình, hay cười cho sự kỳ quặc của thế giới này.
Đẩy cánh cửa quán bar, mùi hương tỉnh dầu nhàn nhạt quyện cùng tiếng nhạc jazz lặng lẽ lan tỏa, những bóng đèn vàng lấp lánh soi rõ một không gian hoàn toàn khác biệt với bên ngoài.
Phía sau quầy, một bóng người nữ đứng lặng, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt màu bạc mờ đục dường như không nhìn rõ thế giới – nhưng lại khiến người ta rùng mình, như thể chỉ một ánh nhìn có thể lật tung tất cả bí mật giấu kín nơi sâu nhất trong lòng.
Tin nhắn của lũ bạn hiện lên lần cuối:
“Huynh tới chưa?
Thử đi, biết đâu đổi vận!
“Cẩn thận bà chủ nhé, nghe nói ai bị nhìn lâu đều không giữ được bí mật!
Thiên Minh không trả lời, lặng lẽ tiến về phía trước, lòng bàn tay bất giác siết chặt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn bỗng thấy ranh giới giữa thực và mộng trở nên mong manh hor bao giờ hết.
Bên ngoài, tiếng sấm rền vang, bóng tối dâng lên che khuất con phố, chỉ còn lại một vệt sáng từ quán bar cổ kính soi thẳng vào số phận của một kẻ không tin vào vận mệnh – cho đến chính khoảnh khắc này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập